Thiên Sư Không Xem Bói

Chương 30: Công chúa nhỏ




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mao Cửu đi tới phía trước, Lục Tu Giác leo lên SUV đuổi theo, ngừng ở bên cạnh Mao Cửu, chạy thật chậm, nhắm mắt đi theo.

Cửa sổ xe bị kéo xuống, lộ ra gương mặt thiếu đánh của Lục Tu Giác.

"Đi bộ? Xe buýt? Hay là gọi xe? Không có tiền phải không?"

Mao Cửu mím môi không nói lời nào, khóe mắt liếc nhìn Lục Tu Giác. Lục Tu Giác ngồi ghế điều khiển bên trái, bên phải trống không, Mao Cửu đi ở ven đường liền đối ứng với ghế phó lái.

Lục Tu Giác nhìn bộ dạng mắt nhìn thẳng của Mao Cửu liền muốn chọc ghẹo cậu: "Đưa cậu đi một đoạn được không?"

Hắn nói chở cậu đi một đoạn đường, mà cửa xe cũng không mở ra.

Lục Tu Giác tiếp tục chọc ghẹo Mao Cửu, hắn tính tình ác liệt, từ khi phát hiện Mao Cửu kỳ thật lúc tức giận rất đáng yêu thì rất thích trêu cậu, chọc cho cậu tức giận, gương mặt xinh đẹp lại giống như thoa phấn hồng, đẹp!

"Đừng khách khí nha ---"

Nói đến một nửa đã bị chặt đứt.

Mao Cửu nhân lúc cửa sổ xe mở ra được một khoảng có thể nghiêng người chui vào, nhanh chóng leo lên xe, vững vàng ngồi trên ghế phụ, thắt đai an toàn, thắt xong, ngồi xong, nghiêng đầu nói với Lục Tu Giác đang sửng sốt: "Không khách khí."

Lục Tu Giác: "..."

Hắn giẫm lên chân ga, lúc này mới xem như là lái xe, vừa rồi chạy như rùa bò, người qua đường nhìn còn muốn đập.

Lục Tu Giác hỏi: "Phía trước có chỗ rẽ, rẽ đi đâu?"

Mao Cửu kinh ngạc: "Anh hỏi tôi?"

"Vô nghĩa, cậu không phải biết chỗ của nữ nhân kia sao?"

Mao Cửu mím môi: "Tôi không nói --- tôi nhớ rõ tôi nói mình muốn về chung cư."

Lục Tu Giác cười như không cười nhìn cậu một cái, tay lái đánh một chút, quay đầu xe trở về.

Mao Cửu: "Quay về làm gì?"

"Không phải về chung cư sao? Hướng này là hướng về chung cư."

Mao Cửu: "..."

Cậu bất đắc dĩ móc điện thoại ra, mở bản đồ. Lục tiên sinh đúng là phần tử lưu manh.

"Đi về hướng lúc nãy, quẹo phải, lên quốc lộ XX8"

Lục Tu Giác lúc này cũng không cười nhạo cậu, đi tới chỗ quay đầu xe phía trước, đánh tay lái, đi về hướng vừa nãy, mục tiêu là quốc lộ XX8. Hắn vừa lái xe vừa liếc nhìn điện thoại trên tay Mao Cửu. Phía trên mở bản đồ chỉ dẫn, một cái điểm đỏ đang nhanh chóng chuyển động.

Lục Tu Giác hỏi: "Từng chỉnh sửa?"

"Hửm?" Mao Cửu ngẩng đầu, thấy tầm mắt Lục Tu Giác dừng ở điện thoại trên tay mình thì gật đầu: "Ừm"

"Làm thế nào vậy?"

"Bùa định vị và tiếp thu khí (?)"

Lời ít mà ý nhiều, đạo lý đơn giản, nguyên lý dễ hiểu, nhưng thao tác khó khăn.

Mao Cửu mím môi, không muốn giải thích.

Phiền phức.

