Tình Thâm Phùng Thời

Chương 12




Ngày diễn ra bữa tiệc, mọi người tập trung ở nhà riêng của Ôn Khinh Hàn. Tuy không thể sánh với khu biệt thự nơi cha mẹ cô ở, nhưng cũng ở vị trí đắc địa, là một trong những khu dân cư mà rất nhiều nhân viên văn phòng tha thiết muốn ở.
Thời Thanh Thu rất ít khi đến nhà riêng của Ôn Khinh Hàn, trong ấn tượng chỉ có một lần. Đó cũng là bữa tiệc tụ họp của bọn họ. Lần này nàng đến đây, nhưng với tâm trạng hoàn toàn khác so với lúc trước. Thời Thanh Thu ngồi ở vị trí phó lái, nghiêng đầu nhìn vẻ mặt tập trung lái xe của Ôn Khinh Hàn.
Bộ dáng của Ôn Khinh Hàn có chút lạnh nhạt thản nhiên. Tựa như trên đời này không có thứ gì khiến cô vướng bận, xem ra tình bạn dù sâu đậm đến đâu cũng có thể dứt khoát dứt bỏ. Có lẽ cũng không dài dòng quanh quẩn như vậy, chỉ là cô quá lãnh đạm thờ ơ, đã tạo cho Thời Thanh Thu có cảm giác như vậy.
Mặc dù Ôn Khinh Hàn đã nói trước không cần mua gì, mọi người đã chuẩn bị xong. Nhưng Thời Thanh Thu vẫn mua một ít hoa quả, khi xuống lầu, mọi người đang hoan hô nàng đến.
"Này, nhìn xem, nữ thần đến rồi!"
"Wow! Nữ thần, nhìn tôi, nhìn tôi này!"
Tiếng hò reo ồn ào nhất là hai nam luật sư duy nhất trong công ty, Trần Dật và Lý Văn Kiêu. Hai nam nhân cao lớn có nhiệm vụ xách hai túi lớn nguyên liệu, không quên chào hỏi Thời Thanh Thu đã tiến lại gần.
Giản Ý Chi cũng mang Phó An Nhiên đứng sang một bên. Nữ nhân khác thì dè dặt hơn nam nhân, mỉm cười chào hỏi Thời Thanh Thu một tiếng, sau lễ phép chào hỏi Ôn Khinh Hàn vừa đến gần: "Ôn tổng".
Thời Thanh Thu mỉm cười đáp lại mọi người, sau đó chuyển sang Giản Ý Chi, "Ý Chi, đã lâu không gặp."
Giản Ý Chi mỉm cười gật đầu: “Đã lâu không gặp.” Sau đó nàng giới thiệu Phó An Nhiên bên cạnh: “Em ấy là hàng xóm của tôi, cũng học cùng trường với tôi. Em ấy mới tốt nghiệp năm ngoái, tên là Phó An Nhiên. Hôm nay đến cùng chúng ta ăn mừng một chút, nữ thần xin đối đãi nhẹ nhàng với trẻ nhỏ nha."
Sau khi nghe lời này, mặt Phó An Nhiên có chút đỏ lên, cô ngượng ngùng chào hỏi Thời Thanh Thu: "Chào chị."
Vừa rồi ngồi xe của Giản Ý Chi, Phó An Nhiên có nghe nàng nói chút nữa Thời Thanh Thu cũng sẽ đến, Phó An Nhiên bị dọa cho phát sợ. Thời Thanh Thu hiện tại đã là đại minh tinh, bình thường xem tin tức cũng chỉ thấy trên Weibo là có người qua đường đã gặp Thời Thanh Thu, nàng đã tham dự nhiều sự kiện khác nhau hoặc một số bộ phim của nàng đã được công chiếu.
Thời Thanh Thu đối với Phó An Nhiên giống như vì sao trên trời, nhưng không ngờ hôm nay nàng lại có mặt ở đây.
“Phó An Nhiên phải không?” Thời Thanh Thu bước lại gần, thanh âm nhẹ nhàng mang theo trấn an nói, “Đừng khẩn trương, tôi cùng mấy người này có quen biết.”
Ôn Khinh Hàn bên kia cũng đã kiểm kê xong vật dụng cần thiết. Thanh âm trong trẻo nhàn nhạt của cô truyền đến: "Được rồi, mọi người lên nhà đi."
Ôn Khinh Hàn sống ở tầng tám, một con số rất có hàm ý. Đoàn người cười đùa đi thang máy lên tầng tám, Ôn Khinh Hàn bước ra mở cửa.
