Tranh Bá Thiên Hạ

Chương 102-2: Họa địa vi lao (2)




Nhóm biên quân tụ tập dưới lầu, đã có người muốn xông lên đoạt Mạc Tẩy Đao về. Lúc Trương Cuồng quay đầu lại hô to mọi người mới phát hiện, thiếu niên lúc trước ngồi cùng với Mạc Tẩy Đao và Trương Cuồng đã không còn bóng dáng, cũng không ai để ý hắn chạy ra khỏi Khách Thắng Cư từ lúc nào.

- Nhu nhược!

Có người không kìm nổi mắng một câu:

- Lâm nguy tự mình chạy trốn, là huynh đệ gì chứ! - Sao biên quân lại có hạng bại hoại như vậy!

Ngay lúc nhóm biên quân bắt đầu tức giận, bỗng nhiên bên ngoài Khách ThắngCư chợt có bóng người lóe lên, thịch một tiếng, một bóng người còng xuống quăn xoắn bị người khác đánh lăn từ ngoài cửa vào. Bóng người bị ném vào trong phòng kia đụng lăn vào một cái bàn, rượu và đồ ăn trên đó đều đổ xuống rơi trên người gã, vô cùng thảm hại.

Ánh mắt mọi người đều tụ lại bên này, thấy Phương Giải chậm rãi từ cửa đi vào, mà người bị ném vào trong đại sảnh kia chính là tôi tớ của Vương Định lúc đầu thủ chờ ở cửa đi quan phủ báo tin.

Trương Cuồng ngượng ngùng, khẽ gật đầu với Phương Giải.

Phương Giải gật gật đầu, cũng không để ý tới ánh mát kinh ngạc hoặc áy náy của nhóm binh lính biên quân này, hiên ngang đến dưới lầu nói với Mạc Tẩy Đao:

- Mạc đại ca, bất kể chúng ta bị người ta vu oan, chuyện sai phạm hôm nay cũngkhó có thể trốn tránh. Nhưng...Mạc đại ca nói rất đúng, chúng ta là biên quân Đại Tùy quang minh lỗi lạc, dù là nhận sai chúng ta cũng muốn tự mình đi nha môn, tự mình nói. Nếu có người ngăn huynh đi Trường An phủ báo quan nhận tội, hôm nay huynh đệ biên quân chúng ta ở đây không cho phép!

- Đúng!

Ánh mắt Trương Cuồng sáng ngời, ngay lập tức hiểu được ý đồ của Phương Giải. Y lập tức vung tay hô to:

- Ta cùng Mạc đại ca đi Trường An phủ đi Binh bộ nhận tội, chúng ta tự đi, nếu có kẻ ngăn cản chúng ta đi tự thú, chỉ sợ có rắp tâm khác!

Hơn trăm danh biên quân dưới lầu lập tức hô to theo:

- Xem ai dám ngăn trở!- Nếu kẻ nào động thủ, hỏi chúng ta có đồng ý hay không!

Hầu Văn Cực đứng trên cửa sổ nhìn bên ngoài hỗn loạn không kìm nổi nhìn Phương Giải khẽ gật đầu, trong mắt hiện lên một tia khen ngợi.

Biến cố bất thình lình này khiến Vương Định trên lầu biến đổi sắc mặt, gã không ngờ tôi tớ mình an bài ngoài cửa lại bị người ta bắt trở lại. Nếu Mạc Tẩy Đao không đi Trường An phủ mà là đi Binh bộ, việc này tất nhiên không dễ làm rồi. Người của Binh bộ muốn điều tra, phủ nha địa phương cũng không xen tay vào được. Người trong Khách Thắng Cư lúc này đều là quân nhân, một khi bọn họ liên kết với nhau cắn ngược lại mình thì phiền toái rồi. Gã cũng biết hiện tại Binh bộ ngay cả một người chủ quản cũng không có, đương nhiên lo lắng mình ăn trộm gà không thành còn bị mất nắm gạo.Phủ doãn Trường An phủ Thôi đại nhân cùng phụ thân xem như bạn cũ, có gì sẽ nói tốt một chút. Chỉ cần trước tiên nhốt người này vào Trường An phủ, Binh bộ muốn điều tra cũng phải thông qua Thôi đại nhân trước. Ngày mai chính là cuộc thi Diễn Vũ Viện, bất kể như thế nào Mạc Tẩy Đao cũng không có cơ hội gì. Còn nữa, gã không mấy tín nhiệm Vương Duy, nếu chẳng may Vương Duy không gánh vác được áp lực của Binh bộ mà nói tình hình thực tế ra, gã cũng đừng mong được vào Diễn Vũ Viện.

- Không thể để cho hắn đi. Lưu Hoán, ngươi đi báo quan! Những người khác theo ta bắt tặc tử này lại, ai dám đi lên cướp người kẻ đó chính là phản quốc mưu nghịch!

Một đám con cháu quý tộc đi theo gã lập tức lên tiếng, quay người muốn xuống lầu lại bị biên quân chắn kín thang lầu căn bản không thể đi xuống được. Gã muốntrực tiếp từ lầu hai nhảy xuống, nhưng nhìn thấy phía dưới nhiều biên quân đang hằm hè như vậy thì lại không dám.

