Trò Chơi Đang Download

Chương 7: Thiếu niên khẽ nói: "Ngài ấy là chủ nhân của ta"




Tại sao lại thêm một tên nữa? Trò chơi này không phải là bên trái hay bên phải sao? Lại chui ra một tên nữa là có ý gì?

Nội dung với tiêu đề xa nhau vạn dặm vậy được sao!

Tạ Tiểu Tịch của chúng ta vốn là một thanh niên trầm mặc ít nói, lúc này cũng sửng sốt đến mức phải thổ tào.1

Cái này cũng lắm hố quá đi, vốn cho rằng đã đưa tiễn được hai Tôn Đại Phật, ai ngờ trong nhà còn giấu một tên giả nữ.

Dựa theo cái quy tắc trái với phải này, sẽ không còn có một tên nữa đi? Tạ Tịch vội vã kìm suy nghĩ lại, sợ mình một câu thành thật.

Trước đó Gal rất kiêng kị quản gia, luôn là bộ dạng ngoan ngoãn dễ bảo, bây giờ bại lộ bản tính, chẳng còn tý xinh xắn đáng yêu nào. Đôi mắt hẹp dài thâm thúy, sau một hồi, khóe mắt hơi rủ xuống mang chút kiềm chế rõ ràng đã phát sinh thay đổi cực lớn.

Hắn nói: "Thiếu gia, ta yêu ngài không thua bất luận kẻ nào, xin cho phép ta phụng dưỡng ngài được không?"

Khóe miệng Tạ Tịch giật một cái, cậu rất muốn biết — — nếu cậu cự tuyệt, có phải là lại chết một lần? Nhưng không cự tuyệt, cậu sợ quản gia cùng Vampire sẽ giết mình, cho cậu một chiêu triple kill (thuật ngữ trò chơi: tam sát).

Từng có lúc, thanh niên ba tốt, chỉ là có chút trầm mặc ít nói – Tạ Tịch đã cân nhắc xem là chết trong tay một người hay là chết trong tay ba người thì tốt hơn! Cái vấn đề kỳ ba đáng ghét này!

Rất hiển nhiên, cái trước tương đối thỏa đáng hơn. Tạ Tịch tin tưởng vững chắc chỉ cần cái trò chơi này còn chưas mất hết lương tâm, vậy cậu sẽ không lại thêm một cái phía trước với phía sau ngoài bên trái với bên phải*!

*có thể mọi người hơi khó hiểu một chút, ý bạn Tịch là trò chơi bắt lựa chọn trái với phải rồi (Aix và Randy), bạn ấy sẽ không kiếm thêm hai người trước với sau (Gal và?) để chọn nữa.

Tạ Tịch nói: "Gal, ngươi đi đi."

Thiếu niên mặc trang phục đen trắng của hầu gái như gặp phải sét đánh, khuôn mặt mỹ lệ hoàn toàn trắng bệch: "Cho dù Randy không còn, ngài cũng không cần ta sao?"

Tạ Tịch nói: "Thật xin lỗi."

Rất tốt, tra nam trích lời tự học thành tài.1

"Vì sao?" Màu mắt Gal dần dần chuyển đậm, làm nổi bật khuôn mặt trắng bệch, sắc môi lại càng nhạt, "Randy đã không thể trở ngại chúng ta, vì sao vẫn không được... hay là nói ngài không còn yêu ta nữa? Bởi vì ta nhu nhược trốn tránh nên ngài từ bỏ ta sao?"

Quả nhiên hai người này cũng nói chuyện yêu đương, Tạ Tịch trực tiếp xin lỗi kiểu tra nam quả là sáng suốt mười phần.

Tạ Tịch không thể cho hắn quá nhiều tưởng niệm, cũng không dám nói nhiều sai nhiều, chỉ có thể trầm mặc kiểu tra nam.

Trạng thái của Gal càng ngày càng không bình thường, con ngươi như bầu trời xanh bị bi thống cùng tuyệt vọng như mây đen che khuất, thanh âm hắn trống rỗng nói: "Ngài từ bỏ ta."

Tạ Tịch: "..."

Gal nắm chặt nắm đấm, gân xanh trên trán nổi lên.

