Thiên Sư Không Xem Bói

Chương 31: Mông vểnh




Tòa dân cư kiểu cũ này là kiểu bồ câu điển hình, tên như ý nghĩa, phòng vừa hẹp vừa nhỏ, giống như chuồng bồ câu. Từ mảnh đất xanh hóa phía trước, muốn đi tới cửa lớn tòa nhà cần phải qua một con đường nhỏ, hai bên đường đều là cỏ dại dày đặc mọc cao đến eo.

Lục Tu Giác và Mao Cửu một trước một sau đi về phía trước, tiếng bước chân trong bóng đêm tĩnh mịch phá lệ rõ ràng, cái này nếu đổi thành người thường đại khái sẽ bị loại không khí quỷ dị này dọa tới mức hồn phi phách tán.

Nhưng mà Lục Tu Giác và Mao Cửu đều không phải người thường, lá gan thật sự lớn, không sợ quỷ cũng không sợ người quấy phá, lúc này vẫn còn tâm tình phun tào lẫn nhau.

Mao Cửu vuốt bím tóc dài của mình, sau đó quấn trở lại quanh cổ, ngẩng đầu nhìn Lục Tu Giác đang không nhanh không chậm đi tới phía trước, đột nhiên vươn ngón trỏ chọc chọc lưng hắn, tò mò hỏi: "Lục tiên sinh, ngài không phải đương gia của Lục thị sao? Trăm công nghìn việc, sao lại còn có thời gian chạy tới chỗ như là Ngọc Mỹ Dung kia hưởng thụ?"

Lục Tu Giác bị ngón trỏ kia chọc phía sau lưng tới cứng đờ, vội vàng đi về phía trước vài bước tránh đi. Đầu cũng không thèm quay lại, bước chân cũng không dừng, hỏi: "Cậu hỏi cái này làm gì?"

Người này đang trốn tránh vấn đề, hắn không muốn trả lời.

Mao Cửu hiện giờ đã quen thuộc với kịch bản này, khi Lục Tu Giác không muốn trả lời vấn đề gì thì sẽ hỏi lại hoặc nói sang chuyện khác, giống như sư phụ.

"Cũng không có gì nhiều... Tôi chỉ muốn biết người trăm công nghìn việc như vậy lại chạy đến trung tâm kia là đi công việc sao? Người thành phố các anh đều thích như vậy à?" Sau này cậu cũng mời sư phụ cùng đi hưởng thụ chút, tốt xấu gì cũng là người từng đến đế đô trở về, cũng cần có khí phách một chút.

"Sau này tôi đưa sư phụ cùng đi hưởng thụ một chút, hiếu kính lão nhân gia."

Trung tâm kia?

Đó là chỗ nào, Lục Lục thiếu lẽ nào còn không biết? Một cái tiêu hồn động dù mặc đầy quần áo thì xả một cái đã rớt sạch, Mao Cửu đi chỗ đó làm gì? Cậu còn muốn làm sao? Vừa nhìn cậu liền biết người này chưa từng trải qua chuyện kia*, biết hưởng thụ thế nào sao?

*Đoạn này gốc là 没开过荤的楞头青: chữ 荤 trong 开过荤 nghĩa là món thịt, mà 开过荤 thường dùng để chỉ người đàn ông từng trải qua chuyện chăn gối (ngắn gọn là khai bao) 楞头青 (lăng đầu thanh) dùng để chỉ người nào đó làm việc không động não, chưa phân tích, phán đoán nội dung, tình hình, tính chất hay đúng sai. Đại ý thì Lục thiếu nói Mao Cửu còn chưa có khai bao thì biết gì mà làm:v.

Trong đầu Lục Tu Giác kêu loạn, tự hỏi liên tiếp sắp làm chính mình tức giận, hắn tự làm khó mình mà còn không biết, tùy ý Mao Cửu ở phía sau nói dự định của mình với cái trung tâm kia, trong lòng vừa phản bác lại vừa cười nhạo.

