Tình Yêu Lạ

Chương 44




“… Khu vực vịnh Bắc Bộ và vịnh Thái Lan có mưa rào và giông dài nơi, tầm nhìn xa trên 10km…”

Bản tin thời sự đã chán queo quèo, khô ran khô khốc thì đến vụ Dự báo thời tiết này cũng không ướt át hơn bao nhiêu phần. Tôi thèm một bài nhạc nước ngoài đến tận cổ họng, có thể là: Sorry seems tobe the hardest, No promises, Damaged, My oh my… hay bất kỳ bài nào đó chẳng hạn. Rất tiếc là nhà Quân thì không có! Mà có lẽ là cũng có nhưng tôi tìm không ra thôi, cất ở đâu ai mà biết được.

Nhà của mấy tên con trai độc thân thường rất lộn xộn, rối tung rối mù lên như thể giặc Tàu vừa đổ binh qua đấy. Mọi thứ không có ngăn nắp, bên kia một món thì bên này hai món, quần một ngã còn áo một đường, tủ lạnh luôn luôn thiếu thức ăn… Ai cũng rõ mà! Chớ hiểu nhầm mà bé cái lầm! Nhà Quân khác xa đấy bạn ạh. Nền gạch láng boong, thơm hương cỏ của Vim nhà sạch đã là điều tôi ngạc nhiên hơn hết thảy. Bàn ghế, Tivi, giày dép, mũ nón, ly tách đều rất tinh tươm, cái nào thì ở vị trí đó, tủ kính lớn đàng hoàng. Đã vậy hắn còn có một căn nhà với gian bếp sạch hơn bất kỳ gian bếp nào tôi từng biết đến, nó sáng bóng như thể đồ mới mua về. Nói một cách nôm na tóm gọn nó là thiên đường của những tên độc thân. Vậy đi há!

Chỉ tội cho tôi, bị nhốt ở phòng khách có một mình. Ngồi coi Tivi mà thấy chán đến não ruột, bốn bề vắng toe hoe đến độ nghe tiếng dế kêu còn rõ hơn là nghe người ta đọc bản tin Thời sự. Chán ghê lắm!

- Anh!! Xong chưa? – Tôi rên rỉ gọi Quân từ trên phòng khách.

Căn nhà vừa rộng vừa vắng vang vọng giọng nói của tôi. Mà giọng tôi thì có gì hay cơ chứ, lúc thì nó nghe đằng đặc rồi chảy nhẹ ồm ồm như thể con gấu bị tắt tiếng, lâu lâu lại loang loãng sền sện rồi nâng âm thành léo nhéo như con cú vọ nó kêu. Nói trắng ra thì… y chang như giọng của mấy đứa bot pha loãng ra. (^_^!)

Một lúc lâu sau, có tiếng Quân đáp lời từ trong nhà tắm:

- Chưa nữa.

Quân đi tắm thôi mà, có gì lạ đâu. Tôi phải ngồi trên phòng khách đợi anh ấy, vừa ngồi xem Tivi vừa ăn trái cây cho đỡ buồn miệng thôi. Đừng có nghĩ tới chuyện tại sao tôi không vào tắm chung nhá! Kỳ cục ghê lắm! (>_<) Nghĩ như dzậy là xấu đó.

- Anh tắm lâu hơn cả em nữa. Không sợ hao nước hả?

- Hơi đâu mà lo em! Nhà anh một tháng đóng chỉ có mấy chục ngàn tiền điện nước thôi, chủ yếu anh đi long nhong ngoài đường đâu có xài nhiêu.

- Hong biết tiết kiệm gì trơn hà.

- Hong biết tiết kiệm gì trơn hà.

Quân đột nhiên đổi giọng, nghe có vẻ hoảng hốt:

- Chết cha chưa…

- Cái dzì tới rồi? Anh đừng nói con dơi nó bay vào phòng tắm anh nha!

- Anh không mang khăn tắm vào. - Một câu trả lời nghe thật là đơn giản nhưng cũng đủ chết người.

- Tính sao? Anh đừng có nói là… Anh tồng ngồng cái… đi ra đây lấy…

- Mang vào đây dùm anh đi!

- Em ở đợ anh sao?

