Tổng Tài, Phu Nhân Lại Bỏ Trốn Rồi

Chương 75




Bạch Niên Vũ ôm Tiêu Tiểu Diệp ra khỏi ngân hàng thì một cảnh sát đã chặn lại.

" Mr. Krisen, đội trưởng của chúng tôi muốn gặp anh." Anh ta lịch sự nói.

Cũng lúc đó, vị đội trưởng kia đi tới, khuôn mặt hầm hừ, " Mr. Krisen, hành động vừa rồi của ngài chính là cản trở người thi hành công vụ, nếu như có sơ suất thì sự an toàn của các con tin sẽ bị đe doạ."

" Người của tôi dùng mười phút để hạ hết tất cả bọn khủng bố trong khi các ông ngồi chầu ba mươi phút mà chẳng thể khiến chúng nhả ra một con tin." Bạch Niên Vũ lạnh nói, khí thể của anh khiến cho vị đội trưởng kia hơi sợ.

" Nhưng như vậy cũng không được." Anh ta lắc đầu.

" Vợ tôi bị kẹt trong đó, tôi không muốn tính mạng cô ấy bị đe doạ bất cứ lúc nào."

Bạch Niên Vũ nói xong thì đưa cô tới thẳng xe, để lại phía sau vị đội trưởng với khuôn mặt tái xanh.

" Không bị thương?" Bạch Niên Vũ nhìn vết máu dính trên tay cô, nhíu mày.

" Là máu của Vincent."

" Lần sau đừng để gặp nguy hiểm. Nếu còn có thì tôi sẽ xử chết em." Bạch Niên Vũ vuốt mái tóc có phần hỗn loạn của cô, dịu dàng nói.

" Được. Nhưng lỡ may em bị người ta bắt cóc thì sao?" Tiêu Tiểu Diệp cố ý trêu đùa cô.

" Quy tội vào em hết. Em bị bắt cóc tức là em bỏ trốn."

"...." logic gì đây vậy?

" Nhưng mà sao Erik lại trở thành anh nhanh như vậy?" Cô lúc này mới nhớ tới vấn đề, người gọi cho cô lúc đấy là Erik mà.

" Em lưu luyến hắn ư?" Bạch Niên Vũ có vẻ không vui.

Cô nhanh chóng lắc đầu.

Bạch Niên Vũ cầm tay cô đặt trước ngực mình, " Em chiếm vị trí rất quan trọng trong trái tim tôi."

Tiêu Tiểu Diệp xúc động tràn đầy.

Nhưng, ở đây xuất hiện một cái bóng đèn rất sáng...

" Gia, có cần tôi xuống cho hai người tình tứ không?" Thần Dực chứng kiến một màn " lâm li bi đát", gãi đầu hỏi.

Cả hai người kia đen mặt. Bạch Niên Vũ thì tức giận còn Tiểu Diệp thì đỏ mặt.

" Anh tới đây bao giờ vậy?" Tiêu Tiểu Diệp ngạc nhiên vì sự xuất hiện của Thầm Dực.

" Sáng nay tôi mới tới." Thần Dực gãi đầu.

Bạch Niên Vũ bị phá hư chuyện tốt, mặt tối sầm.

" Tạm biệt tiền lương đi." Vũ sẹo said.

Thần Dực ôm trái tim đang đau khổ của mình, " thiếu gia, ngài nỡ lòng nào tuyệt tình vậy?"

" Tiền thưởng out!"

" Không được."

Chính là không làm gì cũng bị dính chưởng, chỉ là có lòng hảo tâm nhắc nhở chút, ai ngờ lại bay mất tiền.

Ai cho Dực công đạo.

***

" Kelly à, thương xót cho tôi đi..." Vincent nằm trên giường bệnh, méo mặt nói với Tiêu Tiểu Diệp.

Đây có giống người vừa bị khủng bố bắn không?

" Kelly à, lưng của tôi bị thương rất thê thảm." Vincent tiếp tục.

" Chú có cần anh gãi hộ cho không?" Bạch Niên Vũ trừng mắt. Thằng mất dạy, vừa cứu được vợ anh xong là tính quyến rũ vợ anh luôn sao?

Vincent lắc đầu.

" Tốt." Bạch Niên Vũ cười.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn Vincent tội nghiệp phải nằm úp trên giường bệnh thì càng thấy áy náy.

" Vincent, thực sự rất cảm ơn cậu."

" Kelly, thơm tôi một cái là được." Vincent vô lại nói.

Cạch... Súng đã mở chốt an toàn.

Vincent nhanh chóng im lặng còn Tiêu Tiểu Diệp thì ngạc nhiên.

" Thăm cũng thăm rồi, giờ về đi." Vincent bĩu môi nói.

" Chú rất có tấm lòng làm việc thiện, anh quyết định tặng chú mỏ kim cương mà anh mới cướp được từ tay Lâm Thiên Dương." Bạch Niên Vũ dù sao thì cũng không phải là người vô ơn.

