Thiên Kim Làm Vợ Kế

Chương 53: Thiên hạ




Cuối cùng thì Tiết Minh Viễn và Nhược Thủy cũng chấp nhận sự thật rằng hai người đã có con, bọn họ vui mừng ôm chầm lấy nhau. Đám hạ nhân cũng hân hoan đến chúc mừng cầu thưởng, Tiết Minh Viễn đương xúc động, lập tức vung tay ban thưởng ngay. Sau khi nhận ra đây là thật, Nhược Thủy cầm khăn tay chấm nước mắt. Đường ma ma ở bên cạnh vội khuyên nhủ: "Nhị nãi nãi đang có thai, người đừng khóc nữa, sức khỏe quan trọng hơn."

Tiết Minh Viễn vừa nghe thế bèn ngồi bên nàng, lo lắng nói: "Phải phải, ma ma nói rất đúng. Lát nữa sẽ xin đại phu kê cho nàng chút thuốc bổ dưỡng thai, sức khỏe nàng vốn yếu nên cần bồi bổ nhiều. Nàng muốn ăn gì cứ nói với ta. À phải rồi, khi có thai phải kiêng vài thứ, lát nữa ta đi hỏi thăm rồi chép lại. Còn gì nữa nhỉ..."

Đường ma ma vừa cười vừa bảo: "Nhị gia, ngài cũng đừng lo lắng quá, khi nãy đại phu đã nói thai của Nhị nãi nãi rất tốt."

Tiết Minh Viễn cười cười, y chợt như nhớ ra điều gì: "Nhược Thủy, chúng ta mau biên thư báo tin mừng cho nhạc phụ nhạc mẫu đi!"

Nhược Thủy lúc này mới ngẩn ra, nàng nín khóc rồi mỉm cười đáp: "Đúng là phu quân suy nghĩ chu toàn."

Nói đoạn, Tiết Minh Viễn đích thân mài mực, đề bút viết xong rồi đưa lại cho Nhược Thủy. Nàng vừa cười vừa bảo rằng: "Thiếp còn muốn gửi ít đồ về, ngày mai thiếp sẽ thu xếp rồi phái người đưa thư về kinh." Tiết Minh Viễn của bây giờ đương nhiên ngoan ngoãn nghe lời Nhược Thủy: "Nàng nói vậy thì là vậy."

Cả buổi chiều Tiết Minh Viễn cứ lẽo đeo theo Nhược Thủy như một cái đuôi, quanh quẩn bên nàng không rời nửa bước.

Ví dụ như nàng muốn uống nước, Thanh Tố vừa bưng lại thì bị Tiết Minh Viễn đoạt lấy, y cẩn thận thổi nguội, sau khi thổi thì nhấp một ngụm, "Ừm, hết nóng rồi, nhiệt độ vừa phải. Nương tử, nàng từ từ uống nhé." 

Rồi thì khi Nhược Thủy muốn uống thuốc bổ, Đường ma ma vừa bưng đến, Tiết Minh Viễn đã lập tức đón lấy, cầm muỗng khuấy cho thuốc nguội, miệng hỏi luyên thuyên: "Bên trong chứa cái gì?" Sau khi nhận được câu trả lời thuyết phục từ Đường ma ma, y mới gật đầu tỏ vẻ hài lòng, nhấp nếm một miếng: "Ừm, không mặn không nhạt rất vừa miệng, nào nương tử." Nhược Thủy bây giờ chẳng khác gì một con cừu non bị Tiết Minh Viễn trông chừng nghiêm ngặt.

Nhược Thủy mỉm cười khuyên nhủ: "Được rồi, ở đây có rất nhiều người trông nom thiếp, ma ma lại có kinh nghiệm, chàng cứ an tâm đi làm việc của mình đi." Tiết Minh Viễn vẫn bám riết lấy Nhược Thủy không chịu buông, sau cùng y phát hiện nụ cười cố kìm nén trên gương mặt Thanh Tố và Đường ma ma, lúc bấy giờ y mới nhận ra mình đã lo lắng thái quá. Tiết Minh Viễn kia cười khúc khích rồi rời đi.

