Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Chương 90: Không có phát sinh quan hệ




Editor: HuyenNamida

Hiện tại cô tự hỏi chính mình ở trong lòng  một lần, cô phát hiện chính mình cư nhiên không thể ghét An Thần xuyên. Đại khái là mẹ đã nói, nếu có một ngày nhìn thấy bố, nhìn thấy ông ấy cùng với thành viên trong gia đình, nhất định không được căm hận hay ghét bỏ. Cho nên cô mới không ghét hắn?

"Không ghét."  ngữ khí của cô cực kỳ khẳng định, không có một phần naofo dự hay hoài nghi.

"À...?" Cô không chú ý tới ánh mắt của Hàn Thất lục lập tức trở nên băng lãnh: "có nghĩa là cô thích hắn?"

Đối Hàn Thất lục mà nói An Sơ Hạ không thích giải thích nhiều: "Không ghét thì có nghĩa là thích sao? Nói chuyện với kẻ nhàm chán như anh tôi thà nói chuyện với búp bê còn hơn, không có việc gì cũng kêu tôi đến. Tôi nói rồi, không muốn tiếp xúc với anh quá nhiều. Tạm biệt!"

Đứng dậy đi ra ngoài, mà Hàn Thất lục cũng không có cản cô. Chỉ là khóe miệng lại gợi lên một đường cong.

hai người bọn họ trước tới giờ dường như chưa từng nói chuyện yên ổn với nhau một lần. Vừa ngửa đầu, đem ly rượu đỏ chân dài uống một hơi cạn sạch. Hắn trái lại cực kỳ chờ mong nhìn kia tên tiểu tử kia sẽ theo đuổi em gái mình như thế nào.

Đi ra từ phòng Hàn Thất lục, An Sơ Hạ như trút được gánh nặng, nhẹ nhàng thở ra. Cô lại kích động rồi... Nhưng là cô không thể không kích động. Than nhẹ  tiếng, cô đột nhiên nhớ tới Khương Viên Viên. Vì thế hướng tới phòng làm việc của Khương Viên Viên mà đi tới.

Khương Viên Viên ở bên trong rất nhiều tư liệu, bà đang xem tài liệu, còn có một máy tính, một bàn máy đánh chữ cùng một bàn máy fax. Trừ những thứ đó ra thì trong phòng không có cái gì khác.

Nhìn qua khe cửa lộ ra ánh sáng từ trong phòng, cô biết Khương Viên Viên đang ở bên trong.

Dơ tay gõ cửa một cái, bên trong không có động tĩnh gì. Không có trong đó sao?

Vừa muốn mở miệng kêu bà,  thanh âm của Khương Viên Viên từ sau lưng liền truyền đến: "Oa? Tiểu Sơ hạ, sao con lại ở trong này?"

An Sơ Hạ xoay người nhìn thấy trong tay bà đang bưng một ly coffee, hoá ra bà đi rót coffee. Giương mắt nhìn lại cặp mắt kinh ngạc của Khương Viên Viên, cô nhấp môi dưới mỉm cười nói: "Bác gái, con là tới để giải thích chuyện phát sinh vừa rồi..."

Ai biết Khương Viên Viên lập tức liền lắc lắc tay, một tay bưng cà phê một tay kéo cô đi vào trong phòng. Sau khi cô ngồi xuống ghế, Khương Viên Viên mới ngồi xuống nói: "Không cần giải thích không cần giải thích! Mẹ không phải là loại người mang tư tưởng phong kiến. Nói như thế nào thì mẹ cũng là tác giả tiểu thuyết ngôn tình! Mẹ vui mừng còn không kịp... Không phải không phải, ý của mẹ là, mẹ sẽ không trách các con."

"..." ai nói cho cô biết bà ấy đang nói gì không!

Đem cà phê đi tới  bên cạnh máy tính, Khương Viên Viên chuyển động ghế xoay đem ly cafe lại gần mình nói: "Tiểu Sơ hạ, các con tới cùng là khi nào thì... Đúng rồi! Lần đầu tiên chắc chắn rất đau đúng không? Ôi! Con còn không mau đi tới phòng của Thất Lục mà nghỉ ngơi đi?"

Nói xong cư nhiên liền đứng lên muốn  đuổi cô đi tới phòng của Hàn Thất Lục.

An Sơ Hạ vội vàng nói: "Bác gái, người thật sự hiểu lầm rồi! Chỉ là con từ trên giường ngã xuống, sau đó Hàn Thất lục lại vừa tắm rửa xong muốn chạy lại đỡ con, kết quả áo con lại bị xé rách, khăn tắm của hắn cũng rơi... là như thế đấy."

Hoa chân múa tay vui sướng giải thích xong, khương Viên Viên lâm vào một phen trầm mặc, giống như đang cố gắng tiếp nhận ngôn ngữ của cô vậy.

Sau một lúc lâu,  trong ánh mắt chờ mong của An Sơ Hạ, khương Viên Viên mới phá tan trầm mặc nhẹ giọng hỏi: "Ý của con là, con cùng Thất Lục không có phát sinh quan hệ?"

Cám ơn trời đất, cuối cùng đã hiểu rồi. An Sơ Hạ ở trong lòng nhẹ nhàng thở ra, cao giọng nói: "Đương nhiên không có!"