Thiên Chiếu Chiến Vân

Chương 25




Chương 25


Ánh trăng treo cao trên bầu trời, yên tĩnh không chút tiếng động


"Dịch tỷ tỷ?"


"Muội tỉnh rồi, cảm thấy thế nào?" Nam Cung Dịch ôn nhu hỏi han.


"Dịch tỷ tỷ, hài tử đâu?" Tinh Chiếu gật gật đầu hỏi, trên mặt lộ vẻ lo lắng!


"Ở giường nhỏ bên kia, muội chờ chút, ta bế qua cho muội ôm!" Nam Cung Dịch mỉm cười nói, cẩn thận nâng Tinh Chiếu dậy, để nàng ngồi ở bên giường, sau đó đi tới một cái giường nhỏ cách đó không xa. Ánh mắt Tinh Chiếu vẫn không rời Nam Cung Dịch. Nam Cung Dịch thật cẩn thận ôm tiểu hài tử trong cái khăn đỏ tới chỗ Tinh Chiếu.


"Thật đáng yêu!" Tinh Chiếu nhìn sinh linh nhỏ bé không khỏi nở nụ cười, trong lòng thực hạnh phúc, thật muốn cho Chiến Vân nhìn một cái!


"Huyền Hồng đã kiểm tra qua cho hài tử, là một nữ hài rất khỏe mạnh! Bá mẫu (bác gái) còn nói, hài tử này thật giống Chiến Vân lúc nhỏ như đúc!" Nam Cung Dịch mỉm cười nói.


"Thật sao!?" Tinh Chiếu ngẩng đầu nhìn Nam Cung Dịch! Nam Cung Dịch mỉm cười gật gật đầu, trong lòng thực ngưỡng mộ Chiến Vân, có một nữ nhân yêu nàng tới vậy, không sợ hiểm nguy sinh cho nàng một hài tử!


"Ân! Tinh Chiếu, đặt cho hài tử một cái tên đi!" Nam Cung Dịch nói. Tinh Chiếu kinh ngạc nhìn về phía Nam Cung Dịch.


"Phụ hoang bọn họ--"


"Hoàng Thượng và Lôi Nguyên soái nói đây là hài tử của muội và Chiến Vân nên tất nhiên là phải để cho hai người đặt tên. Bây giờ Chiến vân không có ở đây, thì đương nhiên là để muội đặt rồi!" Nam Cung Dịch cười cười nói.


"Gọi là ' Lôi Tinh Chiến' thì sao?" Tinh Chiếu nhìn về phía Nam Cung Dịch.


"Ân-- tên rất hay! Như vì sao tinh tú vĩnh viễn lấp lánh trên bầu trời phải không?" Nam Cung Dịch suy nghĩ một chút, nói.


"Ân! Lôi Tinh Chiến là vì sao mãi không ngã xuống nơi chiến trường, giống như Chiến Vân là đám mây phúc lành trên chiến trường!"


"Không, Lôi Chiến Vân là đám mây phúc lành của vương triều Thiên Chiếu!" Hai nữ nhân nhìn nhau cười!


~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


Thời gian qua mau, tháng ngày thoi đưa, đảo mắt một cái đã qua bốn năm năm. Từ hai năm trước, tên Nam Minh quốc đã biến mất khỏi bản đồ. Người làm chính là Chiến Vân, người đã chiếm lĩnh ba mươi tòa thành.


Thiếu tướng của vương triều Thiên Chiếu tuyên bố dùng thời gian ba năm để hoàn toàn gạch tên Nam Minh này ra khỏi bản đồ nhưng thực tế nàng chỉ dùng hai năm đã đánh hạ Nam Minh quốc. Sau đó Thiếu tướng một bên cai quản ba mươi thành trì, một bên mang quân đi tiêu diệt nổi loạn, đem mọi phiền nhiễu loại bỏ hoàn toàn cho dân an cư lạc nghiệp, được dân chúng Nam Minh kính yêu sâu sắc.


Tất cả đã được đưa vào nề nếp, năm thứ tư, Lôi Thiếu tướng dẫn quân sĩ còn lại lên đường trở về quê hương.


Nhìn khói dày đặc cuồn cuộn trước mắt, Hoàng Đế vui vẻ, miệng cười không ngừng. Lôi lão Nguyên soái luôn nghiêm cẩn nghiêm túc cũng không ngừng ngóng nhìn, chờ mong, cổ không ngừng vươn ra trước để nhìn.


