Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Chương 76: Mẹ kiếp, đã làm gì vậy?




Mê muội trí mạng, trên vai từ chỗ kim tiêm sắc nhọn, thuốc nhanh chóng lan khắp toàn thân.

Lâm Hi Hi mẫn cảm biết được đấy là thuốc mê, không đủ để nàng mất đi toàn bộ ý thức, thế nhưng có thể khiến nàng toàn thân vô lực không thể cử động. Nàng há miệng thở dốc, muốn duy trì sự thanh tỉnh.

“Anh muốn làm gì?” Bị Nhạc Phong ôm chặt lấy, Lâm Hi Hi cắn môi, gian nan thốt ra vài tiếng.

Nhạc Phong ôm chặt thân thể trong lòng, nở nụ cười, nhẹ nhàng hôn lên mắt nàng.

Lâm Hi Hi muốn né tránh, nỗ lực quay đầu đi, lại bị Nhạc Phong túm chặt cằm, đôi môi hắn lại càng hung hăng bao trùm lên mắt nàng.

Nước mắt còn ẩn chứa trong đôi mắt trước đó, bị hắn hôn đến.

Một cỗ chua xót dâng lên, Lâm Hi Hi không thể chịu đựng được kêu lên: “NhạcPhong, thả tôi ra!”

Nhạc Phong tỉ mỉ nhấm nháp nước mắt nàng, vòng tay ôm ấp càng buộc chặt, dán chặt vào cổ nàng: “Không, anh không buông tay, cả phiên tòa anh vẫn luôn nhìn em, em không để ý sao? Hi Hi anh nói rồi, phụ nữ như em chỉ thích hợp nằm trong lòng anh mà rơi lệ, không nên ngồi trên tòa án chống lại anh, nhớ kỹ chưa? Vậy mà hết lần này đến lần khác, em thế nào lại không nghe lời anh?”

Hơi thở ấm áp của hắn bao trùm, rất ấm áp, thế nhưng giống như cánh tay của hắn xiết rất đau, rất đau rất đau.

Lâm Hi Hi không nhịn nổi nỗi chua xót, nước mắt lần nữa rơi xuống.

“Anh thắng rồi… Thả tôi đi đi.” Thanh âm run run, tại giờ phút này, nàng mất hết khí lực, không thể chống lại.

“A…” Nhạc Phong khẽ cười một tiếng, kéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng tỉ mỉ ngưng mắt nhìn, “Thật là kỳ lạ, tôi muốn ở đây đánh bại em, cho em biết mùi vị đau đớn như thế nào, để xem lần sau em còn dám dùng cách này để chống lại tôi hay không, thế nhưng không có cách nào… Hi Hi nhìn thấy sự yếu đuối của em lại yêu thương, lại không đành lòng, Hi Hi em cảm thấy được không? Tôi vẫn còn yêu em, rất yêu, rất yêu em…”

Tình hình trước mắt đều bại lộ trước mặt hắn, Lâm Hi Hi trốn không được.

Tay hắn vuốt ve khuôn mặt nàng, da thịt nàng, làn môi nàng, một lần lại một lần không biết mệt mỏi là gì.

“Hi Hi…” Nhạc Phong cúi đầu sát mặt nàng, hơi thở phun thẳng vào môi nàng: “Chồng của em đâu? Ngày đó tại bệnh viện, người đàn ông ôm em kia, đi đâu rồi? Tôi ngày hôm nay nghĩ muốn gặp hắn, vì sao hắn lại không xuất hiện? Hi Hi… Em lừa tôi có phải không, em làm gì có chồng, ngoại trừ tôi ra ai còn muốn em chứ?”

Lâm Hi Hi không muốn hít thở mùi vị của hắn, dùng toàn bộ sức lực còn lại kịch liệt né tránh, Nhạc Phong mẫn cảm nhận thấy ý đồ của nàng, giơ tay xiết chặt chiếc cổ yếu đuối của nàng, cúi đầu hôn lên mắt nàng.

“Không được…” Lâm Hi Hi luống cuống, trong vòng tay của hắn run giọng chống cự, “Không được như vậy… Đừng!”

Cánh môi Nhạc Phong gắt gao ngăn chặn miệng nàng, đầu lưỡi nóng hổi hung hăng tách hai hàm răng nàng, ôn nhu mà tàn sát bừa bãi.

Lâm Hi Hi vẫn bị vòng tay rắn chắc của hắn siết chặt, hai bàn tay đặt trên ngực hắn, dùng hết toàn bộ khí lực đẩy hắn ra, có trời biết thân thể bị tiêm thuốc mê yếu ớt thế nào, sức lực yếu ớt đối với vòm ngực rộng lớn của Nhạc Phong không có một chút tác dụng, hắn hầu như không cần cố sức vẫn giữ tư thế hôn mà đem cả người nàng ôm chặt vào trong ngực.

Toàn bộ hô hấp bị cướp đi, toàn bộ kháng cự của Lâm Hi Hi hoàn toàn sụp đổ!

Không … Không nên như vậy! Nàng hận hắn!

Chua xót mạnh mẽ cuốn lấy nàng, nước mắt từ khóe mi mãnh liệt rơi xuống, trong lúc hắn nói, Lâm Hi Hi liều mạng giãy dụa, thống khổ “ưm” thành tiếng không ngừng rên lên, càng thêm kích thích thú tính của Nhạc Phong.

Nước mắt điên cuồng rơi xuống, Lâm Hi Hi chưa bao giờ tuyệt vọng như vậy, ngay cả lúc trên phiên tòa bị bọn họ phản bội nàng cũng không tuyệt vọng như lúc này.