Đặc biệt là cái việc khiến hắn cười nhạo nhiều nhất, cũng là việc hắn đắc ý nhất. Mao Cửu bộ dáng phấn nộn, làn da khi lột hết (quần áo) ra phỏng chừng là thanh tựa thúy ngọc, trắng tựa bạch ngọc, trắng trắng mềm mềm. Còn muốn học người ta đi vào trung tâm massage kia?*

*Cuối đoạn này còn có một câu, mà thiệt tình là tui không biết dịch sao luôn:"<<<< Chữ nào cũng biết mà ghép lại thì hổng hiểu, òa:<<<<. Câu đó đây " 他怎么不叫大保健全套了?" "sao cậu ta không gọi... cái gì đó" T_T

Trong lòng Lục Tu Giác lạnh lùng cười nhạo Mao Cửu, một chút ý thức về việc mình cười Mao Cửu còn non xanh, nhưng cái chứng khiết phích như công chúa kia của hắn, thì không phải sao?

"Lục tiên sinh, anh cảm thấy ý của tôi thế nào?"

Lục Tu Giác lạnh lùng đáp: "Chẳng ra gì"

Mao Cửu có chút ngượng ngùng, cậu kỳ thật không hiểu mấy loại giải trí gì đó ở thành phố lớn này. Cậu không phải chưa từng tới đế đô, không phải chưa từng đi qua thành phố lớn, nước ngoài cũng từng đi rồi. Nhưng cậu đều đi làm chính sự, hơn nữa chuyện này đã là của nhiều năm trước rồi.

Khi đó cậu còn nhỏ, đi qua đi lại đều là hành động bí mật. Sau khi hoàn thành liền lập tức trở về cái nông thôn bế tắc kia, thật sự mà nói thì cậu có ấn tượng với thành phố lớn như là một nơi quay chụp nhiều phim điện ảnh hơn.

Bởi vì không quen thuộc cho nên mới thỉnh giáo Lục Tu Giác, không ngờ đối phương lại lạnh nhạt không kiên nhẫn, còn hơi mang ý trào phúng mà phủ quyết, có chút làm cậu không biết phải làm sao, đang lúc cậu vuốt mũi dự định không nói tiếp nữa, bảo trì yên tĩnh, Lục Tu Giác mở miệng.

Thanh âm trở nên có chút mềm mại, không cẩn thận nghe thì sẽ không phân biệt được, giống như ánh nắng ban mai khi vừa buông xuống, rơi trên mặt băng, chỉ là thêm được một chút độ ấm, nhưng lại không hòa tan một chút nào.

"Trung tâm massage kia cũng không phải chỗ tốt lành gì, nếu đi cùng trưởng bối tốt nhất là đến những nơi như trang trại* giải sầu, hoặc đi dạo khu thương mại, phố mua sắm**."

*Nông gia nhạc, trang trại (农家乐) hay Farmhouse: theo Bái ca thì đây là một hình thức du lịch, giải trí mới, để cho cư dân ở thành thị có thể trở về với thiên nhiên, thư giãn. Chủ trang trại sử dụng nông sản địa phương để chế biến và đáp ứng nhu cầu của khách. Những trang trại này được bao quanh bởi thiên nhiên, không khí trong lành, có thể giúp giảm căng thẳng, vì vậy hình thức giải trí này được nhiều người dân thành thị yêu thích.

**Phố mua sắm (购物街): Bái ca nói nó là một chương trình TV, nhưng mà hẳn là có nghĩa khác, mấy cô có biết thì cmt để tui sửa.

Khóe môi Mao Cửu hơi nhếch lên, nghiêm túc đứng đắn lại có vẻ ngoan ngoãn: "Ò". Chủ đề lại thay đổi, cậu hỏi: "Lục tiên sinh, sao anh lại tới Ngọc Mỹ Dung?"

Lục Tu Giác nói: "Không phải lúc trước tôi đã nói mục đích của tôi giống như cậu sao?"

Mao Cửu cố gắng hồi tưởng, lúc ở lầu sáu trong trung tâm kia, Lục Tu Giác đúng là từng nói qua.

"Ờm, tôi cũng không chắc. Không phải đương gia của một gia nghiệp lớn như vậy phải trăm công ngàn việc sao? Hẳn là một ngày chỉ có thể ngủ bốn tiếng đồng hồ, thời gian còn lại thì giống như người bay trên không trung vậy (chắc ý nói là chân không chạm đất)."

