Tiêu Chuẩn Dựng Vợ Gả Chồng

Chương 7






Âm nhạc xập xình, dáng người lắc lư.
Trong sàn nhảy, Hạ Ngữ An đang ngồi uống rượu một mình ở quầy bar thì đám chị em tốt bu lại, cười hì hì nói: "Lại bị anh Lệ của cậu làm tổn thương rồi."
Hạ Ngữ An ngẩng đầu lên nhìn người chị em hoa nhựa* Vương Nguyệt Nguyệt, buồn bực uống một hớp rượu, nghĩ đến ánh mắt căm ghét kia của Lệ Đình, lại uống một ngụm lớn: "Đừng có nhắc đến anh ấy nữa.

Mình không thèm quan tâm anh ấy nữa đâu."
*Tình chị em hoa nhựa: nhìn bên ngoài thì có vẻ tốt đẹp nhưng nó lại giả trân.
Giọng nói mang theo âm mũi, như đang làm nũng.
Vương Nguyệt Nguyệt ý vị sâu xa ồ một tiếng: "Định bao lâu thì làm hòa?"
Hạ Ngữ An đặt li rượu xuống, vang lên tiếng động bén nhọn, cả người gục xuống mặt bàn: "Mình không biết nữa."
Vương Nguyệt Nguyệt nhún vai.

Thật ra cô ta cũng không thể hiểu nổi sự cố chấp của Hạ Ngữ An đối với Lệ Đình kia.

Từ sau khi cái vị bạch nguyệt quang kia đi, trong giới, Lệ Đình thay người tình như thay áo, cũng không biết Hạ Ngữ An xem trọng điểm nào của đối phương.
Bàn về gia thế, nhà họ Hạ không hề thua kém nhà họ Lệ.

Nếu như cô ta có được gia thế của Hạ Ngữ An, muốn tìm loại đàn ông như thế nào mà không được.
Nghĩ đến chuyện này, Vương Nguyệt Nguyệt lại liếc nhìn mấy người đàn ông chất lượng cao, còn độc thân đang ngồi xung quanh quán bar: "Nói thật, cậu không có ý định thay..."
Hạ Ngữ An hơi híp mắt lại, giống như đang say lại như không phải say: "Mình không biết." Từ nhỏ, nàng đã đặt ra mục tiêu, phải gả cho Lệ Đình.

Kiên trì hơn hai mươi năm, không phải nói từ bỏ thì có thể từ bỏ được ngay.
Vương Nguyệt Nguyệt uống một ngụm rượu, nhỏ giọng dụ dỗ bên tai Hạ Ngữ An: "Chơi đùa thôi mà, sau khi kết hôn sẽ hồi tâm chuyển ý.


Không phải anh Lệ của cậu cũng có ý định như vậy sao?"
Hạ Ngữ An nghĩ đến dấu hôn phía sau gáy của Đinh Dao Dao, dáng vẻ được yêu thương kia, trong lòng khó chịu như bị kim đâm.
Càng nói, lòng hóng hớt của Vương Nguyệt Nguyệt lại trỗi dậy: "Ngữ An, nói thật, đừng nói cậu vẫn còn giữ nụ hôn đầu nhé."
Những năm này, Hạ Ngữ An vẫn luôn đuổi theo phía sau lưng Lệ Đình.

Không phải không có người khác phái theo đuổi, nhưng Hạ Ngữ An keo kiệt đến mức ngay cả một ánh mắt cũng không thèm ngó đến.

