Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 45




Hàn Dũ ho khan:”Vậy nàng có thích người như tôi không?” Đoàn Tình liếc mắt nhìn:”Sao anh không thổ lộ thử xem, có phải nam nhân hay không!”

Y nhìn thấy cậu xét nửa thân dươí của mình nên lập tức ngồi thẳng thóm lại, tên tiểu hài tử này chắc vẫn đang hoài nghi y có nào đó phương diện không được. Hàn Dũ bị cậu khơi mào chiến đấu:”Hảo, tôi đi tìn nàng! Nhưng ít ra cũng giới thiệu sơ qua chứ?” Đoàn Tình nghĩ một chút rồi thành thật trả lời:”Chị Hồng năm nay 28 tuổi,, tốt nghiệp đại học 5 năm trước. Học về quản lý.” Hàn Dũ hoa lệ muốn té xỉu, quản lý, quản lý …… Đoàn Tình nhìn y một cách sung sướng khi người gặp họa. Hàn Dũ khụ khụ:”Hảo, về sau sẽ học giặt quần áo nấu cơm!!!” Đoàn Tình cắt lời:”Tôi tgấy anh chỉ nên học nấu cơm……” Hàn Dũ cắn chặt ngày mai học. Cậu đưa số nàng cho tôi, hai người nên liên lạc trước để tạo cảm tình?”

Đoàn Tình đưa số rồi dặn dò:”Đừng cùng nàng nói chuyện của tôi, nàng có hỏi, liền nói hiện giờ tôi rất tốt, học tập bề bộn nhiều việc.” Hàn Dũ gật đầu:”Cái này ta biết.” Y cũng chưa muốn chết nhanh như vậy. Đoàn Tình làm bà mối xong liền đem Hàn Dũ đuổi ra đi, cậu đang buồn ngủ.

Đoàn Tình ngủ xong, Tần Thiệu liền đến, Tần Thiệu đến đây không nhiều, từ Lhasa trở về đã muốn hơn nửa tháng, bước vào phòng này chỉ duy nhất hai lần. Đều là nửa đêm đến, như mấy hồn ma vất vưởng đến rồi đi. Hơn nữa trong hai lần đến hắn chưa từng nhìn qua Đoàn Tình. Hàn Dũ hiếu kì:”Cậu định cả đời lén lút như vậy?”

Tần Thiệu không đáp cố đổi đề tài:”Hôm nay tâm tình của Đoàn Tình tốt không, Đoàn Huyên nói em ấy mới cãi nhau với nhà, nên tôi chạy đến xem thử.” Hàn Dũ lắc đầu:”Không có. Cậu có muốn đi lên xem hay không?” Tần Thiệu nhìn lâu cười cười:”Không được.” Hắn làm sao dám đi lên, dũng khí bước lên lầu cũng không có.

Hàn Dũ nhìn hắn bộ dạng rối rắm, có một chút muốn an ủi. Tần Thiệu đi du lịch một tuần không đến bây giờ đến ào ban đêm, còn không có dám vào phòng cậu đi. Lần này lợi hại hơn, lên lầu cũng không dám đi nữa.

. Ân, thực đáng thương, tình chi một chữ ma nhân a, gần chi tắc khiếp, xa chi tắc niệm.

Hàn Dũ thở dài:”Muốn hay không, hay đêm nay ở lại nơi này đi.”

Tần Thiệu lắc lắc đầu:”Tính, tôi phải về, còn phải phiền cho tôi ở nhà anh vài ngày. Chờ tôi tìm được chỗ sẽ trả chỗ cho anh.” Hàn Dũ chỉ cười cười:”Cậu cứ ở, vừa lúc giúp tôi giữ nhà luôn. Nói, sao cậu không về nhà ở” Tần Thiệu bật thốt lên:”Nơi này là nhà của tôi a.” Hàn Dũ xoa coa tay hết biện pháp. Cả hai tên này thực cố chấp mà. Tần Thiệu thấp đầu:”Tôi đi trước.”

Tần Thiệu nhìn y đưa ra lý do biện minh:”Tôi gần đây bề bộn nhiều việc. Cho nên, nhờ anh.”