Lục Tu Giác giật giật khóe miệng, nếu làm như vậy thật thì hậu quả của hắn sẽ là một cơn đột quỵ. Nguyên nhân chết, giấc ngủ không đủ dẫn đến lao lực mà chết.

"Mọi việc luôn có ngoại lệ."

Mao Cửu tán đồng gật đầu phụ họa, khen ngợi.

Cơ hồ toàn bộ khuôn mặt Lục Tu Giác đều giật giật, hắn khó mà nói, thật ra tổng tài của Lục thị rất nhàn. Dù sao thì Lục thị là sản nghiệp của một cái gia tộc khổng lồ như vậy, bao gồm rất nhiều lĩnh vực, đã tự hình thành một cơ cấu vận hành. Dù có là thiên tài thương nghiệp cũng phải học ba bốn năm mới có thể hoàn toàn quản lý sản nghiệp Lục thị, nhưng mà hắn, Lục Lục thiếu sau khi thành niên còn có vài năm biến mất vô tung, vài năm chạy đi tòng quân.

Mấy năm nay mới trở về, thời gian chân chính ngồi trên vị trí tổng tài Lục thị còn chưa tới hai năm, hắn không thể nào thật sự quản lý được sản nghiệp khổng lồ của Lục thị cùng với những công việc bận rộn gì đó. Thêm nữa, hắn cũng không hứng thú lắm với vị trí kia, sớm hay muộn sẽ phải rời khỏi, nói đi nói lại chỉ là một vị tổng tài trên danh nghĩa mà thôi.

Lục Tu Giác ở vị trí tổng tài Lục thị, tác dụng nhiều nhất là sử dụng quang mang sắc bén, ánh mắt và sự kính sợ, thuận tiện còn đắp nặn hình tượng gia tộc ưu tú, chính trực, đắp lên người tất cả từ ngữ hình dung tốt nhất, thiên tài, ưu nhã, cao quý, ôn nhu... Có đôi khi, thần tượng chính là được sinh ra như vậy.

Chuyện Lục Tu Giác trở thành tổng tài này, cho dù mấy năm biến mất hay tòng quân trước kia, hắn đều là người ra lệnh. Khí thế bề trên từ khi sinh ra kia là lý do vì sao có rất ít người trong công ty có thể nhận ra được hắn chỉ là một tổng tài trên danh nghĩa.

Hắn không bận rộn, mỗi ngày cùng lắm biểu hiện giả dối một chút, đi làm sớm, mỗi khi đến giờ tan tầm, chạy trốn còn nhanh hơn bất kì ai. Cố tình thân thủ của hắn còn tốt, dù sau khi tan tầm nhàn nhã ở nhà, hay đi bar chơi thì công nhân đang tăng ca trong công ty đều cho rằng hắn là người cuồng công tác. (Công nhân sau khi biết chân tướng: Khóc ngất trong toilet QAQ!!!)

Chân chính bận rộn là người bên dưới, Dư Tiêu Hồn tuy là trợ lý của Lục Tu Giác, nhưng vẫn rất bận. Dù sao Lục thị cũng không phải nơi nuôi người rảnh rỗi, Dư Tiêu Hồn nghe theo phân phó của Lục Tu Giác, nhưng cũng nghe theo phân phó của những người khác, Lục Tu Giác lại không thường xuyên phân công việc cho hắn.

Chỗ tốt duy nhất của Dư Tiêu Hồn khi đi theo Lục Tu Giác, đại khái là có thể theo cấp trên, tan tầm đúng giờ, về nhà sớm.

Nhưng mà những việc như vậy hắn không định nói với Mao Cửu, hơn nữa còn quyết định, có thể giấu bao lâu thì giấu bao lâu. Lục Tu Giác cảm thấy Mao Cửu không là gì của hắn, loại chuyện riêng tư này đương nhiên không thể để cho cậu biết. Mao Cửu vốn dĩ đã không hợp tính với hắn, hiểu lầm chuyện ăn mặc cùng quần áo của hắn đã tóm được cơ hội để cười nhạo. Nếu như biết được cái chân tướng này, uy nghiêm của hắn còn có thể tìm về nữa sao?

Cho nên giờ phút này, miệng của Lục Tu Giác giống như con trai chết, ngậm thật chặt, hạ quyết tâm không tiết lộ một chút chân tướng.