Khói dày đặc chậm rãi tản ra, một đội quân nghiêm trang từ trong đám khói đi ra. Sau khi khói đặc được xua ra xa mặt, ngay giữa đội ngũ thần tử (các quan đại thần) vốn yên ắng cũng nổi lên xôn xao.


Ngay khi Hắc Phong dừng cước bộ, Lân Quân sư ra hiệu cho đội ngũ dừng lại. Chiến Vân xoay người xuống ngựa, bước nhanh về phía Hoàng Đế. Hoàng Đế cũng cười vui vẻ tới đón Chiến Vân. Chiến Vân đang định quỳ xuống hành lễ, nhưng mới được một nữa đã được Hoàng Đế nâng dậy.


"Chiến Vân, cuối cùng con đã trở về, ha ha ha ha--" Hoàng Đế đỡ Chiến Vân nói, rồi mới ngửa mặt lên trời cười to, vô cùng cao hứng.


"Lôi Chiến Vân bái kiến Ngô Hoàng, Ngô Hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế*!" Lôi Chiến Vân chắp tay nói.


[chúc sống lâu ngàn tuổi, triệu tuổi!]


"Chiến Vân không cần đa lễ!" Hoàng Đế hòa nhã cười nói. Mỉm cười nghiêng người, lộ ra Lôi Phàm ở sau lưng.


"Phụ thân, con đã trở về!" Chiến Vân hai mắt rưng rưng nói, quỳ trên mặt đất, cung kính dập đầu ba cái với Lôi Phàm.


"Mau đứng lên đi, hài tử!" Lôi Phàm chạy nhanh tới nâng Chiến Vân dậy, mỉm cười thỏa mãn. Chiến Vân có thể bình an trở về đã khiến hắn vô cùng cao hứng rồi, Chiến Vân còn đạt được thành tích, khiến hắn thật sự kiêu ngạo, hắn rất tự hào a!


"Chiến Vân, theo lệ thường, đêm nay mở yến tiệc Khánh Công (chúc mừng lập đại công) cho con. Nhưng trẫm biết, lòng con nhớ tới mẫu thân cùng Chiếu nhi, nên trẫm bố trí yến tiệc sang ngày mai. Trẫm cũng cho phép con đi trước, mau về thăm nhà chút đi!" Hoàng Đế cười nói.


"Tạn ơn ân điển (ban ơn) của Hoàng Thượng!"Chiến Vân lập tức vui vẻ ra mặt, hành lễ với Hoàng Thượng xong liền chạy tới cạnh Hắc Phong, phi thân lên ngựa, vội vàng chạy nhanh về phía thành Nhật Quang.


"Lôi Nguyên soái, nơi này liền giao cho ngươi và Lân Quân sư!" Hoàng Thượng nói, Lôi Phàm và Lân Quân sư cùng hành lễ đáp.


Hoàng Đế đích thân dẫn cả triều văn võ ở nơi cách thành cả mười dặm để nghênh đón Thiếu tướng, có thể thấy Hoàng Đế coi trọng Lôi Thiếu tướng tới cỡ nào. Hơn nữa bình thường Chiến Vân được dân chúng yêu mến, nên tự nhiên trong thành dân chúng cả thành ở khắp các đường hẻm để hoan nghênh. Nhưng toàn dân chỉ thấy được một tia chớp màu đen chợt lóe qua, chẳng ai thấy được chính xác dung mạo của nàng. Tuy là nuối tiếc nhưng mọi người hiểu được, mọi người đều biết lòng Chiến Vân nhớ thương Công chúa, tất nhiên là vội vàng về phủ.


Mà ở Lôi phủ, sớm đã có hai ba hạ nhân chờ sẵn trước cửa. Chiến Vân mới vừa dừng lại, vài hạ nhân liền vừa hô lớn "Thiếu tướng đã về! Thiếu tướng về rồi!" vừa chạy tới nhận dây cương từ tay Chiến Vân. Hắc Phong được dắt đi, Chiến Vân cũng bước nhanh vào nhà.


"Đa-- Đa--" Tiếng kêu to đầy non nớt khiến Chiến Vân lập tức ngây ngẩn cả người, ngây ngốc nhìn tiểu hài tử trước mặt.


"Đa, đa!" Tiểu hài tử kêu lên , chạy về phía Chiến Vân.


"Không được gọi bậy, ai là đa ngươi chứ?!" Chiến Vân vẻ mặt nghiêm cẩn nói, lách qua tiểu hài tử, tiếp tục đi về trước.