Mọi người để túi xuống, Ôn Khinh Hàn liếc nhìn đám người, bắt đầu bàn giao: "Tư Kỳ, Liễu Ức, Thiệu Tình cùng tôi vào bếp. Ý Chi, còn lại giao cho cậu chuẩn bị nồi cùng nước chấm."
Liễu Ức là trợ lý của Giản Ý Chi, Thiệu Tình là trợ lý luật sư của sở sự vụ. Những người còn lại là Thời Thanh Thu, Giản Ý Chi, Phó An Nhiên, và hai nam luật sư.
“Được, còn lại cứ giao cho mình.” Giản Ý Chi cười nhún nhún vai, thể hiện nàng không có vấn đề gì với nhiệm vụ được giao. Phó An Nhiên chỉ cần đi theo nàng, lúc đầu vốn cũng không muốn cô làm gì.
Lúc này Thời Thanh Thu mới thắc mắc, "Khinh Hàn, tôi thì sao? Tôi làm gì?"
Nàng cho rằng Ôn Khinh Hàn chẳng qua là không có thói quen phân công nhiệm vụ cho nàng. Dù sao nàng cũng không thường xuyên đến, nhưng sau khi Ôn Khinh Hàn nhàn nhạt nhìn nàng một cái, nàng liền cảm thấy mình nhầm rồi.
Bởi vì Ôn Khinh Hàn nói: "Cậu nhìn thử xem cậu có thể làm gì."
Đám đông đột nhiên im bặt, phái nữ thì che môi khẽ cười, hai nam luật sư phá lên cười, Trần Dật cười ra tiếng: "Ôn tổng ... Ôn tổng ngài sao có thể coi thường nữ thần của tôi như vậy a? Nữ thần của tôi là toàn năng!"
Lời Ôn Khinh Hàn nói thật ra là có ý tứ khác. Dù mang ý tứ châm chọc Thời Thanh Thu không biết làm gì, nhưng thật ra cô chỉ là thiên vị không muốn Thời Thanh Thu động tay nhấc chân vào cái gì cả. Ai biết Thời Thanh Thu không hiểu ý như vậy lại tự mình hỏi ra.
Tiếng cười làm cho gương mặt luôn lạnh như băng của Ôn Khinh Hàn có chút ý cười. Giản Ý Chi không khỏi cũng lắc đầu cười, khoác tay Ôn Khinh Hàn, "Được rồi, đi làm việc của cậu đi, Thanh Thu thì giúp mình, vừa lúc có hai nam nhân cao lớn này giúp sức."
“Ừm.” Ôn Khinh Hàn cố nén cười, nói với mấy người vừa được xướng tên: “Ba người vào bếp với tôi.”
Ôn Khinh Hàn không có ở đây nữa, hai tên nam nhân lúc này mới dám đến chỗ Thời Thanh Thu. Mặc dù Trần Dật tuy cao, nhưng nước da trắng trẻo, ngũ quan thanh tú, bộ dáng thoạt nhìn như thư sinh. Hắn tràn đầy nhiệt huyết, nói với Thời Thanh Thu: "Nữ thần, dạo này cô có phim nào ra mắt không? Tôi nhất định sẽ đưa cả nhà tới rạp xem ủng hộ cô a."
Thời Thanh Thu đưa tay cầm lấy nước chấm từ Giản Ý Chi truyền qua Phó An Nhiên, nhướng mày nói: "Có, về cái gì anh cứ đi xem liền biết. Còn bây giờ, trước tiên tập trung vào chính sự a."
"Nữ thần, cô có thể ký tên cho tôi một lát được không? Mẹ tôi rất thích cô, bà của tôi cũng vậy." Trần Dật đưa cây kéo cho nàng rồi chắp tay lại xoa xoa lên xuống, vẻ mặt tràn ngập mong đợi.
"Được."
"Ôi! Mẹ ơi! Ối cái gì đấy..." Trần Dật vừa mới hoan hô một tiếng, liền bị Giản Ý Chi ném một bao đồ vào tay.
"Làm việc đi, các người còn cứ bám lấy nữ thần như vậy, chút nữa Ôn đại luật sư nhìn thấy, các người cứ chuẩn bị tinh thần đi." Giản Ý Chi bất đắc dĩ nhìn bọn họ, lại nhìn khóe môi đang mỉm cười của Thời Thanh Thu, nghĩ Ôn Khinh Hàn muốn tu thành chính quả cũng khó.
Thời Thanh Thu hiển nhiên không nhận ra ý tứ của câu nói vừa rồi. Nếu Ôn Khinh Hàn nhìn thấy Thời Thanh Thu bị bọn họ lôi lôi kéo kéo như vậy, tất nhiên sẽ không tức giận vì họ không lo làm việc. Mà là một loại tâm tình không thể nói ra.