- Ngoan! Pé ngoan mang vào cho anh đi!

Tên này chẳng giỏi gì, chỉ giỏi mỗi ba cái chuyện hay nhờ vả người ta. Hứ!

- Đi tắm có mỗi cái khăn cũng quên mang.



(^_^!) (*_*) (~_~) (@_@)

Tình huống này thiệt là… khó xử!

- Sao… Sao đi tắm mà hong đóng cửa nhà tắm chài? – Tôi đổ mồ hôi ướt cả áo mình khi thấy cái cửa phòng tắm nó mở toang hoang ra trước mặt.

Ban đầu tôi còn muốn chết đứng ngay ở đó chứ đừng nói chỉ mỗi việc đổ mồ hôi. Tôi nghe tim mình đập liên hồi, hai lỗ tai nóng bừng bừng, mặt bắt đầu ran lên.

- Bây giờ anh đi ra phòng khách cũng có làm sao! Ở một mình thì sợ gì ai. – Bên trong nhà tắm, Quân nói vọng ra như thể đó là chuyện bình thường. Mà cũng phải, nhà này chỉ có mỗi một mình anh ấy thì chuyện tắm tiên hay lỡ mà có… như nhộng đi tới đi lui cũng có ai thấy được đâu. Chỉ có tôi là khổ thôi! Bây giờ thì… - “Em sợ hả?” - Hắn đột nhiên lú đầu ra khỏi phòng tắm một cái độp.

- Áh! – Tôi giật mình la toáng lên. – “Bớ… bớ người… ta…”

- Gì chứ? Sao la lớn dzậy?

- Anh không biết hai chữ “liêm sỉ” viết ra làm sao mà. Tắm mà không đóng cửa thì…

- Đưa khăn đây nào! – Quân ngoắc ngoắc một ngón tay ra hiệu.

- Làm như chó hong bằng hà. – Tôi bực dọc tiến tới phía trước, chân giậm ình ịch trên nền gạch.

Ở đằng đó, Quân vẫn còn đứng trong phòng tắm. Tóc hắn ướt nhèm nhẹp, hai bờ vai lồng lộng cơ bắp thoạt trông thật gợi cảm khi nó đẫm nước, đã vậy còn có mùi của cỏ thơm. Tôi thật sự là… là… Nói ra thì kỳ chứ tôi muốn vào… trong đó hết biết! Phải nói tôi dại trai nhứt thế gian này. Bên trong đó ướt át hơn là ở một mình ở phòng khách nhiều.

- Nè… - Bịt mắt bằng một tay, tay còn lại của tôi thò vào trong nhà tắm.

- Xích tới chút coi, xa lắc ai lấy được. Muốn anh đi ra đó lấy lắm hả? – Quân láu lỉnh hỏi tôi.

- Đừng! - Miệng tôi nói vậy chứ tôi nghĩ khác. (r_r) Trong bụng tôi, mà có lẽ ai rơi vào trường hợp này cũng muốn… chứ đâu phải tôi. (Tôi vì TYL đã hi sinh quá nhiều thứ, kể tất tần tật suy nghĩ của mình trong đầu ra, đó là những gì thực nhất mà tôi chưa bao giờ kể cho một ai nghe ngoài đời. Sao mà xấu hổ thế hở chời???)

- Tới gần chút đi! – Quân khó khăn nói.

- Hay là em bỏ cái khăn đây rồi…

- Tới đây anh nói nghe này nè, tự nhiên nghĩ ra hay lắm!

- Chút nói!

- Tới lẹ đi! Lát quên khỏi nói luôn. Nhanh!

- Nói lẹ đi!

- Mở mắt ra! – Hắn lên tiếng dụ khị.

Tôi thừa biết mình bị dụ mà vẫn nghe lời, bỏ tay ra, mở mắt nhìn hắn:

- Áaaaaaaaaa…

- Hehehhe… Chết chưa!

Nguyên cái vòi sen trong phòng tắm bắn nước tung toé vào mặt tôi.

- Vào đây bắt anh đi! – Quân dụ dỗ.

- Biết tay tui! – Tôi xắn tay áo lên, xắn luôn cả ống quần, chui vào nhà tắm. – “Áaaaaaaaaaaaaaaa…” – Bên trong nhà tắm có…

- Khỏi ra nha cưng!

