Tiên Hôn Hậu Ái

Chương 66: Ra mặt vì cô




Tô Dịch Thừa vừa nói ra lời này, tất cả mọi người đều sửng sốt, cả hội trường thoáng chốc không có tiếng động, im lặng đến khó tin.

Mạc Phi mở to mắt nhìn Tô Dịch Thừa, rất bất ngờ vì anh ta lại ở đây, hơn nữa còn đến cùng đám người Lăng thị trưởng, thân phận của anh ta là gì?

Tiếu Hiểu cũng sửng sốt, vẻ mặt không tin tưởng nhìn hai người Tô Dịch Thừa và An Nhiên, lúc này sợ là không nghĩ khác Mạc Phi là mấy, cô không dám nói là quen biết hết tất cả công ty bất động sản của Giang Thành, nhưng những người có máu mặt cô tự nhận là đều nhận biết được, chỉ có Tô Dịch Thừa là cô thật sự không có ấn tượng gì! Nếu như anh ta không phải là người trong ngành, chỉ sợ là người trong thị ủy, nhìn những người cùng đến, thân phận đích thị là không thấp a! Thế mà cô hoàn toàn không ngờ được anh ta có lai lịch lớn như vậy!

Lúc này Hoàng Đức Hưng đứng bên cạnh mới chợt hiểu ra, nhớ đến buổi sáng hôm đó gặp phải Tô Dịch Thừa ở trước cổng công ty, bây giờ nghẫm lại sao lại trùng hợp như vậy, xem chừng là đưa An Nhiên đi làm. Còn có, cuộc điện thoại xin nghỉ cho An Nhiên ngày đó cũng là anh ta gọi, ông đã nghĩ sao mà thấy dãy số kia quen thế, rõ ràng là dãy số từ thị ủy, thì ra là mình đoán không sai!

Đồng Tiểu Tiệp đứng cạnh người đàn bà họ Trương thì khẽ nhíu mày, nhìn hai người trước mắt, người đàn ông này cô có chút ấn tượng, hồi trước đã nhìn thấy bức ảnh chụp anh ta và cha cô, chẳng qua là không ngờ anh ta và An Nhiên ở cùng nhau, hơn nữa đã kết hôn!

Dù sao đã quen chứng kiến những cảnh như thế này, mặc dù khó tin nhưng Lăng Xuyên Giang vẫn là người phục hồi tinh thần đầu tiên, hỏi: “Cậu, cậu kết hôn khi nào? Tại sao tôi không nghe thấy cậu nói gì, lần trước đến chỗ lão Tô, cũng không nghe thấy mẹ cậu nói gì a!”

Tô Dịch Thừa dắt tay An Nhiên đi về phía Lăng Xuyên Giang, chỉ cười nhạt nói: “Chúng tôi kết hôn kết tương đối gấp gáp, tôi và An Nhiên đều sợ phiền phức, cho nên chỉ đi đăng ký, tạm thời chưa định tổ chức đám cưới.” Rồi quay đầu nói với An Nhiên: “An Nhiên, chào Lăng thị trưởng.”

Mặc dù còn ở trạng thái sững sờ có chút ngây ngốc, nhưng An Nhiên vẫn gật đầu, cười cười với Lăng Xuyên Giang, khẽ nói: “chào Lăng thị trưởng.”

Lăng Xuyên Giang gật đầu, nhìn cô, rồi lại nhìn Tô Dịch Thừa một chút, trong lòng có chút cảm khái, nếu hồi đó không có sự kiện kia, biết đâu, biết đâu Dịch Thừa sớm đã là con rể của ông rồi, nhưng sự đời khó lường, ai mà biết được cuối cùng lại như thế này, tạo hóa trêu ngươi, tạo hóa trêu ngươi a!

“Tô trợ lý kết hôn quá im hơi lặng tiếng rồi, một chén rượu cũng không cho, quá không có lòng rồi, cũng quá hẹp hòi.” Tiêu Ứng Thiên cười trêu ghẹo, xoa dịu bầu không khí có chút căng thẳng và lúng túng.

“Ha hả, Tiêu tổng nói đùa.” Tô Dịch Thừa cười, sau đó quay đầu, nhìn An Nhiên một chút, rồi lại quay đầu nhìn người đàn bà đanh đá và Trương Viễn Sơn lúc này đang há hốc mồm, hỏi: “Xin hỏi Trương phu nhân, vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy? An Nhiên có chỗ nào làm phật lòng Trương phu nhân mà phải ầm ĩ đến cục cảnh sát thế?”

