Thiên Chiếu Chiến Vân

Chương 3




Chương 3


Ánh nắng chan hòa, gió nhẹ ấm áp, chim hót hoa hương, lòng người nên khoan khoái dễ chịu mới đúng. Thế nhưng Tinh Chiếu lại có vẻ vô cùng nôn nóng bất an, chân không ngừng đi qua đi lại quanh đình viện. Từ mười ngày trước trở về cung, đã bị Phụ hoàng giam lỏng, cho đến khi xuất giá (kết hôn) không cho nàng bước chân ra khỏi tẩm cung nữa bước, khắp nơi đều có lính canh, cả ngày lẫn đêm chỉ biết tự ngồi nhìn bản thân.


"Công chúa~~ Công chúa~~" Thị nữ chưa vào cửa đã gấp gáp gọi to, Tinh Chiếu liền vội vàng chạy tới.


"Có chuyện gì?" Mặc kệ tình trạng của thị nữ, Tinh Chiếu liền hỏi.


"..." Thị nữ liên tục hít thở mấy cái mới ổn định trở lại, nhưng lại làm Tinh Chiếu càng thêm lo lắng.


"Chuyện là—Nghe đồn—Trần đại nhân hiện nay đang ốm liệt giường. Nô tỳ đã tự đi qua Trần phủ một chuyến thì được hạ nhân ở đó kể, Trần đại nhân gây trở ngại việc quân sự nên bị Lôi Thiếu tướng trừng trị bằng quân pháp, đánh đủ 50 trượng, không hề nhân nhượng chút nào. Trần đại nhân giờ chắc chỉ còn lại nửa cái mạng, hiện còn đang hôn mê bất tỉnh cơ!" Thị nữ nói xong liền thấy Tinh Chiếu lảo đảo thụt lùi hai bước.


"Công—Công chúa!" Thị nữ chạy nhanh tới đỡ Tinh Chiếu.


"Phụ—Phụ hoàng có nói gì không?" Tinh Chiếu có chút choáng váng hỏi. Chưa cần nói tốt xấu gì thì Trần Lượng cũng là mệnh quan triều đình, thân cũng là nam hài độc đinh (con trai độc nhất), lại bị Lôi Chiến Vân đánh tới như vậy, phụ thân hắn—Tả Thừa tướng sẽ không bỏ qua đâu.


"Cách chức, mười năm không được triệu kiến*, lấy làm gương!" Thị nữ cẩn thận nói.


(ý chỉ mười năm tới không thể làm quan dù là phấn đấu làm gì)


"Sao vậy được?!" Tinh Chiếu không dám tin nói. Vậy không phải là hủy đi tiền đồ của Trần Lượng sao? Chẳng lẽ Lôi Chiến Vân vẫn đem Trần Lượng giao cho phụ hoàng?


"Tả Thừa tướng cũng không—"


"Công chúa, 'Hành động gây trở ngại việc quân sự, bất kể thân phận cao thấp cũng nghiêm trị như nhau' là luật pháp của Thiên Chiếu, Lôi Thiếu tướng đã xử lý theo lẽ công bằng, chính hoàng thượng cũng không thể nói được gì mà!" Thị nữ nói, Tinh Chiếu liền cảm thấy như sấm rền bên tai.


"Lôi Chiến Vân— Lôi Chiến Vân— Mau đi gọi Lôi Chiến Vân tới đây cho ta!" Tinh Chiếu nỉ non gọi tên Chiến Vân, đột nhiên hướng tới cửa thét với binh lính.


Binh lính tướng lĩnh ngoài cửa đầu tiên là tỏ ra sửng sốt, lập tức có một vị tướng lĩnh chạy nhanh tới trước mặt Tinh Chiếu.


"Công chúa, người có gì sai bảo?" Tướng lĩnh chấp tay cung kính hỏi.


