Thiên Kim Làm Vợ Kế

Chương 54: Huynh đệ




Tiết Hạo vừa đi học về đã bị bà vú gọi lại, bà mỉm cười nói với cậu bé: "Hạo nhi, con có biết mẫu thân có em bé không? Chẳng mấy nữa con sẽ co thêm một đệ đệ, con có vui không?" Tiết Hạo ồ lên, sau đó vui vẻ nói rằng: "Con lại có đệ đệ sao? Thích quá! Con đi thăm mẫu thân đây." Nói xong, cậu bé toan xoay người đi luôn.

Bà vú vội vàng kéo Tiết Hạo lại, hình như lúc này bà nói chưa rõ ý, thế là lại cười mà rằng: "Hạo nhi đã lớn rồi, sao cứ nóng vội như thế. Vú dặn con nhé, sau khi đệ đệ ra đời sẽ không giống như bây giờ. Thứ gì tốt phải để đệ đệ chọn trước rồi mới đến lượt con, món ngon cũng phải để dành cho đệ đệ ăn trước rồi con mới được ăn, con có hiểu không?"

Tiết Hạo tròn mắt đáp: "Dạ hiểu. Chẳng phải là vẫn giống như trước sao, có gì ngon con sẽ để Uyên đệ ăn trước, vú đã dạy con rồi, con vẫn còn nhớ rõ!" Nói xong, Tiết Hạo bụm miệng nhỏ cười hì hì, vui vẻ nói: "Thế là sẽ có một đệ đệ còn bé hơn cả Uyên đệ, món ngon Uyên đệ phải cho tiểu đệ đệ ăn trước, chắc Uyên đệ vẫn chưa biết đâu, để con đi dặn đệ ấy." Nói xong, đôi chân nhỏ lại toan rảo bước đi ngay.

Bà vú vẫn chưa buông tay, bà vừa cười vừa dặn: "Từ nay về sau không chỉ riêng đồ tốt các con phải nhường cho đệ đệ, Nhị gia và Nhị nãi nãi cũng sẽ chăm sóc tiểu thiếu gia nhiều hơn, các con phải nghe lời đấy nhé."

Tiết Hạo tỏ vẻ như đã tỏ tường: "Đương nhiên rồi ạ, giống như bạn học Đỗ Duy của con vậy, sau khi về nhà không chỉ cha mẹ bận rộn mà đến nó cũng phải phụ chăm đệ đệ. Nhưng nó nói chơi với đệ đệ cũng vui lắm, nhất là lúc mới tập đi, cứ lẫm chẫm như con vịt con ấy. Mùa đông đến đặt đệ đệ lên giường, đẩy nhẹ đầu một cái là lăn tròn. À đúng rồi, con phải đi hỏi mẫu thân xem khi nào đệ đệ có thể cùng ra ngoài chơi với con!"

Tiết Hạo lại xoay người, bà vú toan kéo lại nhưng cậu bé đã tránh đi, nóng ruột nói: "Vú à, những lời vú dặn con đều đã nhớ, bây giờ con gấp lắm, có gì thì tối về vú nói sau nhé." Nói rồi đôi chân nhỏ thoăn thoắn chạy đi xa, bà vú lắc đầu thở dài. Bà không thể nói thẳng ra, dù sao cũng là tiểu chủ tử, vạn nhất truyền đến tai Nhược Thủy, bản thân ra sao cũng chẳng hề gì, nhưng bà không thể để vì mình mà ảnh hưởng đến Tiết Hạo.

Tiết Hạo chạy đến phòng Tiết Uyên, vừa cười vừa thông báo với Tiết Uyên rằng cậu chàng sắp được lên chức ca ca, nói xong lập tức kéo Tiết Uyên đến phòng của Nhược Thủy. Tiết Uyên vừa bước vào cửa là reo hô: "Mẫu thân, đệ đệ ở đâu? Con muốn gặp đệ đệ." Mọi người bị Tiết Uyên chọc cười, Tiết Hạo lại nhìn Tiết Uyên bằng ánh mắt như muốn nói bộ đệ là kẻ ngốc sao. Đường ma ma cười bảo: "Uyên nhi, đệ đệ đang nằm trong bụng Nhị nãi nãi, phải tám thám nữa mới gặp đệ đệ được."

