Tin Tức Tố Của Ta Có Độc

Chương 39




Ngụy Phàm Lĩnh đột nhiên hưng phấn, thứ này tuyệt đối có quỷ! "Ngươi sợ cái gì?"

Du Việt vẻ mặt lưu luyến không rời, "Huynh đệ, đừng náo loạn được không? Đây là tín vật đính ước mối tình đầu đưa cho ta, nếu ta làm mất, khẳng định sẽ liều mạng với cả họ nhà ngươi, ngươi hẳn nên hỏi ngươi sợ cái gì mới phải."

Ngụy Phàm Lĩnh: "......"

Vạn Dương Trạch nhìn Du Việt một cái, rất nhanh liền bình tĩnh lại. Du Việt nào có mối tình đầu gì, quen biết y nhiều năm như vậy, chỉ có mỗi Cảnh Hữu Từ là từng xuất hiện bên cạnh y, lại còn là bởi vì hắn mà khiến cho Du Việt giống như một con hoa khổng tước vây quanh Cảnh Hữu Từ.

Ngụy Phàm Lĩnh không biết tình sử của Du Việt, nhất thời bị dọa sợ.

Từ ngữ mấu chốt của người đi Thiên Xu làm nhiệm vụ không giống nhau, nhưng lại có thể có vài chỗ giống nhau, nếu mọi người đều nguyện ý hợp tác, nói manh mối của mình cho người khác, không chừng rất nhanh là sẽ có thể hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng cũng có thể bởi vậy mà bị người khác giành trước tín vật.

"Bát cơm 3 giờ rưỡi sáng" là nhiệm vụ liên từ, có thể sẽ phải tranh với người khác, Du Việt không muốn tiếp tục lãng phí thời gian ở đây.

Vạn Dương Trạch nhìn Ngụy Phàm Lĩnh một cái, đi về phía trước che chở Du Việt ra sau.

Ngụy Phàm Lĩnh nói, "Lại muốn dùng tin tức tố? Cũng không phải không được, cùng lắm thì ta liên thủ với các tiểu đoàn thể Bắc giáo, vây hai người các ngươi ở lại Thiên Xu, mọi người ai cũng đừng mong chiếm được điểm của nhiệm vụ này, dù sao như vậy càng có lợi với ta hơn."

(dreamhouse2255)

Du Việt biết, cái tên này từ đầu tới đuôi đều mang tâm thái cá chết lưới rách, cho dù ai cũng không lấy được điểm cũng không muốn để y cùng Vạn Dương Trạch lấy được điểm.

Phải tới được nơi đóng quân của đoàn xiếc thú trước ba giờ, như vậy mới có thể tìm hiểu ra được dấu vết để lại, không thể chậm trễ thêm nữa.

Du Việt xoay người kéo Vạn Dương Trạch đi, "Bỏ đi, mặc kệ hắn, ta lạnh quá, muốn tìm một nơi ngủ trước đã, xóc nảy trêи thuyền cả một ngày, ta mệt rồi."

Vạn Dương Trạch nói, "Được."

Hai người đi về phía một ngọn đèn dầu.

Kiến trúc ở Thiên Xu khá giống phương tây cổ đại, thoạt nhìn nghiêm trang hùng vĩ còn mang theo chút sắc thái tôn giáo.

Ban đêm có vẻ khá là yên tĩnh.

Vạn Dương Trạch nhỏ giọng nói, "Đoàn xiếc thú sẽ diễn xuất ở phụ cận Phất Lôi Trạch Á Bảo, chúng ta qua bên kia ở một đêm?"

"Được."

Ngụy Phàm Lĩnh bị bỏ qua cũng không nhụt chí, đi theo sau hai người đạp lên trêи bờ cát, thẳng cho tới khi đế giày rót đầy cát mới tới được đường lớn.

(dreamhouse2255)

Không xe, đen như mực, chỉ có gió biển lạnh căm căm, Du Việt ôm chặt cánh tay áo, "Thật lạnh quá."

Vạn Dương Trạch không nói hai lời mở ba lô ra, lấy áo khoác của mình đưa cho Du Việt, "Ta không lạnh."

Du Việt nhìn áo khoác kia nửa ngày, cái này chính là y đưa cho Vạn Dương Trạch, dùng thuốc ức chế đổi.

Y thử chạm vào tay Vạn Dương Trạch, xoa xoa một chút, thật nóng quá.

Du Việt: "Quả thật rất nóng."

