Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 44




Đoàn Tình gia nhập hội văn học cũng không biết có là lựa chón đúng hay không khi trong đó đa số là sư tỷ. Hội có phòng học chuyên môn, phòng để viết văn. Đoàn Tình nhìn trên cửa có tro dòng chữ “kịch truyền thanh Phi Ngư” thì miệng bắt đầu xệch xuống. Còn kịch truyền thanh! Nói trắng ra là chính là phối âm đi, bày đặt đương thời gì mà kịch truyền thanh. Đoàn Tình thực khinh thường, nếu không phải cùng đường, hạt cậu cũng sẽ không chọn hội này. Cái gì học xã a, còn phải giao 50 đồng, Nguyên Dịch nghe nói xong mới nở nụ cười:”Hai người bị gạt rồi, người ta chỉ cần 10 đồng thôi.”

Vì thế Trương Gia Nhuận mấy ngày nay cứ đi cằn nhằn với cậu! Đúng là tên quỷ hẹp hòi! Đoàn Tình tự an ủi chính mình, vì sinh viên không cần bắt buộc gia nhập mấy cái hội này. Vậy thì coi như tìm một chỗ trốn tránh, vị trí hội văn học rất tốt, nó nằm ở sau chân núi lận. Rất ít người đến, cho nên mấy học tỷ rất ngông cuồng, cực lực ngược đãi mấy người mới. Đương nhiên không bao gồm cậu, Đoàn Tình hừ một tiếng, không có ai có thể khi dễ cậu đâu!

Đoàn Tình gõ cửa, các học viên mới ngồi tụm thành một bàn, cậu tới thành thật ngồi cùng bàn với Trương Gia Nhuận, người mới sáng sớm bị kéo đến nơi này làm việc cực nhọc, Đoàn Tình tiến vào lúc phòng đã quét sạch sẽ, cho nên chỗ cậu không dính hạt bụi nào. Đoàn Tình ngồi xuống, ngầm gật gật đầu, về sau không cần rất khi dễ y, chắc chắc y sẽ lau chỗ cho mình.

Trương Gia Nhuận vừa thấy cậu đến lập tức nở nụ cười:”Cậu đến rồi.”8 chiếc răng trắng tinh lộ ra, một nụ cười sáng lạn đính trên thân thể cao tráng cũng không phải điều quỷ dị Đoàn Tình nhìn y một cái:”Hôm nay chỉ có cậu? Bọn họ đâu? Sao không đến?!” Trương Gia Nhuận gật đầu:”Ân, nhóm học tỷ nói là đi dạo phố.” Đoàn Tình nhíu mi:”Đi dạo phố? Để hai chúng ta ở đây”

Trương Gia Nhuận nhìn hắn cậu hạ tông giọng xuống cũng chỉ biết cười:”Học tỷ nói chúng ta là người mới nên đầu tiên phải quen thuộc với hoàn cảnh, đem quyển vỡ này đọc hết, bọn họ trở về sẽ kiểm tra.” Trương Gia Nhuận nói xong, Đoàn Tình mặt cũng không đen như bình thường nữa. Trương Gia Nhuận liên tục an ủi:”Nào cái gì, các học tỷ nói buổi trưa sẽ đem đồ ăn ngon đến cho chúng ta.” Đoàn Tình chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, tên này quả nhiên có tâm hồn ăn uống. Đặc biệt dễ dàng đói! Cơm căn tin còn không đủ no! Bây giờ vì chút đồ ăn mà thành ra dạng này!! Trương Gia Nhuận nhìn tay Đoàn Tình run lên, liên tục an ủi:”Đừng nóng giận, đừng nóng giận……” Đoàn Tình tay nắm chặt kịch bản, cậu không phải tức Trương Gia Nhuận, mà đang tức cái bụng, tên hỗn đản này vừa nghe ăn sẽ nhảy một cái, vừa đến giờ cơm điểm bắt đầu hoạt động! Cái đồ ăn hàng kia!!!!!

Trương Gia Nhuận tuy rằng tùy tiện nhưng là dù sao cũng ngồi cùng bàn hơn một tháng, cho nên không sợ cậu vì thế tiếp tục công cuộc trêu chọc:”Hảo, cười một cái. Giữa trưa anh mời cậu ăn cơm.”

Đoàn Tình nhìn xong vẫn ngồi xuống, kỳ thật cậu không còn nơi nào để đi, nơi này tốt xấu gì cũng ít người, ít nhất còn có thể né tránh Nguyên Dịch. Nguyên Dịch muốn đến cùng, may mắn cái tên cùng bàn này đã cản y giùm cậu.

