Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 88




Ngày hôm sau Đoàn Huyên quả nhiên đến cùng vời Tần Diệp Hoa. Lúc đến Tần Thiệu cũng đang ở nhà, hắn ở công trường an bài xong xuôi mới chạy về, may là kịp lúc. Tuy rằng hắn về hay không không có gì quan trọng, Đoàn Huyên từ đầu tới đuôi đều không có nhìn hắn, ngược lại là Tần Thiệu đứng ở một bên thực nhiệt tình chào đón bọn họ:“Ngữ Đường, Diệp Hoa, mau vào nhà đi.” Đoàn Huyên vẫn một mực không nhìn hắn, y đứng ở trong sân nhìn Đoàn Tình trong lòng tự dưng cảm thấy khó chịu. Tần Diệp Hoa đứng ở cạnh cửa không biết nói gì, cho nên nàng hướng về phía Tần Thiệu, Đoàn Huyên hướng về Đoàn Tình, nàng cũng biết việc anh trai mình bắt cóc Đoàn Tình không tốt, nàng kỳ thật hiểu được tâm tư của Đoàn Huyên. Tần Diệp Hoa trầm mặc đứng, Đoàn Huyên đứng một hồi mới tự giễu nở nụ cười, quay đầu liền thấy Tần Diệp Hoa đang cúi đầu đứng, bộ dáng chân tay luống cuống, Đoàn Huyên trong lòng khó chịu cầm tay vị hôn thê:“Diệp Hoa, chúng ta vào nhìn xem Tiểu Kiều.” Tần Diệp Hoa lúc này mới chịu cười:“Vâng.” Đoàn Huyên nhìn nàng trong lòng cũng ấm áp, tuy y rất hận tần Thiệu, nhưng Diệp Hoa không có lỗi trong chuyện này.

Đoàn Tình ở trong phòng nhìn Tiểu Kiều, Tiểu Kiều nháo đế`n đòi mạng, cứ đòi tập đi một mình, Tần Thiệu bận đi làm nên việc này bây giờ giao lại cho cậu, vì thế Đoàn Tình ngồi dưới mặt đất đi dắt tay con trai đi, thấy bọn họ tiến vào liền đặt con nằm xuống rồi đứng lên tiếp đón bọn họ:“Hai người rốt cuộc cũng đến, mệt chết người, mau vào ngồi đi. Chị Hồng, pha giúp em bình trà.”

Tần Diệp Hoa a một tiếng, liền thấy Tiểu Kiều tròn vo nằm trên mặt đất trông vô cùng đáng yêu chưa kịp làm gì thì Đoàn Huyên đến ôm bé vào lòng, Đoàn Tình ho khan tiếp đón hai người bọn họ ngồi xuống:“Kia, Tiểu Kiều không có gì đâu, mấy ngày nay tập quan rồi..” Quả nhiên Tiểu Kiều không có việc gì, Đoàn Huyên đem bé ôm lấy nở nụ cười, tiểu hài tử này quả thật giống Ấu Đường.

Tiểu Kiều một hồi liển quen với y, cúi xuống cắn hắn đầu ngón tay, do Tiểu Kiều mới chỉ có lợi nên cắn ngứa vô cùng. Đoàn Tình niết cái miệng con trai:“Tiểu Kiều, ăn cái này, đừng cắn tay! Nói bao nhiêu lần cũng không nghe, Tiểu Kiều hư lắm!” Tiểu Kiều bị niết cằm rốt cục mở miệng, Đoàn Tình đem đồ ngậm nướu hình con rồng cho. Tiểu Kiều cầm, đảo qua đảo lại cắn y y nha nha, cắn một hồi thấy không đứt, tiếp tục cúi xuống kiên trì cắn tiếp…… Đoàn Tình nhìn thấy bộ dạng khôi hài của con trai liền vui vẻ,, Đoàn Tình mỗi lần thấy đều cười đến đau bụng, một chút bộ dạng làm cha cũng không có.

