Tiên Võ Đế Vương

Chương 3




Chương 3

Từ giây phút đó trở đi, Diệp Thành đã hiểu, cái gọi là “tình”, cái gọi là thề non hẹn biển cũng theo đó mà tan thành mây khói.

“Cơ Tuyết Băng sư tỷ”, ở phía này, Triệu Khang phất tay mở chiếc quạt, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ, khác hẳn với vẻ hung hãn ban nãy hắn thể hiện, trông cứ như hai người hoàn toàn khác nhau vậy.

Cơ Tuyết Băng thấy bộ dạng đó của Triệu Khang thì chỉ gật đầu lịch sự và vẫn giữ vẻ lạnh lùng như trước, giống như mọi sự can thiệp trên đời này cũng không thể khiến đôi mắt cô có bất cứ thay đổi nào.

Cơ Tuyết Băng đến trước mặt Diệp Thành. Trong lòng cô mặc dù vẫn thấy tiếc nuối và khẽ có những tiếng thở dài, thế nhưng trong đôi mắt Cơ Tuyết Băng lại chẳng thể hiện gì ngoài ánh nhìn băng giá, như thể đang muốn nói: “Chúng ta đã không còn chung đường nữa rồi”.

“Lên đường bình an”, chỉ bốn từ mặc dù nhẹ như tiếng âm thanh của tự nhiên nhưng nó lại không thể che giấu nổi giọng nói lạnh như hàn băng của Cơ Tuyết Băng.

“Muội như vậy là sao? Thương hại sao?”, không hề nhìn sang Cơ Tuyết Băng, Diệp Thành chỉ cúi người nhặt bao nải dưới đất, giọng nói vẫn ấm áp như xưa. Câu nói này thật khiến người ta đau lòng.

Cơ Tuyết Băng không nói lời nào, cô chỉ cảm thấy mối tình vừa qua tựa như một cơn gió.

“Đi thôi, đi thôi”, Diệp Thành phủi lớp bụi trên bao nải rồi từ từ quay người, bước những bước nặng nề, bóng hình gầy ốm đi dưới ánh trăng, trông cô đơn tới tận cùng.

Dưới màn đêm đen, một con ngựa gầy gò chậm rãi bước đi. Âm thanh móng ngựa va chạm với mặt đất rất khẽ nhưng lại hết sức nhịp nhàng.

Cơ thể yếu ớt của Diệp Thành nằm trên lưng ngựa, hắn hơi ngẩng đầu nhìn vào hư không.

Từ Chính Dương Tông đi xuống, hắn vẫn luôn nằm trên lưng ngựa, được con ngựa gầy đưa đi khắp nơi không biết điểm dừng, cũng không biết phải đi về phương nào và có thể đi về đâu. Từ nhỏ Diệp Thành đã là cô nhi, được đưa lên Chính Dương Tông, hắn không nhà, không cha không mẹ, trong ký ức của Diệp Thành cũng chẳng tìm nổi bất cứ người thân nào.

Diệp Thành vẫn luôn coi Chính Dương Tông là nhà của mình. Các sư huynh sư đệ chính là người thân của mình. Thế nhưng hiện giờ Diệp Thành lại bị đuổi ra khỏi Chính Dương Tông, trở thành kẻ không nhà để về, cảm giác cô đơn trước nay chưa từng có khiến hắn bất giác co rúm người lại.

“Nơi nào là nhà đây?”, tiếng thở dài khẽ vang lên. Màn đêm đen trở nên rõ hơn bao giờ hết. Đôi mắt Diệp Thành hoang hoải, mọi mệt mỏi khiến hắn không thể gượng dậy nổi mà từ từ ngủ thiếp đi.

Thế nhưng đúng vào giây phút Diệp Thành mơ màng, trên bầu trời tối đen kia có một ngôi sao lấp lánh đang rơi xuống, trông vô cùng chói mắt.

Thấy vậy, Diệp Thành ngồi phắt dậy, hắn nhìn theo hướng ngôi sao đang rơi. Ngôi sao kia có màu vàng, giống như hội tụ vô vàn ánh sáng của các vì sao, xuyên không vượt thời gian, trải qua hàng chục nghìn kiếp đời chiếu sáng khắp bầu trời.

“Đó…đó là gì”, Diệp Thành ngỡ ngàng nhìn vào bầu trời đêm, hắn thậm chí có thể nhìn thấy cả những tia chớp nối nhau liên tiếp.

Đương lúc Diệp Thành còn đang hoang mang thì xuất hiện tiếng vang ầm trời. Ngôi sao kia rơi xuống, mặt đất chấn động, con ngựa gầy sợ hãi, nó hí lên một hồi thật dài, còn Diệp Thành cũng theo đó mà ngã xuống lưng ngựa.

Ngôi sao rơi xuống, thiên cổ kỳ quan. Diệp Thành ngỡ ngàng lồm cồm bò dậy, đứng trên mảnh đất khô cằn, hơi nóng cuồn cuộn bốc tới.

Chỉ là tới gần mới phát hiện đâu có ngôi sao nào rơi từ trên trời xuống đâu, mà đó là ngọn đuốc màu vàng to chừng nắm tay.