Đoàn Tình thuận lợi cầm lấy kịch bản từ y, vừa xem xong danh tự hỏa khí vọt lên:” Khổng Tước Đông Nam phi () ” Trương Gia Nhuận cao cao tráng tráng nhưng cạnh Đoàn Tình cũng lùn hơn một cái đầu, y cũng muốn vì cái kịch bản này bật khóc:”Trần biên kịch nói, đây al2 kịch bản anh ta mới biên ……”

Đoàn Tình cười lạnh, bỗng cất lên mấy chữ:”Wander Every Five Miles!Burglars?(Dịch: Đi lang thang 5 dặm! Tên trộm?) [ cường đạo?] Kịch hài?! Anh ta không tôn trọng Trung Quốc văn học thì thôi đi, còn đạp cho hư nữa chứ! Ai là Lưu Lan Chi ()? Cậu à?” Trương Gia Nhuận chỉ chỉ cậu:”Cậu.” Đoàn Tình đem kịch bản đập trên bàn một cái:”Ai?!” Trương Gia Nhuận lập tức chỉ chỉ chính mình:”Tớ, tớ phối âm.” Đoàn Tình hừ một tiếng:”Được rồi, bọn họ khi dễ cậu àm cậu không biết a! Chúng ta quay về đi.”

Trương Gia Nhuận cứng đầu:”Đừng a, chúng ta giao cho họ 50 đồng.” Lại là 50 đồng! Đoàn Tình trợn mắt:”Cậu hối hận?” Trương Gia Nhuận nào dám nói hối hận a, tiểu thiếu gia này hảo tâm kéo y cùng nhau ăn cơm, cùng nhau nhập đoàn, y nào dám nói không a. Nguyên Dịch, đại ban trưởng của bọn họ cũng không có dám lên tiếng nữa mà!

Trương Gia Nhuận vội vàng phất tay:”Không có, không có, ý của tớ là chúng ta lỡ đến rồi, cứ cho là luyện tập tiếng Anh đi. Hai chúng ta là tổ tiếng Anh a.”

Đoàn Tình nhìn y phản ứng nhanh chóng trong lòng cũng có chút tốt hơn, lần đầu tiên ép một người tham gai cũng mình mà người kia không thấy bức bách. Hai người không biết đang làm gì, người trong kịch truyền thanh rốt cục cũng đến. Trần Vũ là biên kịch cho kịch truyền thanh này, ở đây nam nhân không nhiều. Anh ta mang một cặp kính hào hoa phong nhã. Đoàn Tình cười lạnh, bề ngoài không quan trọng, cậu chỉ cần biết người này Khổng Tước Đông Nam phi đều có thể biên thì người cũng chả mấy thuần lương gì.

Quả nhiên Trần Vũ vừa thấy Đoàn tiểu thiếu gia đang tỏ vẻ lãnh khốc thì bất cười”Đoàn thiếu gia, đến rồi a.” Đoàn Tình đứng lên:”Trần biên kịch, nếu anh không có chuyện gì, tôi xin phép đi về trước,.”

Trần Vũ vội vàng kéo lại:”Đừng a, có chuyện. Thật sự.cuối tháng 10 kỉ niệm ngày thành lập trường, chúng ta có một kịch bản. Chúng ta thiếu người nên mới tuyển thêm, thiên tuyển vạn tuyển chọn trúng hai người đó.” Thiên xuyên vạn xuyên chỉ là nịnh bợ, ai bảo Tần đại thiếu gia thích người này làm chi, muốn anh chiếu cố cậu, nếu không thì vì mấy tờ cổ phiếu, hay ngâm suối nước nóng anh nhất định …… Trần Vũ trong lòng rơi lệ đầy mặt, tên hỗn đản Tần Thiệu này! Dùng mấy thứ kai trói buộc mình cơ chứ!

Đoàn Tình cười lạnh:”Thiên tuyển vạn tuyển? Tôi quả thực không biết hai người chúng tôi hữu dụng đến vậy, lễ mừng trường học bọn tôi tham gia, không phải nói chúng tôi là gà mơ hay sao?” Trần Vũ cười thực ôn hòa xoa dịu cậu:”Có đâu, bọn anh sắp về hưu, cần tìm hương vị mới mẻ. Bọn anh cũng từ tay gà mơ đi lên, anh thực xem trọng hai người. Thật là năng lực siêu phàm. Thật là thiên chọn vạn tuyển.”

Đoàn Tình nhìn anh đột nhiên nở nụ cười, Trần Vũ cảm giác chính mình tim đập loạn phách, Tần thiếu gia quả nhiên biết coi trọng người, ngay cả cười lạnh cũng khiến cho người ta cảm giác kinh diễm, trách không được cậu vừa đến, nhóm nữ vương bọn họ lập tức trưng ra vẻ mặt ôn hoà, cậu ta cũng tốt đấy chứ..

Trần Vũ chậm rãi bước tới thì nghe thấy thanh âm Đoàn Tình lạnh như băng:”Trả 50 đồng cho chúng tôi.” Trần Vũ đại kinh thất sắc:”A, các em muốn rút khỏi hội? Đáng tiếc không thể rút rồi!” Chê cười, vào hội này xem như là chó gặm bánh bao, có đi không có về! Vào túi Trần Vũ không thể móc ra được!

