Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 89




Đoàn Tình tắm rửa xong mới đến phiên Tần Thiệu, thời điểm hắn ngồi lên giường, Đoàn Tình đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Tần Thiệu nhẹ nhàng nâng cậu dịch vào bên trong một chút, Đoàn Tình không quá bình tĩnh thì thào:”Đừng có mà leo lên giường, tôi không ngủ chung giường với anh……” Ngữ điệu ấm áp, không hề có chút gì gọi là uy hiếp cả. Thân thể của cậu lúc này cũng ấm áp, nhìn hấp dẫn lòng người, Tần Thiệu ôm cười cười:”Ngủ đi.” Đoàn Tình lẩm bẩm vài tiếng rồi ngủ tiếp. Hôm nay anh trai cậu cùng diệp hoa đến, làm cho cậu không ngủ trưa, cho nên hiện tại cảm thấy vô cùng mệt nhọc.

Tần Thiệu đem bàn tay sờ soạng trong quần áo cậu một phen, tay hắn hiện tại có chút thô ráp hơn lúc trước, vì thế vô cùng thích hợp để gãi ngứa. Tần Thiệu sờ soạng thực thoải mái, Đoàn Tình dần dần điều chỉnh tư thế, đem chân khoát lên người Tần Thiệu, cũng không làm loạn mà cho hắn sờ soạng. Tần Thiệu sờ lên da thịt bóng loáng hệt như bánh bao Tiểu Kiều, Tiểu Kiều quả thật giống mẹ hơn. Sau mấy tháng ôm Tiểu Kiều, Tần Thiệu học được rất nhiều kinh nghiệm, sách nói tiểu hài tử đều thích được nhu nhu gãi ngứa, không những có thể gia tăng hài tử cảm giác an toàn, mà còn có thể tăng mạnh trí lực phát dục, tóm lại nhất chuỗi dài lợi ích, vì thế Tần Thiệu liền học làm cho con, một thời gian sau, Tiểu Kiều không ly khai đòi hắn mát xa, tối nào cũng phải sờ sờ vãi chỗ mới chịu ngủ. Sau khi Tiểu Hồng đến đây sau hắn còn cố ý chỉ dạy cho nàng.

Hắn cùng Đoàn Tình thời điểm hiện tại chung phòng nên thói quen không đổi được nên áp dụng lên người Đoàn Tình, Đoàn Tình giống như cũng thích, lúc hắn sờ cũng không có đuổi hắn đi, khụ, đương nhiên khi ngủ cũng không có ý thức. Tóm lại hắn sờ thành sờ thói quen, Đoàn Tình cũng thành thói quen, mỗi khi đụng đến đều thấy trong lòng thoải mái, cánh tay cánh chân cậu đều bám trên người Tần Thiệu, mặt hơi chôn vào cổ phát ra hơi thở thì thào. Tần Thiệu nhịn không được làm vài động tác thân thân với cậu, cậu cũng không có phản đối, chính là nhéo cái mũi, ân, tên này ngủ thật sự say rồi, Tần Thiệu nhìn chỉ biết cười thầm. Cái vuốt ve của hắn không đơn thuần như lúc đầu nữa, bàn tay lặng lẽ đi xuống, trượt đến mông mới dừng lại, Tần Thiệu ngừng hạ, Tần Thiệu chờ cậu hô hấp đều rồi tiếp tục đi xuống, ngón trỏ gian xảo vờn quanh một vòng, chưa đến một phúc đầu ngón tay Tần Thiệu đã ươn ướt, Tần Thiệu nhịn không được muốn sáp vào trong, nửa đầu ngón tay mới vói vào đi thì Đoàn Tình hừ một tiếng, vô ý thoải mái bắt đầu vặn vẹo. Tần Thiệu không dám động, đầu ngón tay cũng không chịu đi ra, Đoàn Tình không thoải mái, mắt muốn mở, trạng thái nửa mơ nửa tình, Tần Thiệu bất đắc dĩ đành phải thong thả rút ra, tiếp tục gãi ngứa cho cậu. Tiểu hài tử này quả thật rất mẫn cảm! Chuyện này lén lút có vẻ không tốt lắm. Tần Thiệu ánh mắt đen lại, tay vòng lên sờ phía trước cho cậu.