Tạ Tịch len lén dò xét một chút, cảm thấy mình cách cái chết không xa — — tới đi, dù sao cũng phải chọn thử từng cái một.

"Ngài từ bỏ ta." Gal như nói mê lại lặp lại một lần, thần sắc của hắn quá thê thảm, thanh âm quá bi thống, rất có sức cuốn hút, nếu không phải Tạ Tịch đã được tẩy rửa bởi nhiều lần tử vong, lúc này sợ là đã động lòng trắc ẩn.

Gal lại nở nụ cười, tràn đầy tự giễu cùng chán ghét và vứt bỏ bản thân, hắn thất hồn lạc phách nói, "Ngài đúng, ta ti tiện như vậy, nhu nhược như thế, sao xứng với yêu thương của ngài. Ngài cứu ta ra từ vũng bùn, cho ta cuộc sống mới, thậm chí hứa hẹn cho ta tình yêu thần thánh của ngài, thế nhưng ta quá nhu nhược, quá hèn mọn, sợ làm bẩn ngài, cho nên trốn trốn tránh tránh, không ngừng trốn tránh..."

"Là ta làm hỏng mọi thứ." Gal nhìn cậu, thanh âm bi thương tới cực điểm, "Là ta cô phụ tâm ý của ngài, là ta khiến ngài thất vọng."

Hơ, Tạ Tịch nghiêm túc suy nghĩ: phát triển kiểu này, chẳng lẽ là không giết người mà đổi thành tự sát?

Đáng thương tiểu bằng hữu Tạ Tịch có mạch não xa không theo kịp lão tài xế* nào đó.

*lão tài xế: ngôn ngữ mạng, ý chỉ một người kỳ cựu, có ý khen ngợi những người có kinh nghiệm trong các quy tắc, nội dung, công nghệ và trò chơi khác nhau. Những người có tài nguyên phong phú cũng được gọi là lão tài xế.Hai tay Gal vô lực rủ xuống, cả người phảng phất như bị rút hết sức sống. Hắn quay người, lê chân, lảo đảo rời đi.

Tạ Tịch: "..."

Hai cánh cửa gỗ mở ra lại từ từ khép lại, một mình đứng trước tấm gương to Tạ Tịch chớp chớp mắt: Đi? Cứ như vậy đi?

Thế mà ai cũng chưa chết?

Tạ Tịch không quá tin, nhưng lại không dám nhấc chân đuổi theo, nhỡ đâu Gal hỏi cậu: "Tại sao ngài lại đuổi theo ta, ngài đổi ý sao, ngài vẫn cần ta sao?"

Cậu biết trả lời kiểu gì? Chẳng lẽ nói với hắn: không, ta chỉ là muốn xem một chút có phải ngươi thay chỗ tự sát hay không thôi.

Nhịn xuống! Tạ Tịch cố đem mình dính tại trước tấm gương to!

Không có chuyện kì quái gì, cái gì cũng không xảy ra, Gal đi thật...

Trực giác Tạ Tịch nói cho cậu khẳng định không có chuyện đơn giản như vậy, nhưng lại nhịn không được "ngây thơ" nghĩ: có lẽ cái trò này không điên đến vậy, có lẽ nó chỉ là một bài kiểm tra nhỏ, dù sao tên trò chơi chỉ là bên trái hay bên phải, hẳn là sẽ không có cái thuyền thứ ba*, nhỉ? (chân đạp mấy thuyền)

Tạ Tịch thay xong quần áo rồi bò lên giường, yên lặng chờ nửa giờ.

Cái gì cũng không xảy ra... không có thêm ai xuất hiện... cậu cũng không chết... chẳng lẽ cái cửa nhỏ này bị cậu xông qua rồi? (level thấp)

Tạ Tịch ngủ một giấc, khi tỉnh lại, tiến độ nhiệm vụ rốt cục hơn phân nửa. Dựa theo tình thế hiện tại, dường như có hi vọng hoàn thành trò chơi?

Tạ Tịch thở phào, giữ vững tinh thần đến đối mặt một ngày mới.

