Tiên Hà Phong Bạo

Chương 549: Đông Phương Bá khiêu chiến (1)




Trong tranh phong của Côn Vân tứ kiệt, Đông Phương Bá nghiễm nhiên dùng thực lực tuyệt đối chiến thắng quần hùng, trở thành vương đô tân tú đệ nhất nhân.

Ngay cả quốc quân có tu vị uy vọng cao nhất trong Côn Vân tứ kiệt cũng không chịu nổi một kích.

- Quốc quân thế nhưng chính là tu giả Ngưng Đan đỉnh phong, tay cầm Kim Hoàng Danh Kiếm, vậy mà thua thảm như vậy.

- Xem ra thực lực của Đông Phương thiếu chủ so với những Nguyên Đan kỳ lão quái thành danh kia cũng không sai biệt nhiều lắm.

Tu giả mấy phương thế lực nhao nhao nghị luận, phần lớn là kinh hãi với thực lực mà Đông Phương Bá lộ ra.

- Không tệ không tệ.

Tử Tiêu Quốc sư trên mặt vui vẻ, ánh mắt đánh giá Đông Phương Bá, hiển nhiên có chút kinh hỉ ngoài ý muốn. Bạn đang đọc truyện tại - http://truyenfull.vn

Đông Phương Quân mặt lộ vẻ vui mừng nói:

- Thực lực Bá nhi tất cả mọi người đã thấy, vậy chuyện liên hôn không biết quốc sư và công chúa, định như thế nào?

Tình hình như thế khiến một phương hoàng tộc sắc mặt khẽ biến.

Một khi Đông Phương Bá và Tử Tiêu công chúa liên hôn, như vậy ngày sau Côn Vân Quốc phải chính thức sửa thành họ "Đông Phương" rồi.

Vào thời khắc này, Tử Tiêu công chúa xinh đẹp xiết chặt, vụng trộm liếc qua Từ Huyền ở đối diện, nhưng hắn căn bản chỉ thờ ơ.

Trùng hợp là độc nhãn Đông Phương Bá lập loè quang mang tham lam, đang không kiêng nể gì nhìn chằm chằm vào Tử Tiêu công chúa, chú ý tới chi tiết vi diệu này, sắc mặt trầm xuống, trong đôi đồng tử tím đen lóe hiện hàn ý, nghiến răng nghiến lợi, hung hăng trừng mắt liếc Từ Huyền.

- Ha ha, Đông Phương Bá quý gia tộc thực lực trong Côn Vân tứ kiệt quả thật là đệ nhất. Nhưng cái này cũng không đại biểu hắn trong toàn bộ tân tú Côn Vân cũng là nhân tài kiệt xuất nhất. Lúc bổn quốc sư đến quý quốc, còn nghe nói qua hai nhân tài mới nổi giác, quật khởi như sao chổi, chỉ sợ tuyệt không dưới Đông Phương Bá.

Tử Tiêu Quốc sư vui vẻ rất đậm, ánh mắt hữu ý vô ý nhìn lướt qua Từ Huyền đang ngồi ngang hàng với Đông Phương Quân.

Lời vừa nói ra, Đông Phương Quân sắc mặt lập tức có chút mất tự nhiên, Đông Phương Bá tuy mạnh, nhưng hắn tự nghĩ nếu so với bất thế kỳ tài như Từ Huyền, Nhiếp Hàn thì vẫn còn thua nửa phần.

- Quốc sư thật sự là mắt sáng như đuốc, phóng mắt khắp Côn Vân tu giới, đệ nhất nhân chính thức trong lớp trẻ, cũng không phải là Đông Phương Bá. Người nọ xa cuối chân trời gần ngay trước mắt, chính là Từ tiểu hữu ở bên cạnh lão hủ đây.

Trên mặt Thái Hoàng trưởng lão miễn cưỡng cố nặn ra vẻ tươi cười, đưa tay đề cử ngồi Từ Huyền ngồi bên cạnh.

Nếu Quốc quân đã thua, liên hôn đã không còn hi vọng nữa thì sao không để cho Đông Phương gia và Trương Thiên Minh đi tranh giành chứ?

Quốc sư gật đầu nói:

- Danh tiếng Từ đạo hữu như sấm bên tai, có lẽ có thể thắng được Đông Phương Bá một bậc.

Lập tức, Từ Huyền lại lần nữa trở thành tiêu điểm toàn trước, trước đó, trong tranh phong của Côn Vân tứ kiệt, hai phe hoàng tộc và Đông Phương gia đều tận lực xem nhẹ sự hiện hữu của hắn.

NGAO!

Đông Phương Bá trong lòng trong giận dữ, khuôn mặt dữ tợn, trong ánh mắt màu tím đen, hiện ra dị quang kinh hồn đập vào mắt, khí lực huyết dịch phảng phất như đang thiêu đốt, dâng lên một cổ tử sát huyết quang đủ để khiến Nguyên Đan lão quái động dung.

Trong lúc nhất thời nguyệt dạ phía trên hoàng cũng cũng ẩn ẩn nhiễm lên một tầng huyết quang sát khí, làm cho vô số tu giả trong phương viên trăm dặm không rét mà run.

- Từ Huyền! Có bản lĩnh đánh một trận với Đông Phương Bá ta, quyết ra thắng bại không?