Trong phòng bếp vang lên tiếng bước chân cùng tiếng thái thịt. Thời Thanh Thu xung phong vào bếp lấy nồi, khi đến gần cửa bếp, nàng nhìn thấy Ôn Khinh Hàn đang thái thịt, bên cạnh là nồi lẩu uyên ương đã rửa sạch.
Nàng không đi vào ngay mà chỉ đứng ở cửa nhìn mấy người bận rộn trong bếp.
Ánh mắt nàng di chuyển từ dưới lên trên, Ôn Khinh Hàn đang đứng trước mặt nàng, khẽ liếm môi, mái tóc dài thẳng mượt buông xuống, áo sơ mi màu trắng mềm mại phối cùng quần jean. Tay áo được vén đến khuỷu tay, tôn lên dáng người thon gầy của cô, nhìn nghiêm túc thành thục lại nhã nhặn.
Thời Thanh Thu cười một tiếng, sau đó bước vào phòng bếp lấy nồi, ở bên cạnh Ôn Khinh Hàn nói nhỏ: "Cảm ơn Ôn đại luật sư, tôi mang đi đây."
Sự chút ý vào thớt của Ôn Khinh Hàn bị thanh âm của Thời Thanh Thu làm dời đi. Nhìn lại thì thấy nàng đã quay người rời khỏi bếp, môi cong lên, cúi đầu tiếp tục thái thịt.
Bởi vì phân chia công việc hợp tác đạt hiệu quả cao, không khí bắt đầu nóng lên. Mọi người đã ngồi vào chỗ, là đối tác của công ty luật, Ôn Khinh Hàn và Giản Ý Chi ngồi ở vị trí chủ trì. Vì mối quan hệ thân cận, Phó An Nhiên ngồi bên cạnh Giản Ý Chi, trong khi Thời Thanh Thu ngồi bên cạnh Ôn Khinh Hàn, những người còn lại chiếm số ghế còn lại.
Ôn Khinh Hàn cùng Giản Ý Chi đầu tiên nâng ly rượu trong tay. Lúc này vẻ nghiêm túc của Ôn Khinh Hàn trong công việc đã giảm bớt, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt nói: "Hôm nay là kỷ niệm ba năm thành lập công ty của chúng ta. Tôi hy vọng sau này mọi người có thể tiếp tục nỗ lực làm việc để phát triển công ty tốt hơn, cũng hy vọng mỗi người chúng ta đều tiến bộ, tích lũy thêm nhiều kinh nghiệm cho bản thân hơn."
“Cùng câu chúc của Ôn tổng, cạn ly, cạn ly!” Lý Văn Kiêu hưởng ứng hét lên đầu tiên, ly rượu đưa về phía trước.
"Cạn ly!"
Tất cả mọi người đều cười vui vẻ, ly rượu nặng nề va vào nhau. Sau khi ngồi xuống, Ôn Khinh Hàn lại nói: "Đêm nay mọi người cứ tự nhiên, không cần khách khí có tôi."
Thanh âm Ôn Khinh Hàn vừa rơi xuống, Giản Ý Chi liền chen vào, vỗ vỗ vai Ôn Khinh Hàn nói: Xem Ôn tổng của các người kìa, năm nào cũng là những lời này, nghe đã chán chưa?"
Những gì nàng nói đều là sự thật, đoạn phát biểu này Ôn Khinh Hàn đã sử dụng lần thứ 3. Ngoại trừ thay đổi số năm, hầu như không có gì thay đổi. 
Ôn Khinh Hàn không thèm để ý đến nàng, đưa tay lấy đũa cho mấy miếng thịt bò vào nồi lẩu. Sau đó gắp một ít, bỏ hai miếng vào bát Thời Thanh Thu, còn lại một miếng cho mình.
"Không phải sao? Năm nào cũng là một đoạn như vậy. Ôn tổng, năm sau chị dám đổi đoạn mới không?" Liễu Úc cùng hùa theo cấp trên trêu chọc Ôn Khinh Hàn. Quen biết Giản Ý Chi đã lâu, cũng nhiều lần ở cùng Giản Ý Chi và Ôn Khinh Hàn. Cho nên cũng thuận theo trêu chọc hai ba câu.
Không biết ai lại hùa thêm một câu: "Đúng vậy, Ôn tổng chẳng có gì mới mẻ cả. Có lẽ năm sau để Giản tổng lên nói thay thôi ..."
Phó An Nhiên nghe vậy liền bật cười, kéo ống tay áo của Giản Ý Chi. Giản Ý Chi nghiêng đầu ghé tai sang nghe, Phó An Nhiên thấp giọng cười hỏi: "Tiền bối, chị trêu chọc Ôn tiền bối như vậy, chị ấy sẽ không tức giận chứ?"