“Ầm!” Một tiếng động lớn vang lên, cửa sắt của lối thoát hiểm bị một chấn động mạnh phá hỏng, cửa chật vật bị mở ra.

Nhạc Phong nhìn thoáng qua, ngừng động tác, đôi mắt hiện lên một tia lãnh khốc.

“Hi Hi!” Nguyễn Húc nhào tới, vô cùng lo lắng trong nháy mắt nhìn bao quát hoàn cảnh trước mắt! “Mẹ kiếp!” Hắn hung hăng chửi một tiếng, tiến lên đẩy Nhạc Phong ra, kéo Lâm Hi Hi từ trong lòng hắn ra, để nàng dựa cả người vào hắn.

“Hi Hi, cô thấy thế nào?” Nguyễn Húc ôm thắt lưng nàng, cảm giác được nàng không hề có chút khí lực nào dựa vào người hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt tràn đâỳ nước mắt.

Chỉ có làn môi sưng đỏ, đáng thương không gì sánh được. Lửa giận trong lồng ngực Nguyễn Húc bỗng nhiên dấy lên, ánh mắt tức giận đến cực điểm đánh về phía Nhạc Phong, lạnh lùng nghiến răng hỏi: “Nhạc tiên sinh, thật khéo, anh đã ở đây, tôi có thể mạo muội hỏi một câu không, anh đã làm chuyện chết tiệt gì với Hi Hi vậy?”

Đối mặt với ánh mắt hung dữ của Nguyễn Húc, vẻ u ám trong mắt Nhạc Phong từ từ nổi lên, sửa soạn một chút cổ áo không chỉnh tề, thân ảnh ưu nhã mà cao ngất, khóe miệng cong lên: “Anh là ai?”

Hi Hi của hắn, ngày càng thu hút đàn ông.

Sắc mặt Nguyễn Húc nghiêm nghị im lặng vài giây, vừa định nói gì, vạt áo trước ngực đã bị Lâm Hi Hi khẽ kéo, khuôn mặt nàng tái nhợt vô cùng yếu đuối, nhưng kịch liệt thống hận cùng chán ghét, khàn khàn nói: “Dẫn tôi đi …”

Nàng không muốn tiếp tục nhìn tên ác ma này, nửa khắc [một khắc là mười lăm phút nha mọi người ^^] cũng không muốn!

Trong mắt Nguyễn Húc hiện lên một tia đau đớn, yêu thương chống đỡ nàng, ánh mắt lãnh liệt nhìn phía Nhạc Phong.

“Chuyện hôm nay tôi xin tiên sinh nhớ kỹ, Nhạc tiên sinh, chúng ta sau này sẽ thanh toán sòng phẳng!” Nguyễn Húc nói xong, ôm chặt thắt lưng Lâm Hi Hi, bên tai nàng nhẹ nhàng thấp giọng nói một tiếng, “Cố gắng chút, Hi Hi.”

Giẫm lên những mảnh vụn cửa vỡ, Nguyễn Húc một giây cũng không chần chừ, ôm Lâm Hi Hi rời đi.

Chân tay Lily có chút luống cuống, sắc mặt lo lắng: “Lâm, cô làm sao vậy?”

Nguyễn Húc móc chìa khóa từ trong túi quần ra ném cho cô: “Đi lái xe, nhanh lên một chút!”

Lily nhanh chóng nói: “Được”, chạy vội đi lái xe, dưới cái nắng nóng bức ngày hè, Lily chuẩn bị thật tốt mới mở cửa xe.

Nguyễn Húc một mạch lái xe không ngừng tăng tốc, Lily ở phía sau ôm Lâm Hi Hi mở to hai mắt hỏi: “Làm sao vậy? Cô ấy bị té xỉu sao? Là bởi vì trên tòa án mọi người đều khi dễ cô ấy sao? Những người đó rất quá đáng! Tại sao có thể như vậy chứ?”

Sắc mặt Nguyễn Húc nghiêm lại chú tâm lái xe, nghe được tiếng nói khẩn trương của Lily. Hắn đương nhiên biết trên tòa án đã xảy ra chuyện gì, hắn có thể tưởng tượng ra thủ đoạn của Nhạc Phong, kỳ thật cũng không gì hơn chuyện này, chỉ là đả kích với Hi Hi rất lớn, cái tên Nhạc Phong biến thái chết tiệt kia! Nguyễn Húc cố nhịn xuống hung hăng đập mạnh vôlăng, tiếng còi rất lớn vang lên khiến Lily run bắn cả người.

Thuốc mê dần dần bắt đầu có tác dụng, đầu óc Lâm Hi Hi bắt đầu hỗn loạn.

Đem dây an toàn phía sau cài vào thắt lưng nàng, vẻ mặt Lily lo lắng nhìn nàng hỏi: “Lâm, cô có khỏe không?”

Sắc mặt Lâm Hi Hi tái nhợt, lông mi nhẹ như cánh bướm mở ra, nàng nắm chặt tay Lily, an ủi cô một tiếng: “Tôi không sao, cô không cần bận tâm, mọi việc qua đi rồi cũng sẽ tốt thôi.”

Bên cạnh bọn họ, nàng biết chính mình thực an toàn, những chống đỡ kiên cường cũng buông xuống, nàng rốt cục hiểu được mình thật yếu đuối cùng ủy khuất.

Trong hốc mắt còn lại một mảnh ấm áp. Lâm Hi Hi không muốn để cho bọn họ lo lắng, dứt khoát nhắm mắt lại lần thứ hai.

Điện thoại trong túi xách bên hông đột nhiên rung lên.