Từ nhỏ tới lớn, cậu được sư phụ mang ra ngoài gặp vài người. Những người đó nhìn thấy vật trừ tà cậu tự chế tạo thì phải hỏi, mới đầu cậu tỉ mỉ giải thích, bọn họ không hiểu. Sau đó cậu lại thêm vào các loại nguyên lý để giải thích, bọn họ vẫn không hiểu.

Mao Cửu liền im lặng, đây là một đám học tra*, nói khoa học, nói phát minh, nói học tập với bọn họ thì có tác dụng cái khỉ gì!

*Học tra (学渣): chỉ người học cho có, điểm thấp. Trái nghĩa với học tra là học bá (学霸) chỉ người chăm chỉ học nên điểm cao, hay học thần (学神) chỉ người không học mà điểm vẫn cao.

Lục Tu Giác không phải thiên sư trừ tà, chưa từng học trừ tà. Cho nên hắn có thể hiểu được nguyên lý, nhưng thao tác cụ thể thì không. Ít nhất cũng sẽ không quá hiểu vẽ bùa. Cho nên hắn cũng không hỏi tiếp, tuy rằng cảm thấy rất thú vị. Nhưng hắn hiểu rõ, cái này không phải thế mạnh của mình, hắn sẽ không cưỡng cầu, cũng sẽ không bướng bỉnh.

"Cậu lợi hại hơn rất nhiều thiên sư trừ tà khác, cũng càng có thiên phú hơn."

Lục Tu Giác dừng xe, chờ đèn, nhìn vào hướng dẫn trên tay Mao Cửu, không chút hoang mang chờ.

Mao Cửu nhìn hắn, ánh mắt đen láy hơi sáng lên, khóe môi nhẹ cong, tựa như mang theo ý cười. Lục Tu Giác còn chưa từng nhìn thấy dáng vẻ này của cậu, trên thực tế hai người họ mới gặp nhau được hai ngày, trừ bỏ lạnh lùng trừng mắt, ai cũng chưa từng thấy qua bộ dáng cùng vẻ mặt ôn hòa của đối phương. Cho dù là Mao Cửu cũng không nghĩ tới sẽ nghe được lời khen từ miệng Lục Tu Giác.

Mao Cửu nói: "Lục tiên sinh từng gặp qua rất nhiều thiên sư trừ tà?"

Lục Tu Giác giẫm chân ga tiếp tục lên đường, không trả lời vấn đề này của Mao Cửu.

Mao Cửu nhìn sườn mặt Lục Tu Giác hồi lâu cũng dời tầm mắt, nhìn chằm chằm chiếc xe phía trước mà còn cảm thấy độ ấm của mắt mãi vẫn chưa lui đi. Khó có thể tin được sẽ có một ngày cậu vì nhìn sườn mặt của một người lại nhịn không được muốn hôn lên --- bọn họ thậm chí chỉ mới quen chưa tới hai ngày.

Cậu xem như có thể hiểu được quân vương thời cổ đại vì sắc đẹp họa quốc, thật sự là chống cự không được mà!

"Lục tiên sinh cũng không chán ghét quỷ thần giống trong lời đồn... Tôi dường như gặp ai cũng nói anh rất chán ghét quỷ thần, cảm thấy đều là gạt người. Lục Tam ca, anh ba của Lục tiên sinh cũng cho là như vậy. Nhưng mà Lục tiên sinh không chỉ tin quỷ thần, cũng không phải thật chán ghét quỷ thần, mọi người lại cho rằng anh chán ghét quỷ thần, không tin quỷ thần... Là vì sao nha?"

Lục Tu Giác hỏi lại cậu: "Cậu muốn tôi trả lời cậu, vậy cậu trả lời tôi một vấn đề trước đi."

Mao Cửu gật đầu.

Lục Tu Giác hỏi: "Cậu tại sao một hai phải biết nguyên nhân?"

"Bởi vì..." Bởi vì tò mò á.

