Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Chương 342




Chương 342: Đi khỏi nhà họ Phó (3)

Tôi nói vậy là thật lòng, nhưng đừng ai
nói những lời này như tôi, bời vì bất kỳ một
người phụ nữ kiêu ngạo nào cũng không
cho phép bản thân bị sỉ nhục như vậy, vậy
nên Mạc Hạnh Nguyên cũng tức giận.

Khi Mạc Hạnh Nguyên định tát tôi, cô
ta đã bị Cố Diệc Hàn nhanh chân chạy đến
cản lại. Lâu rồi không gặp, tôi thấy sắc mặt
của người đàn ông này càng âm trầm hơn,
vẻ dữ dơn trên mặt càng đáng sợ hơn.

“Đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối
cùng, nếu sau này tôi lại phát hiện cô làm
vậy thì cô cũng đừng cần cái tay này nữa.”
Giọng nói của người đàn ông bị ép xuống
rất thấp, nhưng vẻ lãnh khốc trong mắt có

thể nhìn thấy rất rõ.

Mạc Hạnh Nguyên bị anh ta hất tay ra,
có lẽ là do lực tay của anh ta quá lớn nên
cồ tay của cô ta bị đỏ cà một mảng lớn.

Mạc Hạnh Nguyên cười lạnh, nói bằng
giọng khá là châm chọc: “Sao lại hết người
này đến người khác thế này. Thầm Xuân
Hinh, chị đáng ghét hơn tôi nghĩ lắm đầy,
một bên hường thụ tình yêu của Phó
Thắng Nam, một bên nghĩ tới một người
đàn ông khác, thật buồn nôn!

Tôi mím môi, không lên tiếng.

Ngược lại là Cố Diệc Hàn đáp trà với
giọng nói lạnh lẽo: “Buồn nôn? Buồn nôn
cái gì? Cô không chiếm được ai nên cảm
thấy buồn nôn à? Cô ấy có tư cách, có bản
lĩnh được nhiều người yêu thương thì liên
quan gì đến cô?”

Miệng mồm của anh ta vẫn độc trước

sau như một. Đọc full tại truyen one

Không nghi ngờ gì nữa, những lời mà
Cố Diệc Hàn vừa nói đã khẳng định tình
cảm mà anh ta dành cho tôi. Tuy Mạc
Hạnh Nguyên khinh thường nhưng sự
ghen ghét trong ánh mắt lại rất rõ ràng.

Tầm mắt của cô ta dao động giữa tôi
và Cố Diệc Hàn, sau đó cô ta đột nhiên
cười lạnh, nghe châm chọc vô cùng: “Anh
yêu Thẩm Xuân Hinh, vợ chưa cưới của
anh có biết không?”

Cố Diệc Hàn nhíu mày, trên khuôn mặt
đã lạnh lẽo như băng: “Liên quan gì tới
cô?”

Mạc Hạnh Nguyên ngậm họng, thật
sự rất không cam tâm.

“Đúng là không liên quan gì đến tôi,
tôi chỉ tốt bụng nhắc nhờ mà thôi. Thầm
Xuân Hinh, tốt nhất là cô nên sống yên

ận đi, nghĩ xem, với địa vị bây giờ của

và Nhớ  truyen.one nhé, chúc luôn vui

Phó Thắng Nam và Tồng giám đốc Cố, nếu
không cần thận bị lộ ra chuyện này thì cô
sẽ như thế nào?”

Lời nói của cô ta mang theo sự đe dọa
rất rõ, tôi thật sự rất bội phục Mạc Hạnh
Nguyên, dù chúng nó bị truyền đến tai Phó
Thắng Nam hay Cế Diệc Hàn thì đều là tự
tìm đường chết, thế mà bây giờ cô ta lại
còn nói ra ngay trước mặt Cố Diệc Hàn.

Huống hồ, Trần Văn Nghĩa, người luôn
có lòng cảnh giác, cũng đang ở đây, những
lời này sẽ được truyền lại nguyên văn đến
tai Phó Thắng Nam.

Vốn dĩ tôi còn hơi hâm mộ với Mạc
Hạnh Nguyên của bây giờ, nhưng lúc này,
tôi không khỏi cảm thấy: ‘À, chỉ vậy mà
thôi.