"Nương nói, người đầu tiên Tinh nhi nhìn thấy chính là đa con! Con nhìn thấy đầu tiên chính là người, người chính là đa con!" Tiểu hài tử nói, chạy tới trước mặt Chiến Vân, giang hai tay ngăn cản, vẻ mặt bất mãn.


"Con tên là gì? Nương của con là ai?" Nhìn tiểu hài tử này có chút quen mắt, Chiến Vân đoán có thể là hài tử thân thích nào đó nên hỏi.


"Con tên là 'Lôi Tinh Chiến'~ Nương của con là Tinh Chiếu!" Tiểu hài tử kiêu ngạo nói.


"Nói bậy, còn nói bậy ta sẽ--" Chiến Vân ngưng câu nói, một tiểu hài tử, có khi nào là nàng?


"Chiến Vân!" Một tiếng nghẹn ngào kêu lên làm Chiến Vân ngẩng đầu.


"Chiếu nhi!" Đợi kịp phản ứng, Tinh Chiếu đã nhào vào lòng Chiến Vân, nước mắt như dòng nước lâu nay bị kìm hãm giờ chảy mãi không ngừng. Nhìn Chiến Vân, lòng lại thấy chua xót, đau lòng nhưng lại càng cao hứng, kích động.


"Chiếu nhi, ta về rồi!" Chiến Vân có chút nghẹn ngào nói, ôm chặt lấy Tinh Chiếu.


"Vân nhi!" Lôi mẫu được thị nữ dìu ra, kích động kêu lên.


"Nương!" Chiến Vân hô. Tinh Chiếu rời khỏi cái ôm của Chiến Vân, lùi qua một bên lau nước mắt trên mặt.


"Mẫu thân, con đã về!" Chiến Vân đi tới trước mặt mẫu thân, quỳ xuống dập đầu ba cái.


"Nương, nãi nãi (bà nội), phụ thân không cần con!" Lôi Chiến Vân vừa mới đứng lên, hài tử ban nãy liền khóc nói. Chiến Vân lại trợn tròn mắt, nhìn Tinh Chiếu, lại nhìn Lôi mẫu.


"Tinh nhi, không khóc, đa con không phải là không cần con đâu!" Tinh Chiếu ôm lấy hài tử, ôn nhu an ủi.


"Hài tử của ta?!" Lôi Chiến Vân bộ dạng ngây ngốc trì độn, không tin hỏi.


"Vô nghĩa, bộ dạng giống hệt con, không phải hài tử của con thì còn có thể là của ai!" Lôi mẫu oán trách nói, gõ một cái lên đầu Chiến Vân.


"Nhưng mà con--" Chiến Vân hoang mang, khó hiểu nói.


"Chiến Vân, thực xin lỗi!" Tinh Chiếu cúi đầu, vẻ mặt đôi chút xấu hổ nói. Chiến Vân lập tức hiểu ra là chuyện gì đã xảy ra.


"Aiz!" Chiến Vân bất đắc dĩ thở dài một hơi.


~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


Editor: Chắc mọi người đều cảm nhận được truyện sắp đi tới hồi kết.


Pe muốn nhờ mọi người nhàn rỗi có thể đề xuất cho Pe vài truyện để edit?


Chỉ là, Pe vẫn chỉ có thể tính là người mới, chưa có học qua tiếng Trung nên từ ngữ đấu chọi hay văn thơ trong truyện cổ đại, cũng như ngôn ngữ mạng hiện đại đều đọc qua không hiểu ~không có khả năng edit.


Còn nữa, Pe có thể chịu ngược nhưng không có khả năng chịu kết cục chia ly. 'Nắm tay nhau cùng chết' hay tương tự đó cũng nên tránh đi.


Ngoài ra, Pe không thích đề tài loạn luân, nhưng quái gở là thích đề tài 'song sinh'. À mà 'mẹ kế- con chồng' chắc không tính vào loạn luận đâu nhỉ?


Nói chung có chút đòi hỏi nhiều: truyện ngôn từ không quá khó hiểu, tốt nhất là HE, tránh loạn luân, và bổ sung~ thích truyện tập trung quay quanh vào cái cặp đôi thì hơn. Pe thích truyện có nhiều cặp, nhưng không thích truyện có tiểu tam.


Đòi hỏi thật nhiều, thật muốn tự đánh mình mấy cái ~