Tổng Tài, Phu Nhân Lại Bỏ Trốn Rồi

Chương 76




Bạch Niên Vũ kéo áo lông giúp Tiểu Diệp, hôn lên trán cô, " Không có anh bên cạnh thì nhất định phải tự chăm sóc bản thân cho tốt."

Tiêu Tiểu Diệp mỉm cười, ôm chặt anh, " Anh cũng vậy nhé! Nhớ em thì nhớ gọi cho em, còn nữa đừng để Erik gọi quấy em nhé!" 

Anh bất giác mỉm cười, " Nghe lời em cả..."

"" Hai người xong chưa vậy? Thời tiết giờ âm độ đấy." Lâm Thiên Dương co ro ôm bản thân, chứng kiến cảnh mùi mẫn của hai vị kia, bất mãn.

" Chú cứ nóng!" Bạch Niên Vũ lườm cậu ta.

Lâm Thiên Dương cười ngây ngô rồi tiếp tục co ro, " Phận làm bóng đèn chẳng thể sáng."

Tiêu Tiểu Diệp xem như vẫn có lòng thương người, nhanh chóng tạm biệt Bạch Niên Vũ rồi bước lên máy bay.

***

" Một tháng rưỡi này biến mất đi đâu đấy?" Cung Ân Thần hẹn gặp cô ở quán coffee, đầu tiên liền hỏi ngay.

" Đi Anh chữa bệnh." Tiêu Tiểu Diệp cười.

" Diệp cẩu mà bị bệnh thì cả giống chó đều tuyệt chủng." Cung Ân Thần tỏ vẻ không tin, còn đá đểu.

Tiêu Tiểu Diệp biết không thể nói lí với cô bạn của mình nên chỉ cười vu vơ.

" Nhờ lão công của cậu mà giờ Tiểu Màn Thầu rất nổi tiếng ở trường." Cung Ân Thần nhắc lại tội trạng của Bạch Niên Vũ.

Tiêu Tiểu Diệp bây giờ mới nhớ đến...

" Tôi không xử chết hắn là lạ!" Cung Ân Thần nghiến răng.

" Đại tỉ, là chồng của tôi,không phải tôi." Tiêu Tiểu Diệp xua tay.

" Lấy chồng theo chồng, lấy chó theo chó."

"..."

Cung Ân Thần mắng mỏ cô một trận tơi bời. Tiêu Tiểu Diệp trong lòng ấm ức, nhất định tối nay cô sẽ xả nỗi giận ngày hôm nay với Bạch Niên Vũ.

" Tiêu Tiểu Diệp, cậu nói xem, giả sử có một người lúc nào cậu cũng nghĩ là anh ta hận cậu cho đến khi cậu biết được sự thật rằng anh ta rất yêu cậu thì cậu sẽ như thế nào?" Cung Ân Thần lấy thìa khuấy li coffee, mặt hơi rầu rầu.

Tiêu Tiểu Diệp nhìn cô bạn của mình, đã phần nào đoán được.

" Đừng hỏi ý kiến tôi, là cậu mới đúng." Cô bình thản nói, chuyện riêng nhà người, ai nỡ xen vào.

Cung Ân Thần ngẩng đầu lên, nụ cười chợt nở trên môi, " Tôi ư? Tôi sẽ tiếp tục hận anh ta, dựa vào cái gì mà anh ta có quyền quyết định nhưng tôi lại là người phải chịu chứ. Anh ta nghĩ đó là tốt cho tôi nhưng suy cho cùng, tổn thương vẫn là tôi."

Tiêu Tiểu Diệp đơ người, hình như không đúng theo kịch bản thì phải.

" Nhưng mà hận tới đâu, yêu tới đó." Cung Ân Thần tiếp tục nói.

Phải thế chứ, suýt nữa thì hỏng mất kịch bản.

" Hai người quyết định quay lại với nhau ư?"" Tiêu Tiểu Diệp hỏi.

" Căn bản, chúng tôi chưa từng chia tay thì lấy gì mà quay lại."

Đập mẹ đầu vào đậu phụ chết cho xong. Văn thơ lai láng vậy mà cuối cùng nói ra một câu mất niềm tin quá.

" Vậy Tiểu Màn Thầu đã gặp Thẩm Hạ Thiên chưa?" 