Tần Thiệu đi ra sân, ngồi ở cửa thềm, hôm nay ánh trăng rất đẹp, mười sáu tháng tám. Ánh trăng thực tròn a.

Hài tử, con cũng được 4 tháng rồi. Còn nhớ buổi tối hôm đó, ánh trăng cũng tròn như vậy, ngày đó là mười lăm tháng tư âm lịch. Đúng rồi, sinh nhật Đoàn Huyên cũng là ngày mười lâm tháng tư. Ngày đó buổi tối cũng là trăng tròn chiếu sáng lung linh. Bọn họ dưới ánh trăng đó có hài tử của mình.

Tần Thiệu theo bản năng muốn ôm đầu. Chỉ mới 4 tháng mà thôi, mà hắn thấy như muốn long trời lở đất. Đoàn Tình đem hắn nhào tới nhào lui đến thâm cả quầng mặt. Triển Khiếu chê cười còn nói hắn mắc nợ Đoàn gia. Hắn đời này đều trốn không thoát khỏi tay anh em Đoàn gia. Ha ha. Tần Thiệu cười khổ vài tiếng, cười xong ngẫm lại còn phải tìm cách che giấu cái thai nên quyết định gửi tin nhắn cho Đoàn Tĩnh Viễn: Đoàn bá phụ, Ấu Đường rất tốt, dượng cứ yên tâm, em ấy ăn xong cơm chiều. Hiện tại đã ngủ rồi. Tiểu hài tử còn vào kịch truyền thanh văn học xã. Mỗi ngày đều bề bộn nhiều việc, cho nên, không có việc gì đâu.Dượng cứ yên tâm.”

Đoàn Tĩnh Viễn nhắn lại cũng đơn giản chỉ vài từ:”Hảo. Phiền toái con rồi, Diệp Lâm.”

Đoàn Huyên cùng nhắn:”Cám ơn cậu Diệp Lâm.” Tần Thiệu thở dài, hắn không cảm thấy phiền toái vì điều đó, mà phiền ở chỗ cậu không cho hắn có cơ hội tiếp cận aa! Tần Thiệu nghĩ một hồi rồi hồi đáp tin nhắn hai người:”Ha ha không phiền toái đâu. Điều nên làm thôi.”

Nói đi ra đây chính là cắt đứt. Trừ bỏ mấy câu nói đó hắn không thể tìm ra câu nào, không ngờ rốt cuộc cũng có một ngày không có chuyện nói với Đoàn Huyên. Tần Thiệu nhìn nhìn ánh trăng, hắn rốt cục đã đem Đoàn Huyên buông xuống. Ha ha, này coi như là chuyện tốt đúng hay không,theo như Diêu Chấn Vũ nói, hắn đang tích đức làm người!!

Rốt cục lại chỉ còn lại một mình, thật giống với 4 năm trước, thời điểm cậu đi tiểu viện, một mình ngồi ở này bậc thang, tưởng rằng hắn sẽ sống cô độc cả quảng đời còn lại. Ha ha, Tần Thiệu cười cười, bây giờ không giống vậy nữa rồi, hắn có hài tử, Đoàn Tình không yêu hắn, có lẽ hài tử sẽ yêu mình, vì hắn đã thề sẽ yêu thương một mình nó. Hảo hảo yêu thương con, chẳng sợ một đời đều không để ý đến người cha như hắn.

Tay Tần Thiệu để trong túi áo như thói quen lặng lẽ cất bước, ngọn đèn chiếu xuống trải dài cái bóng của hắn. Tần Thiệu còn có rất nhiều chuyện phải làm, có rất nhiều con đường muốn đi, hắn cũng không có thời gian đi thương cảm mình, cũng không có cái tư cách thương xuân thu buồn.

Hắn bề bộn nhiều việc, quả thật rất bận. Hắn không chỉ là trợ lý xủa Tần Gia Lạc trợ lý, mà còn là con trai của ông, làm con nên phải cùng ông tham dự khắp nơi, lúc nào lão sư Tề Tử Kímh tìm mới vác mặt đến trường, Tề Tử Kính cũng không phải bất thông tình lý, ngược lại tllà khai sáng, biết hắn đi làm không lêu lổng sau đó không tìm hắn nữa, ngược lại thả lỏng rất nhiều, điều này làm cho hắn lần đầu tiên cảm giác lão sư này rất tồt.