- Không có gì đâu!

Vương Định cười lạnh nói:

- Chỉ cần chúng ta vây khốn người này, không lâu nữa người của quan phủ sẽ đến!

Lúc này Mạc Tẩy Đao cũng đã bình tĩnh chút ít, sắc mặt biến ảo không chừng dường như là đang do dự muốn nói gì đó. Phương Giải và Trương Cuồng dưới lầu khổ cực khuyên giải, y lại không có phản ứng gì.

Nhóm khách khác ở Khách Thắng Cư cũng đều ào ra, có người sợ rước họa vàothân chạy ra ngoài. Phương Giải vốn định ngăn những người này lại, nhưng cũng không dám tùy ý ra tay đả thương người.

Vừa lúc đó, bỗng nhiên Mạc Tẩy Đao cuồng ngạo cười ha hả!

- Phương huynh đệ! Trương huynh đệ! Chư vị biên quân huynh đệ!

Mạc Tẩy Đao ôm quyền lớn tiếng nói với những người dưới lầu:

- Ân nghĩa hôm nay, Mạc mỗ ghi tạc trong lòng. Nhưng nếu bởi vì một mình Mạc mỗ mà làm phiền hà các huynh đệ, làm trễ nải tiền đồ của các huynh đệ, lương tâm của Mạc mỗ không yên. Thế đạo này chính là như thế, những biên quân hèn mọn như chúng ta sao có thể cầu công đạo gì chứ?

- Chuyện hôm nay, rốt cuôc là sai lầm của một mình Mạc mỗ, không liên quan gìđến các ngươi. Tình nghĩa huynh đệ biên quân trọn đời ta không dám quên, đợi kiếp sau nếu còn có cơ hội quen biết, chúng ta tiếp tục không say không về! Các huynh đệ lui ra sau hết đi, không cần phải nhúng tay! Đời người dài nhất trăm năm, chết cũng là điều sớm muộn.

Y quay lại nhìn đám người Vương Định, chậm rãi nói:

- Nhưng trước khi ta chết, sao có thể tha chết cho kẻ hại ta? Trên đường ta xuống hoàng tuyền, các ngươi đi cùng làm người hầu cho ta đi!

Nói xong câu đó, y mạnh mẽ một bước nhảy đến trước mặt đám người Vương Định.

Trong nháy mắt, một cơn gió xé bạo liệt từ trên người y cuốn tới, xoẹt một tiếng, quân phục trên người y nháy mắt vỡ nát, bay tán loạn đầy trời như bươm bướm. MạcTẩy Đao trần trụn nửa người, tóc tai bay loạn, tự cuồng như ma.

Trong gió cuồn cuộn, y từng bước từng bước đi tới.

Da thịt màu đồng, khắp nơi là sẹo, những vết sẹo này chi chít dày đặc, nhìn giống như mạng nhện giăng đầy trên người y làm người khác nhìn mà ghê sợ. Những vết sẹo này giống như miệng ác ma ngoác ra cười dữ tợn.

Đám người Vương Định bị dù dọa mặt cắt không còn chút máu. Tuy rằng tu vi của gã không tầm thường, nhưng lúc này sát ý dữ dằn trên người Mạc Tẩy Đao khiến gã căn bản không đề nổi lòng chống cự. Loại khí thế này, căn bản cũng không phải gã có thể chống cự được. Gã một mặt lui về sau một mặt giọng run run nói:

- Vương Duy, Vương Duy! Mau giết hắn! Giết hắn!Nhưng lúc này gã mới phát hiện, không ngờ Vương Duy sớm đã lùi ra phía sau cùng của mọi người rồi.

Ngay khoảnh khắc gã quay đầu lại, Mạc Tẩy Đao mãnh liệt khoát tay, thân mình hóa ra một đạo tàn ảnh, sau một tiếng thình thịch, tay phải mạnh mẽ đã bắt lấy cổ họng của Vương Định. Cơ bắp cánh tay chậm rãi nổi lên, thân mình của Vương Định đã bị một cánh tay của y nhấc lên!

Đám người Phương Giải và Trương Cuồng lập tức xông lên, ý đồ ngăn cản Mạc Tẩy Đao giết người. Mọi người như thủy triều ngập đê tuôn lên trên lầu, nhưng hiển nhiên đã không còn kịp rồi.

Ngay tại khoảnh khắc tay của Mạc Tẩy Đao sắp bóp nát cổ họng của Vương Định, tất cả mọi người ở Khách Thắng Cư như nghe được một tiếng thở dài, lại nhưmột lời nói rất khẽ.

Rất khẽ.

Rất ngắn.

Chỉ có bốn chữ.

Họa Địa Vi Lao

Bốn chữ này truyền vào tai mỗi người trong nháy mắt không khí tại Khách Thắng Cư đột ngột cứng đờ. Toàn bộ quán rượu như bị tróc rời khỏi trần thế, bên trong yên tĩnh khác thường, giống như hình ảnh bị tạm dừng, người trong lầu vẫn duy trì tư thế cũ, hoặc là chạy trốn, hoặc la lên, hoặc vung cánh tay, hoặc leo lên cầuthang... Nhưng bọn họ, đều mất đi tự do, không thể cử động được, tựa như tượng nặn chật đầy lầu một.