Nhắc đến vấn đề này, Cung Ân Thần truy tội.

" Chẳng phải nhờ lão công của cậu mà nó đã biết bố nó là ai sao, đã thế lại còn thông đồng với Thẩm Cẩu Huyết kia tán tỉnh tôi nữa chứ." 

Bạch Niên Vũ, anh lại hại em rồi.

" Còn nữa, hai người các cậu đã tiêm cái gì vào đầu con tôi mà khiến nó ngày nào cũng hỏi tôi bao nuôi là gì... "

Bạch Niên Vũ....

..............Lược bỏ mấy ngàn chữ.........

***

" Ngày đầu không có anh cảm thấy thế nào?" Bạch Niên Vũ gọi điện về cho cô, ân cần hỏi.

" Vì anh mà em ăn chửi thảm hại." Cô rầu rĩ.

" Ai dám chửi em, để anh đưa vào hồ cá." Bạch Niên Vũ ngạc nhiên.

" Cung Ân Thần."

" Hình như cá vừa được cho ăn no, để lúc khác." 

Chỉ được cái mạnh miệng.

" Thẩm Hạ Thiên và Cung Ân Thần về bên nhau rồi. Thật mừng cho hai người họ."" Tiêu Tiểu Diệp nhẹ nói, bao năm đau khổ, cuối cùng Cung Ân Thần cũng có thể hạnh phúc rồi.

" Vậy chúng ta bao giờ mới về bên nhau?"" Bạch Niên Vũ đột nhiên hỏi khiến cô không tài nào trả lời được.

" Chúng ta chẳng phải đã..."

" Ý anh là chúng ta còn thiếu nhau một đám cưới."

""...."

Ừ hứ, hai người đã kết hôn được gần ba tháng rồi mà chưa có hôn lễ.

" Chờ anh về rồi mình tổ chức hôn lễ."

"..."

Đây là câu nói khiến cho Tiêu Tiểu Diệp cảm động nhất. Cho dù sau này bao biến cố, hiểu lầm, trắc trở thì cô vẫn luôn ghi nhớ câu nói của anh ngày ấy, anh nói, chờ anh về rồi hai người cùng tổ chức hôn lễ.

****

London, Anh.

Bạch Niên Vũ tám chuyện với Tiêu Tiểu Diệp xong thì hạnh phúc ngồi trên ghế, tự cười.

" Gia, kho hàng của chúng ta đã được gửi tới cho ngài Joane rồi ạ!" Thần Dực kiềm chế tính tò mò của mình, tiếp tục thông báo.

" Ờ!" Bạch Niên Vũ gật đầu.

" Chú nói xem tôi nên tổ chức đám cưới ở đâu?" 

" Cung điện Taj Umaid Bhawan, Jodhpur ở Ấn Độ - Chỗ mà năm ấy Thẩm tiên sinh tổ chức." Thần Dực nêu ý kiến.

" Không được, có người làm rồi."

" Hawaii."

" No."

" Rarotonga, nằm ở trung tâm quần đảo Cook, đảo ngọc bé nhỏ Rarotonga được mẹ thiên nhiên ưu ái ban tặng những vùng nước xanh trong như ngọc bích từ biển Nam Thái Bình Dương. Điều này thật hoàn hảo cho hôn lễ của hai người."

" No."

" Bali."

" No."

Cái gì ngài cũng không ưng vậy còn hỏi tôi làm gì...

" Tôi nghĩ là nên ở trên hồ cá, vừa gần gũi thiên nhiên lại vừa khiến cho tất cả bảo bối được chiêm ngưỡng chủ mẫu của chúng." Bạch Niên Vũ tỏ vẻ rất đắc ý.

Thần Dực: ( "!") Chúa trời hiển linh cứu rỗi gia nhà con!

" Gia, đã tìm được tổ chức của bọn khủng bố lần trước." Bạch Niên Vũ nhận được điện thoại.

" Xử!"

" Vâng."

" Còn nữa, tuyên bố với hắc đạo một câu."

" Câu gì ạ?"

" Kẻ nào dám động tới lão bà của gia thì chúc mừng, các người đã giành được một vé đi tắm ở hồ cá nhà gia."

Thần Dực: chẳng hiểu sao hồ cá lại chiếm được cảm tình của lão đại vậy nhỉ?