Cho dù đi bar, cũng sẽ không vượt rào, giữ thân trong sạch khiến cho người khác giận sôi gan.
Nghe ra được Vương Nguyệt Nguyệt muốn xem trò vui, Hạ Ngữ An luôn tâm cao khí ngạo không chịu được sự xem thường này.
Nhưng nàng thật sự là một cô gái đáng thương vẫn còn giữ nụ hôn đầu.
Không hiểu sao chợt nhớ lại, hôm nay, Mạnh Tây Nguyệt nhẹ nhàng sờ môi nàng, hơi lạnh từ lòng bàn tay, gần đến mức có thể ngửi được mùi hương trên người đối phương, không phải mùi hương quá nồng, giống như hương cỏ non phảng phất.
Không thể phủ nhận, ngay giây phút đó, hô hấp của nàng cũng ngừng lại.
Cho dù, đến bây giờ, Hạ Ngữ An nghĩ đến dáng vẻ cúi đầu của đối phương, nhịp tim vẫn tăng tốc không khống chế được, mất tự nhiên uống một ngụm rượu, ngoài miệng vẫn không chịu thua thiệt: "Hừ, nụ hôn đầu của mình đã mất từ lâu rồi."
Vương Nguyệt Nguyệt híp mắt nhìn Hạ Ngữ An dưới ánh đèn mờ ảo, gương mặt hơi ửng đỏ, chậc chậc hai tiếng: "Ấy chà chà, ai vậy?"
Trong lòng Vương Nguyệt Nguyệt hiểu rất rõ, ít nhất cũng không phải là Lệ Đình.

Nếu như Lệ Đình dám hôn Hạ Ngữ An, vậy thì đến cuối cùng sẽ không thể nào hất cẳng được vị đại tiểu thư nhà họ Hạ này.
"Cậu hỏi chuyện này làm gì?" Hạ Ngữ An uống một hơi cạn sạch rượu trong li, cầm túi xách lên: "Ồn ào quá, mình đi trước đây."
Cả người Vương Nguyệt Nguyệt mềm nhũn, nằm lên bàn, xuyên qua li rượu trong suốt, quan sát con mồi tối nay: "Mình vui chơi một chút vậy."
Rời khỏi quá bar, Hạ Ngữ An bước đi ung dung, chậm rãi trên đường.

Bây giờ đã rất trễ, ngoài vài ngọn đèn lẻ loi, không có một bóng người trên đường.
Không hiểu sao Hạ Ngữ An lại không muốn về nhà.

Nàng chỉ muốn đi một mình.
*
Lúc này, Mạnh Tây Nguyệt vừa mới ra khỏi bệnh viện.

Dì giúp việc trong nhà không cẩn thận bị ngã cầu thang, té gãy chân, phải dưỡng thương ba tháng.
Giới thiệu một dì giúp việc khác đến chăm sóc cho cô, Mạnh Tây Nguyệt lại không thích người lạ đặt chân vào lãnh địa riêng tư của cô.

Quay xe về nhà, cô nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc dưới ánh đèn đường mờ tối.

Đôi chân dài kia, dưới ánh đèn, vừa trắng trẻo lại vừa mịn màng, phía sau còn có hai gã đàn ông say rượu, không có ý tốt đang theo đuôi.
Cho dù Mạnh Tây Nguyệt có lãnh cảm trời sinh thế nào đi nữa thì cũng không thể nào để cho một cô gái bị làm hại.

Cô nhấn kèn xe mấy tiếng, làm Hạ Ngữ An đang thất thần phải giật mình.
Vừa quay đầu thì đã nhìn thấy đằng sau kính xe là một gương mặt tinh tế, trắng trẻo và đôi mắt mãi mãi luôn lạnh nhạt.
"Cô Hạ, đã trễ như vậy rồi, tôi đưa cô quay về nhà nhé."
Hạ Ngữ An hơi ngước mặt lên, dường như đang liếc cô, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn lên xe.
Chờ khi đối phương đã thắt dây an toàn, trước khi lái xe, Mạnh Tây Nguyệt nhìn vào kính chiếu hậu, quan sát hai gã đàn ông đang mắng chửi phía sau, ánh mắt tối lại, liếc nhìn Hạ Ngữ An mơ mơ màng màng, khởi động xe rời đi.
Mạnh Tây Nguyệt suy nghĩ, lên tiếng nhắc nhở: "Cô Hạ, sau này nếu như về trễ thì cô có thể đi về cùng bạn mình."
Có lẽ cảm thấy thái độ quá cứng nhắc, cô lại bổ sung một câu: "An toàn hơn."
Hạ Ngữ An khoanh tay, mắt nhìn Mạnh Tây Nguyệt đang tập trung lái xe, tuy nói chuyện với nàng nhưng không thèm liếc nhìn nàng lấy một cái, hừ một tiếng: "Ai cần cô lo."
Phía trước đúng lúc đèn đỏ, Mạnh Tây Nguyệt dừng xe, quay đầu, vô cùng nghiêm túc nói: "Cô Hạ, cô rất xinh đẹp.

