Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Chương 89: Thích cô




Editor: HuyenNamida

Cúi đầu mới phát hiện vạt áo đã được buộc lại, nhưng cái nơ xinh đẹp hình con bướm lại bị rơi xuống.

"Lai đây." Hàn Thất lục hướng cô ngoắc ngoắc ngón tay, hắn đi tới  tủ đầu giường rót một chén rượu đỏ sau đó ngồi trên ghế sofa. Giương mắt nhìn thấy An Sơ Hạ vẫn cảnh giác như cũ đứng ở nơi đó, hắn liền chán nản nói: "Thôi, cô thích đứng như vậy thì cứ đứng đi."

Nghe hắn nói như vậy, An Sơ Hạ  bĩu môi, đi tới ghế ngồi đối diện với hắn: "Anh tìm tôi tới là muốn nói gì?"

Tao nhã nhấp một ngụm rượu đỏ, Hàn Thất lục không nhanh không chậm hỏi cô: " vừa rồi cô đã nhìn thấy gì?"

Nói thật thì,  cái gì cô cũng đã thấy hết. Tuy chỉ là một cái chớp mắt, nhưng loại sự tình kia chỉ sợ là một tháng cô cũng không thể quên được rồi. Oaaa! Mẹ đã nói là mông sẽ lở loét đúng không? Ngày xưa thường thường người già nói, nếu nhìn nhưng thứ lung tung thì mông sẽ bị lở loét.

Ánh mắt mơ hồ bất định nhìn phải nhìn trái, cô cười cười nói: "Nghe nói thời tiết ngày mai rất tốt, ân, chắc là không sai!"

Hắn biết An Sơ Hạ  đang cố ý chuyển để tài, nhưng là kỹ thuật đánh trống lảng của cô thật sự là quá kém? Trợn trừng mắt, Hàn Thất Lục ngồi thẳng người, nhíu mày hỏi: "Người anh em của tôi, cô đã thấy rồi đúng không?"

"Phụt... Khụ khụ khụ khụ!!!" cô  lập tức bị nước miếng của mình làm cho bị sặc, yết hầu tựa như b một dị thiêu đốt đến khó chịu. Qua một hồi lâu mới có chút đỡ hơn.

Một tay có vẻ đăm chiêu xoa xoa cằm, hơi khinh thường liếc nhìn cô: "Tôi đâu có bắt cô  lấy thân báo đáp, cô  lớn như vậy  còn phản ứng làm gì? Tôi hỏi cô..."

"Không cần hỏi!" Thừa dịp Hàn Thất lục còn chưa nói xong, An Sơ Hạ lập tức  ngắt lời của hắn nói: "Tôi thấy rồi, cái gì cũng thấy rồi? Cái đó xấu xí như thế, có gì đặc biệt đâu chứ!"

Cái đó... Xấu gì như thế? Đây là đang bị khinh thường sao?

Hàn Thất lục yên lặng nhìn chăm chú An Sơ Hạ, mãi đến khi cô hơi hơi mặt đỏ lên mới có chút dời đi tầm mắt: "Cô hiểu lầm rồi, tôi chỉ là muốn hỏi rằng, cô có muốn biết trên thư  kia viết cái gì hay không."

tim An Sơ Hạ dần dần khôi phục bình thường, một lần nữa nhép nhép miệng môi nói: "Nếu anh muốn thì anh sẽ nói, còn nếu anh đã không muốn nói thì anh sẽ không nói. Cần gì hỏi tôi"

Cảm giác thấy An Sơ Hạ  đang tức giận, tức cái gì chứ? Bởi vì buổi tối khuya khoắt bắt cô bỏ lại việc học để đến phòng hắn nhưng hóa ra lại bị hỏi cái vấn đề này sao?

Hàn Thất lục khó có khi tâm tình tốt như hôm nay nên không muốn chấp nhặt với cô, ôn nhu nói: "Thích cô."

Cô siết chặt lấy hai bàn tay của mình thành nắm đấm, mở to hai mắt nhìn Hàn Thất Lục có chút thất kinh  "Hả" một tiếng. Nhưng mà Hàn Thất lục chỉ là cúi đầu nhẹ cười: "Cô đừng hiểu lầm, bản thiếu gia không có khả năng thích cô gái não tàn như cô. Tôi đang nói tới, An Thần Xuyên, thích cô."

Ban đêm, gió xuyên qua cánh cửa sổ  đang mở thổi vào, tóc dài của An Sơ Hạ bay nhè nhẹ. Dưới sự phản chiếu của ánh điện, càng tôn lên  làn da trắng nõn tựa như búp bê sứ của An Sơ Hạ.

"Anh nói đùa kiểu gì vậy." Nói thật, vừa rồi cô còn tưởng rằng Hàn Thất lục nói là hắn... Phi phi phi, suy nghĩ tầm bậy quá!

- - chúng ta hãy yêu nhau thử xem.

Cuộc trò chuyện giữa cô với Hàn Thất Lục lần trước, cư nhiên cô vẫn nhớ như in. Trời ạ! Rốt cuộc cô bị làm sao vậy?

"Nói như vậy, có nghĩa là cô ghét hắn? An Thần Xuyên." Thâm trầm thanh âm có có thể dễ dàng mê hoặc lòng người như vậy khiến cho An Sơ Hạ hơi hơi ngẩng đầu nhìn Hàn Thất lục.

Ghét An Thần Xuyên sao? Bởi vì bố của cậu ta đáng lẽ là bố của cô. Vì vậy cho nên cô ghét hắn sao?