Sau khi Tiết Minh Viễn đi khỏi, Nhược Thủy nói nàng muốn nghỉ ngơi rồi cho Đường ma ma và Thanh Tố lui xuống. Nhược Thủy muốn ở một mình, nàng phải cố hiểu xem chuyện hoài thai này rốt cuộc là thế nào. Nhược Thủy vẫn nhớ cái lúc nàng hôn mê bất tỉnh, khi tỉnh lại đã nghe thái y của thái y viện nói như thế.

Nhân số trong thái y viện không phải ít, đương nhiên cũng chia ra nhiều phân nhánh, chủ yếu là bốn khoa: Thực y, Tật y, Dương y và Thú y. Thực y trông coi việc phân lượng vị nóng vị lạnh cho các món ăn trong cung; Tật y chuyên chữa trị những căn bệnh thuộc về căn bên trong; Dương y thì có ý nghĩ như tên gọi, chuyên trách ngoại thương do đao kiếm gây ra. Vu thái y chính là cao thủ về phụ khoa trong nhóm Tật y.

Vết thương của nàng khi ấy do đao gây ra, như vậy người đầu tiên đến thăm khám không thể là Vu thái y. Quả nhiên sau đó nàng nghe mẫu thân thuật lại mọi chuyện, ngay sau khi nàng bị thương, hoàng thượng đã phái Khương thái y - vị thái y sáng giá nhất, quyền uy nhất trong thái y viện – đến. Khương thái y giúp nàng xử lý vết thương, khẳng định tính mạng nàng không bị nguy hiểm, tuy nhiên lại bị nội thương cho nên cần người tài bên phụ khoa. Khương thái y hồi cung phục mệnh, xế chiều hôm đó Vu thái y - Kỳ Hoàng thánh thủ, thái y chuyên về phụ khoa của thái y viện - được phái đến, giúp nàng chẩn bệnh.

Nhược Thủy nhìn ra ngoài cửa sổ, Vu thái y là kỳ Hoàng thế gia, con cháu đều giữ chức thái y trong cung. Y thuật ông cao minh, thân lại giữ địa vị cao trong thái y viện, trong cung chỉ có phi tần từ phân vị phi trở lên mới có tư cách mời Vu thái y đến bắt mạch bình an. Ông ta chẩn đoán sai, có khả năng không, e là xác suất này quá nhỏ!

Hơn nữa trước này hoàng gia vốn là nơi giấu bệnh sợ thuốc, chẩn bệnh luôn nói nhẹ đi ba phần, lúc nào cũng là cảm mạo phong hàn thông thường chỉ cần nghỉ ngơi an dưỡng là khỏe lại, nào có ai dám phán quý nhân bệnh tình nguy kịch nguy hiểm đến tính mạng? Cho nên lần chẩn bệnh này của ông ta ắt có chỗ bất thường. Quan trọng nhất là tuyệt chiêu toàn mạng ai ai trong thái y viện biết, tuyệt đối không được nói chữ "chết"!

Giống như chuyện chẩn đoán này chẳng hạn, giả như ông ta nói nàng có thể mang thai, nhưng xác suất rất thấp, nếu sau khi nàng tiến cung sinh được một đứa con lại càng là chuyện vui lớn.

Nếu lỡ như không sinh được thì cũng không liên lụy đến ông ta, ông ta có thể lật lại mà bảo rằng cơ thể đã chịu tổn thương quá nặng, sau lại không được nghỉ ngơi tốt. Nói chung là rất dễ viện cớ, rất dễ tìm ra chỗ sơ hở để chối bỏ trách nhiệm. Trái lại, ông ta khẳng định chuyện xấu như thế, nếu một ngày nàng mang thai, chức quan của ông ta khó lòng giữ được, tiếng xấu "lang băm" sẽ đeo bám ông ta vĩnh viễn.

Ấy vậy mà ông ta dám kết luận chắc chắn là thế, có khi nào ông ta nắm chắc rằng sau này nàng tuyệt đối không thể hoài thai? Những chuyện này khiến Nhược Thủy toát mồ hôi lạnh. Trước đây cũng là nàng tự ý ngưng thuốc, nhờ sự cam chịu, chấp nhận số phận kia mà nàng đã cứu được con mình.

