Tổng Tài, Phu Nhân Lại Bỏ Trốn Rồi

Chương 77




Bạch phu nhân nghe tin Tiêu Tiểu Diệp trở về thì đã hứng khởi gọi điện thoại bảo cô tới Bạch gia. Tiêu Tiểu Diệp nhận lời về, cô cảm thấy hai bà mẹ chồng của mình rất giống nhau, đều thân thiện.

" Tiểu Diệp sao con gầy như vậy?" Tôn Lệ vừa nhìn thấy cô thì đã kinh ngạc nói.

" Có phải Tiểu Vũ không chăm sóc cho con không? Mẹ nhất định sẽ mắng nó."  Tôn Lệ tức giận.

Tiêu Tiểu Diệp nhanh chóng phân bua, " Không phải đâu ạ, Niên Vũ chăm sóc con rất tốt, chỉ là con hơi kén ăn."

Tôn Lệ nghe vậy thì yên tâm hơn, ít ra thằng con trai trời đánh của bà không có đối xử tệ bạc với con dâu. Bà thở dài, cầm tay Tiêu Tiểu Diệp ngồi xuống ghế.

" Mẹ nghe nói con tới Anh để thăm bà Emma. Bà ấy có làm gì con không?" Tôn Lệ ân cần.

Về chuyện cô trúng độc, rất ít người biết được, Bạch Niên Vũ không tiết lộ cho người ngoài nên Tôn Lệ cứ tưởng cô đi ra mặt bà mẹ chồng khác.

" Bà ấy rất tốt." Tiêu Tiểu Diệp cười.

" Vậy là được. Bà ấy đối xử tốt với con là ta yên tâm." Tôn Lệ hài lòng, thở phào.

Tiêu Tiểu Diệp cảm thấy hình như bà mẹ chồng Trung Quốc của cô chẳng có địch ý gì với bà mẹ chồng hoàng gia. Ít ra thì cũng chung một chồng phải tranh cãi nảy lửa chứ.

" Tiểu Vũ ở đó cũng không có xung đột với Emma chút nào phải không?" Tôn Lệ hỏi.

Ngoại trừ lần cô thấy anh bực bội đi ra khỏi căn phòng thí nghiệm kia ra thì chẳng có gì cả. Quan hệ của hai người kia lúc nào cũng xa nhau.

" Không ạ."

Tôn Lệ gật đầu, " Thế thì tốt. Hai mẹ con bọn họ vẫn là nên gần gũi nhau chút."

" Con biết không, hai mươi năm trước, lần đầu tiên ta gặp Tiểu Vũ thì nó vẫn luôn lạnh lùng, hầu như không nói điều gì cả. Ngày nào cũng đi học, ăn cơm, ngủ nghỉ, chẳng giao tiếp gì với mọi người. Ta biết đối với một đứa trẻ mười bốn tuổi, biết nhận thức thì chắc chắn nó sẽ hiểu được cuộc hôn nhân thất bại và nảy lửa của ba mẹ nó cho nên chịu ảnh hưởng nặng nề." Tôn phu nhân hơi buồn buồn khi nhắc tới quá khứ.

" Đỉnh điểm là khi Tiểu Vũ mười lăm tuổi, nó đã tự sát. Ta còn nhớ ngày đó, máu chảy lênh láng khắp sàn nhà, cổ tay bị nó rạch cho thê thảm. Vào cấp cứu thì gần như sắp đứt hơi. Vì việc đó mà Bạch Chỉ đã tự trách bản thân rất nhiều. Mấy ngày nó hôn mê, khi chăm sóc nó, thỉnh thoảng ta nghe thấy nó nói mớ gọi mẹ, ta cũng là mẹ, ta hiểu được cái tiếng gọi thiêng liêng ấy. Vũ chưa bao giờ gọi ta là mẹ, lúc nào cũng dì Tôn. Khi nó tỉnh lại, ta quát nó một trận tơi bời rồi khóc lóc ôm nó." Tôn Lệ gạt giọt lệ trên mắt.

" Con có biết khi ấy Tiểu Vũ đã nói với ta điều gì không? Nó bảo rằng cô không phải mẹ ruột của nó nhưng sao lại khóc và quát nó." Xúc động nghẹn ngào hiện lên trên đôi mắt của bà.