Mao Cửu vốn định nói như vậy, nhưng lại chưa nói ra miệng. Trong tiềm thức cảm thấy nguyên nhân này cũng không phải nguyên nhân, trong nhận thức của cậu, không tin quỷ thần là chuyện tốt. Khiến người không cần mê tín, không cần tin tưởng vào quỷ thần mà tin vào khoa học, đây là quan niệm của cậu, dù cho cậu thường xuyên giao tiếp với quỷ thần.

Sư phụ từng nói, Nhân giới và Quỷ giới là hai cái thế giới tồn tại độc lập nhưng cũng đan chéo vào nhau, quỷ là tồn tại khách quan cũng là tồn tại chủ quan. Quỷ sẽ vì được mọi người sùng bái, sợ hãi mà không ngừng tồn tại, lực lượng tăng mạnh đến khi trở nên cụ thể hóa và có thể hại người.

Sư phụ nói quỷ không đáng sợ, lòng người mới là đáng sợ. Không có người lòng dạ đen tối tồn tại thì cũng sẽ không có quỷ hại người, quỷ không có năng lực hại người, lại sẽ bởi vì tồn tại nhân tố nào đó điều khiển hình thành ảo giác chân thật. Ví dụ như nói một người gặp quỷ, quỷ hình thành một cái ảo tưởng đưa hắn xuống địa ngục, cái địa ngục mà hắn tin tưởng liền trở thành thật sự. Hắn không tin, kiên trì cho rằng đó là ảo giác, tất cả thương tổn đó sẽ không sao nữa.

Phần lớn quỷ sẽ không vô duyên vô cớ hại người, trừ một phần đã trở thành lệ quỷ.

Đây là nguyên nhân Mao Cửu luôn tuyên dương việc tin tưởng khoa học, căn bản mà nói, không tin quỷ thần, không sợ quỷ thần thì sẽ không bị hại.

Nhưng cái này cũng không phải phương pháp duy nhất có thể ngăn cản quỷ hại người, nói trắng ra là dù có giải thích thế nào, tin hay không, sợ hay không đều có thể tạo thành con đường nào đó để quỷ đạt được lực lượng. Nếu quỷ đạt được lực lượng từ con đường nào đó khác, thì có tin hay không, sợ hay không cũng chẳng quan trọng.

Việc quỷ thần, từ trước tới nay đều thần bí khó lường, dù Mao Cửu có giải thích, cậu cũng có thể tự làm mình hồ đồ luôn.

Nói đi nói lại, việc cậu cảm thấy tò mò không phải nguyên nhân nhưng kỳ thật chính là nguyên nhân nha. Lục Tu Giác cho cậu một cảm giác như người đồng đạo, nếu là người đồng đạo thì vì sao lại để những lời đồn đãi như vậy truyền ra ngoài... Khoan đã, cậu sao lại tò mò mấy thứ này?

Cái này mới là trọng điểm nha!

Cậu sao lại tò mò? Cậu không phải vẫn luôn khuyên người khác tin tưởng vào khoa học không cần mê tín sao? Cho nên dù có là người đồng đạo thì chán ghét quỷ thần cũng có vấn đề gì đâu.

Mao Cửu lấy tay che mặt, rầu rĩ nói: "Bỏ đi, xem như tôi chưa hỏi gì."

Lục Tu Giác nhìn người nào đó đột nhiên uể oải trên kính chiếu hậu, trong mắt không tự giác mang theo ý cười: "Ồ, vậy xem như tôi cũng chưa hỏi."

Mao Cửu không nói lời nào, vẫn còn đắm chìm trong vấn đề vì sao mình lại tò mò. Vùi đầu vào trong lòng bàn tay, mạc danh kỳ diệu làm Lục Tu Giác nhớ đến con mèo Anh lông ngắn ở nhà lâu lâu lại vùi đầu vào sô pha, để lộ cái mông mập mạp bên ngoài, sau đó cảm thấy mình đã trốn đến nỗi cả thế giới cũng không có ai phát hiện.