Trông Cố Diệc Hàn rất tức giận, lạnh
lùng nắm cổ tay của Mạc Hạnh Nguyên
lên. Trên khuôn mặt của người đàn ông ấy

 

là sự khát máu lạnh buốt giá: “Cô nên lấy
làm may mắn vì tôi không đánh phụ nữ,
nếu không…”

Anh ta hất tay lên, Mạc Hạnh Nguyên
lập tức ngã lên xe của cô ta, có hơi bần
thần.

Mạc Hạnh Nguyên vịn vào xe mình,
môi cô ta trắng bệch. Dù sao cô ta vẫn là
một người phụ nữ, bị một người đàn ông
đối xử như vậy thì ai cũng sẽ bị đả kích.

Cố Diệc Hàn không phải là quân tử gì,
anh ta lạnh lùng nhìn về phía cô ta và cảnh
cáo: “Tốt nhất là cô nên cách xa cô ấy, chỉ
dựa vào bản lĩnh bây giờ của cô thì cô còn
chưa đủ tư cách đề động vào cô ấy đâu.”

Mạc Hạnh Nguyên là đã bị dọa sợ, cô
ta nhanh chóng vào xe của mình với sắc
mặt trắng tái.

Bốn năm trôi qua, gặp lại Cố Diệc Hàn,
ưa nói tới có cảm xúc, chằng qua là cảm

 

thấy thời gian quá nhanh chóng.

Người phá vỡ bầu không khí im lặng là
Cố Diệc Hàn, anh ta nói: “Nếu đã ly hôn thì
vì sao em còn muốn sống dưới cùng một
mái nhà với anh ta vậy? Em có thề ra ngoài
ở mà, anh sẽ mua cho em một căn nhà,
trang trí bằng những thứ trước đây em
thích.”

Tôi cảm thấy hơi buồn cười, nhưng
cuối cùng không thề bật cười. Tôi nhìn anh
ta, khá bình tính mà nói: “Cho dù tôi và anh
ấy đã ly hôn thì cũng mang danh hiệu vợ
trước, nhưng tôi qua sống dưới mái hiên
với anh thì dùng lý do gì đây?”

Cố Diệc Hàn nhíu mày, nét mặt có
chút vội vàng: “Sao cũng được, em muốn
dùng lý do gì cũng được, chỉ cần em muốn,
anh đều cho em cả.”

Tôi yếu ớt cười, hỏi: “Là vợ cũng được
sao?”

**********

Truyen.one xin giới thiệu tới bạn đọc truyện

Theo Đuổi Vợ Câm

**********

Thân thể của Cố Diệc Hàn hơi cứng
ngắc lại, anh ta không dám lộ ra vẻ ngạc
nhiên mừng rỡ quá rõ: “Nếu em muốn thì
anh vui lắm.”

Tôi thờ dài: “Cố Diệc Hàn à, anh đã
đính hôn rồi, Helen là một cô gái tốt, anh
không nên tùy tiện ném viên ngọc trong
tay đi mà nhặt một tảng đá, như thế thì
ngốc quá. Bốn năm trước, chúng ta đã nói
với nhau rõ ràng là tôi và anh vĩnh viễn chỉ
có thề là bạn bè. Tôi yêu Phó Thắng Nam,
dù thời gian qua bao lâu thì cũng chỉ cần
anh ấy, cả đời mà anh nói quá ngắn, tôi
không thề băn khoăn đến suy nghĩ của tất
cả mọi người. Tôi hi vọng anh sống tốt,
nhưng cũng chỉ là hi vọng mà thôi.”

Tôi không biết tôi nói vậy đã rõ ràng
chưa, nhưng ít ra tôi đã từ chối một cách
minh bạch.

Cố Diệc Hàn im lặng một lát, trên

 

khuôn mặt không có vẻ thất vọng suy sụp
mà vẫn bình tĩnh như trước đây. Anh ta nói:
“Anh không yêu cầu em yêu anh, anh chì
cần biết anh muốn cái gì là được rồi.”

Cố Diệc Hàn tới gần tôi, thấp giọng
nói: “Anh hối hận đã không làm gì vào cái
đêm của bốn năm trước.”