Hôm nay Tần Thiệu cùng Tần Gia Lạc tham dự cái hội buôn bán gì đó, trước đó nhận được thiệp mời, Tần phu nhân cho hắn chỉnh một thân hàng hiệu tây trang, tóc cũng bóng trơn, Tần Thiệu nói đùa:”Mẹ làm cái gì vậy a? Tóc này, ruồi bọ đứng trên không được đều sẽ trượt hết.” Tần phu nhân vỗ hắn một cái:”Nhớ rõ phải tỏ ra hào phóng, còn phải chiếu cố nữ nhân, nghe chưa.”

Tần Thiệu nhìn mẹ với ánh mắt thực trêu tức:”Mẹ con đây là đi tham dự hội buôn bán, không phải xem mắt.” Tần phu nhân hừ một tiếng:”Dù sao cũng phải nhớ lời mẹ nói.Đi thôi ”

Tần Thiệu đi xong mới phát giác thì ra mẹ mình nguyên lai sớm có chuẩn bị. Nhìn mỹ nữ trước mắt ưu nhã hào phóng mỹ, Tần Thiệu theo bản năng cười cười, quả nhiên là cái dạng này, mẹ hắn vẫn là chưa có chết tâm a. Tần Thiệu nhìn thoáng qua cùng Đoàn Huyên, Đoàn Huyên liền so với hắn mệnh tốt hơn, Tần phu nhân cùng Đoàn phu nhân ngầm đồng ý y cùng chính mình em gái mình, cho nên không có ai ép buộc y thân cận.

Đoàn Huyên nhìn hắn đang cười với mình, y có điểm sung sướng khi thấy bạn mình gặp họa, hôm nay y cùng Đoàn Tĩnh Viễn cũng đồng thời tham dự đấu giá hội từ thiện này, y vốn không muốn tham dự, nhưng doanh nhân Hàng Châu đều phải có mặt. Đoàn Tĩnh Viễn muốn nhân cơ hội này chậm rãi bồi dưỡng y.

Nhìn Đoàn Huyên, Tần Thiệu chỉ đành cười khổ, không có cách nào giải thích. Đoàn Huyên cười với Tần Thiệu cũng không có quấy rầy hắn, cùng Đoàn Tĩnh Viễn đi sang bên kia. Tần phụ đang giới thiệu con trai mình với đám người, Tần Thiệu tgeo bản năng vươn tay, thoạt nhìn ổn trọng hào phóng:”Lâm tiểu thư hảo. Lâm bá phụ hảo.” Lâm Tĩnh cười ưu nhã hào phóng:”Tần tiên sinh hảo.” Tần phụ cùng Lâm phu nếu đem song phương tử nữ giới thiệu cho nên cũng sẽ không ngồi đây làm bóng đèn cản trở. Hai người đi nơi khác ngồi, còn lại Tần Thiệu cùng Lâm Tĩnh hai người hàn huyên.

Lâm Tĩnh là hậu nhân của danh môn, kiến trúc hệ song thạc sĩ, du học ở Mĩ vừa trở về. Tần Thiệu nghe ba mình giới thiệu nên vô cùng khâm phục, nàng đúng là hậu nhân của danh môn, so với chính mình giỏi hơn rất nhiều, trách không được Tần Gia Lạc giới thiệu chính mình cũng không khai tên trường. Tần Thiệu trước mặt người ở bên ngoài vẫn thực không sai, dễ dàng sẽ không lộ ra bản tính, biết lễ phép, thiện ngôn từ, đường hoàng. Xã giao cùng lễ nghi dường như hắn sinh ra liền biết, thấy người nào nói cái gì nói, kiến trúc học hắn bất quá là học mấy ngày nay, nhìn sách Đoàn Tình vài ngày có thể khái quát ít vấn đề, ít nhất, Lâm đại tiểu thư lại nói hắn có thể đáp trả, không đến mức khiến Lâm tiểu thư tẻ ngắt. Đương nhiên Lâm Tĩnh nói càng nhiều, thao thao bất tuyệt, một chút đều không tẻ ngắt! Lâm Tĩnh mới từ nước ngoài trở về, một đầu tóc ngắn, nhẹ nhàng khoan khoái đến cực điểm, tính cách cũng là rất hào phóng!! Tần Thiệu bản năng muốn cười, nữ nhân này chắc chấn mẹ mình chưa gặp qua, phỏng chừng chỉ là mới nghe danh mà thôi, điểm này đều không rất phù hợp với lý luận của bà, ôn nhu nhàn tĩnh, có thể ở nhà giúp chồng chăm sóc con, trong khi người ta là nữ cường nhân a! Tổng giám đốc Lâm thị phòng điền sản! Quan trọng nhất là lợi hại hơn hắn rất nhiều.