Trần Vũ gắt gaoche túi, Đoàn Tình chọn trừng anh:”Nhanh đưa ra!” Trương Gia Nhuận cũng mở miệng:”Chỉ cần trả lại cho bọn em thôi, học viên mỗi người chỉ đóng 10 đồng, các anh thu dư 40 đồng. Anh đưa chúng em 40 đồng đi, chúng em không rút đâu!” Trần Vũ quả thực muốn cười, Tần Thiệu khốn kiếp! Biết hắn mời ăn cơm không tốt lành gì mà. Cái tên hắn thích thật không dễ chọc,40 đồng tiền mà thôi, có cần làm quá như vậy không?

Bọn họ đang giằng con thì hội các học tỷ đã đến, còn chưa thấy người đã thấy thanh âm cười vang rộn ràng:”Tình Nhi a. Cậu không lẽ không biết tên riêng của Trần Vũ sao?”

Đoàn Tình nghe xong lập tức khởi nổi da gà, sư tỷ Thiên Trình đương không phát hiện vẫn cười kiêu ngạo như lúc nãy:”Tên riêng của Trần Vũ là Trần Cát Lãng, cái lần này cậu cầm tiền sao lại không tra ra. Thật ra, Tình Nhi chỉ cần hò hét tên sư tỷ, sư tỷ có khả năng giúp em a.”

Tình Nhi cái gì! Lão Phật Gia của chị ta đâu (cái này trong Hoàn Châu Cách Cách đấy)! Đoàn Tình nhìn Trình Viện Viện hận không thể nhìn ra có gì hay ho, nữ nhân cái gì,cậu từng thấy có một nữa nhân tên Viện Viện rất dịu dàng xinh đẹp! Chị kia xinh đẹp thì có, nhưng dịu dàng nằm ở chỗ nào! Một chút khuê tú cũng không có, xem ra nàng lại muốn mở miệng, Đoàn Tình lạnh lùng chỉnh nàng:”Tôi họ Đoàn!”

Trình Viện Viện khụ khụ:”Được rồi, Đoàn Tình, việc đã đến nước này thì hai em lắng nó xuống đi. Bọn chị tổ kịch truyền thanh rất cần hai em.”nàng vừa nói xong, người chịu trách nhiệm về âm thanh cũng vào, cất lên thanh âm dễ nghe:”Kịch truyền thanh Phi Ngư hoan nghênh các em gia nhập!” Tuy bộ dáng không đẹp nhưng thanh âm nghe rất êm tai. Đoàn Tình cùng Trương Gia Nhuận nhìn những người này, mỗi người trong tay cầm theo 6 bông tua, này chính là nghi thức hoan nghênh? Không lẽ hai người bọn họ tốn 100 là để mua 6 cái này hay sao?

Trình Viện Viện hắc hắc cười, đứng ở trước mặt hai người:”Hảo, Đoàn Tình, Giaa Nhuận, chị sẽ giới thiệu mọi người cho hai em. Đầu tiên là về radio. Các emcũng thấy radio ở đây không giống bình thường, có văn phòng riêng, có thiết bị, nhìn phần cứng liền biết trường học xem trong chúng ta bao nhiêu.” Đoàn Tình cùng Trương Gia Nhuận ánh mắt quét một lần này nhìn văn phòng chung quanh bị gió lùa cười lạnh, Trình Viện Viện khụ thanh:”Mỗi ngày buổi sáng, mấy anh kia sẽ kêu bọn em rới giường, mỗi ngày giữa trưa tập kịch. Mỗi buổi tối, kênh phi ngư 1998 của chúng ta sẽ mang bọn ngươi tiến vào mộng đẹp. Mỗi khi đến ngày lễ tết, chúng ta sẽ diễn mấy kịch có thoại cảm động, du dương. Cho các học sinh học tập mệt mỏi được thả lỏng..”

Không thể không nói nếu làm trong đấy sẽ tốt biết mấy, nếu không có gì sẽ ngồi im, tới mấy phân cảnh ca tụng sẽ phát ra thanh âm hoa lệ. Có sức mạnh rất cuốn hút. Đoàn Tình lúc này mới nhớ tới, nữ nhân đang hoan nghênh cậu hình như là một trong số người cậu đã gặp ở buổi tiệc? Không hề nghĩ đến trang điểm hay không trang điểm al5i chênh lệnh lớn như vậy?

Trình Viện Viện khụ khụ, Đoàn Tình cùng Trương Gia Nhuận hồi phục tinh thần, Trình Viện Viện lập tức nở nụ cười:”Hảo, hai bạn mới, hiện tại sẽ giới thiếu mấy tên đồng chí ở đây. Vị này là phụ trách làm đạo diễn tình cảnh kịch trường, Hoàng Dung. Người này là Hoàng Oanh kiêm chức phối âm.”