Ngụy Phàm Lĩnh lần đầu tiên nhìn thấy có đối thủ tương thân tương ái như vậy, còn là hai người có khả năng nhất lấy được vị trí số một trong đợt quân huấn này.

Chỉ cần một trong hai người bọn họ nguyện ý hi sinh chính mình đưa đối phương đến số một bảng xếp hạng tổng quát của Đế Đằng, vậy quán quân liền không phải là Du Việt hoặc là Vạn Dương Trạch thì không còn là ai khác. (Méoo: TvT nhiều lúc muốn chửi ghê, tui thật sự đ** biết tui đang gõ cái gì luôn)



Chỉ sợ Đông giáo vì lấy được vị trí thứ nhất thật sự có thể làm ra loại chuyện này.

Hai giờ hai mươi, có một chiếc xe ngắm cảnh đi qua, chỉ còn lại mười chỗ ngồi.

Từ bến tàu nối thẳng tới khu trung tâm, Phất Lôi Trạch Á Bảo chính là ở trung tâm thành phố.

(dreamhouse2255)

Đây chính là tốp xe cuối cùng trước 7 giờ sáng.

Vạn Dương Trạch mang Du Việt đi lên xe ngắm cảnh.

Ngụy Phàm Lĩnh đi theo hai người bọn họ.

Phía sau Ngụy Phàm Lĩnh là chín Alpha Bắc Lĩnh.

Bọn họ đều biết Ngụy Phàm Lĩnh, sau khi rời thuyền sắc trời đen kịt không biết có thể đi nơi nào, nhưng Ngụy Phàm Lĩnh khẳng định biết nên đi nơi nào.

Mười chỗ ngồi, mười hai người như hổ rình mồi.

Du Việt cùng Vạn Dương Trạch giao tiền liền lên xe, mấy người phía sau tới chậm, vừa thấy đúng là xe đi trung tâm thành phố liền nổi lên tâm tư khác.

Ở trêи thuyền, Vạn Dương Trạch cùng Du Việt đều không mặc quân huấn phục, hiện tại lại đều đi Phất Lôi Trạch Á Bảo, đã có thể xác định được đúng là người của Đế Đằng.

Uy áp của Vạn Dương Trạch đủ để chứng minh hắn là một Alpha cường hãn, nhưng chỗ ngồi chỉ có mười, chú định sẽ phải có hai người ở lại.

Bọn họ cùng Ngụy Phàm Lĩnh đều là người Bắc Lĩnh, hơn nữa phân hoá suất của Ngụy Phàm Lĩnh còn tới 90%, chưa chắc đã không thể thử một lần.

Dẫn đầu trong chín người nói với Ngụy Phàm Lĩnh, "Lĩnh ca, hợp tác một phen?"

(dreamhouse2255)

Ngụy Phàm Lĩnh nhìn trêи xe, lại nhìn đám người dưới xe.

Những người này đều không đáng sợ, nhưng nếu để Vạn Dương Trạch cùng Du Việt chiếm cứ thượng phong, có hại tuyệt đối là hắn.

Đoàn xiếc thú đã tới Phất Lôi Trạch Á Bảo, nhận được tin tức có liên quan càng sớm thì càng tốt.

Ngụy Phàm Lĩnh quyết định đứng ở trước mặt đám người Bắc Lĩnh, "Du Việt cùng Vạn Dương Trạch xuống đi! Bắc Lĩnh chúng ta mười người vừa vặn."

Du Việt: "Không để ý đến thứ tự trước sau thì thôi, hiện tại ta rất lo lắng cho tố chất giáo ɖu͙ƈ của Bắc Lĩnh các ngươi."

Ngụy Phàm Lĩnh quay đầu lại nhìn chín người phía sau, "Hoặc là ngươi suy xét điều kiện của ta thử xem, ta chọn một người thay ngươi ở lại, để Vạn Dương Trạch lại nơi này."

Du Việt ôm ba lô của mình thành thật ngồi trêи xe, "Không tốt lắm đâu, ta cùng Vạn Dương Trạch tuy rằng là lâm thời tổ đội, nhưng ta không thể bỏ lại hắn, không thể giống như ngươi, còn nguyện ý vì ta mà đá rớt một đồng đội."

Chín người kia: "......"

Tài xế không kịp chờ, "Mấy người các ngươi rốt cuộc có đi không? Chỉ có thể chở mười người, không lên xe thì ở lại."