Sau đó càng nghĩ càng thấy đúng, càng nhìn càng thấy giống. Con mèo ở nhà kia, bình thường cao quý ưu nhã, lúc ôn hòa thì cực kỳ ôn hòa, lúc táo bạo thì sẽ vung móng vuốt, ngẫu nhiên mộng bức liền sẽ đột nhiên xuẩn đến nỗi mất đi ưu nhã thường ngày.

Cái loại tương phản này đủ manh đến chết người.

Lục Tu Giác nhìn đường, đánh tay lái, sau đó ánh mắt dừng trên người Mao Cửu, thu ánh mắt về, nhìn đường, không bao lâu lại quay sang nhìn Mao Cửu.

Mao Cửu cảm thấy có người nhìn mình, giật giật bả vai, nhúc nhích một chút.

Lục Tu Giác nghĩ tới con mèo ở nhà, kéo theo cái mông bự, chôn đầu, từ góc này của sô pha dịch tới một chỗ khác. Thành thật mà nói, nếu hắn nhìn thấy chuyện này sẽ giơ máy lên quay lại, cất giữ kỹ. Khi tâm tình không tốt thì mở ra xem, lập tức sẽ tốt lên.

Điển hình kiểu người vui sướng trên sự đau khổ của meo meo.

Mao Cửu đột nhiên ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn sườn mặt căng chặt của Lục Tu Giác, không biết vì sao lại cảm thấy hắn đang vui vẻ. Khẽ lắc đầu, Mao Cửu ngồi nghiêm chỉnh lại, nhìn về phía trước, phát hiện bọn họ càng ngày càng chạy về hướng hẻo lánh ít người, không nhịn được nhíu mày: "Chúng ta đi tới ngoại ô thành phố sao?"

Lục Tu Giác trong nháy mắt Mao Cửu đột nhiên ngẩng đầu nhanh chóng quay đầu đi, thiếu chút nữa vặn trật cổ. Nghe vậy nhìn cây cối ở hai bên, bây giờ đang đi trên quốc lộ Bàn Sơn, phương hướng này đúng là đi về phía ngoại ô, vì vậy hắn đáp: "Là hướng ra ngoại ô thành phố."

"Anh nhìn ra được bọn họ dùng phương pháp gì để sử dụng Hành thi sao?"

"Không biết, nhìn không ra, tôi cũng không phải thiên sư trừ tà. Cậu thì sao? Cậu cũng nhìn không ra?"

Mao Cửu nhíu mày nói: "Phương pháp sử dụng Hành thi có rất nhiều loại, theo tôi biết, điểm giống nhau là dùng bùa chú, bởi vì ban đầu khởi điểm từ đạo sĩ, thiên sư luyện chế và sử dụng Hành thi, cho nên dùng bùa khống chế Hành thi. Tựa như trên phim ảnh dán bùa ở trên trán điều khiển bọn họ đi đường. Nhưng bùa cũng có rất nhiều loại, ở trong ngũ hành, diễn hóa ngũ hành vẽ thành bùa đều có thể điều khiển được Hành thi."

"Vậy cậu thấy đây là loại bùa gì?"

Mao Cửu có chút bị làm khó.

Lục Tu Giác nói: "Cậu đoán thử xem, loại bùa nào có khả năng lớn hơn."

Mao Cửu lắc đầu: "Tôi... Ngược lại không nghĩ là dùng bùa khống chế Hành thi, tôi cảm thấy giống như là..."

"Là cái gì?"

"Cổ"

Lục Tu Giác nỉ non vài câu, thứ gọi là cổ này hắn cũng biết một chút. Từ trước tới nay đều là một cái danh từ thần bí, ác độc, nhưng cũng không phải nói đều là thứ hại người. Nghiêm khắc một chút mà nói, trên đời này không có thứ gì hại người, cũng không có thứ gì đều là vô hại, còn xem là ai dùng, dùng như thế nào.

"Vì sao lại cảm thấy là cổ?"