Hắn không biết rằng tâm tình hiện giờ của hắn giống như nam sinh nhìn thấy nữ sinh mình thích, sợ mất mặt trước người ta. Đã muốn khi dễ người ta mà còn muốn duy trì biểu hiện giả dối rằng mình ưu tú hơn bất luận kẻ nào --- tuy rằng, sự ưu tú của Lục Tu Giác đều không phải biểu hiện giả dối, nhưng hắn cảm thấy mình hoàn toàn có thể càng thêm ưu tú, thập toàn thập mỹ gì đó.

Mao Cửu không hiểu được tâm tư đầy mình lúc này của Lục Tu Giác. Cậu chỉ chú ý tới bóng dáng to lớn phía trước càng thêm thẳng tắp, giống như cây bạch dương to lớn. Không phải lúc trước không thẳng, chỉ là lúc này, cả người toát ra một loại khí thế, khiến cho cả người hắn toát ra cảm giác sừng sững, đĩnh bạt, dày nặng như núi.

Mao Cửu cũng không biết toàn bộ tâm trí của mình đều dừng trên người Lục Tu Giác, ánh mắt cũng chậm rãi thay đổi, từ chú ý khí thế cho đến nhìn dáng người...

Dáng người Lục Tu Giác không tệ, cao hơn một mét chín, vai rộng eo nhỏ, chân dài tay dài, gần như đạt đến tỷ lệ vàng, nhìn tràn ngập lực lượng. Khi cất bước đi giống như một con báo đang thư giãn tứ chi, hữu lực, mỹ lệ, ưu nhã, nhanh nhẹn...

Mao Cửu nhìn chằm chằm vòng eo của Lục Lục thiếu, còn có bờ mông tròn hơi vểnh, đôi mắt hơi híp lại, trong đêm tối mạc danh lộ ra một loại ánh sáng kì lạ. (Đệt:">>>>>)

Hình dáng mông của Lục Lục thiếu vừa tròn, vừa vểnh, nhìn qua xúc cảm khẳng định đặc biệt tốt. Người có hình dạng mông loại này, nghe nói cực kỳ thâm tình, quan trọng nhất là nghe đồn tính dục cũng rất mạnh. (ồ ~~~)

Mao Cửu chớp chớp mắt, tần suất, biên độ đều nho nhỏ, chớp mắt, sau đó dời tầm mắt đi, dừng lại trong bụi cỏ ở bên đường, đảo một vòng lại quay lại cái mông vểnh của Lục Lục thiếu. Tần suất, biên độ lại nho nhỏ, chớp mắt, nhìn chằm chằm một lúc lâu lại dời đi, dừng ở tòa nhà dân cư cũ nát phía trước... Chật vật nhận mệnh nhìn trở về. Cứ như thế, lặp lại tới tới lui lui.

Bàn tay rũ ở bên người của Mao Cửu không nhúc nhích, ngón tay hơi rung động, ngón tay cái cùng ngón trỏ khẽ vuốt ve. Nghe nói động tác này đại biểu trong lòng có khát vọng, một cái khát vọng mãnh liệt. Khát vọng hiện tại của Mao Cửu là muốn nghe một cái thanh âm thanh thúy nào đó, ví dụ như "bang" một tiếng. Hoặc là dùng tay xoa bóp thứ gì đó rất mềm mại, ví dụ như thịt, ví dụ như chỗ nào đó nhiều thịt, ví dụ như... cái mông. 

"Bang!"

Mao Cửu bị dọa cho nhảy dựng, tưởng mình cuối cùng khắc chế không được mà đưa tay vỗ lên. Nhảy về phía sau một khoảng lớn, nghĩ ít nhất có thể tránh Lục Lục thiếu phẫn nộ đuổi giết, kết quả vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Lục Lục thiếu thần sắc khó lường nhìn chằm chằm mình.

Sắc mặt của Lục Lục thiếu nhìn qua thật kém, đều tối sầm, tuy rằng lúc này sắc trời cũng rất tối. Trong mắt nhìn không ra cảm xúc, một mảnh tối đen, nhìn chằm chằm vào Mao Cửu, quỷ dị khó lường lại kì quái.