Con gái xinh đẹp, đi đêm dễ gặp nguy hiểm nhất."
Biểu cảm trên mặt Hạ Ngữ An cứng lại.

Nàng chậm rãi liếc đôi con người màu trà nhạt, nhìn Mạnh Tây Nguyệt đang mặt lạnh thuyết giáo, mất tự nhiên vặn vẹo cơ thể, hơi hất chiếc cằm trắng nõn lên, lông mi khẽ phủ lên mí mắt, nhắm mắt, cố chống đỡ khí thế.
"Xen vào chuyện của người khác."
Thấy Mạnh Tây Nguyệt vẫn còn đang nhìn chằm chằm mình, hai tay nắm chặt dây an toàn.
"Biết rồi."
Như một chú mèo.
Bàn tay đặt trên tay lái hơi cử động, mắt nhìn mái tóc dài hơi xoăn của đối phương.
Đèn xanh sáng lên.
Hạ Ngữ An ngồi tại chỗ, khó chịu hừ hừ mấy tiếng.

Lúc nãy nàng thế mà lại yếu thế hơn: "Sao cô lại ở đây?"
"Dì giúp việc trong nhà bị ngã gãy chân, vừa mới đưa dì ấy đi bệnh viện, bây giờ quay về nhà." Mạnh Tây Nguyệt trả lời vô cùng đơn giản.
Hạ Ngữ An ngậm miệng, có khó chịu hơn nữa cũng giấu trong lòng.

Một lúc sau, nàng lại mở miệng: "Dừng lại ở ngã tư phía trước đi.

Tôi kêu người nhà lái xe đến rước."
Nàng biết nơi ở của Mạnh Tây Nguyệt.

Nhà của hai người một nam một bắc, đưa nàng về sẽ tốn rất nhiều thời gian.
Nghe thấy câu nói của đối phương suy nghĩ thay cho cô, ngón tay thon dài đặt trên vô lăng gõ gõ.

Mạnh Tây Nguyệt cảm thấy tâm trạng tốt ngoài dự đoán: "Không cần đâu."
Hạ Ngữ An quay đầu nhìn về phía Mạnh Tây Nguyệt ngồi thẳng lưng, ăn mặc chỉnh tề, ngay cả từng sợi tóc cũng lộ ra sự lạnh lẽo như chính con người cô.

Nói thật, thái độ của nàng đối với Mạnh Tây Nguyệt vẫn luôn không được tốt lắm.
Kết quả, dường như trước giờ đối phương chưa từng tức giận, ngay cả đêm hôm khuya khoắt cũng chịu đưa nàng về nhà.

Ánh mắt lơ đễnh rơi lên bàn tay đang đặt trên vô lăng màu đen, làm nổi bật lên sự thon dài, trắng trẻo của đối phương.
Không hiểu sao, nàng chợt nhớ lại xúc cảm khi đối phương chạm lên môi mình.
Cho đến lúc này, nàng vẫn chưa hiểu, tại sao đối phương lại muốn làm như vậy.
Lại len lén liếc nhìn hàng lông mi dài của đối phương, Hạ Ngữ An sờ lên môi mình.
Nhịp tim dường như lại tăng tốc mất kiểm soát.
Nghĩ đông nghĩ tây, Hạ Ngữ An không có tâm trạng nói chuyện.

Mạnh Tây Nguyệt cũng không phải người nói nhiều.

Trong xe rất yên tĩnh, cũng rất hài hòa.
Chờ đến khi Hạ Ngữ An tỉnh táo lại thì đã đến trước cửa nhà.
Trước khi xuống xe, Hạ Ngữ An có chút mất tự nhiên, nhưng nàng vẫn luôn kiêu ngạo, tùy ý đã quen, chút khó chịu này trong nháy mắt đã biến mất.
"Cảm ơn."
Đối diện với ánh mắt kia của đối phương, Mạnh Tây Nguyệt sửng sốt trong thoáng chốc.

