Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Chương 91: Không có phát sinh quan hệ (2)




Editor: HuyenNamida

An Sơ Hạ quyết đoán trả lời khiến cho trong lòng Khương Viên Viên lập tức rơi vào đáy vực. Vậy mà bà đã vui mừng một phen, trước cũng bởi vì chuyện hôm nay mà tâm tình rất tốt, quyết định thức đêm viết tiểu thuyết để tặng các độc giả cũng vì chuyện này.

Khương Viên Viên biểu tình mất mát khiến cho An Sơ Hạ thấy rất kỳ quái: "Bác gái, người bị làm sao vậy?"

Vô lực khoát tay, bà nói: "mẹ không sao, tiểu Sơ Hạ đi ngủ đi, ngày mai thứ sáu, là ngày học cuối cùng của tuần này rồi."

Ngẫm lại thời gian cũng không sớm, cô đúng là nên đi ngủ rồi. Vì thế liền tạm biệt Khương Viên Viên quay trở về phòng ngủ của mình. Đi ngang qua phòng Hàn Thất lục, bên trong đèn cư nhiên còn sáng, nhưng là cô không quan tâm, cúi đầu trở về phòng.

Có thể là bởi vì hôm nay đi An gia khiến cho cô cực kỳ mỏi mệt, mới vừa nằm xuống giường cô liền ngủ thiếp đi. Một đêm không mơ, lúc tỉnh lại  vừa lúc đồng hồ báo thức vang còn có ba mươi phút. Vốn nghĩ muốn nằm ngủ nướng thêm một hồi, kết quả phát hiện một điểm buồn ngủ cũng không có, liền rửa mặt đánh răng rồi thay quần áo, cầm một chồng sách cùng bài thi đi xuống lâu.

"Tiểu thư hôm nay dậy thực sớm, lão gia cùng phu nhân đều còn chưa dậy." Giọng nói của Hàn quản gia theo cửa truyền đến, lúc cô chạy ra Hàn quản gia đang cho con chó ngao Tây Tạng ăn to vĩ đại kia ăn sáng.

Cô không dám lại gần con chó ngao Tây Tạng nên chỉ đứng ở đại sảnh nhìn bọn họ.

"Bác quản gia, nó gọi là Phách Thiên đúng không?" Nhìn kỹ, phát hiện con cho này quả thật cực kỳ khí phách, kỳ thật không cần nhìn kỹ cũng rất khí phách rồi. Liền ngay cả tên cũng khí phách như vậy rồi mà. Thật đúng là Hàn gia nuôi dưỡng có khác.

Đem một túi lớn đồ ăn rót vào bát của Phách Thiên, Hàn quản gia đi đến trước mặt An Sơ Hạ mỉm cười trả lời: "Đúng vậy, nó bốn tuổi, là thiếu gia mua, lúc ấy đang là một con chó nhỏ, không nghĩ tới lớn nhanh như vậy rồi."

An Sơ Hạ cười gượng, đồ ăn cao cấp như thế, đồ uống cũng là sữa cao cấp nhất dành cho chó, nếu không lớn lên mới là kỳ tích?

"Sơ Hạ tiểu thư, người không cần sợ nó. Nhìn thấy Phách Thiên cực kỳ thích người." Hàn quản gia nhìn Phách Thiên nói: "Nó ấy, rất có linh tính, đối với người thiện lương cực kỳ hữu hảo, đối với những kẻ xấu lại rất hung dữ."

Kéo cong khóe miệng, cô cảm thấy được cô vẫn  không thích chó. Mặc kệ thế nào đều không thích.

Cô đã từng xem một quyển sách, tên là  "di chúc  của một con chó". Bị quyển sách kia cảm động nên đã hạ quyết tâm muốn nuôi một con chó, nhưng vừa nhìn thấy chó cô liền lùi bước.

bất luận thế nào lại chó đã in trong tâm trí cô một bóng đen.

"Tiểu thư, bữa sáng đã chuẩn bị xong..., người trước tiên có thể ăn." Vú Trần đi đến trước mặt cô ôn hòa nói. người hầu Hàn gia tựa hồ đều cực kỳ thích cô, đại khái là cô không kiêu căng, đối với người khác lại cực kỳ ôn hòa?

Đi đến bên cạnh bàn ăn, Hàn Lục Hải nhìn thấy An Sơ Hạ thì bất đắc dĩ nói: "Bác gái của con, cũng không biết là chịu phải đả kích gì, đêm qua ôm gối rầu rĩ không vui. Kêu bà ấy rời giường ăn bữa sáng cũng không để ý tới."

An Sơ Hạ đương nhiên biết Khương Viên Viên vì cái gì mà rầu rĩ không vui, nhưng cô làm sao có thể không biết xấu hổ nói ra được? Xấu hổ cười cười, cô ngồi vào trên vị trí ăn ăn bữa sáng.

Hôm nay thời tiết cũng cực kỳ sáng sủa, lúc ăn xong đi trên con đường lát đá thì Hàn Thất lục vừa mới xuống lầu ăn bữa sáng.

Phách Thiên nhìn thấy cô vẫn cực kỳ kích động, nhưng là so với lần trước mà nói tốt hơn nhiều, chỉ là đi đến bên người cô nhẹ nhàng cọ chân của cô. Lúc đầu cô không có thét chói tai ra tiếng, nhưng cuối cùng vẫn lại là nhịn không được kêu Hàn quản: "Bác quản gia, người tới nhanh! Tới nhanh!"