"Ta biết các ngươi là thủ hạ của Lôi Chiến Vân, mau đi gọi Thiếu tướng của các người tới đây. Ta muốn gặp tên đó ngay lập tức!" Tinh Chiếu lạnh lùng nói.


"Chuyện này..." Tướng lĩnh vẻ mặt lúng túng.


"Ngươi nghe không hiểu bổn cung nói gì sao? Ta muốn gặp Chiến Vân!" Tinh Chiếu thể hiện uy quyền của một công chúa, lạnh lùng nói.


"Thần sẽ phái người đi ngay!" Tướng lĩnh nhận được uy hiếp của Công chúa, không biết phải làm sao, đành phải lui xuống, kêu binh lính ngoài cửa. Lính nhận lệnh liền nhanh chân rời khỏi.


"Lôi Chiến Vân, ngươi là tên tiểu nhân đê tiện!" Vừa thấy Lôi Chiến Vân, Tinh Chiếu liền vọt tới, nhấc tay đã muốn giáng xuống một tát. Nhưng Lôi Chiến Vân từ nhỏ đã học võ, học được cả thân đầy bản lĩnh, một đòn công kích đột ngột nàng còn ứng biến được chứ nói gì là một cái tát!


"Ta nhớ là gần đây không đắc tội gì với công chúa." Chiến Vân lạnh lùng nói. Tuy rằng tức giận, nhưng Tinh Chiếu vẫn bị cỗ hàn khí trên người Chiến Vân làm cho khiếp sợ.


"Không phải lúc trước ngươi đã đáp ứng với ta rồi sao? Sao lại làm Trần Lượng bị thương nặng như vậy? Tại sao lại khiến chàng ấy bị cách chức, mười năm không được triệu kiến?" Tinh Chiếu lớn tiếng chất vấn, tay cũng mạnh mẽ muốn tránh khỏi tay của Chiến Vân.


"Ta đáp ứng nàng không giao hắn cho Hoàng Thượng, cho nên đến hôm nay hắn cũng chưa có gặp qua Hoàng Thượng lần nào!"


"Vậy tại sao—"


"Ta nói không giao hắn cho Hoàng Thượng, nhưng ta có nói sẽ bỏ qua cho hắn a?" Chiến Vân đánh gãy lời chất vấn của Tinh Chiếu.


"Hắn cùng huynh đệ dùng thủ đoạn âm hiểm như vậy đả thương nhiều thuộc hạ của ta, nàng nghĩ ta có thể bỏ qua cho chúng sao?" Chiến Vân hừ lạnh nói. Tinh Chiếu cắn chặt môi dưới cúi đầu. Đúng vậy, ngày đó bọn họ đã dùng thủ đoạn có chút âm hiểm, không cẩn thận có thể gây mù mắt.


"Ở trong lòng nàng, Trần Lượng so với vương triều Thiên Chiếu, so với phụ hoàng, mẫu hậu, hoàng huynh, hoàng muội của nàng còn quan trọng hơn nhiều sao?" Qua một lúc lâu, Chiến Vân đột nhiên hỏi. Tinh Chiếu kinh ngạc ngẩng đầu, ánh mắt mờ mịt khó hiểu nhìn Chiến Vân.


"Hai nhà Trần, Lưu luôn ra sức tranh quyền đoạt lợi, hiện tại hai thế lực đã đạt được cân bằng. Ngoài ra Hoàng Thượng luôn giữ lập trường đứng ở giữa trung lập, ba cỗ thế lực mới đạt được cân đối, kiếm hãm lẫn nhau. Nàng lại là nữ nhi Hoàng Thượng sủng ái nhất, nàng gả cho ai, cả triều văn võ cùng với dân chúng trong thiên hạ sẽ cho là Hoàng Thượng thiên hướng cho bên đó. Bản thân nàng không biết, nhưng nàng chính là tượng trưng cho vương quyền."


