Thiên Chiếu Chiến Vân

Chương 24




Chương 24


Tám tháng sau


Bọn thị nữ vội vội vàng vàng ra vào một gian phòng, mà bên trong cứ một tiếng lại một tiếng kêu thống khổ vang lên, đánh vào lòng từng người. Ba nam nhân ở trước cửa nôn nóng đứng ngồi không yên.


"Phụ hoàng, Lôi Nguyên soái, hai người ngồi nghỉ một chút đi!"


"Ngồi nghỉ? Con còn ngồi nghỉ được sao?" Một câu nói của Hoàng Thượng đã khiến Triêu Dương nghẹn họng, nói không nên lời. Ách~~~ Thật ra hắn cũng lo, thật không biết được khi thê tử mình sinh hài tử, mình sẽ biến thành bộ dang gì.


Bỗng nhiên, sau một tiếng la lớn thống khổ của Tinh Chiếu vang lên thì truyền tới tiếng khóc nỉ non của hài tử. Ba nam nhân vui vẻ, lập tức luống cuống tay chân, cười ngây ngốc.


"Chúc mừng Hoàng Thượng, Đại hoàng tử và Lôi Nguyên soái. Là một nữ hài khỏe mạnh! Công chúa cũng được bình an vô sự!" Không lâu sau, một lão phụ (ông già) vẻ mặt tươi cười, đi ra nói.


"Tốt-- tốt-- tốt lắm--" Hoàng Thượng nghe xong hô to ngay ba chữ tốt. Lôi lão Nguyên soái cũng thở một hơi nhẹ nhõm, trên mặt lộ ra nét cười đầy từ ái.


"Lôi Nguyên soái, chúc mừng ngài có thêm một hổ tướng!" Triêu Dương mỉm cười nói với Lôi Phàm.


"Đại hoàng tử nói đùa!"


"Ôi chao, Triêu Dương nói rất đúng! Lôi huynh, Lôi thị của ngươi chưa bao giờ có ai ra mà vô dụng bất tài, tin chắc tôn nữ (cháu gái) này của ngươi ngày sau chắc chắn sẽ mạnh hơn Chiến Vân!" Hoàng Thượng cao hứng nói.


"Nếu có thể, ta lại hy vọng nàng có thể lớn lên như một nữ hài bình thường hơn!" Lôi Nguyên soái mỉm cười nói.


"Nàng sẽ giống Chiến Vân trở thành Đại Nguyên soái hay là giống Chiếu nhi làm Công chúa, thì phải để hai người Chiến Vân định liệu, chứ các người làm chủ được sao?"
Hoàng Hậu trêu chọc nói, vẻ mặt tươi cười ra khỏi phòng.


"Hoàng Hậu!"


"Mẫu hậu!"


"Hoàng Hậu nương nương!"


"Lôi Nguyên soái, ngươi không cần phải câu nệ vậy đâu. Chúng ta là thân gia, nghĩa là người một nhà cả, ngươi không nên câu nệ như vậy!" Hoàng Hậu mỉm cười nói.


"Vâng!" Lôi Nguyên soái hành lễ đơn giản, cũng không tiếp tục quá câu nệ nữa.


"Ta biết rồi, mọi người đã có thể vào!" Nhìn vẻ mặt nóng vội của Triêu Dương cùng đôi mắt chờ mong của Hoàng Thượng nhìn mình, Hoàng Hậu không nhịn được cười thành tiếng, nói.


Ba nam nhân nghe vậy, giống như những ngoan đồng (hài tử nhanh nhảu, quậy phá), chạy vào nhà nhanh như chớp! Trong phòng, Lôi mẫu đang ôm tiểu nữ hài, không ngừng tươi cười!


Mà lúc này, ở nơi cách xa vương triều Thiên Chiếu.


Trời quang, mặt trời xinh đẹp trên cao chiếu rọi. Đây vốn là cảnh thu xinh đẹp khiến cho mọi người vui vẻ thoải mái nhưng lại bị sự tranh giành lãnh thổ giữa hai quân mà thêm cảm giác hiu quạnh, tiêu điều xơ xác (hoang sơ) khiến cho một vài động vật linh tính (thông minh, dự cảm được) đều chạy thoát thân không còn bóng dáng.


Một nam nhân mặc trên người khải giáp kim sắc (áo giáp màu vàng), cưỡi trên một con chiến mã tuyết trắng. Hắn híp mắt nhìn người đối diện mình ~ quân Thống soái (ban chỉ huy) của địch, chỉ cách một mũi tên. Thân là Nguyên soái, nhưng lại không mặc giáp, chỉ có áo choàng màu đen. Bên cạnh nàng là quân sư một thân nho sam (đồ thư sinh), bốn vị tướng quân cũng chẳng thèm mang chút đồ bảo hộ nào.