Tôi giật mình, ngước mắt lên nhìn anh
ta, tức giận nói: “Anh là người đã bày kế
ư2”

Vào tối Giao thừa của bốn năm trước,
tôi lái xe đến sân bay để đón Thầm Minh
Thành nhưng trên đường đi lại bị bắt cóc.
Khi đó mặc dù nhà họ Phó có tiếng tăm
nhưng tầm ảnh hường rất có hạn, lại thêm
nhà họ Phó tại thành phố Giang Ninh có
chút thực lực nên chuyện đó đã bị che đậy.
Về sau, cả nhà họ Thẩm và nhà họ Phó
đều không thể điều tra ra được người đã
bắt cóc tôi vào tối hôm đó là ai, chuyện

 

này cũng làm cho Phó Bảo Hân phải chịu
tiếng xấu vô cớ.

Phó Bảo Hân ngồi tù hai năm, Mạc
Hạnh Nguyên thì bị nhà họ Mạc đuổi ra
ngoài. Sau này tôi đi khỏi thành phố Giang
Ninh, rồi việc này bị lãng quên một cách kì
lạ. Nếu lúc này không nhắc đến thì có lẽ cả
đời này tôi đều cho rằng Phó Bảo Hân là
người đã làm ra chuyện đó.

Thảo nào bốn năm qua Phó Bảo Hân
luôn nghĩ cách đề tôi và Phó Thắng Nam
hoàn toàn chia lìa. Vì bà ta hận tôi.

Cố Diệc Hàn khẽ cười nhưng lại nghe
khá lạnh lùng: “Anh vốn định chỉ khiến em
và Phó Thắng Nam hoàn toàn hết tình cảm
với nhau, nhưng không ngờ hai người càng
ngày càng mặn nồng với nhau. Còn có một
điều làm anh ngoài ý muốn là chính anh ta
lại khiến hai người ly hôn.”

Cố Diệc Hàn nhìn tôi, đã nhiều năm

 

không gặp được người mình mong mỏi,

trong lòng anh ta đã không còn những
thân mật và ân tình nữa, bây giờ gặp lại,
hầu như chỉ còn là không cam tâm.

Cố Diệc Hàn nói: “Hai người đã ly hôn
thì tại sao không làm cho trọn chút chứ?”

Tôi thờ dài, không thể nào làm anh ta
tiêu tan đi những suy nghĩ cố chấp ấy. Tôi
ngửa đầu nhìn ánh mặt trời hơi gay gắt, híp
mắt nói: “Cố Diệc Hàn, tôi muốn tự chăm
lo cho cuộc sống của mình.”

Chung quy vẫn là người mà mình
mang ơn, tôi không thể nói ra những lời
quá ác độc thằng thừng.

Cố Diệc Hàn mím môi, không nói gì,
một lúc sau mới lên tiếng: “Anh có thề cho
em một cuộc sống mà em mong muến.”

Anh ta quá bướng bình, tôi cũng
chẳng biết nên nói thế nào cho anh ta

.z

u, chỉ đành thở dài: “Không còn sớm

 

nữa, tôi cần phải về.”

Quay người lại, tôi thấy Trần Văn
Nghĩa đi về phía tôi và nhẹ nhàng thờ ra,
có vẻ anh ta lo lắng tôi sẽ đi với Cố Diệc
Hàn.

Nhưng suy nghĩ đã ăn sâu bám rễ sao
có thề tiêu tan một cách dễ dàng, cồ tay
tôi bị Cố Diệc Hàn giữ chặt, tôi nghe anh ta
nói: “Chuyện bốn năm trước anh đã chụp
hình lại rồi, em cũng đã nói, qua bốn năm,
là người đều sẽ thay đồi. Bốn năm trước
anh không ép em là vì muốn thử áp dụng
cách của em, nhưng em lại không chịu.
Anh cũng không đề ý dưa bị cưỡng ép lấy
xuống có ngọt hay không. Nếu Phó Thắng
Nam không lo lắng cho danh dự của anh ta

thì anh không ngại cho anh ta một cú đả
kích vào thời điểm này đâu.”