Mao Cửu có chút chột dạ, không dám đối diện với ánh mắt của Lục Lục thiếu. Ngẩng đầu nhìn trời, phát hiện không biết từ khi nào mây đen đã tản ra, ánh trăng xuất hiện. Lúc này mới đột nhiên phát hiện ánh trăng thật tròn, một vòng tròn lớn như cái mâm ngọc treo ở chân trời, ánh trăng vốn màu trắng bạc chiếu xuống tòa nhà tĩnh mịch cùng khoảng đất xanh hóa này lại phá lệ trắng bệch khiếp người.

Thanh âm đó là Lục Lục thiếu vỗ hai bàn tay bên tai Mao Cửu, ánh mắt kia của Mao Cửu, vô cùng nóng, chỉ cần không phải người chết thì đều có thể nhận ra được, huống chi tính cảnh giác của Lục Tu Giác trước giờ đều rất cao. Hắn mạc danh cảm thấy, nơi tầm mắt kia dừng lại nhiều nhất là... mông của hắn.

"Nhìn cái gì?"

Mao Cửu có chút khẩn trương mím môi, giả vờ trấn định tự nhiên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm: "Ánh trăng không tồi."

Lục Tu Giác quái dị nhìn lướt qua ánh trăng trắng bệch thê lương trên đỉnh đầu --- ở trong hoàn cảnh thanh vắng này phụ trợ, thật dễ dàng làm người ta liên tưởng đến cảnh tượng trong phim ma. Bách quỷ dạ hành, ánh trăng trắng bệch, mỹ nữ xương khô...

Mao Cửu cũng cảm thấy xấu hổ, chỉ là cậu từ trước đến nay đều rất sĩ diện. Cho nên có kinh nghiệm cực kỳ phong phú để ứng đối với những trường hợp xấu hổ, cậu mặt không biểu tình, sâu không lường được, nhìn vừa nghiêm trang đến đáng sợ lại cũng cực kỳ trấn định.

"Tôi cảm thấy, cực kỳ không tệ."

Lục Tu Giác thấp giọng: "Thẩm mỹ cùng tính tình đều như nhau..." Tệ thật sự.

Mao Cửu: "Lục tiên sinh, chúng ta nên đi vào trước đã."

Bọn họ bây giờ đang đứng trước cửa lớn của tòa nhà, sơn trên cửa sắt đã bong tróc, mơ hồ có thể nhìn thấy chút màu xanh lục. Cửa đóng thật chặt, nhưng nhìn kỹ thì không khóa.

Cánh cửa sắt này, vừa nhìn liền thấy rất bẩn.

Lục Tu Giác cau mày, chân dài ngo ngoe rục rịch. Mao Cửu nhanh chóng tiến lên một bước, dẫn đầu mở cửa sắt đi vào, đối mặt với hành lang tối đen duỗi tay không thấy năm ngón, quay đầu: "Lục tiên sinh, bên trong tối, anh đi theo tôi đi."

Lục Tu Giác không đáp, Mao Cửu cảm thấy kì quái nhìn qua, chỉ thấy Lục Tu Giác nhìn chằm chằm tay của cậu, chau mày, trong mắt có một chút ghét bỏ nói không nên lời.

Mao Cửu không nói gì, vươn bàn tay về phía hắn, người sau nhanh chóng phản xạ né tránh, thần sắc bất thiện trừng mắt nhìn cậu. Mao Cửu cười: "Ngại bẩn?"

Lục Tu Giác không phủ nhận, Mao Cửu đẩy cửa sắt kia ra, tay dính đầy rỉ sắt cùng tơ nhện, đen đen, thật bẩn. Hắn nói: "Đừng chạm vào tôi."

Mao Cửu nhịn không được nhướn mày, nội tâm lại một lần nữa cảm thán, Lục tiên sinh đúng là một cô công chúa tự phụ.

Lục Tu Giác gọi cậu lại, nói: "Đưa tay ra."

Mao Cửu không rõ nguyên do, nhưng vẫn duỗi tay ra, mở bàn tay ra trước mặt hắn, dưới ánh trăng, cậu phát hiện tay mình đúng là bẩn không chịu được, nhưng mà với tình hình này cũng không có điều kiện rửa sạch. Đang chìm trong hoảng hốt, đột nhiên phát hiện tay bị cái gì đó mềm mại cọ qua, trong lòng cả kinh, theo phản xạ rút về, nhưng mới vừa nhúc nhích một chút, cổ tay đã bị nắm lại.