Đoàn Huyên ngồi nhìn bộ dáng lúc này của cậu, nhìn nhìn lại hài tử, trong lòng là trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Y nhớ rõ Ấu Đường mới trước đây cũng khả ái như vậy. Thời điểm đó cậu có thể ăn có thể ngủ, một chút đều không khóc, chỉ cần có đồ chơi, liền ngồi im một chỗ, đều không để người khác lo lắng. Thời điểm không có dồ chơi cậu còn đến cắn y, y cũng không nháo, để cho cậu tha hồ gặm cắn, bộ dạng lúc này mịn mịn trắng trắng, ôm vào dễ chịu vô cùng.

Đoàn Tình nhìn y có chút ngượng ngùng:“Anh, khụ, anh có khỏe không.”

Đoàn Huyên gật gật đầu:“Rất tốt, yên tâm đi, ân, về sau không có việc gì nhớ gọi điện thoại nhiều một chút. Ba ba và anh đều rất nhớ em.” Đoàn Tình không quá để ý ân một tiếng:“Em biết. anh và Diệp Hoa hôm nay ở đây ăn cơm đi, Tần Thiệu đi làm cơm.” Tần Thiệu cười cười:“Ân chính là, thật vất vả đến một chuyến nên ở đây ăn một bữa đi” Hắn nói rất tự nhiên,, nhà bọn họ! Đoàn Huyên rốt cục ngẩng đầu nhìn hắn liếc mắt một cái, Tần Thiệu!! Đoàn Tình kêu hắn là anh họ mấy năm nay!! Tần Thiệu bị ánh nhìn sắc bén của y làm hắn nâng không nổi cái đầu dậy. Hắn biết Đoàn Huyên một ngày nào đó sẽ đến cùng hắn tính sổ, hắn khi dễ em trai y. Đoàn Huyên muốn đánh muôn mắng hắn không nói, chỉ mong y đừng mang Ấu Đường đi àm thôi.

Đoàn Huyên từ không có gặp qua Tần Thiệu trong mắt từng có khẩn cầu, hắn vẫn cảm giác này nhân đại đĩnh đạc, có đôi khi hội tính cách phân liệt, nhưng là mỗi một chủng tính cách đều cùng yếu thế hai chữ xả không đến một khối đi, nhưng là, nhìn hắn hình dáng này Đoàn Huyên hàm răng đều cắn toan, Đoàn Tình cùng hắn nói như vậy tự nhiên, nhà chúng ta, nhà chúng ta, khi nào thì khởi, hắn đã muốn thừa nhận Tần Thiệu là hắn gia nhân! Đoàn Tình nhìn hắn trong mắt hỏa tinh ra bên ngoài mạo, vội vàng duệ hắn:“Ca?” Hắn tuy rằng ngày ngày ngóng trông có người đem Tần Thiệu dùng sức đánh nhất đốn, nhưng là đi, không phải Đoàn Huyên. Đoàn Huyên đừng tức giận, khí liền bất thường mất.

Đoàn Huyên dùng sức cắn chặt răng nói câu:“Hảo, anh lưu lại ăn cơm, anh cùng Diệp Hoa ăn cơm xong sẽ về!” Tần Diệp Hoa nghe xong lập tức vui vẻ, Đoàn Huyên nhìn nàng cũng không nại, y hôm nay không phải đến cãi nhau, y là đến xem Ấu Đường, đến xem hài tử. Tên Tần Thiệu vô liêm sỉ kia cứ để qua một bên đi!! Đoàn Huyên một lần nữa cúi đầu nhìn Tiểu Kiều, Tiểu Kiều ánh mắt chuyển qua chuyển lại, Đoàn Huyên thì thào kêu:“Tiểu Kiều?” Tiểu Kiều bắt đầu nói một tràng với y, Đoàn Huyên trong lòng dễ chịu hơn, Tiểu Kiều chính là phiên bản nhỏ của Ấu Đường