Vì sao nhà nàng lại chấp nhận lời chẩn đoán của thái y không chút nghi ngờ? Thứ nhất, thái y của thái y viện tài nghệ xuất chúng, nếu Vu thái y đã khẳng định ắt có nguyên do, dù là ai chẩn đoán cũng sẽ cho ra kết quả y hệt.

Thứ hai, cũng là điểm quan trọng nhất, thái y là ai, người ta là ngự dụng chẩn bệnh cho hoàng gia, nhất là những cao nhân ở vị trí cốt cán như Vu thái y, có thể nói ông ta như yết hầu của hoàng đế, cho nên Diêu gia hoàn toàn tin tưởng người hoàng đế phái đến. Trong một số trường hợp, họ chẳng phải người của hoàng hậu hay thái hậu, chủ nhân của họ chỉ có hoàng đế, tiên hoặc hoặc tân đế.

Thế nên người trên kẻ dưới ở Diêu gia chẳng ai mảy may nghi ngờ lời nói của thái y, trong chuyện này sao có thể có kẻ thù không đội trời chung nhúng tay vào được cơ chứ. Nhưng kết quả bây giờ thì sao, Nhược Thủy bỗng nhận ra nàng đã lầm, nàng không kìm được mà ngửa mặt lên trời cười thật lớn.

Nàng chẳng khác gì một kẻ ngu đần, có lẽ cả nhà nàng cũng vậy, trong mắt kẻ khác họ chẳng khác nào đang chơi trò bí mật vô nghĩa. Trong chuyện này liệu có bàn tay của hoàng hậu đương triều nhúng vào không? Không ai biết được, có thể có mà có thể không. Nhưng thế thì sao chứ, bọ ngựa đánh úp hoàng tước, bên trên đã ngầm tiếp tay cho chuyện này còn ai điều tra ra được, giả như điều tra xong thì nàng tính thế nào đây? Nhược Thủy cúi đầu, đôi dòng lệ tuôn.

Nhược Thủy run rẩy lấy lá thư Tiết Minh Viễn biên gửi về kinh ra, nàng mồi lửa đốt lá thư ấy thành tro, để nó lụi tàn giống như tình cảm của nàng dành cho thái tử. Chuyện nàng mang thai không thể cho nhà nàng biết, nếu chuyện này khiến người thân nghĩ rằng nàng đang tức giận, khi ấy họ phải làm sao.

Lại nói, nếu nhà nàng không có động thái gì, nàng sẽ rất đau lòng, nàng sẽ cảm thấy như mình không được coi trọng, tuy nàng hiểu rõ hiện thực là thế, nhưng cũng sẽ không kìm lòng được mà cảm thấy đau khổ vô ngần. Nếu nhà nàng có bất kỳ động thái gì, nàng lại càng đau hơn, nàng sẽ trở thành đứa con bất hiếu kéo toàn gia xuống vũng bùn nhớp nhúa. Cho nên lúc này, im lặng là cách tốt nhất để bảo vệ người thân và bản thân nàng, hãy để thời gian xóa nhòa tất cả. Khi nàng có thể bình thản chấp nhận mọi chuyện, nàng sẽ đưa con trẻ hồi kinh gặp phụ mẫu, khiến họ vui mừng, và cũng để chuyện này thật sự biến thành một chuyện đáng để vui mừng.

Riêng chuyện phải báo cho phụ mẫu biết rằng nên cẩn thận như thế nào, ấy ấy, người nhà họ Diêu đâu phải lũ ngu đần, bằng không sao có thể đứng vững như bàn thạch qua mấy triều đại quân thần chứ. Nhược Thủy nhẹ nhàng vỗ về bụng mình, nàng ngước mắt nhìn chén thuốc vẫn đang tỏa hơi nóng, cất tiếng bảo: "Con ngoan, mẫu thân đã tìm cho con một phụ thân rất tốt. Tuy phụ thân không thể cho con cả thiên hạ, nhưng phụ thân sẽ xem con như là cả thiên hạ của mình. Như thế là đủ rồi, con nhỉ!"

