Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ

Chương 903




Chương 903

 

Bây giờ, cô đang đứng ở đây thay cho Thẩm Thanh, chắc chắn Thẩm Thanh sẽ rất vui.

 

Con ông ấy, đã đến lúc phải trả thù rồi…

 

Hứa Trúc Linh bước xuống sau khi nói lời cảm ơn, và Cố Thành Trung ở chỗ này cũng biết được sự thật từ Diên.

 

Đây chính là sắp xếp của Thiện Ngôn Minh Phúc.

 

Anh lập tức hiểu được Ngôn Minh Phúc muốn làm gì, vì thế đã đưa Hứa Trúc Linh vội vàng rời khỏi hội trường.

 

Lance đã mắc sai lầm, tạm thời rời khỏi lâu đài, lấy công chuộc tội ở một sản nghiệp bị bỏ hoang của Kettering.

 

Vì đã là sản nghiệp bỏ hoang nên làm gì cũng khó, đồng nghĩa với việc Lance không bao giờ có thể quay lại Kettering được nữa.

 

Sự kiện từ thiện này do Kettering tổ chức, Antonio không có thời gian để làm gì cả, không ai có thể quan tâm đến sự sống chết của Lance.

 

Cho dù ngày mai biết được tin tức về người chết thì cũng đã có tin tức về tiệc từ thiện che đậy, có tin tức về việc Hứa Trúc Linh thay thế Thẩm Thanh nhận giải, vì thế sẽ không ai quan tâm đến cái chết của Lance.

 

Đây là cơ hội tốt nhất để ông ấy bắt đầu động thủ!

 

Cố Thành Trung vội vã đưa Hứa Trúc Linh đến nơi ở của Lance.

 

Từ xa xa đã nhìn thấy được một ngọn lửa lớn.

 

Trang viên ở ngoại ô bị cháy đến mức khủng khiếp.

 

Và có vài người đang nằm ngổn ngang ở cửa, và chỉ có một người đang ngồi, đó là Ngôn Minh Phúc.

 

Chính xác mà nói, ông ấy đang ngồi xổm trên mặt đất, trên má chảy nhiều máu, trên trán có một vết cắt sắc nhọn với vết thương dài mười centimet.

 

Trong miệng vết thương có thể nhìn thấy phần thịt trắng bên trong, vô cùng kinh hãi.

 

Còn Lance thì năm trên mặt đất, hai mắt mở to, cơ thể đây những lỗ máu, và rõ ràng là anh ta đã chết.

 

Nhưng…

 

Ngôn Minh Phúc vẫn cầm con dao găm lên và đâm xuống cơ thể anh ta từng nhát một.

 

Hành động này giống như một chiếc máy đã được lập trình, không hề có ý định dừng lại.

 

Khi nghe thấy tiếng bước chân, ông ấy mới vặn cổ nhìn về phía bọn họ.

 

Hứa Trúc Linh kinh sợ nhìn ông ấy, trong phút chốc nước mắt đã lăn dài.

 

Cô bịt chặt miệng vì sợ mình sẽ hét thành tiếng.

 

Mùi máu tanh nồng nặc và mùi mọi thứ đang bốc cháy khiến cô vô cùng khó chịu.

 

Cô nhanh chóng bước tới và quỳ gối xuống trước Ngôn Minh Phúc.

 

“Bố nuôi… bố… bố đừng nhúc nhích, con sẽ gọi xe cấp cứu!”

 

Cô lấy điện thoại di động ra để gọi, nhưng Ngôn Minh Phúc run rẩy đưa tay ra và cúp máy.

 

“Con đã đến rồi, con có mang giải thưởng của Thẩm Thanh tới không?”

 

“Bố nuôi, bây giờ bố nên đến bệnh viện chữa trị cho tốt đi.

 

Bố đang bị chảy máu, nghe lời con được không?”

 

“Bố sẽ không đi, bố không thể đi được nữa. Nhìn thấy các con là bố an tâm rồi. Hãy mang xác bố về và chôn cùng chỗ với mẹ nuôi của con. Điều duy nhất bố có thể làm cho bà ấy, bố đã làm được rồi, bây giờ bố chết cũng không hối tiếc “

 

“Không..” Hứa Trúc Linh khóc rống lên: “Anh Ngôn Phúc Lâm thì làm sao? Nếu bố đi rồi, anh ấy sẽ mồ côi cả bố mẹ”

 

“Mồ côi.” Hai từ này đã đánh sâu vào trái tim của Ngôn Minh Phúc.

 

Ông ấy đã khắc lời thề với Thẩm Thanh.