Quản gia vẫn không có tin tức truyền về, đây đối với Tạ Tịch mà nói đã là tin tức tốt nhất. Gal cũng không xuất hiện, mặc dù không rõ sống chết.

Tạ Tịch không có tinh lực đi quản người khác như thế nào, cậu chỉ nghĩ sống tốt mấy ngày còn lại.

Randy không ở, Gal cũng không, cái dinh thự to như vậy lại không có người thứ ba đến hầu hạ Tạ Tịch mặc quần áo. Tạ Tịch nhìn phục sức rườm rà kia, bó tay toàn tập, tại sao phải mặc đồ phiền toái như vậy, đơn giản như áo hoodie không được sao?

Quên đi... không muốn phức tạp thêm, thật vất vả đi đến một bước này, Tạ Tịch cũng không muốn lại làm ra chuyện xấu gì.

Cậu kiên nhẫn mặc quần áo cho mình, giày vò trọn vẹn một khắc đồng hồ(15 phút) mới miễn cưỡng mặc xong, cái này là nhờ lúc trước cậu chú ý trình tự Randy mặc quần áo cho cậu, nếu không căn bản là không có cách giải quyết đám y phục này.

Sau khi mặc chỉnh tề, Tạ Tịch có hơi đói. Trước đây đều là Randy đẩy toa ăn đến đợi cậu dùng bữa sáng, hôm nay cậu không có ai hầu hạ, chỉ có thể tự mình đi tìm đồ ăn.

Tòa thành rất lớn, trên vách tường hành lang treo đầy tranh chân dung và một ít xương thú, ở niên đại này, những trang trí này tượng trưng cho địa vị gia tộc của chủ nhân cùng với sự giàu sang phú quý, nhưng theo thẩm mỹ người hiện đại thì tràn ngập khủng bố và âm trầm.

Có điều Tạ Tịch không sợ, từ khi cha mất tích, cậu liền quen với hắc ám, nếu có sợ quỷ, cũng không sống được tới lớn như thế.

Tuy nói sẽ không sợ hãi, nhưng trong lòng cũng đang lẩm bẩm: Một ngôi nhà to như thế, có phải là hơi quá vắng vẻ không? Chẳng qua là thiếu một quản gia cùng một người hầu, sao giống như tất cả mọi người đều biến mất?

Tạ Tịch vừa đi vừa nhìn, đến phòng ăn càng cảm thấy quạnh quẽ, quét dọn rất sạch sẽ, thế nhưng ngay cả một bóng người cũng không có. Cậu nhớ kỹ khi Randy còn ở, có rất nhiều người phục vụ. Mặc dù những người kia luôn không ngẩng đầu lên, không có chút cảm giác tồn tại nào.

Tạ Tịch đợi một chút, sau khi phát hiện không có bữa sáng được đưa lên chỉ đành đứng dậy đi đến bếp. Ủng da màu đen của cậu gõ lên mặt đất bóng loáng, thanh âm thanh thúy vang lên, làm cho cả không gian càng lộ vẻ tĩnh mịch.

Lúc tiến vào bếp, Tạ Tịch sửng sốt.

Cả phòng người.

Cả phòng người chết.

Cho dù Tạ Tịch không sợ quỷ, nhìn thấy một màn máu tanh này, cũng vẫn thấy buồn nôn.

Chuyện này là sao nữa? Cậu nhịn xuống sự buồn nôn, tinh tế nhìn trong chốc lát. Ước chừng có bốn mươi, năm mươi người, tất cả chết hết, máu tươi chảy đầy đất, nhuộm đỏ toàn bộ phòng bếp.

Lại nghiêm túc nhìn liền phân biệt ra được bọn họ là ai — — là người hầu tòa nhà này, có hầu gái có người làm vườn còn có người đánh xe.

Đều vừa mới chết không bao lâu, bị người ném hết đến nơi này.

Tạ Tịch: "..."

Phanh một tiếng đóng cửa lại, cậu thu hồi câu nói kia — —không có điên đâu, căn bản là cực kỳ cực kỳ điên!

Ai giết những người đó? Trừ Gal còn có thể là ai, hắn tại sao phải giết bọn họ? Giận chó đánh mèo? Mất khống chế? Nhất thời trượt tay?

