Tình Thâm Phùng Thời

Chương 11




Giống như Ôn Khinh Hàn, Giản Ý Chi cũng nhớ ngày kỷ niệm thành lập công ty. Nhưng nàng thì đơn giản hơn, chỉ cần nói với ba mẹ là ngày đó không về nhà ăn tối là được.
Nhưng khi mở cửa nhà, nhìn thấy khuôn mặt điềm tĩnh của Phó An Nhiên đang ngồi trong phòng khách, nàng chỉ nghĩ có lẽ hôm nay về nhà cũng không chỉ có ăn tối.
“Ba, mẹ, con về rồi.” Giản Ý Chi lên tiếng chào hỏi, cố gắng làm cho nụ cười của mình tự nhiên như ngày thường.
“Học tỷ, chị tan làm rồi.” Phó An Nhiên lập tức đứng dậy đối mặt với Giản Ý Chi, cơ hồ cúi gập người xuống.
“Ừm, đúng vậy.” Một tay Giản Ý Chi cầm cặp tài liệu, tay kia cầm chìa khóa xe, lịch sự trả lời Phó An Nhiên.
Mái tóc dài mềm mại của Phó An Nhiên được buộc thành đuôi ngựa. Bộ dáng lễ phép nghe lời, thấp hơn Giản Ý Chi vài cm. Sau khi chào hỏi, cô ngước mắt lên liền thấy Giản Ý Chi xoay người vừa đi vừa nói: "Tôi về phòng cất túi trước."
Hai người còn lại đang ngồi trong phòng khách đương nhiên là ba mẹ của Giản Ý Chi, Giản Chí Bình và Hàn Vũ San. Chờ Giản Ý Chi đóng cửa phòng lại, Hàn Vũ San ngồi cạnh Phó An Nhiên, nắm tay vỗ về cô, an ủi nói: "An Nhiên, con đừng để ý. Ý Chi luôn như vậy, con đừng để bụng a."
Giản Chí Bình cũng phụ họa theo: "Đúng vậy, con cũng đừng gò bó, chút nữa ăn cơm tán gẫu một chút là tốt rồi."
Hai vị trưởng bối rất nhiệt tình, Phó An Nhiên làm gì cũng không nên. Cô chỉ không muốn giữa cô và Giản Ý Chi hiểu lầm, nhưng hai vãn bối trong nhà như thế nào lại dám đi ngược lời trưởng bối đây?
Từ khi Phó An Nhiên biết trên đời có hai từ "Yêu đương", cô đã cảm thấy mình luôn bị ba mẹ mình cùng ba mẹ Giản Ý Chi âm thầm tác hợp. Khi còn nhỏ chỉ là bị khuyên bảo tới lui. Sau khi trưởng thành, hai bên trực tiếp bày tỏ ý nguyện mong muốn cô và Giản Ý Chi cùng một chỗ.
Giản Ý Chi cũng vậy, nhưng cô chưa từng đáp ứng cha mẹ. Giản Ý Chi chọn cách lạnh lùng với tình yêu, Phó An Nhiên vẫn tiếp tục sống theo quan điểm sống của mình. Cô cũng đã có ba người bạn trai, quen bạn trai cũng chính là để bên tai yên tĩnh một chút.
Nhưng sau khi cô chia tay, ba mẹ cô vẫn đi vào vết xe đổ, mẹ cô dù có bộ dáng hiền lương nhưng vẫn luôn miệng nói: “Con thấy không, chọn Ý Chi là thích hợp nhất" để an ủi cô.
Ngay cả bữa cơm hôm nay, cũng không phải ba mẹ bảo cô qua đây ăn, mà là do thúc thúc a di mời qua.
Phó An Nhiên thở dài trong lòng, cố nặn ra nụ cười tự nhiên nói với Giản Chí Bình và Hàn Vũ San: "Thúc thúc, a di. Con biết học tỷ rất tốt."
Giản Ý Chi quả thật là một người tốt, khi còn đi học đã có tiếng tăm. Nhưng Phó An Nhiên vừa vào trường thì Giản Ý Chi đã tốt nghiệp. Chính vì vậy mà cô có thể nghe đồng học truyền miệng Giản Ý Chi là người như thế nào, nổi danh ra sao. Cô đối với Giản Ý Chi cực kỳ ngưỡng mộ, chưa bao giờ vì cha mẹ mà chán ghét nàng.
Cô chỉ không biết Giản Ý Chi có vì hai bên trưởng bối mà có thành kiến ​​gì với cô không.
“Lão gia, phu nhân, Phó tiểu thư, có thể ăn cơm rồi.” Dì Vương bước ra khỏi bếp chào hỏi, đồng thời kéo tâm tư của Phó An Nhiên trở lại.