"Một khi có một bên thế lực nhanh chóng bành trướng, sẽ làm mất đi sự cân bằng, cuối cùng sẽ gây nên mối nguy hiểm cho ngôi vị hoàng đế của phụ hoàng nàng và an nguy của vương triều Thiên Chiếu. Nàng nghĩ họ cứ một mực tranh giành cái gì? Chính là quyền lực cao nhất – vương quyền Thiên Chiếu! Đó mới chính là mục đích của họ. Hơn nữa, nàng có thể còn chưa được biết, Nam Minh quốc đã muốn trọng binh tiếp cận (điều động binh áp sát), tùy thời đều có thể đánh vào. Nếu lúc này phát sinh nội loạn, nàng nghĩ kết quả xấu nhất sẽ là gì?!!" Lời nói của Lôi Chiến Vân làm cho Tinh Chiếu như bị sét đánh ngang tai.


"Vì Trần Lượng, đánh đổi toàn bộ vương triều Thiên Chiếu cùng thân nhân của nàng, nàng cảm thấy như vậy đáng giá sao?" Lôi Chiến Vân nói xong, Tinh Chiếu đã cả kinh không nói nên lời, thiếu chút nữa chỉ vì bản thân tùy ý làm liều mà làm hại tới Thiên Chiếu.


"Công chúa Tinh Chiếu thâm minh đại nghĩa (am hiểu việc lớn), tin rằng người sẽ biết cân nhắc nặng nhẹ, thần xin cáo từ!" Lôi Chiến Vân chắp tay nói, chuẩn bị rời đi.


"Khoan đã!" Tinh Chiếu vội gọi lại Lôi Chiến Vân đang xoay người muốn đi.


"Ngươi thuộc bên nào?" Tinh Chiếu hỏi.


"Ta thuộc về bên cho mượn sức!"


"Là ý gì?" Tinh Chiếu hơi nhíu mày, nàng muốn biết, tại sao phụ hoàng lại muốn gả mình cho nàng ta.


"Muốn huy động quân lực, ngoại trừ cấm vệ quân ở bên ngoài của Hoàng Thượng, mọi binh quyền của Thiên Chiếu đều ở trong tay Lôi thị ta. Cho nên tự nhiên mọi người đều muốn mượn sức ta!"


"Tại sao phụ hoàng lại muốn gả ta cho ngươi?"


"Bởi vì ta không thuộc về bên nào cả, chỉ trung với Hoàng Thượng, trung với Thiên Chiếu, không dính dáng tới bất kỳ thế lực nào!"


"Nàng yên tâm, không lâu nữa ta sẽ phải ra chiến trường, nên sẽ không làm nàng khó xử!" Chiến Vân nói xong liền rời đi. Bước đi làm nổi lên một trận gió thổi qua áo choàng dài, tư thế oai hùng hiên ngang nhưng lại mang theo vài phần thê lương, khiến Tinh Chiếu không khỏi ngây dại.


Từ khi Chiến Vân bỏ đi, Tinh Chiếu cũng không tiếp tục hồ nháo (quậy phá) nữa, cả ngày cũng chỉ quanh quẩn trong tẩm cung của mình, nhận nhiều lời giảng dạy khác nhau. Không ngoại trừ việc các nàng thường xuyên nhắc tới Chiến Vân trước mặt nàng. Tinh Chiếu biết đây chắc chắn là do Phụ hoàng cố ý an bài cho. Bản thân cũng vui vẻ tiếp nhận, coi như là nghe kể chuyện xưa cũ.


Mỗi ngày được đến bên mẫu hậu uống trà, tâm sự ngày qua ngày cũng coi như dễ chịu lắm rồi. Tinh Chiếu biết, nhất định là nhờ Chiến Vân, Phụ hoàng mới bằng lòng bỏ bớt người giám sát mình. Thật sự mà nói trong lòng có phần cảm kích nàng, nếu không nhờ như vậy mà gả thẳng ra ngoài, nhất định mẫu hậu sẽ không thể an tâm được.