Hai người kia đều không hẹp hòi, hơn nữa hội đấu giá từ thiện cũng không mấy vô vị, lần này bán đấu giá là liên hợp các giới doanh nhân,, doanh nhân trang sức,tranh vẽ. Cho nên hai người cũng có đề tài nói, không đến mức khô khan

Lâm Tĩnh giơ tay, ra giá 100 vạn cho vòng cổ. Kỳ thật cũng không có gì hảo xem, không thích hợp với Lâm Tĩnh. Vi bất quá là thanh danh. Lúc máy quay phim lia đến, Lâm đại tiểu thư vừa đúng mỉm cười. Đại biểu là Lâm gia, Lâm thị phòng điền sản. Tần Thiệu bởi vì ngồi bên cạnh, cũng hợp thời mỉm cười một cái.

Lâm đại tiểu thư nếu ra tay, Tần Thiệu ngẫm lại chính mình trong túi áo tiền cũng không thèm động. Tần Gia Lạc dặn hắn, đến xem đấu giá từ thiện, là một chuyện tốt. Có thể tài trợ một chút là chuyện tốt.

Cuối cùng thời điểm ra hai kiện, Tần Thiệu nhìn đều không sai, một là một bộ bức tranh, một cái khác là bộ trà. Hai cái đều không tệ, Tần Thiệu suy xét, cảm giác vẫn là nên lấy lòng hạ cha vợ, Đoàn Tình lúc trước hình như đập nát bộ ấm mà ông quý! Tống Triều a!1000 vạn a! Hắn một tháng 2500 đồng tiền tiền lương một đời cũng không nổi a, Tần Thiệu nghiến răng ra gái cho bộ ấm trà. Bộ trà này là thời Thanh, vô luận là niên đại vẫn là vẻ ngoài, so bất quá chính hắn Tống Triều kia một bộ vẫn rất tốt. Đáng tiếc là mua xong bộ ấm trà, hắn không còn tiền mua bức tranh kia, quả là đáng tiếc.

Lâm đại tiểu thư khả năng nhìn ra hắn thích bức họa kia, sau khi đấu giá xong, đưa cho Tần Thiệu, Tần Thiệu nhìn bức họa này lần đầu tiên xấu hổ, hắn chưa từng tặng cho nàng lễ vật gì, cho nên không thể lấy. Tần Thiệu lắc lắc đầu:”Lâm tiểu thư, cám ơn cô, nhưng tôi không thể nhận, quân tử không thể đoạt nhân chi ái.”

Lâm Tĩnh cười cười “Tôi mua chính là đưa cho anh.”…… Tần Thiệu trong lòng lần đầu tiên rối rắm, có chút khó hiểu nhìn Lâm Tĩnh, Tần Thiệu cười nhận lấy:”Cám ơn Lâm tiểu thư. Ngày khác, tôi sẻ trả tiền cho cô.”. Là hắn tiểu nhân đo lòng quân tử. Quả nhiên Lâm Tĩnh cười nói:”Đã nói là tặng cho anh mà. Như vậy, nếu anh nhất định muốn cám ơn, mời tôi ăn cơm đi” Tần Thiệu gật gật đầu:”Được”

Lâm tiểu thư nói.” Từ thiện đấu giá còn nửa giờ, buổi tối còn có rất nhiều thời gian, vậy cùng nhau đi ăn”