Hoàng Dung người cũng như tên, đẹp như tiên, thanh âm quả nhiên dễ nghe, ít nhất Trương Gia Nhuận nhìn nàng cũng đỏ hết mặt. Trình Viện Viện cười ý vị thâm trường:”Vị này là về khâu trang trí: Lưu Hạ. Chủ nhiệm tuyên truyền, phụ trách chế tác sở hữu quảng cáo tuyên truyền! mỹ Không chỉ người đẹp mà vẽ cũng đẹp, đang học khoa mĩ thuật! Đúng rồi Đoàn Tình, em không phải học kiến trúc hay sao, hai người chắc có tểh hợp tác với nhau. Về sau có thể tham khảo nhau trong công việc.” Đoàn Tình không quan tâm hờ hững cầm lấy tay Lưu mỹ nhân. Cậu đối với nữ nhân được Đoàn Tình Viễn giáo dục rất nghiêm, chính là kinh nhi viên chi (chỉ có thể nhìn xa, không được lại gần).

Trình Viện Viện tiếp giới thiệu các nhân viên khác. Trang trí hậu kỳ,cv phối âm, giới thiệu nhân viên cũng xong, cuối cùng chính là biên kịch kế hoạch, cũng chính là hai người Trình Viện Viện và Trần Vũ, hia người này xem ra cũng là lãnh đạo, người uản tiên, vị còn lại quản người. Xã đoàn tổng cộng 15 người, thêm ba người mới tới tổng cộng 18 người. Có thể xem là một đoàn thể lớn..

Trình Viện Viện làm cú tổng kết cuối cùng:”Không nên nhìn chúng ta ít người, chúng ta là Ma Tước tuy ít nhưng cầu toàn.” Đoàn Tình chỉ tùy tiện nở nụ cười. Trình Viện Viện nói tiếp:”Về sau có thêm ba vị gia nhập, chúng ta sẽ bước lên tầm cao mới. Tôi thực xem trọng các người a.”

Đoàn Tình cười cười:”Tôi cùng cậu ấy làm ở radio….” Trương Gia Nhuận cũng không biết là thấy mỹ nữ kích động hay là bị gì, nói chuyện vô cùng lưu loát:”Không quan hệ, không quan hệ, chúng em có thể vẽ, làm chế tác hậu kỳ ……”

Đoàn Tình nhìn y một cái:” Cậu bỏ 50 đồng?” Trần Vũ trong lòng đầy mồ hôi, Tần Thiệu a, cậu rốt cuộc là keo lắm hay sao, tên tiểu yêu tinh này mở miệng cứ đòi tiền!

Trình Viện Viện cười một cái khuynh quốc khuynh thành đem Trương Gia Nhuận hồn bay lơ lửng! Đoàn Tình thừa nhận nữ nhân này rất đẹp, dù ở đâu cũng tỏa ra bốn phía diễm lệ làm say mê lòng người, Trương Gia Nhuận bị mê hoặc cũng phải thôi!Trình Viện Viện phát hiện nàng đối với Đoàn Tình là thất bại, mị lực của nàng bắn ra bốn phía a, khiến cho tên nam nhân kia cũng gần như quỳ xuống vậy àm tiểu tử này không có chút nể tình.

Trình Viện Viện còn muốn hướng dẫn một chút:”Tình Nhi, cậu thấy thế nào, còn muốn rút lui sao?” Đoàn Tình nhìn thấy Viên Viên bước tới lui về phía sua một bước. Trình Viện Viện trên mặt lập tức suy sụp đi. Đoàn Tình ho khan, cậu không phải không thừa nhận nàng đẹp, mà người cậu thích là dạng tiểu thư khuê các, tao nhã, thanh tú thục nữ. Gio61ng như Diệp Hoa ấy.

Trần Vũ đi tới giữa hai người pha trò:”Hảo, hảo, Trình nữ vương, cậu đừng làm hai đứa sợ, chúng ta trở lại chuyện chính. Nhiệm vụ được phân phối. Tranh thủ cuối tháng mười kỷ niệm ngày thành lập trường thời điểm có thể hoàn thành nhiệm vụ một cách viên mãn. Chúng ta lần này tuyển ba người mới, Hạ Vũ là học về radio. Đoàn Tình là hệ kiến trúc, ban đầu là hệ tiếng Anh. Trương Gia Nhuận là kiến trúc hệ, kỹ thuật máy tính tốt. Cho nên, Trương Gia Nhuận sẽ phụ trách hậu trường. Đoàn Tình âm sắc không tệ, tiếng Anh cũng tốt, em cùng Hạ Vũ lại đây đối đáp chút đi, thử xem có hợp không. Về sau chúng ta đều là người một nhà, nên hỗ trợ nhau, tương thân tương ái!” Đoàn Tình sắc mặt vẫn không đổi, Trần Vũ trong bụng gật đầu, cậu ta chưa tỏ vẻ ghê tởm, tốt..