Tiểu Kiều đại khái là nhìn y không quá cao hứng vì thế lấy tay sờ tóc, Đoàn Huyên hơi chút cúi đầu đầu cho bé chạm, Tiểu Kiều ôm bé hôn lên hôn xuống khuôn mặt một ngụm, Đoàn Huyên đương nhiên giật mình. Hàn Dũ tại một bên rốt cục cũng lên tiếng nói:“Tiểu Kiều rất bất công a! Cha nuôi ta mỗi ngày đều ôm cũng không cho cha thân như vậy!!!” Tiểu Hồng cùng Tần Diệp Hoa chê cười:“Ai kêu anh lớn lên có bộ dáng dọa người như vậy, mắt nhìn người Tiểu Kiều nhà chúng ta rất tốt!”

Đoàn Huyên hôn một ngụm, nước bọ của Tiểu Kiều dính hết lên mặt y, vì thế bé cười khúc khích, hiện tại tiểu hài tử cười cũng rộ lên thanh âm đặc biệt vang dội. D9oa2n Tình hình dung cái âm thanh đó giống tiếng gà mái đẻ trứng.

Đoàn Huyên trong lòng khó chịu bị bé làm cho cui lên, Đoàn Tình cũng có chút ghen, tiểu tử này quả thật sao có thể thân thiết với người lạ như vậy! Đoàn Tình khụ thanh:“Anh đừng ôm Tiểu Kiều nữa, nó nặng lắm, đem Tiểu Kiều xuống đất để nó tự mình đi là được.” Đoàn Huyên không chịu thả bé xuống, Tần Diệp Hoa tại một bên cười:“Anh Ngữ Đường không có việc gì, để Tiểu Kiều đi lấy đồ cho anh đi! Tiểu Kiều Kiều, lấy cho cô món đồ chơi kia đi.” Đoàn Huyên bán tín bán đặt bé xuống đất, Tiểu Kiều quả nhiên đến chỗ đó như cá gặp nước, đi tạch tạch, đem món đồ chơi cầm lại, Đoàn Tình nhìn con đi lại giở trò xấu:“Tiểu Kiều chính mình đứng lên” Tiểu Kiều trợn tròn mắt, ngồi dưới đất nhìn cậu, đứng lên như thế nào? Đoàn Tình dạy con:“Trước đem hai tay chống trên đất sau đó chậm rãi đứng dậy……” Đoàn Huyên vỗ vào cậu:“Đừng nháo nữa! Nó mới 9 tháng thôi. Đến Tiểu Kiều, để chú ôm con một cái.” Y đến chỗ của bé, Đoàn Huyên nói xong sau nội tâm cũng rung động một phen.

Lần này ăn cơm cuối cùng cũng bình thản trôi qua. Tiểu Kiều thích ba ba, thấy Tần Thiệu ngồi xuống liền đi đến chỗ hắn, Đoàn Huyên ngăn đều ngăn không được, hắn ôm chân đỡ sô pha nghiêng nghiêng đứng lên ôm lấy đùi, Tần Thiệu đại hỉ:“Sao, thấy chú đến liền cấp tốc đòi đi hay sao!”

Nói chưa xong, Tiểu Kiều đã ngã sấp xuống, oa oa bắt đầu khóc. Mông ngồi lên xe đồ chơi, mông đau! Vài người ngồi dậy định đến ôm, Tần Thiệu tốc độ nhanh nhất, một phen liền ôm con trai:“Nơi nào đau, Tiểu Kiều ngoan a, mông đau phải không?” Tiểu Kiều ô ô, lần đầu tiên đau như vậy, thực ủy khuất, ô ô…… Tần Thiệu ôm kiểm tra một phen thấy không có vấn đề gì, nhưng Tiểu Kiều vẫn như trước khóc. Đoàn Tình cầm lấy xe dưới:“Xe cũng hỏng mất rồi, đây là cái gì mông đây?” Tiểu Kiều càng khóc dữ dội hơn, oa oa! Đoàn Huyên vỗ vai Đoàn Tình, làm cha như vậy hay sao! Đoàn Huyên bàn tay vương ra:“Để tôi xem. Đến ôm một cái, Tiểu Kiều.” Tần Thiệu đưa bé cho y, Đoàn Huyên vỗ một hồi cũng không nín, tiểu hài tử thực ủy khuất, khóc kinh thiên động địa, nước mắt rơi như mưa, Tần Thiệu đứng ở bên cạnh vỗ, Tiểu Kiều vương tay ra đòi ba ba ôm. Tần Thiệu xấu hổ khụ thanh:“Ngữ Đường, để tớ ôm cho.”