“Ăn thôi, ăn thôi, đừng ngẩn người nữa. Tối nay An Nhiên ăn nhiều một chút, thúc thúc a di của con hôm nay chuẩn bị rất nhiều món con thích a.” Giản Chí Bình đứng dậy, thuận tay cầm lấy cốc, vui vẻ đi về phía phòng ăn.
“An Nhiên, đi thôi.” Hàn Vũ San nắm lấy tay Phó An Nhiên, bộ dáng thân thiết như con gái ruột của mình.
“Vâng” Phó An Nhiên đành phải thuận theo.
Giản Ý Chi đã ngồi vào chỗ, trên bàn thức đã dọn lên đầy đủ. Giản Ý Chi chờ mọi người ngồi xuống mới cầm đũa lên rồi động đũa. Ai ngờ Hàn Vũ San có ý tứ, bà hắng giọng một tiếng.
Giản Ý Chi đang định gắp rau xanh, tay dừng lại một chút. Sau đó nàng lại gắp lên, nhưng lại gắp vào bát của Phó An Nhiên, nàng cười nói với cô: “Đừng khách khí, muốn ăn cái gì cứ gắp, không được thì nói tôi gắp cho."
“Cám ơn học tỷ, em tự làm được.” Phó An Nhiên cười đáp lại, cảm giác bất mãn vì Giản Ý Chi bị ép buộc mà tia ôn hòa giảm xuống.
Tính khí của tiền bối thật tốt, cô thầm nghĩ.
Còn Giản Ý Chi bên cạnh cô cuối cùng cũng tiếp tục biểu hiện dối trá yên lặng ăn cơm. Có trời mới biết nàng cùng Phó An Nhiên ngượng ngùng sắp tràn ra nhà rồi, còn ba mẹ nàng thế nhưng vẫn vui vẻ cố gắng tạo ra không khí yêu đương?
“Ý Chi a.” Hàn Vũ San đột nhiên gọi nàng, thuận thế gắp một miếng sườn vào bát nàng.
“Mẹ, làm sao vậy?” Giản Ý Chi cau mày, cảm thấy có chuyện không ổn.
"Lễ kỷ niệm thành lập công ty của con sắp đến rồi phải không? Mẹ nhớ mấy ngày nữa là đến." Quả nhiên, Hàn Vũ San hoặc không nói câu nào, một khi nói thì tuyệt đối không phải chuyện nhỏ.
“Vâng, mấy ngày nữa.” Giản Ý Chi khẳng định, không hỏi Hàn Vũ San muốn làm gì, thâm tâm hy vọng mẹ nàng dừng lại ở đó thôi.
Nhưng rõ ràng Hàn Vũ San không nghe thấy tiếng lòng của nàng. Bà vừa ăn vừa nghĩ, thời điểm Giản Ý Chi vừa cắn miếng sườn, lời bà nói ra khiến người ta kinh ngạc đến chết không thôi: "Như vậy a, con mang An Nhiên cùng đi đi. Đứa nhỏ vừa tốt nghiệp, nhiều thời gian ở nhà, cần bồi đắp thêm kiến thức, thấy chút việc đời. Còn có biết thêm nhiều người cũng tốt, vì công việc sau này nên chuẩn bị một chút a."
Giản Ý Chi suýt chút nữa thì bị nghẹn, nàng đặt đũa xuống vỗ vỗ ngực. Còn chưa kịp nói gì thì mẹ nàng đã bồi thêm một câu: "Con thấy sao?"
Giản Ý Chi oán thầm hồi lâu, sau đó hai tay đặt trên đầu gối, tận tình khuyên nhủ: "Mẹ, không phải là con không muốn đưa em ấy đi cùng. Dù sao đây là đồng nghiệp hội tụ cùng nhau, em ấy còn lạ lẫm, cũng không dễ hòa nhập được. Mẹ thấy có đúng không?"
Mọi người cũng không quen biết Phó An Nhiên, một người ngoài tham dự một bữa tiệc nội bộ, không biết phải nói như thế nào. Nhưng rõ ràng là Hàn Vũ San không cần đồng ý từ Giản Ý Chi, nếu không vừa rồi bà sẽ không cần thông báo trước rồi mới hỏi ý kiến của nàng.
Hàn Vũ San đặt đũa sang một bên, cau mày nói: "Có gì mà không dễ hòa nhập? Không phải có con ở đó sao? Hơn nữa, sau này An Nhiên vẫn cần con giúp đỡ. Muốn quen biết thêm vài đồng nghiệp thì có làm sao? Không phải lúc này con cũng là học tỷ của con bé sao? Lúc con còn bé thúc thúc a di đối tốt với con thế nào con quên rồi sao?"