Hạ Vũ là một nam sinh thực khả ái, Đoàn Tình đánh giá một chút, chỉ có thể nói nam sinh hệ Trung văn quá yếu, so với cậu như ac1ch xa 5 thước, cậu vốn nghĩ chính mình không đủa cao, không đủ khỏe mạnh, kết quả nhìn đến Hạ Vũ trong lòng lập tức cân bằng, so với y thì hắn vẫn hơn! Cho nên, Đoàn Tình không nói cự tuyệt, vì thế hai người thử âm.

Máy phát thanh cùng CV phê bình.

Hai người cuối cùng chọn bản tiếng Anh [ tiểu vương tử ], Đoàn Tình cảm giác Hạ Vũ thích hợp với thanh âm tiểu vương tử, trong khi đó cậu không biết mình thích hợp với người nào, cậu cũng không rõ ràng lắm về phần nói của mình, vì cậu chỉ phối âm duy nhất một lần là lúc [ gào thét sơn trang ] cùng Lưu Trình. Nhưng là chỉ là nói một chút.

Hai người chọn kịch bản đơn giản, dễ nói, không cần nhiều nhân viên, kết quảbị kêu trống trải. Tiểu vương tử đa số lời kịch đều là miêu tả tâm lý, hai người nói một hồi mới phát hiện.

Bối cảnh âm nhạc thực đau thương, là bài hát tiếng Anh [ hồn đoạn lam kiều ], căn phòng trống trải cộng thêm thanh âm bài hát, hai người họ cảm thấy có chút trống trải..

Một đoạn đối thoạn sau, Trình Viện Viện giơ lên tay, hai người tháo tai nghe nhìn nàng, Trình Viện Viện cười cười:”Không có việc gì, chỉ là ý kiến cá nhân, lần này Đoàn Tình đọc lời bộc bạch. Hạ Vũ vẫn là phối âm tiểu vương tử, đến, Trần biên kịch phối hợp nhất một chút, diễn đại thúc.” Trần Vũ cắt lời:”Hảo, cho ahi đứa xem bản lãnh của anh”

Ba người điều chỉnh cho thích hợp, Trình Viện Viện cùng 7 người khác nghe, cuối cùng đứng lên. Nghiêng nhìn nhìn biểu tình vài người. Lần này đoạn trích ba người là cuối cùng, tiểu vương tử muốn về đến tinh cầu. Đây là quyển sách quan trọng nhất, cảm tình thăng hoa tới cực điểm.

Hạ Vũ biểu hiện thực không sai, cảm tình đúng chỗ, thanh âm cũng không tệ, quả là nhân tài được tuyển vào, Đoàn Tình cùng Trương Gia Nhuận kia chính là kẻ tám lạng, người nửa cân. Bất quá, Trình Viện Viện nhìn sắc mặt thanh lãnh Đoàn Tình không khỏi kỳ quái, người này cũng không tệ lắm, luôn tỏa ra một sức hút khám phá nội tâm, cậu chính là mang đến cảm tình, có thể đem tiếng Anh đọc hòa vào các khung bật cảm xúc, thanh âm lãnh liệt một chút cũng không gì. Vốn tưởng rằng cậu sẽ giống như cái mặt, không hề chút cảm xúc gì chứ, không hề nghĩ đến cũng không tệ lắm. Trình Viện Viện nhìn về phía người khác, bọn họ gật gật đầu, mấy người này có thể bồi dưỡng, có thể lưu trữ. Cuối cùng,CV cùng sư tỷ vào phối các phân cảnh cuối. Đoạn thăng hoa này xong là coi như kết thúc.

Trần Vũ tháo tai nghe xuống rồi quay sang nhìn Trình Viện Viện trên mặt vui vẻ vì thế đắc ý cười cười. Đoàn Tình cũng tháo xuống, sắc mặt liền khôi phục thành nguyên dạng, Hạ Vũ ngược lại là mặt đầy nóng bỏng:”Như thế nào?”

Hạ Vũ ánh mắt mạo quang, xem ra là thật thích kịch truyền thanh.

Trình Viện Viện bình luận:”Ân, cũng không tệ lắm.Rất có cảm xúc, em đóng tiểu vương tử rất tốt. Cái loại ưu thương này rất cảm động. Em biểu đạt tạm có thể chấp nhận.”

Hạ Vũ nở nụ cười:”Cám ơn xã trưởng.”//////

Trình Viện Viện cười động viên bọn họ:”Tiếp tục cố gắng.” Trình Viện Viện nhìn thoáng qua Đoàn Tình:”Còn em?” Đoàn Tình nhìn nàng một cái:”Không nói cũng không chết Đoàn Tình đem thiết bị âm hưởng mở ra một cách quen thuộc, Trình Viện Viện ho khaun, tên tiểu tử này cứ tỏ vẻ xa lạ. Thanh âm Đoàn Tình trong thực tế tốt hơn lúc ghi âm, bỏ thêm nhạc đệm chắc chắn càng hay nữa.