Hồi chiều tôi tắm rồi mà, huhu…

- --- o0o -----

Tám giờ tối

Trời đã vào đêm, mọi thứ vốn dĩ đã tĩnh mịch nay càng tĩnh mịch hơn!

- Ngồi yên! – Quân lấy hai tay vịn vai tôi lại.

Tôi không thích lắm mấy cái vụ này.

- Từ từ thôi! Mạnh tay quá chời hà. – Cảm giác có ai đó cứ đè mình lại thì không sao tôi thích nổi.

- Kiếp trước em là con lật đật hả? – Hắn cốc nhẹ lên đầu tôi. – “Lúc la lúc lắc không biết mệt là sao?”

- Làm như con hà, lau thì lau lẹ đi ông nội ơi!

Sau màn… tắm chung thì tôi bị ướt chèm nhẹp từ đầu tới ngón cẳng cái. Lạnh thấu xương chứ sung sướng gì đâu. Đã vậy còn một điều khó nói nữa là tôi phải mặc đồ ngủ của Quân nữa, rộng thùng thình.

- Tắm xong khoẻ re! Hehehe… - Quân phì cười hệt một đứa trẻ.

- Bữa nay tắm năm lần rồi đó, y hệt trâu nước. – Tôi nhăn mặt lên tiếng.

- Tắm nhiều thì tốt, sạch sẽ nữa.

- Nhưng cũng đâu cần tắm tới mức này.

Buổi tối hôm nay tôi như người liệt bại, cái gì cũng không được làm. Đi vào nhà thì bị ẵm ngữa, vào phòng tắm thì bị bế xốc quăng vào bồn nước ấm, tắm xong cũng bị bồng ra nhà ngoài, y hệt đứa con nít chưa biết đi. Không biết ai sao chứ tôi thì không thích mình bị biến thành một đứa trẻ, chán chết!

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nghĩ kỹ cũng… sướng lắm! Có người yêu thương mình tới độ bế bồng như vậy thì thú thực là thích đến phát run người. Hơn nữa còn là một tên đẹp trai, dễ thương mà cũng không kém phần ân cần. Hệt như công chúa gặp phải hoàng tử bạch mã, mà còn là vị hoàng tử được bao nhiêu người ngưỡng mộ. Sao càng lúc tôi thấy chuyện tình yêu của mình còn mùi mẫn hơn một cuốn phim tình yêu nữa, nó ngập tràn vị ngọt ngào của sự hạnh phúc. (^____^)

Bây giờ thì Quân đang lau đầu cho tôi.

- Nghe đồn tắm đêm nhiều sẽ bị nấm da đầu, nhức đầu nữa. – Tôi chu mỏ nhìn Quân, hai mắt chớp chớp.

- Anh tắm hoài sao không thấy gì? – Thu cái khăn lại, Quân đứng ra giữa nhà làm vài động tác thể dục.

- Thì nghe nói thôi chứ em ít khi tắm đêm lắm, độ sáu rưỡi hơn chút là tắm rồi.

- Tắm sớm tối ngủ nóng lắm, lại phải bật điều hoà thì tốn điện thêm thôi. Đâu lại vào đó!

- Cũng đúng… - Tôi gật gù tán đồng.

Sau tự nhiên tối thấy lành lạnh. Không phải vì lí do gì hết áh, chỉ tại tôi mặc bộ đồ ngủ ngắn quá thôi! Áo thun lá cộng với quần đùi, trước mặt là một tên đẹp trai thì… không cảm thấy lạnh mới là lạ đấy.

- Làm gì mà ẹo tới ẹo lui dzậy? – Người ta trố mắt nhìn tôi.

- Bộ đồ này… ngắn…

- Không sao! Mặc dzị mới đẹp? – Quân bật cười khoái trá. – “Em ăn gì chưa? Anh từ chiều giờ không ăn gì hết! – Rồi anh ấy chỉ tay vào bụng, mặt nhăn nhó ra chiều khó chịu.

- Cũng còn đói.

- Em biết nấu mì không?