" Ta nói rằng ta vẫn luôn coi Tiểu Vũ là con ruột, chưa từng ghét nó. Tiểu Vũ nghe vậy thì oà khóc ôm cô, cháu có hiểu được cái cảm giác ấy nó như thế nào không? Xúc động khôn cùng. Một đứa trẻ giấu mình trong vỏ bọc cuối cùng cũng chịu thoát xác. Khi nó gọi cô tiếng " Mẹ" đầu tiên, cô cảm thấy rất hạnh phúc. Kể từ đó, Tiểu Vũ trở nên hoà đồng hơn, tuy bề ngoài thì lạnh lùng nhưng đã thay đổi hẳn. Lúc trước, Ngạn Lâm chẳng bao giờ dám lại gần Tiểu Vũ thế mà chỉ một thời gian sau hai đứa nó đã quậy nát cái nhà này. Năm Tiểu Vũ 16 tuổi, nó nhận được học bổng của MIT (*) cùng với Lâm tiểu tử và Chấn đại tiểu tử kia, nó mừng lắm. Trước khi đi còn lo lắng Ngạn Lâm ở nhà không ai chơi cùng. Nó mới đi một tháng mà gọi điện về nhà 204 lần chỉ để hỏi thăm Ngạn Lâm." Nhắc tới đây, nụ cười trên mặt của Tôn phu nhân ngày càng đậm.

Bạch Niên Vũ, không ngờ anh cũng có cái thời ngây ngô thế. Lúc cô đi học đại học còn chẳng nhớ nhà thế, mỗi ngày gọi một lần thôi.

" Mười năm trước, Tiểu Vũ mới trở về. Cũng từ đấy bi kịch đã bắt đầu. Ba mất, người yêu phản bội, nhân cách mới tung hoành, áp lực từ công việc ở Bạch đạo và Hắc đạo khiến nó lại trở lại thành đứa trẻ của năm 14 tuổi. Cho đến một ngày, nó trở nên khác lạ. Nó thường hay tới nghĩa địa vào lúc trời sẩm tối. Ta hỏi nó thì nó bảo ở đó có thiên thần. Nghĩa địa thì làm gì có thiên thần, ta nghĩ là nó bị điên rồi. Nguyên lai là nó đã gặp một cô gái ở nghĩa địa, nó thường hay tới đó để nghe cô tâm sự. Ta lén lút điều tra thì mới biết đó là con, vị hôn thê của Tiểu Vũ."

Tiêu Tiểu Diệp mỉm cười, cô cũng đã từng hiểu lầm rằng anh yêu người con gái khác nhưng quanh đi quẩn lại một vòng cô lại là người con gái anh yêu.

" Tôn tỉ tỉ xinh đẹp mĩ miều ới ời ơi!" Tiếng nói ngọt như mật của ai đó cắt đứt mạch vỡ câu chuyện.

Tiêu Tiểu Diệp nghe xong thì sởn cả da gà.

Bạch Ngạn Lâm nhìn thấy cô thì  ngạc nhiên, " Bà chị ở đây làm gì vậy?"

" Ai cho con nói vậy với chị dâu hả?" Tôn Lệ không hài lòng với Bạch Ngạn Lâm.

Bạch Ngạn Lâm cười khổ, chỉ tại hắn sinh sau bà cô này ba tháng nên đã nhảy xuống hàng em, bà cô này lấy anh của hắn nên lại lên tút trời mây mới.

" Chị dâu thân mến, chị tới đây làm gì ạ?" Bạch Ngạn Lâm kính cẩn.

Tiêu Tiểu Diệp bụm miệng cười. Tên nhóc này quá thú vị!

" Nhà là nhà của chị, chị tới lúc nào thì anh quản sao?" Tôn Lệ đã thay lời cô.

Bạch Ngạn Lâm không nói gì, Tôn tỉ tỉ không dễ chọc.

" Nói đi, anh lại muốn gì hả?" Tôn Lệ nằm lòng được hết chiêu bài của Bạch Ngạn Lâm.

" Tôn tỉ tỉ vẫn luôn hiểu người ta. Hôm bữa tỉ tỉ tịch thu thiết bị nghiên cứu phóng xạ của người ta, bây giờ có thể trả chưa ạ?" Bạch Ngạn Lâm ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh mẹ.

Phóng xạ ư? Sao thằng nhóc này lại chơi cái thứ đồ đó chứ. Tiêu Tiểu Diệp nghĩ thầm, trước đây cô đã từng được xem nghiên cứu phóng xạ, kinh hãi vô cùng.

" Không trả là không trả. Thứ đồ đấy con đừng hòng mà xin mẹ." Tôn Lệ mặt vẫn lạnh tanh.

Bạch Ngạn Lâm dời ánh mắt sang Tiêu Tiểu Diệp, ngụ ý là làm lung lay ý chí của Tôn tỉ tỉ.

" Đừng có đánh ánh mắt nhiều, hỏng giác mác đấy." Tôn tỉ tỉ vẫn rất tỉnh.

Tiêu Tiểu Diệp đành cười trừ.

Điện thoại reo. Tiêu Tiểu Diệp nhìn người gọi đến, nhỏ giọng nghe máy.

" Bà xã, anh nhớ em." Tiêu Tiểu Diệp bất cẩn bật loa ngoài thế là tất cả mọi người đều nghe được thanh âm nịnh nọt của Bạch Niên Vũ.

" Ôi trời con trai cưng của tôi." Tôn tỉ tỉ nghe được tiếng con trai thì mừng rỡ.