“Đúng vậy a, vừa rồi xảy ra chuyện gì, có phải là có hiểu lầm gì không?” Tiêu Ứng Thiên cũng hỏi, tiệc rượu đêm nay là do ông tổ chức, ông được coi như là chủ nhà, nếu thực sự xảy ra chuyện gì, tất nhiên là ông phải đứng ra.

Người đàn bà đanh đá họ Trương gượng cười, suy nghĩ còn chưa kịp phản ứng lại với câu ‘vợ tôi’ của Tô Dịch Thừa vừa nói, lúc này càng không nói nổi lời nào rồi.

Bà đã gặp Tô Dịch Thừa mấy lần, cũng hiểu rõ bối cảnh sau lưng của cậu ta, chưa nói đến thế lực của Tô gia ở Giang Thành, chỉ bản thân Tô Dịch Thừa thôi, sau vài năm nữa Lăng Xuyên Giang nghỉ hưu sẽ đến lượt cậu ta lên thay, đây là quan chức đứng đầu Giang Thành mấy năm sau, là người mà bà không đắc tội được, vốn tưởng rằng con bé trước mắt chỉ là một nhà thiết kế nhỏ bé vô danh của một công ty, ai ngờ được lại động đến sếp lớn như thế a!

Nghẫm lại những lời nói vừa rồi, thật sự là hối hận xanh ruột rồi, hận không thể vả cho mình mấy cái tát, ít lời một đi chút.

Trương Viễn Sơn trợn mắt nhìn bà xã của mình một cái, bà xã nổi danh hung hãn, bình thường thì thôi đi, nhưng hôm nay cũng không xem là ở chỗ nào, gặp một người không tên không tuổi gì cũng được, thế mà lại chọc vào người không nên dây vào, vừa rồi nghe thấy Lăng thị trưởng có ý chuyển giao chuyện xây dựng ban khoa học kỹ thuật lại cho Tô Dịch Thừa chịu trách nhiệm, ông còn đang muốn tạo quan hệ tốt với Tô Dịch Thừa, sau này mở cửa xây dựng gì thì cũng có thể tham dự vào một chân, không ngờ mới ngoảnh đi ngoảnh lại, cái bà già hung hãn này ngược lại, trực tiếp làm phật lòng người ta.

Giờ phút này ông cũng chẳng quan tâm gì khác, bước lên phía trước cười làm lành nói: “Chắc là hiểu lầm, hiểu lầm thôi, Tô trợ lý đừng để tâm.”

Tô Dịch Thừa nhìn ông ta, sau đó quay đầu nhìn người đàn bà họ Trương, nói: “Vậy thì có cái gì hiểu lầm xin Trương phu nhân nói rõ ràng xem, tránh để trong lòng không thoải mái, nếu thật sự là lỗi của An Nhiên, tôi hẳn là nên thay mặt cô ấy xin lỗi, nhận tội mới đúng.”

Người đàn bà đanh đá họ Trương kia cười gượng, thật sự là còn khó coi hơn so với khóc, nhận tội, bà nào dám để cậu ta nói xin lỗi, nhận tội a!

Thấy bà ta thật lâu không nói lời nào, Tô Dịch Thừa gọi, “Trương phu nhân?” Ánh mắt kinh sợ nhìn bà như là khẳng định bà nói ra thế nào là thế ấy.

Người đàn bà đanh đá họ Trương cười khan, liếc nhìn chồng, lại nhận được cái trừng mắt hung hăng, hậm hực quay đầu, thật ra thì bà chẳng qua chỉ lấn thiện sợ ác, cậy mạnh bắt nạt kẻ yếu mà thôi, vì có tiền nên thường ngày đùa giỡn khắp nơi, nhưng có tiền nữa cũng không bù được quyền a, cho nên biết rõ một người có quyền hơn bà, bà liền sợ rồi. Cho nên, lúc này chỉ có thể kiên trì, duy trì khuôn mặt vui vẻ, cười làm lành vời Tô Dịch Thừa, nói: “Thật ra thì, thật ra là tôi không tốt, vừa rồi không cẩn thận va vào Tô phu nhân, không cẩn thận làm bẩn lễ phục của Tô phu nhân, thật ra thì —”

Không đợi người đàn bà đanh đá họ Trương nói xong, Trương Viễn Sơn vội vàng tiếp lời, quay đầu nhìn An Nhiên nói: “Thật ngại quá, trong bữa tiệc rượu có chút va chạm cũng khó tránh khỏi, nếu Tô phu nhân không ngại, đi thay bộ lễ phục này một chút, chúng tôi sẽ phụ trách mang đi giặt sạch.”

