Tiên Hà Phong Bạo

Chương 548: Tứ kiệt tranh hùng (2)




Nhưng lực chú ý của Thái Hoàng trưởng lão và Tử Tiêu công chúa hơn phân nửa đều đặt trên người Từ Huyền.

Đặc biệt là Tử Tiêu công chúa, con mắt thanh ba lưu chuyển nhìn thẳng vào khuôn mặt bình tĩnh cương nghị của Từ Huyền, u oán và bất mãn trong thần sắc lóe lên tức thì.

Sau khi nhập tọa, Tử Tiêu Quốc một phương làm chủ, biểu đàm một phen với tam phương thế lực.

Đối với một ít lời khách sao nhàm chán, Từ Huyền cũng chỉ ứng phó qua loa, thái độ lãnh đạm.

Thẳng đến một lúc, Tử Tiêu Quốc sư rốt cục tiến vào chính đề:

- Được hoàng tộc bổn quốc nhờ vả, bản đạo lần này mang công chúa tiến đến quý quốc cũng là có ý liên hôn.

Liên hôn!

Một ít cường giả Ngưng Đan của tam đại thế lực một mảnh ồn ào, không ít tân tú trẻ tuổi, đã sát quyền mài chưởng.

- Ha ha, luận về tài tuấn trẻ tuổi của bổn quốc, tự nhiên là thuộc về Côn Vân tứ kiệt rồi.

Đông Phương Quân vuốt râu mà cười.

- Côn Vân tứ kiệt?

Tử Tiêu Quốc sư cười mà không nói, tựa hồ có chút lơ đễnh.

Nhắc đến, yến hội lần này, Côn Vân tứ kiệt đã đến ba vị, mà vị cuối cùng không tới lại là nữ tử.

Đông Phương Bá là người thứ nhất đứng ra, một thân khí thế bá đạo bạo ngược, che khắp toàn trường, tồn tại dưới Nguyên Đan kỳ đều cảm thấy một cổ lực lượng không thể ngăn cản.

Vị thứ hai đứng ra là một thanh niên mặc kim giáp, tuổi tác tương tự Đông Phương Bá, tu vị cũng đạt tới Ngưng Đan trung kỳ, nhưng uy thế hơi thua Đông Phương Bá.

Người thứ ba đứng ra dĩ nhiên là đương kim Côn Vân Quốc Chủ!

Côn Vân tứ kiệt, tu vị cao nhất tự nhiên là Côn Vân Quốc Chủ, có được tu vị Ngưng Đan hậu kỳ, trong lớp trẻ tuổi cũng xem như nổi bật.

Ánh mắt Từ Huyền quét qua ba người trình diện, trên mặt vô kinh vô hỉ, ngoại trừ thực lực của Đông Phương Bá có thể khiến hắn kiêng kị vài phần ra, hai người còn lại nhiều nhất chỉ có thực lực tiếp cận cấp độ Kim Điện Vương thôi.

Thái Hoàng trưởng lão lại cười nói:

- Trong Côn Vân tứ kiệt lấy quốc quân là có tu vị cao nhất, lại là đồng tộc, chính là tuyệt phối với công chúa.

- Đúng đúng! Công chúa xứng quốc quân! Chính là tuyệt phối!

Tu giả một phương hoàng tộc nhao nhao phụ họa tán thành.

- Lời ấy sai rồi, luận truyền thừa, Đông Phương gia ta có được lực lượng huyết mạch thuần khiết, không thua gì hoàng tộc. Luận thực lực, Bá nhi trong Côn Vân tứ kiệt cái sau vượt cái trước. Theo lão hủ thấy thì vẫn nên tỷ thí phân thắng bại thì hơn.

Đông Phương Quân ngưng giọng nói

Cuối cùng, ánh mắt phần đông tu giả đều nhìn về một phương Tử Tiêu Quốc.

- Công chúa đích thân tới quý quốc, tự nhiên muốn tuyển tài tuấn kiệt xuất rồi.

Tử Tiêu Quốc sư thần sắc đạm mạc, ánh mắt quét qua ba người Đông Phương Bá, ý phảng phất muốn từ trong ba người chọn lựa ra một người mạnh nhất.

Hoàng tộc và Đông Phương gia, đều cực kỳ ăn ý kiêng kị không đề cập tới "Từ Huyền. " Tập trung ánh mắt lên người bọn Đông Phương Bá.

Trên mặt Nhạc Phong không thoải mái, nhịn không được, vừa muốn nói chuyện, lại bị Từ Huyền thần cảm truyền âm ngăn cản.

- Sư đệ ngươi đây là...

Bộ dạng Nhạc Phong có chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. Ở trong suy nghĩ của hắn, Tử Tiêu công chúa đẹp như tiên nữ, sau lưng lại đại biểu quốc lực cường đại, cơ hội thế này Từ sư đệ sao có thể bỏ qua được?

Từ Huyền thần sắc lạnh nhạt, không quan tâm hơn thua ngồi nguyên chỗ.

Tử Tiêu công chúa hơi cắn răng ngà, đôi mắt sáng hữu ý vô ý liếc về phía hắn. Từ Huyền lại có mắt không tròng, phảng phất như một người đứng ngoài xem vậy.

