Trò Chơi Đang Download

Chương 6: Vị tiểu bằng hữu này cũng không đơn giản




Chợt nhìn lại, tựa hồ bế tắc đã được phá giải.

Quản gia chết, vậy Tạ Tịch cũng không cần phải lựa chọn, trực tiếp đi tìm Vampire, sống qua bảy ngày là được.

Sẽ đơn giản như vậy sao? Tạ Tịch cũng không có quên hôm nay là ngày gì.

Cậu đi tìm Vampire, nghĩa là phải tiếp nhận sơ ủng? Sơ ủng là phải làm gì? Cậu cũng không có quên tối hôm qua Vampire đã nói — — thỏa mãn hắn. Cậu phải làm sao để thỏa mãn hắn? Có thể chỉ hút máu được không?

Nếu không được...... chẳng lẽ......

Chẳng lẽ đường tắt để qua cửa trò chơi chính là bán thân? Tạ Tịch tê cả da đầu, không dám nghĩ sâu hơn.

Nếu như đây là một cái trò chơi máy tính bình thường, Tạ Tịch lúc này đã sớm đánh một báo cáo trò chơi, thuận tiện hỏi thăm tám đời tổ tông tên tác giả bỉ ổi kia. Đáng tiếc đây không phải trò chơi trên máy vi tính, mà là thế giới trò chơi chân thật tồn tại, không cách nào dùng thường thức để giải thích.

Không thể rời khỏi, không thể từ bỏ, Tạ Tịch cũng sẽ không đi hiếu kì mình sẽ chết thế nào và hậu quả của việc không đọc "file"*.

— — chỉ có thể kiên trì đi tiếp...

*file là dữ liệu nhà sản xuất trò chơi cung cấp

* * *

"Lão Tà thật mẹ nó không cần mặt, cái trò chơi cẩu bức gì đây?" Tinh linh tộc tóc bạc với đôi ngươi ngân sắc, trời sinh có vẻ ngoài cao lĩnh chi hoa – Nhan tiểu vương tử, vừa mở miệng hình tượng cũng mất sạch, bại lộ bản tính cỏ đuôi chó của mình.

Nam tử đối diện hắn ăn mặc cực kỳ nghiêm cẩn, cổ áo gấp lên đến cằm, trừ mặt không có chút da nào lộ ra ngoài, nhưng cho dù che đến mức này cũng không giấu được thân thể rắn chắc của y, lại thêm khuôn mặt nghiêm túc thận trọng, một bộ người sống chớ đến gần.

Nhan Triết bắt chéo chân, nhìn chằm chằm màn nước nói: " Khốn khiếp thật sự, nếu ta là đứa nhỏ này, khẳng định phải đánh chết Giang lão Tà."

Tần Qua Tranh nhìn thoáng qua, lông mày lạnh lùng khẽ nhếch: "Kia là hồn ý của Giang Tà?"

"Cũng không hẳn." Nhan Triết nhìn có chút hả hê nói, "Y vậy mà lại thả một phần hồn vào một thế giới tân thủ, khó trách sẽ là độ khó cấp S."

Tần Qua Tranh lại hỏi: "Sở dĩ không có người qua cửa là bởi vì không ai có thể đi vào trò chơi?"

"Ừm," Nhan Triết nói: "Có thể được Giang Tà tán thành, vị tiểu bằng hữu này cũng không đơn giản."

Tần Qua Tranh xuyên qua màn nước nhìn mỹ thiếu niên dung mạo dị thường xinh đẹp: "Vị thành niên?"2

Nhan Triết nói: "Mười chín tuổi, vừa trưởng thành."

"Nhỏ như vậy?"

"Giang lão trâu già gặm cỏ non."

Tần Qua Tranh nhìn một lát rồi nói: "Quản gia chết, cậu ta chỉ cần tiếp nhận sơ ủng chẳng phải là hoàn thành nhiệm vụ rồi?"

"Làm sao đơn giản như vậy." Nhan Triết cười hắc hắc, "Sơ ủng sẽ bị hút sạch máu, trở thành Vampire cũng không tính là còn sống."

Tần Qua Tranh: "..."

Nhan Triết nhìn có chút hả hê nói: " Có thể được Giang Tà tán thành, nói rõ đứa nhỏ này cùng lão Tà độ phù hợp rất cao, nhưng lão Tà làm ra trò chơi cẩu bức như thế, tiểu bằng hữu người ta còn không phải hận y đến ngứa răng?"