Càng nói càng thấy thiên vị, rõ ràng chuyện đâu phải như vậy, Giản Ý Chi thực đau đầu.
Phó An Nhiên nhìn Giản Ý Chi cau mày, cũng đặt đũa xuống, quyết định gia nhập chiến tuyến với Giản Ý Chi: "A di, dì cũng đừng nghe ba mẹ con nói. Dù sau cũng là bữa tiệc nội bộ, con thật sự không tiện ở đó. A di quan tâm con, con cảm thấy rất cảm kích, nhưng chuyện này vẫn là thôi đi ạ."
Ánh mắt của cô toát lên vẻ khẳng định, khiến bất mãn trong lòng Giản Ý Chi tiêu tán đi rất nhiều. Quả nhiên là ba mẹ hai nhà lại hội họp bàn tính với nhau. Kỳ thực bữa tiệc nói khó thì khó, nhưng dễ thì cũng dễ. Nếu thật sự chỉ là bữa tiệc nội bộ, thì Thời Thanh Thu cũng tính là người ngoài. Rốt cuộc thì không có ai cũng chỉ là nàng cùng Ôn Khinh Hàn hai ba câu tâm sự.
Nếu Giản Ý Chi nói có bằng hữu của mình đến, còn có ý định ra tay giúp đỡ, thì Ôn Khinh Hàn nhất định sẽ không nói gì. Dù sao thì Phó An Nhiên với nàng cũng được tính là quen biết hay gặp. Mặc dù đó là vì ba mẹ hai bên thúc đẩy mới có cơ hội gặp nhau.
Chỉ là, vì cái gì cô lại nói đỡ cho nàng chuyện này?
“Ý Chi, con thấy thế nào?” Gương mặt Hàn Vũ San vốn luôn dịu dàng hiền hậu hiện tại liền nghiêm túc hẳn ra. Bên cạnh là chồng bà nói gì nghe nấy cũng ngồi im không lên tiếng. Hai vợ chồng cứ như vậy nhìn chằm chằm vào con gái mình.
Giản Ý Chi bất đắc dĩ, nàng duỗi tay buộc lại tóc dài. Lúc này Phó An Nhiên dùng khuỷu tay đẩy nàng, nàng nhìn lại, đôi mày thanh tú của cô gái nhỏ nhíu chặt, khẽ lắc đầu ra hiệu không phải đồng ý.
Ồ, còn rất hiểu chuyện nha. Liền hướng về ba mẹ nàng, đi thì đi. Dù sao hai nhà cũng đã quá quen thuộc với nhau, không cần câu nệ.
“Được, vậy thì cùng đi.” Giản Ý Chi cầm đũa tiếp tục ăn, không có ý tứ nói thêm.
Hàn Vũ San thấy vậy, bà không nói nữa, nháy mắt với Phó An Nhiên, "Ăn cơm đi, cầm đũa lên, An Nhiên phải nghe lời Ý Chi nha."
Trong ấn tượng của Phó An Nhiên, các đồng học nói Giản Ý Chi không khó ở như Ôn Khinh Hàn. Hơn nữa ba mẹ hai bên trong tối tác hợp như vậy cũng không khiến cho Giản Ý Chi nổi nóng. Cho nên đôi khi hai người gặp nhau đều có thể gật đầu chào hỏi.
Vì thế nên trong tiềm thức, Phó An Nhiên cơ bản đều sẽ tùy theo phản ứng của Giản Ý Chi mà quyết định xem mình nên phản ứng như thế nào. Khi Giản Ý Chi tỏ ra lạnh nhạt, cô sẽ đối với cha mẹ hai bên cự tuyệt. Hiện tại Giản Ý Chi đồng ý đưa cô đến bữa tiệc, cô cũng không phản đối.
Cô làm theo quyết định của Giản Ý Chi đã là theo bản năng rồi.
Sau khi ăn xong, Giản Ý Chi hiển nhiên là được bàn giao đưa Phó An Nhiên về. Nhà của Phó An Nhiên cách đó không xa, cách nhà nàng một tòa nhà là đến, hơn nữa còn cùng một tầng. Cả hai gia đình ra ban công liền có thể chào hỏi nhau từ xa.
Vì khách quý Phó An Nhiên đến nên Giản Ý Chi không thay giày, vẫn đi giày cao gót. Ra khỏi thang máy, nàng đi phía sau Phó An Nhiên, tiếng bước chân của hai người đan xen vào nhau khiến bầu không khí yên tĩnh dễ chịu hơn một chút.