Nghe tới đây tôi cảm thấy hứng thú hết biết, phải nói là tôi không giỏi cái gì chỉ có giỏi mỗi một chuyện là “nấu mì” ăn khuya. Nó đã trở thành một thói quen không bỏ được! Riết rồi thành lệ, vừa có dịp ăn đêm mà lại có cơ hội “làm quen bếp núc” để tiện đường cho mai sau; rủi tôi có lấy phải một con dzợ lười chảy thây thì không sợ chết đói, nếu lấy… chồng thì cũng không sợ nó đập cho chết vì không biết nấu nướng.

- Biết! Biết chứ! Em nấu mì là siêu hạng rồi. – Tôi hất mặt lên nhìn Quân, vẻ tự cao trào ra lênh láng.

- Vậy phạt em nấu mì. – Quân chỉ tay vào mặt tôi rồi ngoắc tay xuống bếp.

- (T_T) Anh không nấu mà bắt em là sao?

- Ai biểu em đi ngoại tình chi, phạt đó!

- Hong! – Tôi giãy nãy.

- Hong thì ra đường ngủ muỗi đi! Tui nói là tui làm đó! – Ra uy, Quân chống nạnh lên rồi lớn tiếng nói.

- Biết òy… Tui nấu mà! (R_R) - Sợ mình biến thành cục máu di động cho đám muỗi đêm nay nên tôi đành phải “ngự giá thân chinh” mà leo xuống bếp chứ biết làm sao.

- Nấu mì thịt bò ấy.

- Tủ lạnh có miếng thịt bò nào đâu mà nấu, giỏi thì anh vô lóc thịt mình ra nấu đi!

- Không thịt bò thì nấu với khô mực.

- Chỉ giỏi đày đoạ người ta thôi!!!!

Trầy trật mãi một lúc lâu tôi mới nấu xong hai tô mì, phá cũng gần sập nhà bếp của Quân.

- Sao tô của em có nhiều mực hơn của anh dzị? – Quân tinh quái liếc mắt nhìn sang chổ tôi.

- Hong có đâu nha! Em gắp đều mà. – Kéo tô mì lại, tôi quay sang góc bên kia bàn.

- Nhìn coi! Tô anh còn có mấy cọng râu hà. Em ăn vụn của anh phải hong? – Hắn nhìn tôi bằng vẻ đa nghi.

- Anh ăn hết rồi đổ thừa hả? – Nãy giờ tôi chưa ăn một miếng mực nào trong tô của mình, đó là thói quen rồi. Tôi hay để dành lại đồ ăn lúc ăn bất kỳ cái gì, sau cùng mới ăn đến. Không biết vì sao? Thói quen này có ý nghĩa gì nhỉ???

- Bây giờ cho anh hay là không?

- Không! – Tôi phùng má cương quyết.

- Không cũng lấy. – Đôi đũa của tên khó ưa đó bắt đầu lia đi, gắp lia lịa mấy miếng khô mực trong tô mì của tôi.

- Ăn cướp quá hà! – Tôi thét lên rồi chồm người sang gắp lại.

- Ai ăn cướp đâu nà? Hỏi coi ai làm chứng cho em? - Liền sau đó, Quân há to miệng ra, há to thật là to rồi ngốn trọn mấy miếng mực vào miệng.

- Nhả ra! – Tôi nhào tới, quyết định bóp miệng Quân đòi lại đồ ăn của mình. – “Trả em! Trả ngay đây!”

- Lều lều… Nuốt òy…

- Nhả ra ngay lập tức!

- Có ngon thì cạy miệng anh ra lấy chứ ai chơi năn nỉ.

- Thấy ghê ai mà thèm.

- Không thèm cũng trả!

(T_T) Cái bàn ăn cơm biến thành bãi cỏ tình yêu, chàng hoàng tử quyết định đè nàng công chúa của hắn ra để… câu môi.

Khiếp! – Tôi chỉ còn biết dùng từ này để hình dung cái chuyện bậy bạ lúc đó.