Đôi mắt này thật sự quá đẹp.

Lông mi dày phản chiếu trong đôi mắt.

Con ngươi mang theo màu trà nhàn nhạt, dưới ánh đèn đường như tỏa ra từng vầng sáng.
Cực kỳ xinh đẹp, sáng ngời.

Sự kinh ngạc chỉ thoáng qua, trên mặt Mạnh Tây Nguyệt vẫn là dáng vẻ lạnh lùng, nhàm chán: "Ngủ ngon, cô Hạ."
Chờ sau khi xe chạy đi, Hạ Ngữ An mới quay người rời khỏi đó, trong đầu vẫn là câu nói chúc ngủ ngon dịu dàng trước khi đi của Mạnh Tây Nguyệt.
Mạnh Tây Nguyệt xảy ra chuyện gì vậy? Sao tự nhiên lại đối xử dịu dàng với nàng như vậy chứ?
Trong đầu Hạ Ngữ An đều là câu hỏi này.

Về phần anh Lệ khiến cho nàng đau lòng kia, sau khi nhìn thấy Mạnh Tây Nguyệt thì đã không còn nghĩ đến nữa.
Vào nhà, phòng khách vẫn sáng đèn, anh của nàng đang ngồi trên ghế sô pha, tư thế kia, rõ ràng là đang đợi nàng.
Nàng lề mề bước qua.
Hạ Kha sờ đầu Hạ Ngữ An: "Ngữ An, sao không nhận điện thoại của anh hai vậy?"
Hạ Kha là một người rất dịu dàng, đối với cô em gái này lại càng yêu chiều vô điều kiện.

Chuyện xảy ra ở nhà hàng hôm nay, Hạ Kha cũng đã có nghe nói đến.

Anh ấy lo lắng tình hình của cô em gái này.
Gọi mấy cuộc điện thoại, Hạ Ngữ Kha đều không nhận, cũng cho người ra ngoài tìm, may mắn, anh ấy nhận được tin tức, Hạ Ngữ An ngồi xe của Mạnh Tây Nguyệt về nhà.
Hạ Ngữ An mới nhớ ra, bản thân đã tắt điện thoại.

Nàng chột dạ nói: "Có lẽ điện thoại hết pin rồi."
Hạ Kha không hề nghi ngờ.

Anh ấy cười dịu dàng: "Ngữ An, có nghĩ đến chuyện sau này muốn làm gì không?"
Hạ Kha muốn nghĩ cách, khiến cho em gái của mình có chút chuyện để làm, không thể cứ quay xung quanh Lệ Đình nữa.
Hôm nay, Lệ Đình công khai đưa Đinh Dao Dao vào cái vòng này của họ.
Hạ Kha rất thông minh.

Đôi mắt của Đinh Dao Dao, cực kỳ giống người đó.
Về mặt tình cảm, Hạ Kha vẫn luôn không đồng ý thái độ của người bạn kia của anh ấy, cũng không muốn em gái mình bước vào vũng bùn này.
Nhưng mấy năm nay, em gái của anh ấy bị úng não rồi.
Hạ Ngữ An nghiêm túc suy nghĩ, lắc đầu: "Em không biết, anh hai."
Hạ Kha sờ đầu Hạ Ngữ An: "Vậy thì cứ từ từ suy nghĩ.

Ngữ An, tuần này ở Mĩ có một show thời trang, muốn đi xem không?"
Hạ Ngữ An lập tức động lòng: "Muốn ạ."
Hạ Kha cười trìu mến: "Vậy anh hai giúp em sắp xếp nhé."
"Cảm ơn anh hai." Hạ Ngữ An hưng phấn ôm lấy Hạ Kha, cầm lấy túi xách, vui vẻ chạy lên lầu.
Nhìn thấy bóng lưng của Hạ Ngữ An, Hạ Kha cười cưng chiều.
Chuyến đi lần này của đối phương, ít nhất cũng phải nửa tháng.
Tách ra mới tốt, ít nhất, không nhìn thấy mặt thì em gái của anh ấy mới không làm nhiều việc ngốc nghếch như vậy..