"Đừng nhúc nhích."

Mao Cửu cúi đầu nhìn, phát hiện Lục Tu Giác cầm trong tay một cái khăn tơ tằm lau tay cho mình, lau từ trong ra ngoài thật nghiêm túc, cẩn thận. Cậu ngước mắt, nhìn chằm chằm người trước mặt, người ta nói thắp đèn ngắm mỹ nhân, thật ra, ngắm mỹ nhân dưới ánh trăng hiệu quả càng tốt hơn.

Lục Lục thiếu lớn lên đẹp, ánh trăng trắng bệch tưới xuống, nhu hòa cảm giác cao cao tại thượng cùng lạnh nhạt của hắn, làm cho hắn giống như nhảy xuống từ trên đài cao. Lập tức từ xa tận chân trời biến thành gần ngay trước mắt, biến thành có thể chạm vào, có thể yêu thích.

Giờ khắc này, dường như do ánh trăng nhu hòa, cùng với Lục Lục thiếu đang cúi đầu nghiêm túc xoa cổ tay Mao Cửu, ôn nhu phảng phất phát ra từ trong xương cốt. Lục Tu Giác như vậy tựa như tên của hắn, mỹ ngọc ôn nhuận, mi mục như họa*.

*Chữ Tu trong Lục Tu Giác là chữ này 修 có nhiều nghĩa nhưng ở đây là tốt, đẹp, ngay ngắn, mạch lạc, chữ Giác 珏 là viên ngọc do hai viên hợp lại mà thành.

"Này! Tỉnh lại? Đừng phát ngốc."

Lục Tu Giác xua tay trước mặt cậu một chút, Mao Cửu chớp chớp mắt, thanh tỉnh. Cúi đầu nhìn bàn tay đã sạch sẽ rất nhiều, nhịn không được cười: "Cảm ơn anh, Lục tiên sinh."

Lục Tu Giác như có như không "ừ" một tiếng, sau đó ném khăn tay trong tay cho cậu, mi tâm giấu không được một chút chán ghét: "Cậu cầm đi."

Mao Cửu biết rõ còn cố hỏi: "Làm sao vậy? Còn dùng tốt mà."

"Bẩn."

Nói xong, hắn lướt qua Mao Cửu đi vào bên trong, hành lang thật tối, hắn mở đèn chiếu sáng trên di động. Mao Cửu tiếp được cái khăn tay kia, khăn tay bẩn nhiều chỗ, phỏng chừng cái chứng khiết phích kia của Lục Tu Giác cũng khó mà tiếp tục mang theo khăn này bên người.

Nhưng mà, Lục Tu Giác ngại bẩn thì tại sao không ném đi? Chậc, không cần nghĩ tới mấy thứ đó.

Mao Cửu có chút vui vẻ rạo rực gấp khăn tay lại bỏ vào trong túi. Chờ giặt xong khăn tay sẽ có lý do tìm người nói thêm vài câu, dù sao cũng là công chúa, tự phụ, tật xấu cũng nhiều, cần nhường nhịn. Tốt xấu gì cậu cũng ở nhờ dưới mái hiên của người ta, quan hệ có thể hòa hợp một chút cũng tốt.

Nghĩ vậy cậu cũng đi vào trong, đuổi theo thân ảnh của Lục Tu Giác, vẫn một trước một sau đi vào. Đây là tòa nhà kiểu bồ câu, hận không thể tách ra nhiều hơn, làm nhiều phòng hơn một chút, cho nên hành lang kia có thể xây hẹp bao nhiêu thì xây hẹp bấy nhiêu.

Hành lang ước chừng cũng chỉ có thể để một người đi qua, không gian đã hẹp còn phá lệ yên tĩnh, tiếng bước chân của hai người cho dù cố đi thật nhẹ cũng cực kỳ rõ ràng. Hai người đi lên phía trên từng tầng từng tầng, lúc trước đứng nhìn từ bên ngoài, tòa nhà này cao hơn mười tầng, hai người không nói chuyện, liền yên lặng leo lên. Tiếng hít thở của hai người trong không gian yên tĩnh giao hòa lẫn nhau, không tiếng động hòa tan.