"Tôi cũng không chắc chắn lắm, chỉ suy đoán thôi. Tôi muốn bắt một cái Hành thi của đối phương xem thử. Chủ yếu là lúc nghe lén ở bên ngoài trung tâm kia, gặp được con Thi Miêu đó, tạo ra một cảm giác thật quen thuộc." Cảm giác cùng một loại như lúc trước ở trên xe lửa giúp đỡ Lục Hạc Tư loại bỏ Quỷ Diện Sang trên người hắn, một loại hơi thở âm độc khiến người không thoải mái, làm cậu cực kỳ chán ghét.

"Lục tiên sinh, tôi muốn hỏi anh một chút. Lục gia của anh có phải từng đắc tội với ai rồi không?"

Lục Tu Giác cười một chút, hiển nhiên cảm thấy lời này của Mao Cửu có chút buồn cười.

"Cây to đón gió, Lục gia không thể nào không có kẻ thù, làm việc trên thương trường, dù có tận tình tận nghĩa vẫn không tránh được bị người hận."

"Có người nào hận không thể giết người của Lục gia không?"

Nghe vậy, Lục Tu Giác liếc mắt nhìn Mao Cửu, một cái liếc mắt ý vị thâm trường, cất giấu thật nhiều cảm xúc.

"Sao lại nói vậy?"

Mao Cửu thật ra thản nhiên, không làm chuyện trái với lương tâm đương nhiên thật sự thản nhiên: "Lục Tam ca nói, tôi là ân nhân cứu mạng của hắn, là thật. Không phải tôi da mặt dày muốn tìm quan hệ, mà là lúc ấy nếu Lục Tam ca không gặp tôi, hắn sẽ chết."

Thanh âm Lục Tu Giác trầm xuống, hàm chứa nguy hiểm như mưa gió sắp đến: "Chuyện gì xảy ra?"

Mao Cửu rũ mắt, "Lúc ấy, Lục Tam ca bị người hạ Quỷ Diện Sang, là một loại cổ. Trừ phi gặp được người đặc thù có thể diệt trừ loại cổ này, nếu không hắn sẽ chết."

"Rất nguy hiểm?"

"Hử?"

"Cổ kia, rất nguy hiểm?"

Mao Cửu nhìn thẳng hắn: "Là ác độc, một loại cổ khiến người sống không bằng chết, máu thịt trên người sẽ bị sống sờ sờ gặm cắn hết."

Xe đột nhiên phát ra tiếng thắng xe chói tai, bởi vì quá đột nhiên, bánh xe cọ trên mặt đất phát ra tia lửa. Nếu không phải có đai an toàn giữ lại, Mao Cửu phỏng chừng sẽ bị đụng đầu. Nhưng dù không đụng đầu, thân thể cũng bỗng nhiên ngã về phía trước.

Hắn vội vàng quay đầu nhìn Lục Tu Giác, phát hiện khuôn mặt âm trầm của đối phương, gương mặt trắng nõn tuấn mỹ tựa như tạo thành một bóng ma, đọng lại một tầng sát khí. Cả người Lục Tu Giác lúc này thoạt nhìn qua rất nguy hiểm, không giống như bình thường hắn bị chọc cho tức giận.

Loại tức giận này không có sát khí, không có nguy hiểm. Hiện giờ Mao Cửu mới ý thức được bình thường Lục Tu Giác tức giận với cậu chỉ là đùa giỡn, trình độ chọc ghẹo này, Lục Tu Giác bị cậu chọc đến không có chỗ dung thân, Lục Tu Giác ăn mặc quần áo đáng yêu nội tâm thiếu nữ, cùng với Lục Tu Giác bây giờ hoàn toàn không giống nhau.

Lục Tu Giác này mới là người mang mệnh cách Sát Phá Lang, mới là một sát tinh.

Mao Cửu mơ hồ ý thức được, có lẽ thân nhân chính là điểm mấu chốt của Lục Tu Giác. Cậu lại đột nhiên nhớ tới một việc, sát tinh nhập mệnh, người mang mệnh cách Sát Phá Lang kỳ thật giống như người mang mệnh thiên sát cô tinh, cực hung, cực ác. Sẽ khắc người nhà, khắc thân nhân, nhưng mà, người của Lục gia đều bình an, vận thế cũng tốt, chu môn tú hộ*.