Đoàn Tình tại một bên nhìn rốt cục có chút lương tâm:“Anh đưa cho Tần Thiệu, chỉ có anh ấy mới dỗ được Tiểu Kiều.” Đoàn Huyên cương trực đem hài tử đưa cho hắn, Tần Thiệu ôm hắn đi ra hoa viên, vừa đi vừa dỗ:“Tiểu Kiều là nam tử hán a. Không khóc a, không phải là ngã sấp xuống sao? Đây là lần đầu tiên, về sau sẽ không sao a” Tiểu Kiều ô ô, về sau không thèm tập đi nữa!( đáng yêu quá QvQ)

Tần Thiệu đem cái đầu nhỏ vùi vào vai, tay xoa xoa lưng:“Ngoan, Tiểu Kiều không khóc a! Đợi lát nữa baba mua xe mới cho con.” Tiểu Kiều vẫn khóc, không phải xe, là mông! Tần Thiệu xoa xoa mông:“Được rồi được rồi, baba xoa mông cho con, ai nha, cái mông này thực rắn chắc, đem cả xe áp hỏng, mông một chút cũng không……” Tiểu Kiều sinh khí lên! Baba bất công! Cho nên chuyển hướng về cha! oa oa…… Đoàn Tình ở phía sau nhìn, Tiểu Kiều khóc thút thít! Hàn Dũ cùng Tiểu Hồng thổ tào vô lực.

Tần Thiệu phát hiện ra nên một bên xoa mông một bên dỗ ngọt:“Hảo, con trai cưng, ba ba yêu con nhất. Baba xoa mông liền không đau.”

Tiểu Kiều bán tín bán nghi, tiếng khóc cũng dừng đi một nửa, Tần Thiệu đem bé nâng lên cao hôn cái mông một cái, Tiểu Kiều nức nở nhỏ giọng, Tần Thiệu liền tiếp tục dỗ, chạy tới sau hoa viên ngắt đóa hoa đưa cho:“Đến, baba đưa hoa cho con, con đem tặng cô cùng chị Hồng. Không không nữa, đi tặng hoa được không, tiểu nam tử hán?” Tiểu Kiều không khóc, cầm hoa, trên mặt toàn nước mắt, bắt đầu nở nụ cười. Tần Thiệu lau cho con, nhìn ra cái dạng này dở khóc dở cười:“Tiểu gia hỏa đem khách của baba dọa sợ rồi, baba lấy thêm vài nhánh nữa, con đem vào nhà tặng cho mọi người”

Tiểu Kiều nửa hiểu nửa không gật đầu, Tần Thiệu ôm con trai ngồi xổm xuống, bắt đầu ngắt thêm mấy nhánh, hoa viên này có chút hoang vắng, đây đều la do tay hắn trồng. Hoa nhiều loại, đủ mọi màu sắc, hoa dại cũng rất nhiều,, Tiểu Kiều thích nhất đến ngắt hoa, đem từng cành ngắt xuống. Tần Thiệu lại tu bổ lá trà thụ, đem lá trà cho con xem, Tiểu Kiều cầm thật cao hứng.