Mao Cửu đếm thầm trong lòng, một tầng cầu thang ước chừng mười bậc thang, hai tầng lầu cũng chính là từ tầng phía dưới lên tầng phía trên tổng cộng cần bước hai mươi bậc. Từ lầu một đi lên đến bây giờ đã 74 bậc thang, đi thêm vài bước nữa thì đến lầu bốn.

Cậu không dừng lại, bởi vì thể chất cho nên rất mẫn cảm với những vật âm lãnh, đương nhiên đối phương cũng sẽ sợ hãi thể chất của cậu. Nhưng mà bởi vì vậy cho nên đôi khi, lúc đối phó quỷ quái hoặc tà thuật dơ bẩn, cậu có thể trở thành một tồn tại tựa như radar.

Từ lầu một đến lầu ba, thật yên tĩnh, cũng thật sạch sẽ. Nhưng lầu bốn, cậu cũng không rõ lắm.

Mao Cửu bởi vì thể chất cho nên có cảm ứng với mấy thứ kia, cho nên vẫn luôn một đường đi về phía trước, vậy Lục Tu Giác thì sao? Hắn tại sao luôn một mực đi về phía trước không dừng lại, không nghĩ tới muốn lục soát mỗi căn phòng, người bình thường đích thật sẽ có loại suy nghĩ này.

Thà cố gắng dùng phương pháp ngu xuẩn nhất để đi tìm cũng sẽ không có khả năng bỏ qua bất kì cơ hội nào để tìm kiếm mục tiêu. Nhưng Lục Tu Giác lại không, hắn vẫn đi thẳng lên, mỗi lần lên được một tầng cũng không có một chút do dự hay tạm dừng.

Quan trong nhất chính là điện thoại nắm giữ hành tung của con Thi Miêu kia ở trong tay cậu, Lục Tu Giác căn bản không biết mục tiêu ở đâu.

Trong lòng Mao Cửu nghi hoặc, nhưng cậu vẫn không nói lời, phỏng chừng có hỏi thì Lục Tu Giác trăm phần trăm cũng không trả lời.

Đến khi đặt bước cuối cùng lên lầu bốn, âm hàn, tử khí tức khắc theo bàn chân chui thẳng vào cơ thể, đông lạnh không đến một giây lập tức bị cực dương chi hỏa trong cơ thể Mao Cửu đuổi giết, thét chói tai chạy trốn.

Mao Cửu tạm dừng một chút, nhìn hành lang lầu bốn ẩn trong bóng tối, như là vặn vẹo thông tới địa ngục. Ánh trăng toàn bộ bị ngăn cách ở bên ngoài không thể chiếu vào dù chỉ một chút.

Cậu có chút chần chờ, lại phát hiện Lục Tu Giác không có một chút tạm dừng tiếp tục đi lên, lúc này đã đi được bảy tám bậc, Mao Cửu gọi hắn lại. Hắn xoay người, từ trên cao nhìn xuống cậu.

"Anh không lạnh sao?" Lời vừa mới hỏi, Mao Cửu đột nhiên ý thức được mình vừa hỏi một vấn đề ngốc nghếch. Những cái âm hàn, tà khí đó, nói trắng ra, kì thật chính là tà khí, có thể loại bỏ tà khí ngoại trừ dương khí cực dương, còn có sát khí.

Lục Tu Giác nói: "Bây giờ là giữa hè, ban đêm chỉ có oi bức, không lạnh."

Mao Cửu sờ sờ mũi, nói: "Chúng ta dừng ở đây một lát đi. Tôi cảm thấy lầu bốn này có chút vấn đề. Chúng ta đi xem ---"

"Cậu lấy điện thoại ra."

Điện thoại của cậu có hành tung của con Thi Miêu kia, vừa lấy ra liền biết Thi Miêu không ở lầu bốn.

Mao Cửu mím môi không tiếng động nhìn Lục Tu Giác đang ở trên cao nhìn xuống, có chút quật cường lại có chút kiên trì.

Lục Tu Giác nhíu mày, hắn vốn tưởng rằng Mao Cửu là một người lạnh nhạt lý trí, ai biết lại rối rắm tại thời khắc mấu chốt thế này. Những cái thiện lương không cần thiết đó cũng phải chia trường hợp không phải sao?