*Chu môn tú hộ (朱门绣户): Chỉ gia đình giàu có, tốt đẹp.

Có thể thấy, tổ tiên Lục gia tích nhiều công đức, còn có mỗi thế hệ con cháu đều không quên tích công đức mới có thể chống cự được mệnh cách có thể so với sát tinh này của Lục Tu Giác. Nhưng mà chỉ sợ khi Lục Tu Giác còn nhỏ, hoặc nhiều hoặc ít bị loại mệnh cách này ảnh hưởng đến người trong Lục gia.

Người Lục gia như vậy, hẳn là tin vào mệnh số, tiếp xúc với không ít cao nhân. Ước chừng là biết mệnh cách của Lục Tu Giác, cũng không có sợ hãi hay kiêng kị, tối qua cậu còn nghe được Lục Tu Giác nói chuyện phiếm với Lục phu nhân, thật thân cận. Quan hệ với Lục Tam ca cũng thật tốt, hẳn là người trong nhà không có bởi vì mệnh cách kia mà xa cách, ngược lại xem hắn như đứa trẻ bình thường để yêu thương.

Gặp được gia đình như vậy, cho nên Lục Tu Giác mới xem trọng người nhà đến thế.

Nhưng mà trong thời gian ngắn, Mao Cửu cũng đã đoán được nhiều như vậy, chờ đến lúc Lục Tu Giác phục hồi tinh thần lại bình tĩnh cảm xúc mới lái xe tiếp tục đi. Nhưng cậu vẫn chú ý tới trong mắt Lục Tu Giác kết một tầng băng, rét lạnh đến ánh nắng cũng không hòa tan được.

"Cảm ơn."

"Hửm? Vì sao?" Mao Cửu không nghe rõ, cậu mới vừa hồi thần từ trong suy ngẫm, vừa bình tĩnh đã nghe được thanh âm trầm thấp của Lục Tu Giác, không chỉ trầm mà còn nhỏ quá nghe không rõ.

Lục Tu Giác còn tưởng Mao Cửu cố ý, tức giận nhìn thoáng qua kính chiếu hậu, kết quả nhìn thấy đối phương mở to đôi mắt thanh triệt vô tội nghi hoặc nhìn hắn, cổ họng nghẹn một chút, trong mắt một trận ý cười nhu hòa: "Tôi nói, cảm ơn cậu, đã cứu lão Tam."

Mao Cửu mơ màng: "Ò, ừm." Dừng một chút lại bổ sung: "Không cần khách khí."

Đôi mắt... thật là đẹp. Thâm thúy vô cùng, như là miệng giếng ở hậu viện, mùa hè mát lạnh, mùa đông ấm áp, lúc nào ở đâu cũng đều cảm thấy thoải mái. Còn có, tầng băng tưởng chừng mặt trời cũng không hòa tan được trong mắt kia, đột nhiên bị tan ra.

Lục Tu Giác nhìn thấy cậu như vậy, bỗng thấy buồn cười, hắn đột nhiên nói: "Vì cảm ơn cậu, tôi mua cho cậu một căn nhà được không? Vành đai thứ nhất, thứ hai, thứ ba đều được, tùy cậu chọn lựa."

Mao Cửu bỗng nhiên xụ mặt, nghiêng mắt liếc Lục Tu Giác.

Người này còn chưa từ bỏ ý định muốn đuổi cậu đi. Đây là thái độ cảm kích người khác sao?

Lục Tu Giác mím môi, nội tâm nhịn cười.

Hắn vẫn thích cảm giác trêu đùa Mao Cửu, đặc biệt thú vị.

"Cậu thật đáng yêu."

Mao Cửu ha hả cười: "Lục tiên sinh càng đáng yêu hơn."

Lục Tu Giác bị sặc một hơi, giả vờ ho khan, sau đó giải thích: "Chuyện tối hôm qua chỉ là hiểu lầm. Không phải tôi thích mặc loại áo ngủ như vậy, là mẹ tôi thích..." Nói tiếp không được nữa, ánh mắt kia của Mao Cửu rõ ràng viết: "ha hả, vô sỉ! Cái tên bất hiếu lúc này còn dám đem mẹ mình ra làm bia đỡ đạn."