Trên thực tế, hắn giờ phút này đúng là chuẩn bị xem kịch vui đấy.

Giống như trong dự liệu, kế tiếp Côn Vân tứ kiệt liền triển khai một hồi luận bàn tỷ thí.

Đầu tiên là Đông Phương Bá giằng co với thanh niên kim giáp kia.

- Thực lực của Đông Phương huynh, tại hạ cam bái hạ phong.

Kim giáp thanh niên vậy mà trực tiếp nhận thua.

Cái này khiến mọi người trên trận kinh ngạc một hồi, kim giáp thanh niên kia cũng có tu vị Ngưng Đan trung kỳ đỉnh phong, thực lực không thua Ngưng Đan hậu kỳ bình thường, rõ ràng lại trực tiếp nhận thua.

Kể từ đó, so đấu trong Côn Vân tứ kiệt liền rơi xuống trên người quốc quân và Đông Phương Bá. Hai người từ từ tung bay đến trên tầng mây bên ngoài trận pháp quang giới của hoàng cung, xa xa giằng co.

- Quốc quân bệ hạ, thất lễ.

Trong đôi độc nhãn màu tím đen của Đông Phương Bá lóe lên lệ quang hung tàn, một đầu tóc tím đường hoàng bay múa, sát khí đáng sợ bạo ngược sâm lãnh trong nháy mắt trùng kích mà đi, chấn nhiếp Thiên địa Quỷ Thần.

Quốc quân tu vị cao hơn một bậc tâm thần không hiểu run lên, nhưng cũng không chịu thua, hoàng bào ngoài thân tách ra kim xán hoa quang cao hơn một trượng, đẩy lui sát khí âm trầm bạo ngược, đồng thời trong lòng bàn tay xuất hiện một thanh Long văn kim kiếm, ngang trời vẽ một cái, bắn phá ra ngàn vạn kim toàn kiếm hà. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

- Đó là một trong Côn Vân Tứ đại Danh Kiếm, Kim Hoàng!

Phía dưới có người hoảng sợ nói.

Phẩn cấp của Kim Hoàng Danh Kiếm cũng chỉ hơi thua Ngân Thận Đông Phương Quý sử dụng lúc trước, Tam phẩm Bảo Khí, nhưng uy năng lại có thể so với Tứ phẩm Bảo Khí.

Quốc quân có được tu vị Ngưng Đan hậu kỳ, tay cầm kim hoàng Danh Kiếm, mặc hoàng bào cũng không phải là phàm vật, chiếm cứ đủ loại ưu việt, vốn có thể khinh thường cấp độ Ngưng Đan.

Nhưng dù thế, quanh thân Đông Phương Bá lại dâng lên một cổ ma sát quang vân màu tím đen cuồng bạo kinh tâm, vặn vẹo như độc xà, hoành hành tàn sát bừa bãi, làm cho bốn phía phong vân tề biến, cho dù là tu giả ở phía dưới được trận pháp quang giới bảo hộ đều cảm thấy bất an không hiểu, áp lực khó chịu nói không nên lời.

Hô ông bang bang --

Đông Phương Bá thân hình lắc lư, ma sát quang khí màu tím đen tràn ngập khí tức bạo ngược hủy diệt, dùng xu thế dễ như trở bàn tay đánh xuyên qua kim xán quang hoa ở bốn phía quốc quân, thậm chí còn áp chế thiên vạn đạo kim toàn kiếm hà của Kim Hoàng Danh Kiếm nữa.

Hai người chỉ chiến đấu một lát, Đông Phương Bá liền chiếm cứ thượng phong, không sử dụng bất luận pháp bảo gì, một thân võ đạo công pháp cường hoành cao siêu kết hợp với lực lượng huyết mạch, đánh cho quốc quân liên tiếp bại lui.

Mà ngay cả Tử Tiêu Quốc sư ở phía dưới trong mắt cũng xẹt qua một tia dị sắc, hiển nhiên thực lực của Đông Phương Bá đã vượt qua dự đoán của hắn.

Từ Huyền sắc mặt lộ vẻ ngưng trọng, thực lực Đông Phương Bá này mơ hồ chạm đến đến cấp độ Nguyên Đan kỳ, so với mình cũng không kém quá lớn.

Chiến đấu tiếp tục nửa thời gian uống cạn chung trà thì từ giữa tầng mây truyền đến một tiếng kêu đau đớn kêu thảm thiết, một đạo tử hắc huyết quang nhìn thấy mà giật mình xuyên qua tầng hoàng bào của quốc quân.

Ngay sau đó, Côn Vân Quốc Quân sắc mặt tái nhợt rơi xuống từ giữa không trung, khó chịu nổi nói:

- Thua...

- Ha ha ha... Côn Vân tứ kiệt, Đông Phương Bá của bổn tộc xếp hàng thứ nhất, có thể nói là đệ nhất nhân trong lớp trẻ, nghĩ đến cũng đủ để xứng với công chúa điện hạ.

Đông Phương Quân cười dài một tiếng, hơi có vẻ tự đắc, ánh mắt quăng về phía quốc sư và công chhuas Tử Tiêu quốc.