Trần Vũ so với kịch bản đã quen thuộc, thanh âm khống chế thực hoàn mỹ. Cùng Hạ Vũ diễn kết cục nói vài câu đối thoại, lãng mạn ưu thương.

Nguyên văn: “All men have the stars, but they are not the same things for different people. For some, who are travelers, the stars are guides. For others they are no more than little lights in the sky. For others, who are scholars, they are problems. For my businessman they were wealth. But all these stars are silent. You – you alone – will have the stars as no one else has them…”

“Mỗi người đều có ngôi sao của mình, những ngôi sao ấy mang đến cho mỗi người những thứ khác nhau. Đối với một số mà nói, ngôi sao chính là người dẫn đường Với những người khác, chúng nó chẳng qua là vật nhỏ nằm ở phía chân trời lòe lòe sáng lên mà thôi Đối với học giả,ngôi sao chính là vấn đề nan giải Đối với thương nhân, ngôi sao tượng trưng cho sự tài phú. Nhưng thật ra chúng chỉ là những vật bất động. bạn-chỉ có bạn- hiểu rõ những ngôi sao này khác với người khác như thế nào”

Ở mỗi ngôi sao, nó cho ta sự sống. Mỗi ngôi sao sẽ mang đến nụ cười. Chĩ cần ban đêm bạn ngước lên nhìn bầu trời, mỗi một ngôi sao phảng phất nụ cười …… Bạn – chỉ có bạn – mới có tài năng mang lại nụ cười cho các ngôi sao…….

Đoàn Tình liền nói ra:câu cuối cùng Giọng của cậu chậm rãi vang lên.

Thanh âm Đoàn Tình có chút lạnh lùng như phá tan sự tĩnh mịch của sa mạc quanh đây. Âm sắc thực không sai, hẳn là thực thích hợp với kịch bản này, trống trải xa xôi lại có điểm đau thương, trong đau thương lại pha tạp chút sự khoan dung. Khó được khoan dung, khó khăn tình thâm.

Trần Vũ nhìn cậu một cái, không sai nha, tiếng Anh quá giỏi! so với tên khốn Tần Thiệu kia hơn nhiều lắm, khụ khụ! Đoàn Tình nhìn anh, trong lúc nhất thời cũng hiểu được có chút bội phục, cậu không phải là con người thể hiện vẻ tự cao tự đại bên ngoài. Bản tiểu vương tử Tiếng Anh khó có thể cảm nhận nét lãng mạn mà ưu thương so với tiếng Pháp. Vì tiếng Anh cần nói rõ ràng.

Đạo diễn Hoàng Dung vỗ vỗ tay:”Hảo, cũng không tệ lắm. Chính là ý này, kịch truyền thanh chính là như vậy. Kịch truyền thanh khác với mấy thứ kai ở chỗ, kịch bản kia ít nhất cần có sàn diễn, mà chúng ta không có, mất đi thị giác chính là nhược điểm lớn nhất. Nhưng là, cũng chính vì điểm này, chúng ta kịch truyền thanh có càng cơ hội lớn phát triển không gian, không sử sụng thị giác để có thể ảo tưởng, hồi tưởng lại kí ức. Cho nên, lần này kỷ niệm ngày thành lập trường, xã nhân biểu diễn hy vọng có thể cùng chúng ta hợp tác làm ra sản diễn tình cảnh kịch. Do đó có thể chứng minh, bọn họ xem chúng ta là những người chuyên nghiệp. Cho nên, chúng ta phải tự hào, yêu thích công tác này. Chúng ta phải cho họ thấy chúng ta phát triển không phải do có trường đầu tư, mà hoàn toàn là do sở thích cùng đam mê. Nơi này duy trì nhiều năm, nhiều năm như vậy không có giải tán, dựa vào là đam mê cùng kiên trì.”

Đoàn Tình nhẫn nại nghe từng người phát biểu ý kiến, những người này thật sự là có tài ăn nói rất chuyên nghiệp, lấy tài ăn nói lập nghiệp, so với cậu còn lợi hại hơn! Đoàn Tình ở nơi đó đợi tới cơm chiều, được Trần Vũ mời ăn cơm, còn nói là đại đoàn viên gì đó, mười lăm ánh trăng mười sáu đoàn viên, chúng ta phải làm đoàn tụ, loại thái độ này, làm Trương Gia Nhuận cảm động ghê gớm, quả nhiên là hoan nghênh bọn họ a. Đoàn Tình cười cười không nói cái gì, radio bận rộn cũng tốt, đỡ phải cho anh ta nhàn rỗi. Chỗ radio cùng hình ảnh, có cá tư liệu đầy đủ vô cùng đủ loại kịch bản, Đoàn Tình nhàn rỗi không có việc gì cũng bận đến buổi chiều. Buổi tối trở về thấy Hàn Dũ đến, trầm trồ khen ngợi thức ăn bên ngoài. Đoàn Tình quên nói với y là mình không về ăn cơm, Hàn Dũ cười cười:”Không có việc gì, đến, Ấu Đường, tôi mua quần áo cho cậu, lại đây thử xem.” Đoàn Tình có chút kinh sợ, Hàn Dũ nay tu luyện đến cấp bậc nào rồi, không chỉ hội gọi đồ ăn bên ngoài, còn mua quần áo. Lão bà của y về sau nhất định hạnh phúc!