"Thật sự là mẹ tôi thích."

Mao Cửu: Anh nói, anh biên, anh diễn, tin một chữ xem như tôi thua.

Lục Tu Giác: "..." Vẫn là thật thiếu đánh.

Nếu không phải đang lái xe làm chính sự, hắn tuyệt đối sẽ xuống xe làm một trận --- luận bàn luận võ đứng đắn, đừng có nghĩ sai!

Xe càng chạy càng đi về phía hoang vu, kiến trúc xung quanh cũng ít dần, vẫn luôn chạy về phía ngoại ô thành phố, thật xa cũng không gặp được một ngôi nhà. Xe chạy về phía ngoài không bao lâu sẽ rời khỏi đế đô, gần tới nơi thì trời cũng hoàn toàn tối đen.

Bọn họ tới một cái trấn nhỏ rách nát, thật hoang vắng, đại khái người cũng đều dọn đi hết, chỉ còn lại hai ba căn nhà còn sáng đèn. Xe chạy vào bên trong, đến khi dừng lại trước một căn chung cư cũ nát.

Mao Cửu nhìn chằm chằm điểm đỏ đang thong thả đi lại trên màn hình: "Là chỗ này."

Lục Tu Giác dừng xe, tắt máy, mở cửa xe đi ra ngoài. Mao Cửu cũng theo xuống xe, hai người vai chạm vai ngửa đầu nhìn tòa nhà cũ nát trước mặt.

Căn chung cư trước mắt này là một tòa dân cư cũ, thật sự rất cũ nát, cửa sổ phía trên mơ hồ có thể nhìn vào, rất nhỏ. Chính là cửa sổ nhỏ trong mấy căn hộ, không lọt được bao nhiêu ánh sáng cũng không hợp quy cách. Nhìn như tháp bồ câu (?) của niên đại trước, một đám cửa sổ tối om tựa như một con quái thú khổng lồ không tiếng động mở miệng, im ắng nhìn chằm chằm hai người, không tiếng động cắn nuốt người đi lầm vào.

Bốn phía yên tĩnh đến đáng sợ, càng khiến người tâm thần hoảng hốt. Bây giờ là mùa hè, côn trùng rất nhiều, chỗ này còn là vùng ngoại ô, côn trùng sẽ càng nhiều hơn. Nhưng bọn họ lại không nghe được tiếng côn trùng kêu, một mảnh tĩnh mịch.

Phía trước là một cánh cửa sắt, mọc đầy rỉ sắt. Lục Tu Giác đi qua, vươn vai không chạm vào lại duỗi người trở về, trực tiếp đá văng.

Xiềng xích cũng có chút cũ, lập tức bị cắt đứt. Cửa sắt phát ra tiếng kẽo kẹt khó nghe khiến người không thoải mái, ở trong hoàn cảnh tĩnh mịch lại càng phá lệ vang dội.

Mao Cửu cạn lời, cái này mẹ nó còn sợ không đủ bứt dây động rừng?

Lục Tu Giác nhíu mày, trong mắt tràn đầy chán ghét: "Bẩn muốn chết, đừng lo lắng, tiếng động không truyền được đến bên trong."

Nói xong hắn liền sải chân dài đi vào.

Nội tâm Mao Cửu: Không chỉ có một trái tim thiếu nữ, còn là một cô công chúa nhỏ sợ bẩn.

Đi vào bên trong, một khoảng đất xanh hóa nay chỉ còn lại cỏ dại mọc cao tới nửa người. Chỉ còn lại một con đường nhỏ cho người đi ra đi vào, bên trong đám cỏ còn có rất nhiều dụng cụ tập thể dục đã sớm hư hỏng, Mao Cửu chỉ nhìn cũng có thể tưởng tượng được nếu động vào chúng, có thể sẽ rớt xuống từng đám.

