Tiêu Chuẩn Dựng Vợ Gả Chồng

Chương 6






Tại sao Hạ Ngữ An lại tức giận, Mạnh Tây Nguyệt tuyệt đối không quan tâm.

Trợ lí Lý và thư kí Cao ngồi cùng cô ở phòng khách đợi câu trả lời của Hạ Kha.
"Tổng giám đốc, Hạ Thị vẫn luôn hợp tác mật thiết với Thiên Vũ, ngoài ra hai người họ lại còn là bạn bè cùng nhau lớn lên.

Tôi lo..." Trợ lí Lý lo lắng nói.
Gần đây, Thiên Vũ lén lút nhắm vào NS họ.

Rất nhiều cuộc đàm phán tốt đẹp đều đột ngột đổi ý.

Lần này, nếu như hợp tác với Hạ Thị không thành, đối với tình cảnh trước mắt của NS mà nói, vô cùng bất lợi.
Mạnh Tây Nguyệt đang giải quyết tài liệu trên máy tính bảng: "Hạ Thị sẽ không từ chối vụ làm ăn mang đến lợi ích này."
Về phần chèn ép đến từ công ty của nam chính, mặc dù tạo thành phiền phức không nhỏ, nhưng Mạnh Tây Nguyệt cũng không để trong lòng.

Tại thành phố S, nam chính có thể một tay che trời, nhưng Trung Quốc lớn như vậy, cũng không phải là thứ mà một tay Lệ Đình có thể che được.
Thư ký Cao ở một bên đẩy kính mắt.


Anh ta được Mạnh Tây Nguyệt thuê với mức lương cao, đến NS chưa được hai tháng, nhưng lại vô cùng động lòng với năng lực nghiệp vụ của Mạnh Tây Nguyệt.

Về tuổi tác, anh ta lớn hơn Mạnh Tây Nguyệt ba tuổi, thời gian lăn lộn trên thương trường cũng dài hơn đối phương rất nhiều, nhưng về phương diện khướu giác trên thương trường, anh ta lại thua xa sự nhạy cảm của Mạnh Tây Nguyệt.

Về tầm nhìn trên thương trường, anh ta càng không theo kịp.
Càng đừng nhắc đến chuyện Mạnh Tây Nguyệt chưa từng được học quản lý thương nghiệp chính quy, vừa mới tiếp nhận NS bốn tháng, NS đã đạt được thành tựu như ngày hôm nay.
Đối với cô gái này, thư kí Cao vô cùng kính phục.
"Tổng giám đốc, bên phía nước Mỹ ném ra một cành ô liu, mời cô qua đó bàn chuyện."
Đối với tin tức này, Mạnh Tây Nguyệt không hề ngạc nhiên: "Khi nào?"
Thư kí Cao làm tròn nghĩa vụ, nói: "Ngày ba tháng sau."
Vẫn còn bảy ngày nữa.
Mạnh Tây Nguyệt: "Ừm, giúp tôi sắp xếp lịch trình."
Thư ký Cao: "Được."
Ba người bàn công việc, thời gian trôi qua như thoi đưa, đến khi cửa phòng khách vang lên tiếng gõ, thời gian đã trôi qua được ba mươi phút.
"Cô Mạnh, tổng giám đốc Hạ mời cô qua đó."
Mạnh Tây Nguyệt đóng laptop lại: "Được." Trước khi đi còn gật đầu cảm ơn nữ thư ký của Hạ thị ở bên cạnh.
Nữ thư ký đối diện với ánh mắt lạnh nhạt nhưng chân thành của Mạnh Tây Nguyệt, mặt hơi nóng lên: "Đừng...!đừng khách sáo."
Đợi đến khi Mạnh Tây Nguyệt đã vào phòng làm việc của tổng giám đốc Hạ, cô ấy mới lấy lại tinh thần.
Cô ấy, thế mà lại bị một chị gái quyến rũ.
"Hợp tác vui vẻ."
"Hợp tác vui vẻ."
Hạ Kha và Mạnh Tây Nguyệt bắt tay.