Tiết Uyên nhìn trái lại nhìn phải, thấy ai nấy đều đang nhìn mình nén cười khiến khuôn mặt nhỏ nhắn kia đỏ ửng lên, cậu bé cố gắng chuyển sự chú ý của mọi người ang người khác, lập tức quay sang nói với Tiết Hạo bằng giọng giận dỗi: "Sao huynh không nói rõ với đệ?" Tiết Hạo tỉnh bơ đáp: "Ta đâu ngờ đệ lại đần như vậy." Ai nấy đều bật cười ha hả, Tiết Uyên bĩu môi đầy oan ức, dường như cậu bé sắp khóc đến nơi rồi, Nhược Thủy thầy vậy vội vàng an ủi: "Là do mẫu thân nói với đệ đệ của Uyên nhi rằng chưa cần ra ngoài vội, đệ ấy phải ở trong bụng mẫu thân thêm mười tháng nữa mới được. Uyên nhi không biết cũng là bình thường."

Tiết Uyên chạy ngay đến bên cạnh Nhược Thủy, ngắm nghía cái bụng nàng rồi nói: "Đệ đệ, ta là Tam ca của đệ đấy. Đệ xem kìa, Nhị ca thường hay bắt nạt người khác, nhưng đệ đừng lo, sau khi đệ ra ngoài ta sẽ dắt đệ đi chơi, sẽ không bắt nạt đệ!" Tiết Hạo đứng bên cạnh nghe vậy lấy làm giận lắm: "Ai cho đệ nói xấu ta với tiểu đệ đệ!"

Tiết Uyên cảm thấy mình đã chuyện bại thành thắng, hớn hở mà rằng: "Ai bảo huynh không nói giúp đệ, tiểu đệ đệ thấy cả rồi." Nhược Thủy thấy hai người con trai tiếp nhận chuyện này một cách hào hứng, bản thân nàng cũng rất vui. Nàng cũng chưa từng nghĩ ngợi nhiều, nhà không phải chỉ có một đứa trẻ, mấy huynh đệ đều lớn lên cùng nhau, thế nên chuyện có thêm một đệ đệ nữa cũng dễ được bọn trẻ chấp nhận.

Nhắc đến chuyện huynh đệ, Nhược Thủy chợt nhớ ra điều gì, nàng vội cất tiếng hỏi: "Các con vẫn luôn miệng gọi đệ đệ, nếu là một muội muội có được không nhỉ?"

Nào ngờ hai cậu con trai vừa cãi nhau khi nãy đã đồng thanh mà rằng: "Không được ạ!"

Nhược Thủy ngẩn người, một bé gái dễ thương không thích hơn sao? Tiết Hạo lên tiếng: "Bọn nó thường nói muội muội ưa khóc, hù dọa cũng khóc, lại còn hay mách người lớn."

Tiết Uyên gật đầu phụ họa: "Muội muội không thể theo chúng con đi chơi, tụi con cũng không thể đưa muội đi đánh nhau. Không được đâu ạ, thích đệ đệ không thích muội muội đâu."

Hai người con một mực đòi đệ đệ, nghe giọng có vẻ như mọi sự thương lượng đều không được chấp nhận. Chuyện này khiến Nhược Thủy dở khóc dở cười, ban đầu nàng đã được dạy rằng có sinh phải sinh con trai kẻo trưởng bối không hài lòng. Bây giờ nàng mới biết, người mất hứng nhất chính là nhị vị tiểu ca ca này, áp lực quả không nhỏ.

Ngày hôm sau, Nhược Thủy trao phong thư cho Tiết Minh Viễn gửi vào kinh, chỉ có điều nội dung đã thay đổi, nàng đã viết lại một bức khác chỉ thăm hỏi chuyện trong kinh, nhân tiện báo rằng nàng nghĩ tân hoàng vừa đăng cơ tạm thời nàng chưa nên quay về, dặn dò Diêu gia hãy đợi thêm một thời gian nữa. Bức thư gửi về chỉ đơn thuần báo bình an, đương nhiên phía Diêu gia cũng đáp trả như lệ thường, chỉ một phong thư và một ít thức ăn và đồ dùng linh tinh.