Nhưng mọi thứ sao thật giống trong mơ. Tôi đang ở đâu? Nhà của Quân - Một không gian chỉ dành riêng cho chúng tôi vào lúc này. Ở đây, nơi không có người thứ ba làm phiền, không có nỗi sợ hãi nào từ phía gia đình làm tôi phải sợ. Nơi này, một thiên đường chỉ có hai người. Mọi thứ giống như trong mơ, tôi vốn đã ao ước mình sẽ được sống chung cùng một ai đó khi trưởng thành, đó là một căn nhà nhỏ nhưng ấm cùng. Tôi sẽ có sân vườn của mình, có nơi trồng kiểng, có căn bếp để mỗi tối chúng tôi dùng chung bữa tối với nhau… Cuộc sống đó vốn chỉ là trong mơ nhưng hôm nay lại có thật.

- --- o0o -----

Chín rưỡi tối

- Leo lên lưng anh cõng lên lầu nào! – Quân ngồi chồm hổm xuống đất, chỉ chỉ tay vào lưng mình ra hiệu.

- Giống hai cha con quá dzị?

- Kệ! Thế mới tình cảm chứ lị.

Đúng là không biết xấu hổ là gì, có cần biểu hiện ra mặt thế không?

- Kỳ kỳ…

- Ở trên lầu không có ai đâu mà sợ, nhà này giờ có em với anh thôi. – Quân đưa ra một câu trấn an. – “Leo lên cho anh cõng rồi anh thương nhiều!”

- Tự đi lên được mà.

- Nhanh nào! Anh đang buồn ngủ nè.

Rốt cục tôi lại phải nhượng bộ, chậm rãi leo lên Quân hệt một con cún ngoan. Đây là lần thứ hai tôi được anh ấy cõng, duy chỉ có khác là tôi sẽ đi lên phòng ngủ của anh ấy chứ không phải đi về nhà.

Lên được tới giữa cầu thang, Quân tiện tay tắt đèn phòng khách. Một cái bụp, bóng đêm bao trùm mọi thứ. Phía sau tôi, con đường đi xuống vắng tanh và tối ngun ngút, ở đằng trước thì có ánh đèn lờ mờ. Y hệt trong phim hoạt hình “thằng gù ở nhà thờ Đức bà”, đến cái đoạn tên gù cõng nàng công của nó lên ngọn tháp cổ, đem nàng ấy về căn phỏng nhỏ để nàng công chúa ấy đi vào giấc ngủ… thiên thu.

- --------------------

Tối thui, tôi chẳng thấy gì cả. Mọi thứ chỉ nhìn được bằng cảm giác.

- Ngồi yên! – Quân nói khẽ vào tai tôi.

Tiếng bước chân của anh ấy dần đi ra xa.

Một lúc lâu sau đó, mất hơn hai phút tôi mới biết mình đang ở đâu.

Một cử động nhẹ, tôi thấy Quân đã bật đèn ngủ lên. Chùm đèm màu vàng nâu dịu dàng ở trên trần nhà phát sáng màu ngọt lịm. Căn phòng hiện ra ánh sáng dìu dặt. Một không gian ấm áp, xung quanh là những nét sóng lượn và bọt biển tung trắng xoá làm nền ảnh trang trí cho căn phòng. Cái giường ngủ mà tôi đang ngồi nằm ở khoảng giữa không gian, nó được phủ một tấm grap màu xanh lam. Có mùi hương thoang thoảng của cỏ thơm.

- Phòng tân hôn của em đó! Hehehe… - Quân bật cười dâm đãng.

(T_T) Tôi suýt chút nữa là té xuống đất khi nghe hắn nói ba chữ “phòng tân hôn”. Cái gì mà có cả vụ này nữa, bộ tôi có nói là đám cưới với hắn sao? Tôi có nói là sẽ cho hắn làm thịt tối nay sao? Có hồi nào!

- Phòng anh đẹp quá! – Tôi giả vờ không chú ý, nói đại một câu nhằm mục đích đánh lạc hướng Quân đi, cho hắn quên phứt ba cái chuyện… xyz trong đầu.

- Thích không? – Quân cười.

- Thích!

- Mai mốt lấy anh rồi ở đây luôn, chịu hong?

~!@#~!%$#^@$^&**%^&

Tôi ho sặc sụa ngay sau đó.

- Ặc… Ặc… Occc…

- Nói thiệt đó! Anh không nói giỡn chơi đâu. – Quân nghiêm nghị nhìn tôi.