Trước khi đi, Hạ Kha nói: "Tối nay cô Mạnh có rảnh không?"
Song phương vừa đạt thành quan hệ hợp tác, Mạnh Tây Nguyệt không thể không cho đối phương chút mặt mũi, gật đầu.
Hạ Kha mỉm cười: "Vậy tám giờ tối nay, gặp nhau ở nhà hàng xx."
"Được."
*
Bảy giờ năm mươi lăm, Mạnh Tây Nguyệt đã đến nhà hàng đã hẹn với Hạ Kha.
Tiếng đàn dương cầm du dương vang lên, cộng thêm tướng mạo của Hạ Kha không tầm thường, khiến cho cuộc nói chuyện cũng xem như khá sinh động.
Hạ Kha muốn hẹn Mạnh Tây Nguyệt hoàn toàn không có suy nghĩ gì khác, chỉ muốn kết bạn, không ngờ, vừa mới trò chuyện một chút, hai người lại hợp nhau như vậy, thái độ của Hạ Kha lại càng thân thiện hơn một chút.

Mạnh Tây Nguyệt nhìn ra được Hạ Kha thật lòng muốn kết bạn với cô, nụ cười trên mặt bỗng chốc chân thật hơn.
Lúc đang trò chuyện vui vẻ, điện thoại của Hạ Kha vang lên, hơi nhíu mày: "Ngại quá."
Mạnh Tây Nguyệt cười nhẹ: "Công việc quan trọng."
Hạ Kha đi chưa bâu lâu, nhà hàng Tây yên tĩnh như xuất hiện một lỗ hổng, trở nên ồn ào hơn.
Mạnh Tây Nguyệt đặt nĩa xuống, vừa ngẩng mặt lên thì đã nhìn thấy Hạ Ngữ An khí thế hùng hổ, dáng vẻ như bắt gian tại trận, nói chuyện với Lệ Đình.
"Anh Lệ, anh vì cô gái này, từ chối cuộc hẹn của em sao?"
Bị Hạ Ngữ An chất vấn ngay trước mặt mọi người, vẻ mặt của Lệ Đình cũng không dễ coi, dư quang nhìn thấy Đinh Dao Dao sắp rơi nước mắt, không kiên nhẫn nói: "Ngữ An, cô không còn là con nít nữa, có thể đừng cố tình kiếm chuyện như vậy không?"
Hạ Ngữ An nghe nói thế, trái tim đau nhói, nhìn về phía đóa bạch liên hoa Đinh Dao Dao, nhìn thấy dáng vẻ của cô ấy lại cảm thấy buồn nôn: "Đinh Dao Dao, cô thật biết giả vờ.

Hôm nay còn nói không có quan hệ gì với anh Lệ, bây giờ lại mặc quần áo anh Lệ tặng cho cô, cùng nhau ăn bữa tối dưới ánh nến."
"Cô thật vô liêm sĩ."
Nghe nói vậy, nước mắt của Đinh Dao Dao nhanh chóng rơi xuống, vô cùng đáng thương: "Tôi không có, cô Hạ, cô hiểu lầm rồi."
Cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng xung quanh, Đinh Dao Dao đỏ mặt, xấu hổ đứng dậy muốn bỏ đi, bị Lệ Đình nắm lấy cổ tay.
Lệ Đình đầy chán ghét nhìn Hạ Ngữ An, lại nghĩ đến việc Hạ Kha thế mà lại ký hợp đồng với NS, tức giận nói: "Hạ Ngữ An, tôi chỉ xem cô như em gái, chuyện riêng của tôi, cô đừng có xen vào."
"Đừng khiến tôi cảm thấy cô rất buồn nôn."
Hạ Ngữ An khó tin nhìn Lệ Đình, vành mắt lập tức đỏ lên, kích động đi đến nắm ống tay áo của Lệ Đình: "Anh Lệ, trước kia anh không phải như vậy, rõ ràng anh đối xử với em rất tốt."
Nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của Hạ Ngữ An, Lệ Đình có chút mềm lòng, dù sao họ cũng lớn lên cùng nhau, đang định mở miệng, ngay lúc này, Đinh Dao Dao lại thoát khỏi tay của Lệ Đình, chạy ra khỏi nhà hàng.
Lệ Đình muốn đuổi theo, Hạ Ngữ An kéo anh ta lại, trong miệng còn buông lời uy hiếp anh ta: "Anh Lệ, nếu như anh đuổi theo cô ta thì em sẽ không quan tâm đến anh nữa."
Chút tiếc thương trong lòng lập tức biến mất, Lệ Đình đẩy Hạ Ngữ An ra, thất vọng nói: "Ngữ An, cô vẫn cứ tùy hứng như vậy."
Hạ Ngữ An ngơ ngác đứng đó, mắt ửng đỏ một lúc lâu, lâu đến mức chân tê cứng.