Tần Qua Tranh nói: "Cậu ta cũng không mất mát gì, nhiệm vụ thứ nhất chính là thế giới cấp S, chỉ cần có thể qua cửa, liền có thể đạt được..."

Nhan Triết ngắt lời y: "Nhất định có thể qua cửa."

Tần Qua Tranh nhìn về phía hắn, kinh ngạc vì sao hắn lại chắc chắn như thế.

Nhan Triết nói: "Là hồn ý của lão Tà nâng độ khó của thế giới, kỳ thật độ khó nhiệm vụ không cao, trong phạm vi của tân thủ, đứa nhỏ này cũng rất thông minh, chọn đúng đặc quyền tương đương qua cửa một nửa."

Tần Qua Tranh nhìn xuống dữ liệu chi tiết: "Load không hạn chế, miễn đau vết thương trí mạng, hoàn toàn không khó."

Nhan Triết cười tủm tỉm nói: "Đáng tiếc nội dung trò chơi quá khốn nạn, tam quan của tiểu bằng hữu cũng vỡ vụn rồi."

Tần Qua Tranh: "..." Thật đúng là.

"Đáng tiếc, phải đi làm nhiệm vụ." Nhan Triết mặt mũi tràn đầy tiếc nuối nói, "Không thể nhìn lão Tà đi tìm đường chết."

* * *

Tạ Tịch không biết những việc này, cậu vừa rời khỏi hiện trường tử vong.

Quản gia chết, máu tươi chảy đầy đất, đáng tiếc Tạ Tịch căn bản không thể thu thập sạch sẽ, chỉ có thể tạm thời rời đi.

Tiếp theo nên làm cái gì bây giờ? Tạ Tịch sẽ không tiếp nhận sơ ủng, cũng không thể không tới cuộc hẹn.

Chỉ có thể trước đi phủ Bá tước, tiếp tục quần nhau với Aix (thỉnh trong sáng), vẻn vẹn sáu ngày mà thôi, có lẽ có thể kéo dài tới khi nhiệm vụ kết thúc lại sơ ủng.

Dù nghĩ như vậy, nhưng trực giác Tạ Tịch mách bảo sẽ không dễ dàng như thế.

Nói đến cũng kỳ quái, cái phủ đệ to như vậy lại rất vắng vẻ, khi Randy còn sống không cảm thấy gì, y vừa chết, tòa thành này liền tràn đầy tử khí, giống như một phần mộ.

Tạ Tịch ngược lại cũng không sợ, dù sao cũng là người chết qua ba lần.

Cậu lập tức đi tìm người đánh xe, an bài xe ngựa, chuẩn bị tiến về phủ Bá tước, tìm Vampire Aix.

Vốn dĩ kế hoạch của cậu là dùng ngôn ngữ khích lệ quản gia, để y đi đối phó Vampire, vạn vạn không nghĩ tới một câu của mình liền đưa quản gia lên đường... cậu chỉ có thể thay đổi kế hoạch, đi kéo dài thời gian với Aix.

Xe ngựa một đường thẳng tắp ra khỏi trang viên, Tạ Tịch được thưởng thức phong cảnh điền viên tuyệt đẹp khi xe chạy ra đường nhỏ.

Đây là mỹ cảnh mà tại xã hội hiện đại người xe đông đúc không thể thấy được: tinh không vạn lý, gió thổi cỏ xanh, bên hồ nước đầu búp sen xinh xắn nhú ra vẫy nhẹ.

Tạ Tịch nghiêm túc xem xét, không cách nào từ đó nhìn ra sơ hở gì — — rất chân thực, một trò chơi còn chân thực hơn cả hiện thực.1

Đột nhiên, cỗ xe ngựa lắc một cái, Tạ Tịch dùng sức nắm chặt tay, miễn cưỡng cân bằng được thân thể.

"Làm sao..." Cậu còn muốn hỏi, màn cửa xe ngựa đã bị xốc lên, mã phu mặt mày hung ác nhìn chằm chằm cậu.

Tạ Tịch giật mình trong lòng, thầm nói không tốt.

Chủy thủ sắc bén đã đâm qua, trong mắt mã phu đều là ác độc cùng oán hận: "Không có con chó Randy kia, Seyin Hall, ta xem còn có ai che chở ngươi!"