Đủ thấy trình độ rách nát của nó.

Hoang vu. Tĩnh mịch. Không có sinh khí.

Mao Cửu định ra kết luận như vậy đối với chỗ này.

Nơi hoang vu tĩnh mịch, thật lâu không có sinh khí, càng dễ sinh ra quỷ quái.

Nhưng cậu lại không cảm giác được quỷ khí, chỉ là trực giác cảm thấy chỗ này rất nguy hiểm.

Lục Tu Giác đi ở phía trước đột nhiên dừng lại bất động, Mao Cửu hỏi hắn: "Anh phát hiện cái gì sao?"

Lục Tu Giác xoay người trở về, thuận đường còn xách theo Mao Cửu đi ra.

Mao Cửu không thể không đi theo, bím tóc của cậu bị bàn tay to của Lục Tu Giác lôi kéo, không dám không đi theo.

"Lục tiên sinh, sao anh lại quay trở về? Không đi vào xem sao? Lục tiên sinh, anh đừng có kéo bím tóc của tôi được không vậy? Lục tiên sinh?"

Lục Tu Giác buông bím tóc của Mao Cửu ra, cúi người lấy một thứ trong xe ra, là hai thanh phù bình quải*.

*Tui cũng hổng biết tên tiếng Việt hay tiếng Anh của nó, nhưng là một loại vũ khí từng xuất hiện trong manga Kateikyoshi Hitman Reborn, bộ này hình như cũng làm anime rồi ý. Ảnh tui để bên dưới.

"Quên lấy."

Mao Cửu không còn gì để nói.

Lục Tu Giác lại nắm bím tóc của Mao Cửu đi vào bên trong, cười hì hì, cực kỳ tiện, nhưng là lúc ngẩng đầu nhìn về tòa chung cư kiểu cũ trước mặt, trong mắt lại hiện lên một chút ngưng trọng.

Mao Cửu tức giận muốn chết, nhưng cậu vẫn duy trì phong độ, nghiêm túc ổn trọng kháng nghị: "Lục tiên sinh, anh làm ơn đừng có kéo bím tóc của tôi được không? Làm cho tôi rất bối rối."

"Hửm? Bối rối? Bối rối cái gì? Vì rụng tóc sao?"

"Lục tiên sinh!" Mao Cửu thật tức giận.

"Được rồi, chất tóc của cậu thật tốt, cực kỳ tốt, tốt đến nỗi không bình thường --- bím tóc của cậu không phải là giả chứ?"

"Lục tiên sinh!"

Mao Cửu cực kì tức giận, cho dù Lục Tu Giác là công chúa cậu cũng không định nhường, cậu muốn nghiêm túc kháng nghị.

Lục Tu Giác cười ha ha, thành công chọc người tức giận.

Mao Cửu vừa tức giận vừa bất đắc dĩ, Lục tiên sinh chính là một tiểu công chúa thích tùy hứng làm bậy.

Mao Cửu kiên định cho rằng, nội tâm Lục Lục thiếu là một thiếu nữ, Lục thiếu nữ này còn là một tiểu công chúa ngạo kiều độc miệng, có thói ở sạch lại còn cực kỳ tự phụ.

**************

*Phù bình quải: (Anh giai trong ảnh có vẻ ngầu, tui cũng đọc thử giới thiệu rồi, có lẽ tui sẽ đọc bộ này nếu có thời gian)



Phúc lợi mùng bar, cũng là kết thúc phúc lợi Tết rồi nhe ~~~~

Nói thiệt với mấy cô là bộ này tui cũng chưa đọc hết, edit đến đâu thì đọc đến đó thôi, nên có một vài chỗ sẽ hiểu lầm rồi dịch sai, cho nên nếu tui có nghị lực mà đu dịch xong hết bộ này thì sẽ chỉnh sửa lại một lần.

Rank vẫn lên đều đều, mỗi lần nhìn thấy là mỗi lần vui, cảm ơn mấy cô đã ủng hộ, êu nhắm:">>>>>