Tần Thiệu cùng Đoàn Huyên nói lời từ biệt xong liền mang Lâm Tĩnh tìm chỗ thích hợp, Lâm Tĩnh ngồi ở ghế phó lái nói:”Tôi rời đi năm 15 tuổi,9 năm sau mới trở về, rất nhiều nơi không biết, Tần tiên sinh làm chủ là được” Tần Thiệu cười cười:”Lâm tiểu thư, không cần khách khí, kêu tôi là Tần Thiệu được rồi. Như vậy, chúng ta đi đến Minh Nguyệt Giang Nam đi. Nghe nói nơi đó cũng không tệ” Lâm Tĩnh gật gật đầu:”Ân, nghe tên này cũng rất đẹp.” Tần Thiệu cười cười không nói chuyện.

Hai người vừa đến Minh Nguyệt Giang Nam, còn chưa ngồi lâu, Tần Thiệu liền có điểm đứng ngồi không yên, bên ngoài nổi gió, mưa rất to. Thời tiết Hàng Châu thời tiết không thể lấy khái niệm thông thường phân chia, mới giữa tháng 10 sao lại mưa to như vậy. Tần Thiệu không tự giác xem đồng hồ, gần 4h, Đoàn Tình sắp tan học, không biết có mang ô che hay không.

Lâm Tĩnh nhìn hắn liên tiếp xem đồng hồ rồi thấp thỏm nên thuận tiện hỏi han:”Tần Thiệu anh đang bận chuyện gì hay sao? Nếu có những chuyện, cứ đi đi. Chúng ta dời sang bữa khác cũng được.” Tần Thiệu không thể nhẫn nại ngồi đây nhìn nàng cười cảm tạ:”Cám ơn vậy để tôi đưa cô về nhà. Lần này thật ngại, lần sau tôi sẽ đãi tiểu thư một bữa long trọng” Lâm Tĩnh cười cười:”Được thôi.”

Tần Thiệu chở Lâm Tĩnh về liền chạy đến trường học, hắn suy nghĩ sau cơn mưa có chút lạnh, cho nên Tần Thiệu về nhà trước lấy quần áo, sau đó chạy tới lớp Đoàn Tình, bọn họ buổi chiều còn hai tiết cuối là lịch sử kiến trúc.

Vì đây là tiết cuối nên học sinh trên cơ bản đều ngồi không yên, đặc biệt bên ngoài cuồng phong gào thét, mưa dầm liên miên, vì thế học sinh cũng xao động, liên tiếp nhoái người ra bên ngoài xem. Lão sư kiến trúc sử tính tình rất tốt, nhìn loại tình huống này cũng dừng giảng bài, nói đùa:”Cái kia, nhìn dạng này, chắc chắn không hết mưa đâu, vậy các em đêm nay ở đây ăn cơm. Ai có bạn tốt kêu mang tới, cáp, tiếp tiếp bạn gái gì cũng được.” Học sinh nhóm cười vang.

Cô bạn ngồi cùng bàn chọt chọt tay Tần Diệp Hoa:”Diệp Hoa, cái kia, người ngoài cửa sổ nhìn rất soái, có phải anh cậu hay không?”

Tần Diệp Hoa nhìn nhìn rối rắm gật đầu:”Ừ……” Anh trai nàng rất dễ nhận biết! bất quá quả thật là soái ngốc! Thân cao 188, bả vai rộng, đó là tiêu chuẩn hoàn hảo của nam nhân.Cô bạn cạnh Tần Diệp Hoa ngồi trầm trồ:”Rất soái!So vời khuôn khổ nam sinh bình thường còn sinh động hơn!” Tần Diệp Hoa nghẹn:”Cái gì sinh động!”

Nàng ngồi cùng bàn hắc hắc cười:”Chính là có thể mò thấy được, hắc hắc.” Tần Diệp Hoa hết chỗ nói rồi, bất quá khóe miệng gợi lên đến, anh nàng quả thật rất soái, soái ngốc. Đặc biệt giờ thời điểm tan học! Tần Diệp Hoa có điểm sốt ruột, ngóng trông tới lúc tan học.