Tiết Minh Viễn cũng không cảm thấy lạ khi khuê nữ mang thai mà nhà mẹ lại lạnh nhạt như thế, chỉ gửi đến ít đồ dùng vặt. Bởi lẽ trong mắt Tiết Minh Viễn, cô nương không được sủng ái mà có chút quà đã là không tệ, mẹ của con mình thì mình yêu thương là đủ rồi.

Nhược Thủy ở nơi đây an tâm dương thai, nàng còn trồng thêm mấy gốc hoa nhỏ trong tiểu viện của mình. Sau khi mang thai, Nhược Thủy cảm thấy mọi thứ xung quanh đều đổi khác, lúc nào nàng cũng mường tượng ra cảnh con sẽ hỏi mình đây là cái gì, còn nàng sẽ giải thích tượng tận, chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến lòng nàng vang tiếng nhạc.

Vào một ngày tháng chín, Nhược Thủy nhận được thiếp mời đến hội thưởng trà ngắm hoa. Chủ nhân của hội này là bà chủ một cửa hàng, mời mọi người đến đến một nơi gần đó đàm đạo. Nhược Thủy gật gù, nàng viết giấy cảm ơn, hứa sẽ đến đúng hẹn.

Kiểu hội họp này thường không nhiều, tầm hai ba tháng lại có một lần, các nhà thay nhau đứng ra tổ chức, Nhược Thủy cũng từng sắp xếp vài dịp. Ở đấy, không chỉ đơn thuần là uống rượu vui đùa, các nhà đều mở tiệm trên cùng một con phố, nếu kết giao ắt tài lộc sinh sôi, vì thế không chỉ riêng cánh nam mà đám phụ nhân thi thoảng cũng tụ tập.

Địa điểm lần này là ở vùng ngoại ô, trước khi lên đường, Tiết Minh Viễn dặn đi dặn lại rằng nhất định phải cẩn thận, nhất định không được vì mấy lời nói vu vơ của người ta mà giận, nếu lỡ nảy sinh tranh cãi thì để về rồi tranh cãi với y, bản thân đừng dính vào chuyện gì. Nhược Thủy vừa cười vừa nói: "Đám phụ nhân thi thoảng mới tụ tập vui chơi, nào có phải Hồng Môn yến, thiếp chỉ ra ngoài thư giãn một chút thôi mà."

Tiết Minh Viễn lẽo đẽo theo sau Nhược Thủy, miệng lầm bầm không ngớt: "Đi ra ngoài thư giãn đương nhiên là tốt, thế nên nàng có thấy gì vừa mắt cũng đừng để ý. Mang đủ hết mọi thứ rồi chứ? Nước, lương khô, trái cây ăn vặt, có cần mang thêm áo choàng không?" Nhược Thủy leo lên xe ngựa, nàng xoay người vén rèm con rồi làm mặt quỷ, vừa cười vừa nói: "Chàng càng ngày càng giống một ông già." Nói xong nàng cười duyên, thúc giục xa phu quất ngựa đi ngay.

Vùng ngoại ô kia là nơi có rừng có nước, lại ngay vào mùa hoa quế trổ bông. Nhược Thủy đến đúng hẹn, khi nàng đến nơi đã có chừng mười lăm mười sáu người phụ nữ khác. Những người này chẳng vương ý thơ, ai nấy đều đã làm mẫu thân của con trẻ, họ tụ lại một chỗ bàn tán chuyện thị phi, tâm sự chuyện con cái, nhiếc mắng cánh nam nhân. Vô vị buồn tẻ nhưng lại  phảng phất hơi hướm của một cuộc sống sinh động.

Thế nhưng hôm nay lại khác, bầu không khí có vẻ kì lạ khác thường, người chủ trì đứng chào hỏi mọi người, những người khác thì tụm năm tụm ba bàn tán chuyện gì đó. Lại có hai nhà nào xảy ra xung đột sao? Nhược Thủy mỉm cười tiến lên bắt chuyện nhưng vẫn không tìm ra manh mối. Sau khi mọi người đến khá đông đủ, ngồi vây quanh trong đình, có vài người lúc này mới hay biết Nhược Thủy đã mang thai bèn cất tiếng chúc mừng nàng.