"Mao Cửu, cậu hẳn nên ý thức được cái nào quan trọng hơn một chút, mục đích của chúng ta là cái gì."

"Tôi biết, mục đích của chúng ta là tìm manh mối về Trộm Kim Tặc, quan trong nhất là cần phải biết thủ pháp bọn họ sử dụng Hành Thi." Bởi vì chỉ có biết được thủ pháp sử dụng Hành Thi mới có thể xác định được đối phương là người thế nào. Trăm ngàn năm truyền thừa cùng với khống chế nghiêm khắc khi sử dụng thuật pháp Hành Thi, hiện tại chỉ cần biết thủ pháp bọn họ dùng thì ước chừng là có thể biết được người thừa kế nó.

Nhưng mà ---

"Lầu bốn có vấn đề, tôi đề nghị xem xét một chút."

"Thi Miêu ở lầu trên, nữ nhân sử dụng thi thể kia cũng ở phía trên. Muốn biết đối phương là môn phái nào, so với việc bắt lấy một con Thi Miêu để nghiên cứu thủ pháp sử dụng Hành Thi của đối phương thì không bằng giao thủ với đối phương, một khi đã giao thủ, liền càng có thể nhanh chóng xác định đối phương thuộc môn phái nào, cũng dễ đối phó hơn. Bây giờ ở đây chậm trễ thời gian, đối phương bỏ chạy thì làm sao?"

Lục Tu Giác liên tiếp nói, lại không có một chút ý tứ tức giận, toàn bộ quá trình đều rất bình tĩnh. Bình tĩnh trần thuật, bình tĩnh phân tích, lại càng khiến người cảm thấy đáng sợ. Đó là một loại cảm giác khoảng cách, giống như cảm giác cách một dải ngân hà, lập tức kéo khoảng cách mới vừa lại gần ra thật xa, không chút lưu tình.

Trong lòng Mao Cửu hơi nghẹn một chút, hô hấp có chút khó chịu. Cậu cho rằng mình không vui, vì vậy cũng lạnh mặt, nói: "Lục tiên sinh, nếu anh không muốn dừng lại ở lầu bốn, vậy thì cứ tiếp tục đi lên."

"Là ý gì?"

"Ý của tôi chính là, chúng ta tách ra, anh tìm Trộm Kim Tặc, tôi ở lại lầu bốn tra xét. Nếu anh cần điện thoại của tôi để tra xét hành tung của đối phương, tôi có thể đưa cho anh."

Mao Cửu mở miệng một chữ "anh", không giống như hờn dỗi mang theo châm chọc ban đầu, không giống lúc sau có chứa tôn kính cùng thân cận, bây giờ lãnh đạm giống như ngậm một khối băng.

Lục Tu Giác phát hiện hắn không thích loại lạnh nhạt này, chán ghét tiếng "anh" trong miệng Mao Cửu. Bởi vậy, sắc mặt cũng hoàn toàn lạnh xuống, ánh mắt nhìn Mao Cửu cũng mang theo chút mờ mịt thất vọng, hắn lạnh lùng ném lại một câu: "Tùy cậu."

Xoay người tiếp tục đi lên lầu.

Mao Cửu hung hăng nhíu mày, tay cầm điện thoại bất giác siết chặt, sau đó hít sâu một hơi, xoay người đối mặt với lầu bốn một mảnh âm hàn. Lựa chọn con đường ngược lại với Lục Tu Giác.

Quan hệ này của hai người, lúc trước còn có dấu hiệu hòa hoãn, ai ngờ lúc này lại như rơi xuống đáy cốc.

Chỉ là lúc này, phẫn nộ trong lòng của hai người rất nhiều, không khỏi đạm mạc nhiều hơn một chút, tựa như một làn khói nhẹ lượn lờ dâng lên trong không khí, thất vọng cùng khổ sở giống như vậy.

******* 

Chẹp, chương này có mấy chỗ dịch hơi tối nghĩa, tui nghĩ tới nghĩ lui cũng hông biết diễn giải sao, đành đánh dấu lại đây, sau này quay lại chỉnh sửa dị:"<<<<<

Tui chân chọng xác định, Lục Lục thiếu là công! Dù tui cũng chưa đọc hết nhưng Tiểu Cửu hổng có cơ hội phản công đâu:">>>>>