Nàng phát hiện ra ánh mắt của những người xung quanh: "Nhìn cái gì mà nhìn."
Lau nước mắt định bỏ đi thì nhìn thấy Mạnh Tây Nguyệt đang ngồi kia, nàng lập tức cảm thấy bát tự của mình và đối phương không hợp, mỗi lần gặp mặt, đều là dáng vẻ chật vật nhất của nàng.
Đôi chân vô thức đi về phía cổng, suy đi nghĩ lại, mình đi làm gì, cô ta cũng không phải người không thể gặp, từ từ đi qua đó.
Nhìn thấy bàn ăn còn chưa thu dọn, nàng nhíu mày hỏi, mắt hơi đỏ: "Bị cho leo cây à?"
Mạnh Tây Nguyệt xem như không nhìn thấy dáng vẻ cười trên nỗi đau của người khác của đối phương: "Đối phương có công việc, đi trước rồi."
Hạ Ngữ An chưa từng nhìn thấy người nào kém thú vị như Mạnh Tây Nguyệt.

Nàng kêu phục vụ, đem lên một phần khác.
Hạ Ngữ An không nói một lời, Mạnh Tây Nguyệt cũng sẽ không chủ động bắt chuyện.
Sau đó, cứ ăn cứ an, Hạ Ngữ An chợt bật khóc.
Mạnh Tây Nguyệt: "..."

Lặng lẽ đưa khăn giấy cho đối phương.

Hạ Ngữ An lau mắt, giọng nói nghẹn ngào, mang theo tiếng thút thít: "Sao cô lại thấy ghét như vậy chứ?"
Mạnh Tây Nguyệt im lặng nhìn Hạ Ngữ An.

Đôi chân thon dài, trắng như tuyết khép lại, eo thon ưu mỹ, lông mi dài hơi rũ xuống, cánh môi đỏ tựa nhiễm sương mai, từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống, chiếc mũi nhỏ hít lại, ngũ quan bình thường luôn xinh đẹp, giờ phút này đã co rúm.
Cực kỳ đáng thương.
Một lúc lâu sau, Mạnh Tây Nguyệt mở miệng: "Make up của cô trôi hết rồi."
Dưới mắt có thêm hai dòng nước mắt màu đen, khóc lên trông như một chú mèo hoa, vừa đáng thương lại vừa buồn cười.
Tay đang lau mặt của Hạ Ngữ An khựng lại, mi mắt run lên, mắt mở to, dáng vẻ khó tin nhìn Mạnh Tây Nguyệt, quên cả khóc: "Sao cô lại như vậy chứ?"
Giọng nói mang theo âm đuôi, có chút câu người.
Mạnh Tây Nguyệt nhấp một ngụm rượu vang: "Ngại quá." Cô thật sự không biết an ủi người khác.
Hạ Ngữ An khịt mũi một cái, lấy ra một chiếc gương nhỏ, nhìn bản thân khóc đến mức trôi lớp trang điểm trong gương, nhỏ giọng thở dài một tiếng, cầm túi xách lên đi vào nhà vệ sinh chỉnh lại lớp trang điểm.

Trước khi đi, nàng lại kêu Mạnh Tây Nguyệt.
Đi một mình, nàng lại càng ngại.
Nhà vệ sinh này không một bóng người, Hạ Ngữ An vội vàng chỉnh sửa lớp trang điểm, vừa chỉnh vừa thông qua tấm kính thỉnh thoảng liếc trộm Mạnh Tây Nguyệt một chút.
Dưới ánh đèn, gương mặt kia của đối phương trắng như men, màu môi nhợt nhạt, cực kỳ giống người bị lãnh cảm.
Nghĩ đến chuyện này, Hạ Ngữ An lại hừ một tiếng.
"Tôi xong rồi, đi thôi." Hạ Ngữ An hừ một tiếng, vặn cây son đỏ.
Mạnh Tây Nguyệt liếc nhìn đôi môi đỏ như chảy máu kia, đột nhiên muốn chia sẻ chút màu đỏ đó, ngón tay hơi giật giật.
Ra khỏi nhà hàng, Hạ Ngữ An chuẩn bị đi.

Nàng muốn đến quán bar giải tỏa tâm trạng một chút, bình thường đều hẹn mấy chị em đi bar, mắt nhìn Mạnh Tây Nguyệt đang mặc trang phục công sở ở bên cạnh, trề môi, giả vờ nghiêm chỉnh, con ngươi xoay tròn một vòng: "Đi quán bar không?"
Sợ đối phương không đồng ý, Hạ Ngữ An bắt đầu nói ra chỗ tốt khi đi bar, bô lô ba la, miệng không dừng lại được.