Tạ Tịch là một người bình thường, thực sự không cách nào đoán được đường về não của bệnh tâm thần!

Bữa sáng cũng không cần ăn nữa, nhìn thế là đã no rồi. Cậu ra khỏi tòa thành, đi thông khí trong hoa viên.

Trong hoa viên có một tiểu đình để hưởng trà chiều, Tạ Tịch mới vừa đi tới, liền thấy điểm tâm nhỏ tản ra hơi nóng...

Cái này là sao? Sợ cậu chết đói?

Tạ Tịch thật sự không đói bụng, cậu ngồi trong hoa viên, suy nghĩ tiếp theo sẽ phát sinh cái gì.

Mặc kệ Gal là vì cái gì mà tàn sát dinh thự này, giờ phút này cậu đều đang ở trong nguy hiểm. Lần trước Randy vừa chết, liền có người ám sát cậu, lần này trước khi đi Randy dặn cậu không được rời khỏi dinh thự, khẳng định là đã làm đề phòng nhất định. Nhưng bây giờ người đều chết hết, không có ai bảo hộ cậu.

Làm sao bây giờ? Làm thế nào mới có thể sống qua mấy ngày còn lại.

Một thân một mình đợi trong tòa lâu đài âm u đầy tử khí, Tạ Tịch không sợ quỷ lại phải phòng bị người, cái tố chất tâm lý này thực tế cũng đủ cứng.

Cậu cẩn thận đề phòng một ngày, phát hiện không có ai tập kích mình.

Tốt xấu lại sống đến ban đêm... Tạ Tịch liếm liếm môi dưới, cứ dông dài như vậy là có thể hoàn thành nhiệm vụ? Vẫn là đừng lạc quan mù quáng thì hơn.

Ban đêm lúc bên ngoài truyền đến tiếng đánh nhau, Tạ Tịch lập tức mở mắt ra, nhanh chóng xuống giường.

Cửa phòng bị vật nặng phá tan, một nam tử vóc dáng cường tráng hung ác hỏi: "Ngươi tại sao phải bảo vệ ác ma kia?"

Trong con mắt xanh biếc lộ ra đỏ tươi, thiếu niên xinh đẹp nói khẽ: "Ngài ấy là chủ nhân của ta."

"Ngươi điên rồi sao, là hắn đem ngươi biến thành cái bộ dạng người không ra người quỷ không ra quỷ này!"

"Không, là ta tự nguyện." Gal cong môi, nụ cười nhàn nhạt tràn đầy bệnh trạng quyến luyến, "Chỉ khi đạt được sức mạnh như vậy, mới có tư cách đứng ở bên cạnh ngài."

"Gal Delyn, ngươi điên rồi!"

"Ta yêu ngài ấy, ta chỉ muốn cùng một chỗ với ngài." Gal mỉm cười, trong mắt lại hoàn toàn tĩnh mịch, "Các ngươi có thể đừng tới quấy rầy chúng ta được không?"

Thanh âm âm nhu của thiếu niên trầm xuống, trong nháy mắt hắn đã đâm xuyên lồng ngực người bịt mặt.

Người bịt mặt ứng thanh ngã xuống đất, máu tươi cuồn cuộn trào ra, rót xuống tấm thảm nặng nề, thành một đường vân cực kỳ quỷ dị.

Lúc Gal nhìn về phía Tạ Tịch, con ngươi lạnh lùng khát máu nháy mắt biến thành đau thương sâu đậm, thanh âm hắn cũng thay đổi, không còn giọng điệu điên cuồng như vừa nãy, ngược lại như một động vật nhỏ bị vứt bỏ, cầu khẩn lấy lòng: "Thiếu gia..."

Tạ Tịch: "..."

"... ngài xem, ta có thể. Việc Randy có thể làm, ta cũng có thể." Gal quỳ một chân trên đất, mái tóc rủ xuống, che khuất gương mặt cố chấp của hắn, thanh âm hèn mọn lại thành kính, "Ta có sức mạnh của Aix, có chân thành của Randy, làm ơn lưu lại ta, dù chỉ là làm con chó trung thành nhất của ngài."