Xe ngựa chật hẹp, muốn tránh cũng không được, đương nhiên Tạ Tịch cũng không có muốn tránh lắm.

Cậu nắm chặt thời gian nói lời khách sáo: "Ngươi tại sao phải giết ta?"

"Tại sao?" Phẫn hận trong mắt mã phu nhảy lên tới cực điểm, "Ngươi tâm tư ác độc, làm nhiều việc ác, cả đế quốc có ai không muốn giết ngươi cho thống khoái!"

"Ta..." Tạ Tịch cũng không có cơ hội nói câu thứ hai, mã phu đã đâm xuyên trái tim của cậu.

"Ha ha ha, ngươi cũng có hôm nay." Mã phu dáng vẻ điên cuồng, " Ta muốn nhìn xem trái tim của ngươi có phải là màu đen không, đồ ma quỷ bò lên từ địa ngục..."

Thanh âm của gã dần dần tiền tời gần, Tạ Tịch kịp thời lựa chọn load.

Không có dư lựa chọn load, chỉ có thể trở lại đêm qua.

Cho nên nói... quả nhiên không thể để cho Randy chết sao? Từ lời nói cuối cùng của mã phu có thể rút ra một chút thông tin, thân thể này không chỉ đơn giản là một công tử quý tộc, tám phần mười là gây thù hằn vô số; quản gia Randy cũng tuyệt không đơn giản, chỉ khi y còn sống, cậu mới có thể không bị người khác ám sát.

Bởi vậy phải chăng có thể suy đoán, quản gia Randy cùng Vampire phải có một trận chiến sức mạnh?

Nhìn như vậy kế hoạch ban đầu của cậu là chính xác, bất quá ngôn ngữ phải càng uyển chuyển chút, không thể để cho quản gia sớm tự sát!

Vừa hạ quyết tâm, Vampire tóc bạc đã xuất hiện từ hư không, cái này đã là lần thứ ba, Tạ Tịch tập mãi thành quen, hống dỗ đến xe nhẹ đường quen.

Lời kịch của Vampire cùng lần trước không khác nhau lắm, chỉ là lời tỏ tình càng thêm thần kinh: "Tiểu Seyin, ta thật muốn đào trái tim ra cho em, để em xem một chút nó có bao nhiêu yêu em."

Tạ Tịch sợ hắn một lời không hợp liền moi tim thật, không thể trêu vào nói: "Không nên nói như vậy."

Trong con ngươi đỏ thẫm xinh đẹp toàn là mê luyến: "Ngày mai gặp. Bảo bối ôn nhu nhất của ta."

Tạ Tịch: "..." Nghe nhiều lần rồi hình như cũng không có buồn nôn lắm.

Dỗ Vampire đi, lại đối phó xong tuần tra ban đêm của quản gia Randy, Tạ Tịch rốt cuộc đã đợi được mốc thời gian mấu chốt thứ hai.

Lần này cậu không có lại kéo bùn mang nước, cũng không làm nền, nói thẳng: "Randy, vô luận ta gặp được chuyện gì, ngươi đều sẽ nguyện trung với ta sao?"

Quả nhiên đây mới là phương thức nói chuyện chính xác, quản gia quỳ một chân trên đất, thành kính nói: "Có thể vì chủ nhân phân ưu, là nguyện ước duy nhất đời ta."

Tạ Tịch từ trên cao nhìn xuống y: "Ngươi có biết thân phận bá tước Aix?"

Quản gia cúi đầu bả vai rõ ràng cứng đờ, y trầm giọng nói: "Bá tước sớm đã chết, chiếm lấy thân thể của ngài chính là Vampire chỉ tồn tại trong bóng tối."

Tạ Tịch thầm nghĩ: y quả nhiên đã sớm biết!1

"Như vậy ngươi biết hôm nay là ngày gì sao?" Tạ Tịch bình tĩnh nhìn y.

Randy ngẩng đầu, trong con ngươi bích sắc có một đoàn sương đen: "Ngài đã có quyết định?"1

"Ta không muốn trở thành cái loại người không ra người quỷ không ra quỷ kia," Tạ Tịch đặt tay trên vai trái y, nhìn thẳng y, "Ngươi có thể giúp ta sao?"

Một ngọn lửa rõ ràng thiêu đốt trong mắt quản gia, môi mỏng y khẽ run: "Thiếu gia..."