Tiểu Diệp cứng đờ người, mạng cô đáng giá bằng một cái mỏ kim cương sao, mà khoan đã, cướp từ tay Lâm Thiên Dương chẳng phải là cướp của Tĩnh gia à....

" Coi như anh có lòng hảo tâm." Vincent gật đầu.

***

"  Anh nói mạng em đắt giá thế sao?" Tiểu Diệp tò mò.

Bạch Niên Vũ dịu dàng nhìn cô, " Một mỏ vẫn còn ít."

Đại ca, chúng tôi biết anh giàu rồi, không cần khoe.

" Thế nhường nào là đủ?"

" Toàn bộ trái đất."

Cảm động vler luôn ý!

" Bóng đèn" Thần Dực nãy giỡ vẫn ôm một khối hờn căm trong lòng.

" Hay là mình tặng thêm một cái hồ cá nhỉ?" Bạch Niên Vũ nói.

"..."

Vũ hãy thấu cho lòng Vincent......

Hắt chìu.... - Vincent bị gọi hồn.

***

" Hoàng tử William, kế hoạch của chúng ta hôm nay bị gián đoạn."

William ngồi trên giường rửa vết thương do mảnh bom văng qua, chỉ gật đầu nhẹ.

" Người hoàng gia có động thái gì không?" William hỏi.

" Đã bắt đầu họp, bọn họ nghi ngờ vụ Công nương Tris chết và khủng bố hôm nay là có âm mưu chuẩn bị từ trước." Vệ sĩ tiếp tục báo cáo.

Hừ!

William cười khẽ." Hôm nay thực ra cũng không lỗ nhiều, cuối cùng tôi cũng biết điểm yếu của Erik Krisen rồi."

" Tĩnh gia cũng bắt đầu hành động."

" Chậc chậc, không ngờ cuộc đối đầu này bây giờ lại nhiều cường thủ vậy."

***

" Vincent à, cậu quả là hi sinh vì tình yêu mà!" William nhìn Vincent nằm úp trên giường, cười lớn.

" Câm miệng." Vincent trợn mắt.

" Nếu lúc đó cậu không chắn giúp cho cô ta thì chắc chắn tôi đã thành công rồi." William nói.

" Đừng bao giờ có ý định hãm hại Kelly, anh không làm nổi đâu."

" Tại sao?"

" Erik tuyệt đối sẽ bảo vệ được cho cô ấy."

William gật đầu cười khinh, anh ta để lại trên mặt bàn bó hoa rồi đi ra.

" Anh thừa biết năm ấy là ngoài ý muốn mà!" Vincent đột nhiên nói.

Bước chân của William ngừng lại nhưng một lúc sau bóng hình cao ngạo đó lại tiếp tục đi.

" Chuyện ngày đó đã là tro tàn rồi."

***

" Niên Vũ, rốt cuộc anh và William đã từng xảy ra chuyện gì sao?" Tiêu Tiểu Diệp ngồi trong lòng Bạch Niên Vũ, đem mọi thắc mắc của mình hỏi.

Bạch Niên Vũ hơi sững người.

" Đúng là đã từng có chuyện." Anh ưu trầm.

" Chuyện gì vậy?"

" Em không nên biết." Bạch Niên Vũ ôm chặt cô.

Tiêu Tiểu Diệp biết Bạch Niên Vũ không muốn nói nên cũng không hỏi nữa.

" Trong giới hắc đạo, tranh quyền là việc thường xuyên, đã dấn thân vào thế giới ngầm chính là phải biết đạp lên danh dự, sinh mạng của nhau mà tồn tại. Kẻ mạnh thì sống, kẻ yếu chết. Quy luật vận hành của Hắc đạo là vậy. William, hắn chính là theo nó. Một vị hoàng tử không ra hoàng tử, mafia không ra mafia." Anh chậm rãi nói.

" Nhưng tại sao anh ta không an ổn ở bạch đạo?"

" Bởi vì hắn đã mất niềm tin vào bạch đạo, hắn không còn quan tâm đến luật pháp hay cái thể chế của hoàng gia nữa. Thứ hắn quan tâm chỉ là quyền lực."

Tiểu Diệp khẽ cười, " Vậy thứ anh quan tâm là gì?"

Bạch Niên Vũ hôn lên môi cô, " Em."

Hai người kia quấn quýt lấy nhau.

Lần này " bóng đèn" Thần Dực đã biết tắt điện.

" Bỗng nhiên em nhớ Trung Quốc." Tiêu Tiểu Diệp than thở.

" Có muốn về không?"

" Có."

" Anh cũnh định đưa em về."

" Tại sao?" Cô ngạc nhiên.

" Nơi này quá nguy hiểm, hơn nữa phần độc tố trong cơ thể em tạm thời cũng đã loại bỏ gần hết, chỉ còn gốc độc nữa, trong thời gian tới, nó sẽ không phát tác." Bạch Niên Vũ nói.

" Anh sẽ trở về cùng em?"

" Chưa thể."

"..."

" Ngày mai, Thiên Dương sẽ tới đây đưa em về. Không có anh bên cạnh thì nhất định phải tự chăm sóc bản thân nhé."

" Được."