Tô Dịch Thừa cũng không nói chuyện, trên mặt vẫn nở nụ cười, quay đầu nhìn An Nhiên một chút, ý là chuyện này hoàn toàn nghe theo ý cô, cô muốn thế nào thì liền làm như thế.

An Nhiên vốn không phải người đúng lý không bỏ qua cho người khác, thật ra thì chỉ là một việc nhỏ, vừa rồi cô chỉ không muốn để bà ta khinh người quá đáng. Nhưng mà sự việc đã đến mức này, nếu mình còn tính toán thì không khác gì bà ta cả, vả lại tối nay tụ tập nhiều người có máu mặt, dù không vì bản thân, cô cũng phải nghĩ cho Tô Dịch Thừa, đứng bên cạnh anh, thì lòng dạ phải bao dung và nhìn xa, không thể hẹp hòi, đấy là cho anh thể diện, nghĩ vậy, cô lắc đầu với Trương Viễn Sơn, nói: “Không cần, như Trương tổng nói, tiệc rượu nhiều người, va va chạm chạm tất nhiên là không thể tránh, vừa rồi Trương phu nhân đi vội, tôi cũng không để ý, mới va vào nhau, không thể nói ai đúng ai sai, chỉ là hiểu lầm mà thôi.”

“Đúng đúng đúng, hiểu lầm, một sự hiểu lầm mà thôi, Tô phu nhân không so đo là tốt rồi.” Trương Viễn Sơn vội vàng phụ họa nói, vội vàng thuận theo lối thoát mà An Nhiên khơi ra.

Tô Dịch Thừa không nói thêm gì nữa, chỉ quay đầu liếc nhìn An Nhiên, cẩn thận khép lại âu phục trên người cô, sau đó quay đầu nói với Lăng thị trưởng và Tiêu hội trưởng: “Bác Lăng, Tiêu hội trưởng, An Nhiên hiện tại như thế, cháu muốn đưa cô ấy về trước thay quần áo, nếu không có việc gì nữa thì chúng cháu đi trước.”

Lăng thị trưởng và Tiêu hội trưởng đều gật đầu, không hề phản đối.

An Nhiên cũng gật đầu với bọn họ, cười cười xin lỗi.

Dắt tay An Nhiên, Tô Dịch Thừa lại quay đầu nói với Hoàng Đức Hưng đứng bên cạnh: “Hoàng tổng giám, tôi đưa An Nhiên về rồi, không có gì vấn đề chứ?”

“Không có, không có, không thành vấn đề.” Hoàng Đức Hưng vội vàng nói.

Tô Dịch Thừa cười cười, ánh mắt khẽ đảo qua, đúng lúc chống lại cái nhìn của Mạc Phi đang đứng trong đám người, im lặng nhìn anh ta một lát, nhưng không nói gì. Sau đó thu hồi ánh mắt, quay đầu nhìn An Nhiên, khóe miệng khẽ cười, nắm tay An Nhiên đi thẳng về phía cửa hội trường.

An Nhiên để mặc Tô Dịch Thừa nắm tay ra khỏi hội trường, phớt lờ ánh mắt khác thường của mọi người ở phía sau, cũng không quan tâm đến tiếng bàn luận xôn xao. Đi qua Tiếu Hiểu và Mạc Phi, cô chú ý đến ánh mắt kinh ngạc của hai người, nhưng không có ngừng lại, mà đi thẳng lướt qua bọn họ, để tùy Tô Dịch Thừa dẫn cô đi.

Có một loại ảo giác, lúc này cô như là công chúa trong truyện cổ tích mà Tô Dịch Thừa chính là chàng hoàng tử của cô, vào thời điểm cô chật vật kinh khủng nhất liền xuất hiện, sau đó nắm tay cô rời đi như thế. Loại cảm giác này, thật sự có chút kỳ diệu đến khó tin.