- Ờ thì… thì thiệt! – (~_~) Không lẽ Quân muốn lấy tôi thật sao? Hi vọng là hắn nói chơi.

Chúng tôi im lặng mất mấy phút.

Tôi không dám quay lưng lại đằng sau, Quân đang nằm ở đó.

- Cho anh “xử” em đi! – Rõ rồi! Hắn cuối cùng cũng đã lộ nguyên hình là một con dê đực. Tôi biết chắc chắn là không một tên Top nào có máu lạnh nổi. Đều là một đám dê máu nóng, lúc nào cũng nặng nề tư tưởng “tình dục” trong não.

- … - Tôi biết nói gì hơn là chỉ im lặng vào lúc chứ. Nói không cũng không được mà nói ờ cũng càng khó. Nửa này thì tôi sợ mà nửa kia thì… cũng bị cái không gian này nó làm cho kích thích dữ dội.

Dây thần kinh thái dương của tôi giật đến độ có thể nghe “bực bực” bên tai.

- Em không nói nghĩa là em đồng ý? – Quân tiếp tục hỏi tôi.

- … - Về phần tôi, tôi cũng tiếp tục im lặng.

- Đồng ý phải hong? – Không đợi tôi nói gì thêm, Quân hành động ngay sau đó.

Một cánh tay dịu dàng nhưng không kém phần quyết liệt kéo tôi nằm xuống giường. Ba mươi giây sau, một màn mây mưa thành hình.

Sau mây mưa là gió bão phải không?

- “Làm gì đi!” – Tôi tự nói với bản thân mình.

Quả thực tôi không biết làm gì.

- “Chết rồi!! Làm gì bây giờ? Tới luôn hay là… Mình dại trai quá rồi…”

Mây đen kéo đặc bầu trời, mưa nhỏ hạt buông khắp không gian.

- “Con trai gì có gì mà mất, cho thì cho!” – Tôi nghĩ đến chiều tối nhất trong suy nghĩ của mình.

Tay tôi sờ soạng khắp nơi, đúng lúc đó tôi đã bắt được… một vật gì đó cưng cứng mà âm ấm. (@_@)

- Ui da… Sao em bạo lực quá dzạ? – Tiếng rên của Quân vang vọng trong đêm tối.

Quả thực tôi thấy mình hơi quá đà, dẫu sao thì… cũng không nên mạnh như vậy.

- Ai bỉu anh nói… Anh đòi tới mần chi?

- Cũng không cần em ác dzậy chớ? Đau muốn chết!

Mắc cỡ, tôi lồm cồm bò dậy rồi rúc vào cái chăn bông liền lúc ấy. Tay vẫn không buông bảo vật của mình ra.

Hú hồn! Mém xíu là tôi thành miếng thịt bị… xiên ngang rồi. Hên là chụp phải nó.

- Xịt!!! Đau quá chừng! – Quân vẫn còn rên rỉ ngoài đó.

Xin nói thêm là “bảo vật” cưng cứng, dài dài mà âm ấm lúc đó tôi chụp phải là ống đèn ngủ chứ hong phải cái mà… đầy đủ ý nghĩa, món đồ gia bảo của “cánh đàn ông” chúng ta nha. Ống đèn ngủ huỳnh quang được ghim điện nên âm ấm là phải thôi. Nó cũng đồng thời là hung khí để tôi… (^_^!) đập đầu Quân trong lúc mình đang bí lối và không thể nào nhắm chừng việc khiến anh ấy dừng bằng cách chi cho đặng.

Tôi đập hơi mạnh tay thì phải?

- “Mày điên rồi! Sao mày đập ảnh mạnh quá dzậy thằng ngu?” – Tôi lấy tay tát vào mặt lia lịa khi nghĩ tới chuyện ngu ngốc mình vừa làm ra. – “Rủi ảnh bị chập dây thần kinh thì sao? Lỡ ảnh mất trí rồi quên luôn mày thì mày có gánh tránh nhiệm được không?”

Lúc đó tôi xấu hổ đến chết rồi. Phải mà tôi chịu nằm im để cho… thì đâu có tới nỗi nào.