Đoàn Tình nhìn nhìn loạt quần áo liên xúc động muốn biến Hàn Dũ thành tinh,cậu muốn cái gì liền mua cho cậu cái đó. Hàn Dũ tại một bên giúp cậu thử,Hàn Dũ hắc hắc cười:”Tôi chiếu theo số đo của tôi mà mua, cậu mặc không được tôi mặc.” Đoàn Tình thử, không phải đặc biệt lớn, nhưng là tốt xấu so với quần áo ban đầu cũng ổn hơn, rộng thùng thình u. Đoàn Tình mặc xong, Hàn Dũ cầm ra nửa thước dây lưng quần đến. Đoàn Tình nghi hoặc nhìn y:”Làm gì vậy?”

Hàn Dũ đưa tới ngang hông, Đoàn Tình giương ta đứng ngay ngắn, Hàn Dũ bất đắc dĩ cười cười:”Cái này giúp bụng nhỏ lại chút, dễ nhìn hơn.” Đoàn Tình vẫn là không nói gì, Hàn Dũ giúp cậu ghim lại:”Cảm giác thế nào? Qúa chặt không?” Đoàn Tình lắc lắc đầu. Hàn Dũ nhìn cậu cười cười:”Không có việc gì, hài tử không có việc gì, bất quá cũng teo lại chút thôi.” Đoàn Tình biểu tình bắt đầu yếu ớt, đôi mắt có điểm hồng. Hàn Dũ cười:”Hảo, không có việc gì a, tôi nói không có gì mà. Cậu xem, một chút đều nhìn không ra, quần áo này rất hợp. Ân, còn có này khăn quàng cổ ca rô nữa. Áo khoác da hươu, quần có dây lưng tự động điều chỉnh độ rộng. Ân, thực thích hợp, Hàn Dũ đánh giá toàn bộ:”Quần áo không có lớn lắm..”

Đoàn Tình nhìn thoáng qua tâm tình có vẻ tốt lên, Hàn Dũ cười:”Về sau sẽ càng ổn thôi, đợi tới thời tiết lạnh, cậu sẽ lợi dụng cơ hội đó mặc nhiều một chút, cậu xem, đến lúc mặc áo khoác dài, một chút cũng sẽ không ảnh hưởng việc lên lớp, có phải hay không? Sau đó chính là nghỉ đông, thời điểm đó hài tử liền sinh ra.” Đoàn Tình không lên tiếng, mím môi! Hàn Dũ an ủi:”Đến cười một cái, đừng sầu khổ mặt, tốt xấu gì người ta cũng mau quần áo cho cậu mà.”

Cáp, Hàn Dũ vô sĩ, chiếm tiện nghi còn khoe mẽ, ai bảo tên khốn kiếp Tần Thiệu này không dám lộ diện, cho nên công lao tự nhiên thuộc về hắn. Đoàn Tình quả nhiên đối với cậu tươi cười, Hàn Dũ ngồi xuống cùng cậu nói chuyện phiếm:”Kịch bản ở ban xã gì đó thế nào? Chơi vui không?” Đoàn Tình gật gật đầu:”Một chút.” Hàn Dũ cũng gật theo:”Công tác kia, có thể nghe âm nhạc, ân, đối với thai nhi rất tốt. Coi như là dưỡng thai đi.” Hàn Dũ nói xong liền phát hiện chính mình nói sai lầm liên pha trò:”Cái kia, đừng làm việc mệt thân, hoạt động thích hợp một chút, nơi kia phải đi qua ba sườn núi, cậu cẩn thận, chậm chút.”

Đoàn Tình nghi hoặc nhìn y:”Sao anh biết rõ vậy?” Hàn Dũ hắc hắc cười:”Theo dõi cậu.”

Đoàn Tình cắt lời:”Tôi không sao.” Hàn Dũ cười cười:”Hảo, cậu đi nghỉ ngơi đi. Ngày mai còn muốn đi sao?” Đoàn Tình gật đầu:”Ân, còn muốn đi.”