Tần Thiệu nhìn tiểu hoa viên này thực tự hào, không chỉ trồng hoa àm hắn còn tạo ra một vườn trà nhỏ, ân, Đoàn Tình thích nhất là trà Thiết Quan Âm. Đoàn Tình giải thích: Này là trà thụ, v là Thiết Quan Âm! Vật nghiệp không tin, bọn họ thời điểm gặp hạn đem mọi điều xấu tiễn đi, so với Đông Thanh còn tốt hơn

Đoàn Tình dở khóc dở cười, Đông Thanh như thế nào so được với Thiết Quan Âm. Tần Thiệu cúi đầu nhìn nhìn Tiểu Kiều, Tiểu Kiều chồi phóng trong miệng ăn ăn, rất đắng, vì thế giương đầu lưỡi, Tần Thiệu vui vẻ:“Tiểu ngu ngốc, cái gì cũng ăn, học theo cha phải không?” Tiểu Kiều phun ra, cau mày tiểu biểu tình cực khả ái, Tần Thiệu cười cười:“Tiểu Kiều, một ngày nào đó, baba nhất định tặng cả hai một vườn trà.” Tiểu Kiều ân ân. Tần Thiệu vui vẻ ôm con hướng trong phòng đi, thấy phòng khách có chút xấu hổ, mọi người nở nụ cười:“Hảo, không có việc gì, tiểu hài tử sao rồi, trời cũng sắp tối. Đến Tiểu Kiều đi tìm cô cô cùng bá bá ôm một cái đi, baba đi cắm hoa.”

Tiểu Kiều trên mặt đất bắt đầu ngồi phịch xuông một cái, lần này vô luận Đoàn Tình như thế nào dỗ cũng không chịu đứng, Đoàn Tình buồn bực:“Quỷ nhát gan!” Tiểu Kiều không để ý tới cậu, khuôn mặt nhỏ nhắn ỷ vào baba sủng ái tự đắc. Đoàn Huyên ngồi ở một bên nhìn trong lòng là vừa chua xót lại ngọt. Tần Thiệu tuy rằng là tên vô liêm sỉ vương bát đản, nhưng hắn chăm sóc Tiểu Kiều rất tốt, chăm sóc Ấu Đường cũng vậy, so với người anh này tốt hơn nhiều! Đoàn Huyên trong lòng đã muốn nói không rõ cái tư vị gì, nhìn thấy Ấu Đường sống tốt, trong lòng vô cùng cao hứng.

Tiểu Kiều nhào vào lòng Tần Diệp Hoa tìm kiếm sự an ủi. Tần Diệp Hoa sờ sờ đầu của bé:“Tiểu hài tử thật đáng yêu.” Đoàn Huyên cũng ngồi bên cạnh gật đầu:“Rất đẹp.” Tiểu Hồng cười cười:“Chờ hai người thành hôn, sinh nhiều một chút.” Tần Diệp Hoa mặt đỏ:“Chị Hồng!”

Đoàn Huyên ngồi ở một bên cũng cười ấm áp, Tần Diệp Hoa nhìn hắn hô lên:“Anh Ngữ Đường.” Đoàn Huyên nhìn nàng cười:“Ân, chờ chúng ta kết hôn liền sinh vài đứa.” Đoàn Huyên đối với Tần Diệp Hoa thời điểm trong lòng thực bình tĩnh. Hắn cùng Diệp Hoa biết nhau từ nhỏ, lớn lên biết được Diệp Hoa cùng Ấu Đường giống nhau là con riêng, cho nên y đối với nàng có cảm tình. Sau này Diệp Hoa thích y, cha mẹ y cũng chấp nhận hôn sự này, y cũng sẽ dần dần đem Diệp Hoa xem thành hôn thê, nhiều năm như vậy, đã muốn thành thói quen. Huống chi, mấy ngày nay, nàng ngày ngày cùng hắn, cùng hắn trải qua đợt trị liệu khổ cực. Nhiều năm như vậy, Diệp Hoa av64n đối tốt như vậy, Đoàn Huyên cho rằng đó là là do tích đức của kiếp trước.

Đoàn Huyên trong lòng không nói rõ, chua xót ngọt ấm chiếm một nửa, y học tâm lý học, nhưng kết quả là tâm chính mình lại xem không hiểu. Nhiều năm như vậy, y vẫn có thoi1` eun không biết tranh thủ thời điểm, hoặc là nói thời cơ không đợi y, y luôn là người đến muộn, chờ thân thể khỏe, người cũng bị cướp đi rồi.