"Hắn có lực lượng cường đại, ta cùng hắn lá mặt lá trái bất quá là vì bảo vệ phủ đệ chu toàn, nhưng hiện tại hắn muốn tiến thêm một thước, ta..." Tạ Tịch tiểu bằng hữu nghiệp vụ còn chưa đủ thuần thục, lời nói đến một nửa có chút nói không được...

Cũng may đi đúng lộ tuyến, quản gia Randy nắm chặt tay cậu, dùng giọng nói run rẩy hỏi cậu: "Ngài không yêu hắn, đúng không?"

Tạ Tịch cuối cùng đào tim móc phổi nói ra sự thật: "Ta không yêu hắn."

Quản gia nhắm mắt, như mới được khởi tử hoàn sinh, y thành kính hôn mu bàn tay cậu: "Chỉ cần tâm ý của ngài rõ ràng, còn lại hãy để cho tôi."

Tạ Tịch thầm nghĩ: "Không phải là loài người, lại vô cùng cường đại, ngươi..."

"Không cần lo lắng cho tôi." Quản gia nhìn về phía cậu, trong mắt là trung thành cùng yêu thương không chút nào giữ lại, "Chờ tôi trở lại."

Tạ Tịch lo lắng không phải là giả, mặc dù phương hướng lo lắng có hơi khác thường, cậu nói lời từ đáy lòng: "Bảo trọng." Chỉ mong hai người có thể đánh sáu ngày sáu đêm, giúp tui một mạch hoàn thành nhiệm vụ.

Trước khi đi, Randy lại dặn dò Tạ Tịch: "...xin đừng rời khỏi phủ đệ."

Tạ Tịch nghĩ đến mã phu đã ám sát cậu, ngưng trọng gật đầu: "Ta đâu cũng không đi, chờ ngươi trở về."1

Hai con ngươi Randy sáng lên, đầy mắt đều là ôn nhu: Ta nhất định sẽ không cô phụ chờ mong của ngài."

Đưa tiễn quản gia tiên sinh, Tạ Tịch lo lắng bất an cho tới trưa, thẳng đến giữa trưa ánh nắng hạ xuống đằng tây, tới gần chạng vạng tối cậu mới thở phào.

Xem ra lần này đúng rồi, phải giật dây quản gia đi đối phó Vampire.

Cũng không biết chiến quả thế nào, nhưng tuyệt đối đừng chờ đến Vampire tóc bạc tức sùi bọt mép.

Bởi vì Randy không ở, người hầu hạ cậu thay quần áo đổi thành hầu gái Gal.

Lúc gặp lại thiếu nữ này, Tạ Tịch không nghĩ quá nhiều, mặc dù cậu mới ở cái thế giới này một ngày, nhưng kỳ thật trong hiện thực đã qua rất nhiều ngày, bởi vì cuối cùng đã qua một cửa, cho nên hơi có chút buông lỏng.

Gal cẩn thận giúp cậu cởi áo choàng, khi đang cởi cúc áo sơ mi được một chút, cô bỗng nhiên thấp giọng nói: "Thiếu gia, ta không được sao?"

Tạ Tịch không nghe rõ: "A?"

Nữ hài còn cao hơn cậu một nửa cái đầu nhìn cậu: "Việc Randy có thể làm, ta cũng làm được, Aix có thể cho ngài, ta cũng có thể."

Lời này Tạ Tịch nghe rõ, con ngươi thu nhỏ lại, ngửa đầu nhìn về phía Gal.

Thanh âm thanh lương của Gal trở nên khàn khàn, thu lại cố gắng giả bộ hồn nhiên, khí khái hào hùng của thiếu niên tự nhiên mà phát: "Randy không thể về được, ngài nhìn ta nhiều hơn, được không?"

Giờ này khắc này, Tạ Tịch mới nhìn thấy hầu kết bị ren che kín của "hầu gái" kia.

Gal nâng tay cậu lên, đặt trên ngực của mình, chỗ ấy một mảnh bằng phẳng, không có chút chập trùng nào.

"Ngài có cảm nhận được không?" Trong thanh âm khàn khàn của thiếu niên tràn đầy thâm tình, "Trái tim này chỉ thuộc về ngài."

Tác giả có lời muốn nói: Hahahahahahahaha1

Editor: Tui đã ngồi đếm đủ số haha của tác giả đó (che mặt)