" Tôn tỉ tỉ." Bạch Niên Vũ nghe được tiếng mẹ, cũng trả lời lại.

" Tiểu Diệp đang ở chỗ mẹ." Tôn tỉ tỉ nói.

Bạch Ngạn Lâm đen mặt, tại sao anh nói " Tôn tỉ tỉ" thì không có phản ứng mà cái tên người ngoài hành tinh kia chỉ nói một câu mà mặt mày đã rạng rỡ vậy.

" Mẹ chăm sóc con dâu mẹ chu đáo vào nhé!" Bạch Niên Vũ dặn dò.

" Tôi còn chưa hỏi tội anh vì sao để con dâu bảo bối của tôi gầy đây đấy."

" Vận động nhiều quá." Bạch Niên Vũ mặt dày vô sỉ nói.

Tôn tỉ tỉ nghe xong thì mắt sáng hẳn còn Tiêu Tiểu Diệp muốn đào một cái hố để chui.

Bạch Ngạn Lâm không chịu nổi rời đi.

" Khụ khụ, hai đứa dù sao cũng là nên chú ý an toàn." Tôn Lệ nhẹ nói.

" Người ta an toàn lắm đấy chứ." Thanh âm cười cợt của Bạch Niên Vũ khiến cho Tiểu Diệp càng thêm đỏ mặt.

Vũ ca, rốt cuộc dây thần kinh xấu hổ của anh bị đứt rồi sao?

" Thôi, mẹ cho con gặp bà xã với."

Tôn Lệ cười cười, đưa máy cho Tiêu Tiểu Diệp rồi trả lại không gian cho đôi vợ chồng.

" Có chuyện gì?" Cô hắng giọng.

" Nhớ anh không?" Bạch Niên Vũ dịu dàng hỏi.

" Không nhớ." Cô dứt khoát trả lời.

" Thôi nhớ thì cứ nói đi, giấu diếm làm gì. Có phải đêm nào cũng ôm gối nhớ về anh không?" Mặt đã dày thì muôn đời vẫn dày.

" Đêm nào em cũng gắn ảnh anh trên tường rồi dùng phi tiêu đâm thẳng."

" Chả trách anh ngủ không yên giấc, trong đầu lúc nào cũng hiện ra hình ảnh em vừa ném phi tiêu vừa nói nhớ anh."

Qua đây tôi cũng xin trịnh trọng thông báo, Vũ đại gia đã bị hỏng dây thần kinh rồi.

" Lạy hồn."

" Anh ngày nào cũng nhớ em. Nhớ em nhiều lắm." Vũ ca nghiêm túc nói.

Tiêu Tiểu Diệp xúc động, " Thực ra thì có hơi nhớ."

" Chỉ cần em nhớ là trái tim anh đã ấm rồi."

" Trái tim lúc nào chả ấm." Đừng có sến sẩm với bác sĩ nha.

" Nghĩ tới em là anh đã như axit sunfuric gặp nước."

" Sao anh chưa chết?"

Vũ sến sẩm tắt ngòi. Vợ anh không thể lãng mạn được.

" Ba ngày nữa ta về, nương tử ở nhà nhớ chờ ta, đừng hồng hạnh vượt tường." Bạch Niên Vũ nản chí.

Tiêu Tiểu Diệp rất vui khi nghe tin anh về nhưng mặt thì giọng điệu thì vẫn không đổi, " Ta vốn dĩ đã vượt tường."

" Hồ cá nhà anh lâu rồi chưa có gì vào bụng cả." Vũ vẫn rất soái.

"..."

" Cơ thể đã không đau nữa đúng không?" Vũ ca ân cần.

" Không còn."

" Giữ gìn sức khoẻ chờ anh về!"

( Anh về làm gì mà cần giữ gìn sức khoẻ vậy. * cười*)

Tôn tỉ tỉ không nhịn được cười khẽ, con trai và con dâu của bà quá ngọt ngào mà.

" Tôn tỉ tỉ, nghe trộm người khác là không được nha." Bạch Ngạn Lâm đột nhiên nói.

Tôn Lệ hốt cả hền, giật nảy, vuốt vuốt ngực.

" Có tật thì giật mình mà." Bạch Ngạn Lâm cười rồi rời đi.

Quái lạ, rốt cuộc thì Tôn tỉ tỉ là mẹ hay thằng nhãi ranh này là mẹ vậy?

————

(*) Viện Công nghệ Massachusetts (tiếng Anh: Massachusetts Institute of Technology hay MIT) là một viện đại học nghiên cứu tư thục ở thành phố Cambridge, bang Massachusetts, Hoa Kỳ. MIT nổi tiếng nhờ hoạt động nghiên cứu và giáo dục trong các ngành khoa học vật lý, kỹ thuật, cũng như trong các ngành sinh học, kinh tế học, ngôn ngữ học, và quản lý.