Ngụy Phàm Lĩnh chuẩn bị phóng thích uy áp tin tức tố, còn có chín Alpha nữa, cho dù Vạn Dương Trạch ở đây cũng không sợ.

(dreamhouse2255)

Nhưng Du Việt âm thầm sợ hãi......

Đối mặt với nhiều Alpha đồng thời phóng thích tin tức tố như vậy, y chỉ khi được Vạn Dương Trạch trấn an mới có thể phát huy ra được thực lực chân chính.



Du Việt rất muốn tốc chiến tốc thắng, nhưng y không dám đánh cược, nhiều Alpha thế này, kỳ động ɖu͙ƈ của y lại đang ngo ngoe rục rịch, không biết khi nào sẽ thật sự đến, chẳng lẽ lại vì một cái chỗ ngồi mà đánh nhau?

Cũng không phải là đối mặt sinh tử.

Du Việt hung hăng thầm nghĩ, "Ngụy Phàm Lĩnh, m* nó ngươi không phải là muốn theo đuổi ta sao? Ngươi nghĩ cách đuổi những người này đi, ta có thể sẽ suy xét một chút."

Ngụy Phàm Lĩnh trừng lớn mắt, tự hỏi một giây đồng hồ, nói, "Ta nếu ngay cả những lời này của ngươi cũng tin, vậy cũng quá làm mất mặt giới Alpha đỉnh cấp, chờ ngươi chủ động nói yêu ta ta lại tin cũng không muộn."

Vạn Dương Trạch nắm chặt nắm tay, nhìn Du Việt, "Ta có thể giải quyết, không cần để ý đến hắn."

Nhưng Du Việt lại kéo Vạn Dương Trạch lại.

Không ngừng phóng thích tin tức tố chỉ có thể tự hao mòn thể lực của bản thân, bảo tồn thể lực trong sinh tồn dã ngoại là rất quan trọng.

Du Việt: "Ngụy Phàm Lĩnh, làm giao dịch đi?"

(dreamhouse2255)

Y vẫy vẫy tay với Ngụy Phàm Lĩnh, ý bảo hắn thò đầu qua nói mấy câu.

Ngụy Phàm Lĩnh còn đang trong tự hỏi, Du Việt đã lên tiếng, "Đồng ý hay không? Không có thời gian, xe sắp đi rồi."

"Đồng ý."

Vé vào cửa của đoàn xiếc thú không quá đắt, nhưng ít ra đối với bọn họ là đắt, càng quá đáng hơn là còn hạn mức vé vào.

Vé từ một tuần trước đã bán hết rồi, Ngụy Phàm Lĩnh biết, lần này đi Thiên Xu rất có thể sẽ bất lực trở về.

Nếu muốn cướp trêи phố, người ta cũng chưa chắc đã có.

Hắn sở dĩ đi theo Vạn Dương Trạch cùng Du Việt cũng là vì cảm thấy hai người bọn họ nếu tới, tuyệt đối không có khả năng bất lực trở về, khẳng định là có vé.

Không ngờ rằng Du Việt lại chủ động tặng cho hắn một vé.

Ngụy Phàm Lĩnh trực tiếp lên xe, xe ngắm cảnh bộ dáng rách nát, giống như chỉ một cơn gió mạnh thổi qua là có thể lật cả đỉnh xe, không ngờ rằng một lần đi lại phải tốn tới 30 đồng.

Chín người phía dưới sợ ngây người.

Ngụy Phàm Lĩnh nói, "Các ngươi ở lại hết đi."

(dreamhouse2255)

Người dẫn đầu cảm thấy khó có thể tin, "Lĩnh ca? Chúng ta có tới chín người, ngươi hợp tác với chúng ta đảm bảo hơn nhiều."

Ngụy Phàm Lĩnh chỉ chỉ Du Việt, "Ta thích y."

Du Việt: "...... Ngươi lâm thời phản bội cũng nhất định muốn kéo ta làm tấm chắn, cả đời này ngươi đừng mong tìm được đối tượng."

"Mượn cát ngôn của ngươi."

Thời gian vừa đến, tài xế liền xuất phát.

Chín người còn dư lại không dám đuổi theo.

Phân hoá suất là một chuyện, năng lực đơn đả độc đấu của Ngụy Phàm Lĩnh cùng hai người trêи xe hoàn toàn không kém.

Mấy người chỉ riêng nhìn tới ánh mắt của Vạn Dương Trạch liền không dám tùy ý đuổi theo.