Đông Phương Bá vẻ mặt âm tàn độc ác, tử sát huyết quanh quanh quẩn thân thể như vặn vẹo như Ác Long, truyền đến một cổ khí tức cấm kị kinh tâm động phách.

Khí tức Đông Phương Bá phát ra hiện giờ cũng không thua Nguyên Đan lão quái, khiến cho toàn trường phải yên tĩnh im ắng.

- Lực lượng huyết mạch trên người Đông Phương Bá, không ngờ mạnh như vậy...

Trong mắt Tử Tiêu Quốc sư lóe lên tinh quang.

Sắc mặt Thái Hoàng trưởng lão cũng biến đổi, trình độ huyết mạch thức tỉnh của Đông Phương Bá còn cao hơn tưởng tượng, thậm chí còn hơn cả lão tổ Đông Phương Quân.

- Dưới cơn cừu hận, lực lượng huyết mạch của Bá nhi tựa hồ hơi có tinh tiến, nhưng nếu so với Từ Huyền thì vẫn còn chút chênh lệch...

Đông Phương Quân nửa vui nửa buồn.

Ánh mắt mọi người trên trận đều dừng lại trên người Từ Huyền, về mặt thân phận địa vị, hắn có thể ngồi ngang hàng với Thái Hoàng trưởng lão và Đông Phương Quân.

Dương Tiểu Thiến ở một nơi hẻo lánh trong trận doanh Đông Phương gia, đôi mắt sáng cũng dừng lại trên người thân ảnh anh vĩ kia, trong nội tâm cảm xúc phức tạp, hơn nữa là đắng chát, con mắt ảm đạm.

- Ngươi, còn chưa đủ tư cách.

Từ Huyền sắc mặt gợn sóng không sợ hãi, thờ cơ đối với sự kêu gào của Đông Phương Bá.

Hiện nay, hắn thân là minh chủ Trương Thiên Minh, ở Côn Vân tu giới uy danh như mặt trời ban trưa, cùng ngồi ngang hàng với Nguyên Đan cường giả thế hệ trước, sao lại tự hạ thân phận đánh một trận với Đông Phương Bá được?

- Ha ha ha... Từ Huyền! Nếu ngươi không dám chiến, cứ bỏ quyền nhận thua, như vậy Tử Tiêu công chúa này sẽ trở thành thê tử tương lai của Đông Phương Bá ta.

Đông Phương Bá không giận ngược lại cười, ngửa mặt lên trời thét dài nói.

Từ Huyền nghe vậy, sắc mặt khẽ biến, chợt khôi phục bình thường, cười nhạt một tiếng:

- Từ mỗ đối với hôn nhân này, không có hứng thú. Còn nữa, có nguyện ý gả cho ngươi hay không, ậy cũng phải thông qua bản thân công chúa đồng ý mới được.

Câu trả lời của hắn, khiến quốc sư và công chúa, thập phần thất vọng.

Thái độ bên ngoài của Từ Huyền quả quyết cự tuyệt chuyện liên hôn này..

Đông Phương Quân cảm thấy đại hỉ, vội vàng đứng dậy ôm quyền nói:

- Nếu Từ đạo hữu đã bỏ quyền, không biết quý quốc có nguyện ý gả công chúa cho Đông Phương Bá của bổn tộc không?

- Cái này....

Ánh mắt Quốc sư quăng về phía Tử Tiêu công chúa, mang theo vài phần trưng cầu.

Tử Tiêu công chúa khẽ cắn bờ môi, khóe mắt quét nhìn, trộm trộm nhìn Từ Huyền một cái, cuối cùng trên mặt đẹp lộ ra một tia kiên quyết:

- Nếu như trong một tháng, trong Côn Vân Quốc không có tân tú khác có thể chiến thắng Đông Phương Bá. Bổn công chúa sẽ đáp ứng gả cho Đông Phương gia.

Xoạt!

Mọi người trên trận một mảnh oanh động, giật mình với quyết tâm và phách lực của Tử Tiêu công chúa.

Từ Huyền sắc mặt đại biến, khó có thể tin nhìn về phía Tử Tiêu công chúa, không nghĩ tới nàng này lại lấy nhân sinh vận mệnh của mình ra để nói đùa như vậy

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Tử Tiêu công chúa khóe mắt hồng nhuận phơn phớt, Từ Huyền có thể trong ánh mắt nàng có vài phần quật cường và khí hận, còn lộ ra thất vọng thật sâu nữa.

Xem ra nàng này có vài phần giận dỗi, bức Từ Huyền làm ra quyết định.

- Ha ha ha... Một tháng sao! Từ Huyền, ngươi nếu đổi ý, còn có cơ hội đấy!

Đông Phương Bá cất tiếng cười to, một đầu tóc tím đón gió hô ứng, rất là hăng hái.

Từ Huyền lâm vào trầm tư, Nhạc Phong ở bên cạnh lại nóng nảy:

- Từ sư đệ, ngươi sao có thể để công chúa, gả cho tên súc sinh Đông Phương Bá kia chứ? Ngươi nhanh lên ứng chiến, đến lúc đó chỉ cần trong chiến đấu, giết chết Đông Phương Bá, thứ nhất là báo thù cho Tinh Vũ Sơn nhất mạch, thứ hai cũng có thể tan rã liên hôn giữa Đông Phương gia và Tử Tiêu Quốc.