Phó An Nhiên dừng lại ở ngã rẽ, xoay người lại, chắp tay trước mặt, thành thật xin lỗi: "Học tỷ, thực xin lỗi. Em thật sự không biết mọi việc sẽ như vậy." Nếu biết trước mình sẽ mang phiền phức cho Giản Ý Chi, cô nhất quyết sẽ không đến.
Giản Ý Chi không để bụng, dừng lại trước mặt Phó An Nhiên, cười nói: "Em không cần phải áy náy, tôi đồng ý thì đương nhiên đã rõ ràng. Chỉ là đồng nghiệp của tôi không được thân thiện lắm. Trừ khách hàng cùng đối tác ra cũng không thích cùng ai nói chuyện. Đến lúc đó thì em cứ ở cạnh tôi đi."
Phó An Nhiên biết nàng đang ám chỉ Ôn Khinh Hàn nên ngoan ngoãn gật đầu, "Vâng, em biết rồi."
Giản Ý Chi thấy bộ dáng ngoan ngoãn vô hại của Phó An Nhiên, mím mím môi, đột nhiên tò mò nói: "Ừm ... Nghe mẹ tôi nói, em định tìm việc làm, dự định gia nhập ngành luật sao?"
Vốn dĩ nàng muốn gọi tên ra, nhưng nghĩ lại hai người không quá thân. Dù sao cũng gặp mấy lần, gọi đầy đủ tên thì có chút xa cách, chỉ gọi tên thì quá thân thiết. Cuối cùng nàng đi thẳng vào vấn đề.
“Vâng?” Phó An Nhiên rất ngạc nhiên vì lần này Giản Ý Chi thực sự chủ động tán gẫu với cô. Ngạc nhiên một lúc, cô trả lời: “Đúng vậy. Vì em muốn trở thành một người như học tỷ, muốn giúp đỡ người khác."
Trong mắt Phó An Nhiên lóe lên vài tia hy vọng của người sắp bước vào đời chờ đợi tương lai. Tựa như chim đại bàng con chưa một lần bay lượn, mơ mộng có một ngày được giang cánh bay xa.
Giản Ý Chi cong lên khóe môi, ý cười làm người ta không đoán ra thâm ý, chắp tay sau lưng bước ra khỏi hành lang. Chỉ khi nghe thấy tiếng bước chân đi tới sau lưng, nàng mới ung dung nói: "Có rất nhiều ngành nghề mỗi ngày đều phải tiếp xúc với tất cả mọi loại người. Mà những người như chúng ta lại làm nghề này. Từ trong ra ngoài đều phải cho khách hàng sự tín nhiệm, lời nói cũng phải khiến họ tin tưởng thì họ mới có thể ủy thác cho chúng ta."
Phó An Nhiên nhìn bóng lưng của Giản Ý Chi, lặng lẽ gật đầu, cô chỉ cách Giản Ý Chi ba tuổi, nhưng cô đột nhiên cảm thấy ba năm này giống như là một khoảng cách. Chưa kể đến việc hai bên trưởng bối âm thầm tác hợp, ngay cả khi cô thực sự thích Giản Ý Chi, thì khoảng cách giữa hai người có lẽ sẽ khiến mối quan hệ đi đến ngõ cục.
Giản Ý Chi quay đầu lại, dựa vào đèn đường nhìn Phó An Nhiên, đột nhiên bật cười, như là tự lầm bầm: "Em còn nhỏ, tôi nói cho em nghe những lời này làm cái gì a?".
Thời điểm nàng nói ra những lời này, ánh trăng cùng đèn đường chiếu vào nàng, mái tóc dài của nàng được vén ra sau tai, lộ ra khuôn mặt thanh tú. Đây là lần đầu tiên Phó An Nhiên cùng Giản Ý Chi nói chuyện nhiều như vậy. Cũng là lần đầu tiên Phó An Nhiên cảm thấy Giản Ý Chi không chỉ rất có khí chất, mà dưới ánh trăng nàng cũng xinh đẹp như vậy.
Phó An Nhiên nhất thời đỏ mặt, thấp giọng phản bác: "Học tỷ, em không còn nhỏ nữa, em chỉ kém chị ba tuổi thôi."
Giản Ý Chi lại cười, “Nhỏ hơn tôi là được rồi.” Nàng đưa tay lên nhìn đồng hồ, hất cằm hướng nhà Phó An Nhiên, “Mau trở về đi, muộn rồi.”
Phó An Nhiên gật đầu, giữa im lặng rời đi cùng nói lời tạm biệt. Cô chọn cách nói lời tạm biệt, "Vậy thì em về đây, học tỷ ngủ ngon."
Giản Ý Chi "Ừm" một tiếng, nàng nhìn Phó An Nhiên xoay người rời đi, ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn treo trên bầu trời, khẽ lắc đầu rồi cất bước trở về.