"Lôi Nguyên soái, đã tới tận đây, ngài còn chưa muốn về, thật sự luyến tiếc ta a?" Thắng Long vương gia ngồi trên bạch mã, nói lời vô lại.


"Đây gọi là có qua có lại cho toại lòng nhau! Ngài đã tự mình đến vương triều Thiên Chiếu để thăm chúng ta, tất nhiên chúng ta phải tiễn ngài về lại Nam Minh quốc mới hợp tình hợp lý chứ, đúng không?"


Chiến Vân nói chuyện, lập tức khiến Thắng Long vương gia tức đến nghiến chặt răng! Mình là Thắng Long vương gia, dưới một người, trên vạn người. Bây giờ lại thua dưới tay một nữ nhân, chuyện này làm sao có thể không khiến hắn nổi giận được?! Mình dùng thời gian một tháng đánh hạ mười thành trì của vương triều Thiên Chiếu, vốn nghĩ càng có thêm tinh thần tác chiến, cùng lắm chỉ một năm rưỡi sẽ tiến công tới thành hoàng của vương triều Thiên Chiếu-- thành Nhật Quang. Không ngờ tới Chiến Vân chỉ dùng năm ngày đã lấy lại hết thành, khóa chặt mình ngoài đại môn(cửa thành)!


Vốn tưởng là có quân viện trợ tới cùng sáu mươi vạn quân là có thể thu phục tên lính mới Lôi Chiến Vân miệng còn hôi sữa này. Nhưng không ngờ dù thêm sáu mươi vạn quân cũng không lay động được vương triều Thiên Chiếu chút nào! Ngược lại còn bị nàng ta truy kích chạy thẳng một đường. Sáu mươi vạn quân cùng ba mươi vạn quân tiếp viện, lại bị ba mươi vạn quân tinh nhuệ của Chiến Vân đánh cho không còn một móng!


"Lôi Chiến Vân, ngươi tính làm gì với Nam Minh ta?" Thắng Long vương gia hét to.
"Nếu Vương gia ngài bị cấp dưới của mình phản bội, thì ngài sẽ làm gì?!" Nghe Chiến Vân nói xong, sắc mặt Thắng Long vương gia lập tức đại biến (biến đổi lớn).


"Lôi Nguyên soái! Vương triều Thiên Chiếu là nước phụ thuộc vào Nam Minh ta, xử lý thế nào, không phải là chuyện ngài có thể định đoạt!"


"Hừ, ngươi nghĩ ngươi có bao nhiên lợi hai chứ?! Mà có thể khiến Đại Nguyên soái tương lai của vương triều Thiên Chiếu phải tự mình tham chiến?!" Lân Quân sư ở bên cạnh Chiến Vân khinh thường nói. Các tướng quân của Thắng Long lập tức hít sâu một hơi, khiếp sợ nhìn Chiến Vân.


"Thắng Long vương gia, không phải là ngài tuyên bố trong một tháng sẽ tiến công tới thành hoàng của vương triều Thiên Chiếu sao? Bổn soái sẽ cho ngài ba tháng chuẩn bị, sau đó bổn soái sẽ dùng một tháng để hạ mười lăm tòa thành nơi biên cương của ngài, dùng thời gian ba năm để gạch hoàn toàn tên Nam Minh ra khỏi bản đồ."


"Lôi Chiến Vân, người đừng có kiêu ngạo! Ba năm? Có Thắng Long vương gia ở đây, thì dù có là mười năm ngươi cũng đừng có vọng tưởng (mơ mộng viễn vong)!" Thắng Long vương gia cố chấp giữ mặt mũi mà quát lên.


"Có phải vọng tưởng hay không, ba năm sau sẽ rõ!" Lân Quân sư cười lạnh lùng, nói.


"Rút!" Chiến Vân cười lạnh nói. Nụ cười mao cốt tủng thiên (sởn tóc gáy) kia khiến Thắng Long vương gia không khỏi lạnh sống lưng!


"Rút!" Nhận được lệnh rút quân, Bằng và Long la to, ba mươi vạn quân lập tức giữ vững đội hình hoàn mỹ mà rút quân.


~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Editor: Pe luôn thích mỗi chương để 1 tấm hình, đáng tiếc là tìm không ra cái nào hợp :/