Nhược Thủy nhoẻn cười, nàng cuối cùng cũng thấu hiểu tâm trạng của phụ mẫu năm ấy. Từ nay về sau, ta phải bảo vệ đứa con này, tuyệt đối không để bất cứ kẻ nào làm nó tổn thương, dù cho có phải đánh đổi bằng cả sinh mệnh. Cục cưng, con cứ yên tâm bước vào thế giới này, mẫu thân và phụ thân đã chuẩn bị xong cả rồi!

Tin Nhược Thủy mang thai truyền ra ngoài phủ rất nhanh, thực ra việc bốn năm ròng Nhược Thủy không có động tĩnh gì khiến mọi người xì xào không ít, nhưng chỉ đơn thuần là chuyện trà dư tửu hậu chứ không có ý biến nó thành tin đồn thị phi. Vì sao ư? Vì nàng là vợ kế mà, Tiết minh Viễn có con trai vợ cả rồi cả con trai của thiếp, người khác còn muốn bát nháo gì nữa, còn có thể ý kiến gì nữa. Cho nên khi ai nấy hay chuyện Nhược Thủy hoài thai đều rất bình tĩnh, thế à, chuyện tốt đấy, chúc mừng nhé.

Thẩm Mộ Yên cũng bình tĩnh chẳng kém, đừng nói đến chuyện ra tay hãm hại Nhược Thủy này nọ, ngay đến nghĩ thôi thị ta cũng chẳng dám. Thứ nhất, Thẩm Mộ Yên có gan hại một mạng người không còn phải xem lại, chư vị nghĩ ai cũng chuyên nghiệp đến độ nghĩ ra đủ trò hãm hại người ta sảy thai mà vẫn bình tĩnh mặt không đổi sắc, tim không loạn nhịp ư? Chuyện này nếu bị tra ra, không chỉ thị ta xong đời mà còn liên lụy đến cả Tiết Đinh.

Thứ hai, vì có Nhược Thủy, thị ta biết gia sản kia không đến lượt con trai mình kế thừa, dù nàng ta có thai chăng nữa cũng chẳng đến lượt, chuyện này đâu phải thị ta không hiểu. Cũng vì nguyên do ấy mà thị ta ra sức động viên Tiết Đinh cố gắng học tập, kết giao với con nhà quyền quý, củng cố cho tiền đồ sau này. Thế nhưng lần này, Thẩm Mộ Yên lại ôm hi vọng trong viện của Nhược Thủy sẽ phát sinh trò vui. Chẳng phải cô thiện lương lắm sao? Chẳng phải cô coi Tiết Hạo như con ruột mình sao? Đã đến nước này, chẳng phải cô nên tháo bộ mặt giả nhân giả nghĩa ấy xuống rồi sao? Thẩm Mộ Yên tin chắc rằng, một khi vì con của mình thì không ai là Bồ Tát cả, gia sản của Tiết Minh Viễn sẽ về tay ai đây, thị ta rất mong chờ!

Không chỉ riêng Thẩm Mộ Yên mà cả vú em của Tiết Hạo cũng có cùng suy nghĩ. Thẩm Mộ Yên vắt chân chữ ngũ nóng lòng xem trò vui, trong khi bà vú là thật lòng lo lắng cho Tiết Hạo. Bà vú cũng đứng từ góc độ của một người bình thường mà nhìn nhận, có người mẹ nào lại không suy nghĩ cho con ruột của mình. Trước kia Nhị nãi nãi chưa mang thai, bà thấy Nhị nãi nãi đối xử với Tiết Hạo rất tốt, nhưng bây giờ nãi nãi có thai rồi, ai dám cam đoan Nhị nãi nãi sẽ không biến thành một Thẩm Mộ Yên thứ hai chứ.

Bà vú kéo tay Tiết Hạo lại, mỉm cười nói: "Hạo nhi, con có biết mẫu thân có em bé không? Chẳng mấy nữa con sẽ có thêm một đệ đệ, con có vui không?"