Giản Ý Chi cười cười, “Sẽ không, yên tâm đi.” Sau đó nàng nhìn lên các món ăn trên bàn, nói: “Em muốn ăn gì cứ tự nhiên gắp. Không thì nói để tôi gắp cho em".
Phó An Nhiên ngoan ngoãn "Vâng" một tiếng, nhìn lên chỉ để thấy Ôn Khinh Hàn đang nhìn miếng thịt bò nóng hổi của Thời Thanh Thu. Phó An Nhiên lộ ra một chút do dự, cử chỉ của nàng bị Thời Thanh Thu thu hết vào trong mắt.
Thời Thanh Thu đoán được tâm tư của Phó An Nhiên, liền mỉm cười nói: "An Nhiên, em có thể gọi tôi giống như Ý Chi, bọn tôi đều cùng tuổi."
Có vẻ như không chỉ là quen biết nhau, mà còn là quen biết đã lâu. Phó An Nhiên thầm nghĩ trong lòng, gật đầu nói: "Thời học tỷ."
Cô vô thức thêm họ vào, để xưng hô với Giản Ý Chi có chút khác nhau.
Những người trong bàn ăn bắt đầu bàn tán sôi nổi về công việc hoặc cuộc sống của họ. Giản Ý Chi thỉnh thoảng lại xen vào vài câu, Thời Thanh Thu đôi khi lắng nghe rồi mỉm cười đáp lại. Khi nàng cúi đầu xuống thì trong bát đã có thêm một miếng thịt bò, thìa múc thịt vẫn còn nóng hừng hực, ​​cứ như vậy thả vào bát của Thời Thanh Thu.
Nàng nhìn dọc theo chiếc thìa, Ôn Khinh Hàn đang đặt thìa xuống, tay trái cầm bát, ngón tay mảnh khảnh đặt dưới đáy bát, đang gắp rau bỏ vào miệng.
Như cảm nhận được ánh mắt của Thời Thanh Thu, Ôn Khinh Hàn đặt bát xuống, quay đầu thấp giọng hỏi: "Thanh Thu, sao vậy?"
Thời Thanh Thu lắc đầu cười, "Không sao, nhìn cậu gầy như vậy, ăn nhiều một chút đi. Mấy ngày nữa tôi còn có việc, không thể ăn nhiều được." Sau đó nàng gắp mấy miếng thịt từ bát của mình bỏ vào bát của Ôn Khinh Hàn.
Bởi vì Thời Thanh Thu rất thích ăn thịt bò, Ôn Khinh Hàn đã dặn dò cấp dưới của mình nhớ mua nhiều một chút. Mặc dù cô biết lúc này Thời Thanh Thu không thể ăn nhiều, nhưng vì lát thịt bò mà Thời Thanh Thu gắp cho, khóe môi cô cong lên "Ừm" một tiếng.
Không khí trên bàn ăn rất sôi nổi, Thời Thanh Thu lấy lý do chút nữa sẽ lái xe về nhà để từ chối uống rượu. Ôn Khinh Hàn đã uống đầy vài ly, kết quả là không thể lái xe được.
Qua ba vòng rượu, Thời Thanh Thu đứng dậy đi vệ sinh. Lúc trên hành lang nàng dừng lại một lúc. Tiếng người ồn ào trong phòng ăn đã bị ngăn cách, ma xui quỷ khiến nàng đi về phía phòng ngủ của Ôn Khinh Hàn, bước chân dần chậm lại.
Bộ dáng cúi đầu thái thịt cùng đang ăn rau của Ôn Khinh Hàn hiện lên trong đầu nàng, còn có bát thịt vừa rồi.
Cô ấy biết mình có thói quen uống sữa, cô ấy cũng biết mình thích ăn thịt bò, còn có cái gì nữa? Có thể có nhiều hơn nữa, cũng có thể chỉ là trùng hợp.
Thời Thanh Thu nhìn về phía cửa phòng ngủ của Ôn Khinh Hàn, đứng ở nơi đó rất lâu.
Tâm trí Thời Thanh Thu bỗng xẹt qua một câu hỏi: Thời Thanh Thu, hai người đã kết hôn, nhưng ngươi biết gì về nàng đây? Với tư cách là bạn bè ít nhất cũng phải biết vài chuyện, nhưng ngươi thậm chí còn không biết bất cứ cái gì.
Ngươi chỉ biết là, đoạn đường này có rất nhiều người đến, cả những người hứa hẹn sẽ vĩnh viễn không rời đi. Chỉ có Ôn Khinh Hàn, nàng cùng ngươi sẽ không bao giờ tách ra, bởi vì giữa hai người không có lý do gì phải tách ra cả.