Hàn Dũ cười:”Hảo, có chút việc làm cũng tốt. Nào đi ngủ sớm một chút, ngủ ngon.” Đoàn Tình nhìn y trong lòng không chút tư vị nào, một thời gian dài thiếu Tiểu Hồng, nhưng lại có Hàn Dũ. Hàn Dũ so với Tiểu Hồng cằn nhằ hơnn, hơn nữa so với Tiểu Hồng không phải của mình, y không phải người hầu của cậu, y là bác sĩ, cho nên có cái gì nói cái gì, mỗi ngày dặn đến dặn lui, mỗi ngày phiền đến đòi mạng, cái dạng này ngược lại đem lạnh lùng trong lòng giảm bớt rất nhiều, lần đầu tiên cậu cảm giác mỗi ngày về nhà có người nói chuyện với mình, so với Đoàn gia vẫn tốt hơn nhiều.

Hàn Dũ nhìn biểu tình của cậu hiện tại hắc hắc cười:”Có phải hay không bị tôi làm cho cảm động?” Đoàn Tình hừ một tiếng:”Bác sĩ Hàn, tiền lương một tháng của anh ở phòng khám bao nhiêu, tiền lương một năm nữa, có nhà có xe không?” Hàn Dũ vừa nghe xong lập tức lại ngồi xuống:”Hắc hắc. Có, đều có hết.”

Đoàn Tình tiếp tục hỏi:”Anh thích nữ nhân.” Hàn Dũ nghẹn:”Trăm phần trăm.” Đổ, nếu y thích nam nhân sao Tần Thiệu dám quăng y vào đây a!

Đoàn Tình tiếp tục hỏi:”Anh có bạn gái chưa?” Hàn Dũ lắc đầu:”Cái này không có.” Đoàn Tình nghi hoặc một chút:”Vì cái gì không có, anh cũng 30 tuổi, có nhà có xe, vì cái gì không có, có phải hay không nơi nào có vấn đề a?”

Hàn Dũ có điểm chống đỡ không nỗi,30 tuổi đơn thân chính là nam nhân kim cương phải không? Hàn Dũ biểu tình thành khẩn:”Tôi bận rộn lo sự nghiệp.” Đoàn Tình cắt lời:”Vậy anh có trăng hoa hay không?” Hàn Dũ nghe xong chỉ biết ho khan:”Tôi thề, một chút đều không trăng hoa. Nếu tôi trăng hoa, thiên lôi đánh xuống.” Đoàn Tình nhìn y:”Nghe nói nam nhân thề đều phạm sai lầm này.” Tần Thiệu sân ngoài cửa bị trúng đạn! (ý là chỉ nói trúng TT ấy)

Hàn Dũ sốt ruột:”Thật sự không có. Cái kia, tôi thật là vì bận rộn. Cậu xem, phòng khám mới mở một năm Mở phòng khám cần rất nhiều máy móc, mấy năm nay chỉ lo chạy đôn chạy đáo đi tìm ……” Đoàn Tình lắc lắc đầu:”Được rồi, vậy để tôi giới thiệu cho anh.” Mặc kệ y có trăng hoa hay không, vào tay Tiểu Hồng tuyệt không có đường ra. Hàn Dũ thực kích động:”Hảo hảo hảo, nào nói tôi nghe, người đó là ai, là ai??”

Đoàn Tình nở nụ cười nói:”Chị Tiểu Hồng của tôi.” Hàn Dũ ngốc ngốc:”Cái kia, bên cạnh cậu còn có Tiểu Hồng sao?” Hàn Dũ trong lòng bồn chồn a, Đoàn Tĩnh Viễn tự mình chọn người, mấy người bạn y nói là làm gia nhân cho Đoàn gia rất nghiêm khắc, nhân vật này là Đoàn Tĩnh Viễn thiên chọn vạn tuyển a…… Y từng gặp qua nàng, bộ dạng rất đẹp,bộ dạng này chỉ là hình thức bên ngoài mà thôi. Chính yếu là năng lực rất mạnh, cha nàng là quản gia của Đoàn gia a!!! là người mà Đoàn Tĩnh Viễn coi trọng nhất! mấy năm nay người thích nàng khẳng định không thiếu, nhưng là nàng đều không có đồng ý, vẫn đều còn không có xuất giá, ai biết Đoàn Tĩnh Viễn có ý tứ gì đâu? Là muốn lưu trữ hay nối nghiệp làm quản gia!! Tuy rằng không đến mức sẽ hiểu sai, nhưng là, nếu y cùng nàng nói chuyện yêu đương, Đoàn Tĩnh Viễn sẽ ăn tươi nuốt sống y! Cùng Tần Thiệu làm hai tội nhân! Không chỉ lừa ông, còn lấy người của ông!!! Hàn Dũ khụ thanh:”Cái kia, cái kia, Tiểu Hồng chưa có người trong lòng sao?” Đoàn Tình nghĩ nghĩ một hồi lắc lắc đầu:”Không có. Chị Hồng tốt nghiệp đại học sau liền lưu lại nhà tôi. Không biết đại học có hay không, dù sao tôi cũng chưa từn gặp qua”