Trên đời luôn có nhiều chuyện như vậy, phảng phất hết thảy đều do trời định, duyên phận là không thể đánh loạn. Từ nhỏ, y và Ấu Đường rất giống nhau, cả đời này, y chỉ có thể đem cậu mà xem như em trai. Đồng dạng, cũng có một câu nói rất đúng, Thượng Đế vì ngươi đóng kín một cửa sổ ắt sẻ mở ra một cánh cửa lớn hơn, chuyện tình cảm là chuyện trên đời không thể cân nhắc, không thể dùng cân àm đi đong đếm, có chỉ là tùy duyên. Thời gian là một con dao sắc bén còn là chất xúc tác, vô luận là oan gia hay là đối đầu, một ngày nào đó sẽ tiêu tan. Minh chứng chính là Đoàn Tình, mặc kệ cậu cùng Tần Thiệu lúc trước đánh nhau lợi hại cỡ nào, cuối cùng vẫn ở chung với Tần Thiệu một chỗ. Còn Đoàn Huyên mà nói, vị hôn thê của y là Tần Diệp Hoa, người mà y nghĩ rằng có thể cùng nhau sinh hoạt một cách bình lặng cả đời.

Đoàn Huyên cùng Tần Diệp Hoa ăn cơm chiều nhìn thấy Tiểu Kiều ngủ sau mới trở về. Tần Thiệu cùng Đoàn Tình nhìn bọn họ lên xe ra tiểu khu, sau đó hắn mới lôi kéo Đoàn Tình vào nhà, đóng cửa lại mới nhẹ nhàng thở ra, Đoàn Tình nhìn hắn một cái nghiên cứu:“Anh sợ anh ta như vậy sao?” Tần Thiệu cắt lời kéo cậu hướng vào phòng ngủ đi:“Sao phải sợ, anh em quá lắm đánh anh một trận thôi!” Miệng quả nhiêncứng rắn, Tần Thiệu dùng sức nắm tay Đoàn Tình thật sợ, đúng là hắn sợ y, sợ y làm tâm Đoàn Tình mềm nhũn rồi ôm cậu về nhà. Hắn biết mình không có quyền ngăn cản. Đoàn Tình cắt lời:“Quỷ nhát gan.” Tần Thiệu ôm cậu áp trên cửa:“Lặp lại lần nữa. Lão công khiến em biết thế nào là nam nhân dũng mãnh!”

Đoàn Tình bất vi sở động dựa vào cửa:“Anh thử xem? Ngươi trừ cường thượng còn có thể làm gì?” Tần Thiệu buồn bực chết, những lời này Đoàn Tình biết là điểm chết của mình, chỉ cần hắn vừa động thủ Đoàn Tình lập tức đem những lời này nói ngoài miệng. Tần Thiệu dùng sức ôm ôm eo đem cậu buông lỏng ra:“Được rồi, lão công anh là quỷ nhát gan. Đi, đi tắm rửa, ai, Hoàng Thượng, nói thật, có thể cho thần thiếp có vinh hạnh mà uyên ương tấm cùng người hay không?” Đoàn Tình cắt lời:“Biến, đi đổ nước!” Những lời này chính là cười mắng. Tần Thiệu cười hì hì đi vào phóng tắm, nhìn cậu có tâm cùng hắn nói xàm cho nên trong lòng thực bình thản, cũng không có khúc mắc, Tần Thiệu rốt cục yên tâm. Ân, không có khúc mắc, cậu vui vẻ là tốt rồi. Chính hắn cũng không có phát hiện tâm tình của hắn theo cậu mà phập phồng lên xuống, chỉ cần cậu bình thản hắn sẽ bình thản, cậu không đi hắn sẽ ở cùng một chỗ với cậu, hắn trong lòng lúc này có chút khó tả cảm động.