Phòng học một mảnh náo nhiệt, Đoàn Tình ngồi dựa vào cửa sổ nhìn ra, Tần Thiệu từ bên ngoài nhìn vài cái đã thấy cậu. Bên cạnh cậu là cao cao đại đại Trương Gia Nhuận. Tần Thiệu thấy được người xong, mới yên tâm,, lúc này mới em gái, tiểu nha đầu nguyên lai là ngồi bên cửa sổ? Tần Thiệu nhìn nàng vẫy tay, tiểu nha đầu cười tít mất:”Cám ơn anh.” Tần Thiệu cười cười đối khẩu hình:”Chuyên tâm lên lớp.” Tần Diệp Hoa hiểu ý nên lè lưỡi trêu sau đó quay đầu lại.

Nguyên Dịch ngồi ở giữa, thời điểm quay sang nhìn hắn một cái, khóe miệng nhếch nhếch, con người này quả thật hết nói, lại còn đứng bên ngoài lớp học.

Nguyên Dịch quay đầu lại nhìn nhìn Đoàn Tình, Đoàn Tình như trước không có phát hiện hắn, chỉ ngồi đọc sách, tiếng lão sư nói đùa cùng với Hàn Văn ồn ào đều không có ảnh hưởng cậu. Cậu càng ngày càng cúi đầu tgấp xuống. Có thể không nói sẽ không nói, có thể không lộ mặt tuyệt đối không ra lộ, có thể không trả lời vấn đề tuyệt đối không trả lời, lão sư không kêu cậu cậu tuyệt đối sẽ không đứng lên. Nguyên Dịch theo bản năng thở dài, dường như cậu cùng chính mình càng ngày càng xa

Bọn họ đều mang tâm tình khác nhau sau nửa giờ, rốt cuộc cũng tan học, nhưng ông trời lại chưa có tan học, bên ngoài vẫn như trước mưa tầm tã.

Tần Diệp Hoa bởi vì có ô che, đi ra rất nhanh, Tần Thiệu đưa cho nàng cái áo mưa:”Trên đường chậm một chút, muốn theo anh về ăn cơm chung hay không?” Tần Diệp Hoa cười lắc đầu:”Không được, em phải cùng đồng học cùng nhau trở về, nàng không có ô che.” Tần Thiệu cười:”Hảo, vậy em đi nhanh đi, mưa này nửa tiếng cũng chưa tạnh đâu. Anh đợi Ấu Đường.” Tần Diệp Hoa cười:”Em giúp anh kêu, Ấu Đường! Ấu Đường!”

Tần Thiệu có chút khẩn trương đứng ở cửa, nhìn Đoàn Tình quay đầu chậm rãi qua, cậu định đợi tới khi tạnh mưa về không ngờ có người tới.

Tần Diệp Hoa kêu lên:”Ấu Đường đi, anh mình đến đón cậu này!” Toàn ban nghe xong đều nhìn cậu, Đoàn Tình có chút ngốc trương há mồm, phát hiện cùng Tần Diệp Hoa cũng giải thích không được cái gì, đành phải phí công đứng lên đi ra. Tần Thiệu có chút khẩn trương, tay chân liền có điểm loạn, giúp cậu phủ thêm quần áo, là áo khoác rất to, Đoàn Tình mặc vào cả người bao bọc rắn chắc, Tần Thiệu ngồi xuống kéo khóa giúp cậu:”Chúng ta đi thôi.” Tần Diệp Hoa cũng khoác áo lên rồi lôi kéo cô bạn ngồi cùng bàn:”Anh, Ấu Đường, chúng em đi trước!”

Đoàn Tình nghe thấy tiếng nàng gọi nên đi ra ngoài, Tần ôm túi sách của cậu vào lòng, nắm tay cậu đi ra, bên ngoài trời vẫn đang mưa rất lớn, Tần Thiệu mở ô màu đen ra, chiếc ô rất rộng đủ cho hai người. Vì có mặt Tần Diệp Hoa tại, Đoàn Tình đành thành thật cùng hắn sóng vai chung ô đi. Nguyên Dịch đứng xa xa nhìn hai người họ nhấp mím môi. Hàn Văn đội mũ vào gấp rút nói:”Nguyên Dịch,, mưa này không chờ đến khi tạnh được đâu, kí túc xá cũng gần đây, đi nhanh đi!” Nguyên Dịch gật gật đầu, thẳng đi vào trong mưa.