Mọi người ầm ĩ một phen xong, người chủ trì khẽ huých người phụ nữ bên cạnh, phụ nhân kia lập tức mỉm cười nói: "Trên đường chúng ta buôn bán vừa mở một tửu lầu, không biết các vị đã hay tin chưa?"

Nhược Thủy ít khi đến tiệm, Tiết Minh Viễn cũng bảo trong tiệm bệnh khí nặng nề, sau khi nàng mang thai thì không cho đến nữa. Nhược Thủy thấy hơn một nửa số bọn họ lắc đầu.

Phụ nhân kia thu lại nụ cười, thị tiếp lời: "Tửu lầu này vừa khai trương tháng trước, chủ tiệm là một quả phụ một con."

Nhược Thủy nghe đến đây vẫn chưa biết trọng tâm câu chuyện là gì, quả phụ mở tiệm thì sao chứ, ngày xưa ở chợ Tây cũng có một quả phụ gọi là Tây Thi đậu hũ đó sao, có một số người thường xuyên ghé hàng của nàng ta mua đậu hũ, nhưng bọn họ đâu có phản ứng gay gắt như thế này. Có khi họ còn trêu nhau bảo tiếc rằng không được mềm mại như đậu hũ.

Nói xa lại nói gần, trên phố cũng có một quả phụ làm chủ tiệm bán điểm tâm, sau khi phu quân qua đời đã một mình nuôi lớn con nhỏ, bọn họ còn cảm thấy người ta đơn thân, nuôi nấng một đứa trẻ chẳng phải chuyện dễ dàng, lắm khi hội họp cũng dẫn nàng ta theo, nhưng tiếc là người ta phải trong nom việc làm ăn, không tiện tham gia thường xuyên. Rốt cuộc thân phận vị quả phụ kia có gì đặc biệt?

Vị chủ trì thấy người kia nói không rõ ràng, bà ta bĩu môi rồi cất tiếng: "Nữ chưởng quỹ kia tên là Doãn Phụng, tự mình đảm nhiệm vị trí này trong tửu lầu. Ngày đầu tiên cô ta đến đã dạo một vòng thương phố của chóng ta, bây giờ trưa nào cũng đưa cơm và thức ăn đến cho mấy ông nhà chúng ta cả, còn nói là đồ do mình tự tay làm để mời mọi người. Nếu cô ta sai kẻ dưới đưa đến thì cũng thôi đi, hôm ấy tôi ra ngoài mua đồ, nhân tiện ghé lại tiệm nhà ngồi nghỉ chân, định bụng đến trưa sẽ cùng phu quan ra ngoài ăn cơm. Ấy thế mà đã thấy cô ta bước vào uốn éo như rắn, mở mồm gọi Tôn đại ca. Ô hay, ai là đại ca của cô ta chứ! Tôi cũng chẳng có cô em chồng như thế."

Thật ra khi gặp Tôn chưởng quỹ, Nhược Thủy cũng gọi mấy tiếng Tôn đại ca theo Tiết Minh Viễn, mọi người ai nấy đều rất thân thiện, khi ấy Tôn phu nhân còn thân thiết kéo tay Nhược Thủy lại gọi một tiếng đệ muội. Đây đúng là điểm bất tiện cho phụ nữ nhà kinh thương, Tiết Minh Viễn gọi người ta Tôn đại ca là để cho họ chút thể diện, người khác mà gọi Tôn đại ca của nhà mình thì lại là chuyện khác, thê tử người ta hiển nhiên là không vui vẻ gì rồi.

Nhược Thủy còn đang chau mày suy nghĩ thì chợt nghe thấy Tôn phu nhân quay sang nói với nàng: "Đệ muội Tiết gia, tửu lầu nhà cô ta mở ngay đối diện tiệm thuốc nhà muội đấy, muội nên cẩn thận trông chừng, lời nói của đám đàn ông chẳng đáng tin đâu. Nhất là khi muội lại đang bất tiện thế này họ lại càng có cớ ăn vụng. Dù gì cô ta cũng không phải khuê nữ, nào có cần phải chịu trách nhiệm gì."