Tay hắn thích hợp để gãi ngứa, nhưng là sờ phía trước không thoải mái. Đoàn Tình hừ hừ, chân trên người hắn rốt cục rớt xuống, Tần Thiệu một bàn tay bao ở toàn bộ phân thân, ngón tay cái nhẹ nhàng chậm chạp theo tiến độ mát xa trên phần đỉnh. Đoàn Tình ân một tiếng, Tần Thiệu liền động chậm một chút, ngón cái đặt ơ giữa phần thân bóng loáng, bốn ngón còn lại gắt gao cầm vuốt ve lên xuống, trò đùa giỡn như vậy khiến Đoàn Tình một hồi sau không chịu được, mở to mắt nhìn hắn:”Tần Thiệu!” Tần Thiệu cúi đầu thân thân với cậu, trong tay không có lơi lỏng. Đoàn Tình hừ một tiếng bắt đầu động thủ, Tần Thiệu đã sớm đem tay cậu ngăn chặn, một cánh tay đặt ở sau eo, cánh tay còn lại bị hắn bắt lấy đặt lên đỉnh đầu.

Đoàn Tình tránh không được, Tần Thiệu càng làm nhanh, Đoàn Tình càng khó nhịn mà vặn vẹo, hai chân dùng sức muốn co lại, nhưng không đấu nổi hắn, vì thế bị dang rộng ra, trên đỉnh đều tiết ra nước, Đoàn Tình nhịn không được nức nở, chôn ở trong lòng hắn run lên. Tần Thiệu buông lỏng tay ra rồi ôm lấy cậu, một tay còn lại cũng không có nhàn rỗi, dồn dập xoa nắn ghi nhớ đem cậu ôm chặt vào trong lòng.

Đoàn Tình dựa vào trong lòng thở hổn hển, thần trí giờ đây cũng không tỉnh táo, quần áo của cậu sớm đã bị Tần Thiệu cởi ra gần hết, lần này hắn dùng áo ngủ trực tiếp lau thân cho cậu, Tần Thiệu lau xong cậu vẫn chưa thanh tỉnh, ánh mắt chứa một tầng hơi nước, Tần Thiệu nhìn thấy liền dùng tay sơ lên khuôn mặt nóng bỏng ấy, Tần Thiệu khống chế không được thân mình, mơn trớn từ trán đến mũi, rồi đến miệng, Đoàn Tình vô ý thức lắc đầu, Tần Thiệu vẫn hôn đến trước ngực cậu, rồi ngậm lấy đầu nhũ nho nhỏ đã sớm đứng lên, Đoàn Tình khó nhịn hừ một tiếng, tay bắt lấy tóc hắn, Tần Thiệu đem hắn cố chấp làm mọi động tác thân mật, tay sờ xuống phần chân, cậu cố tránh lại tránh không được, toàn thân nhũn ra, Đoàn Tình lấy ray bấu chặt ga giường. Thanh âm của cậu rầu rĩ, hắn, là xứng đáng sao! Mấy ngày này Tần Thiệu đều như vậy đều đem cậu ra khiêu khích, thế mà một chút năng lực phản kháng đều không có. Cậu là đang tham luyến thủ đoạn đùa giỡn thủ của hắn hay sao!! Cho nên mới khiến hắn được một tấc lại muốn tiến một thước!! Đoàn Tình nghẹn đến mức nước mắt đều tuôn ra, Tần Thiệu thật quá đáng! Đầu ngón đi vào đã được hai ngón, Đoàn Tình rốt cục hô lên:”Không cần…… Không cần! Tần Thiệu, tôi không cần!” Cậu không muốn làm dưới cái kia, lại càng không muốn sinh con nữa! (thịt của mị TvT)

Mang theo tiếng khóc nức nở, Tần Thiệu rốt cục thanh tỉnh ngẩng đầu nhìn cậu, Đoàn Tình dùng sức điều chỉnh hơi thở, khóe miệng cố chấp cong lên, ánh mắt quật cường chờ, có điểm ướt át. Tần Thiệu nhắm chặt mắt đặt tay lên bờ vai của cậu rồi dùng sức ôm cậu vào trong lòng. Bị thân thể thon dài to lớn đè nặng, Đoàn Tình có chút sợ hãi động động, Tần Thiệu ôm chặt, ghé vào lỗ tai cậu nhẹ nhàng mà thở dài:”Anh biết, anh sẽ không bức em, hôm nay là do anh khốn kiếp. Thực xin lỗi.”

Đoàn Tình thở hổn hển khẩu khí:”Trước buông tôi ra.” Tần Thiệu lại ôm ôm:”Cho anh ôm một lát, chỉ một lát thôi.” Đoàn Tình không biết nên nói cái gì cho phải, kia một hồi, Tần Thiệu áp mở hai chân cậu, giữa hai chân dùng sức cọ xát. Cây căn nóng bỏng kia mỗi một lần đều muốn ngang ngược đi vào khi khi thì muốn rời khỏi, như vậy triển chuyển cọ xát khiến Đoàn Tình khó nhịn hừ một tiếng, vừa đau vừa nóng lại khó chịu, Tần Thiệu dùng ray nâng đầu cậu lên dùng lưỡi vói vào hôn một phen.

Đoàn Tình thân thể trái phải bị hắn áp nhuyễn, hiện tại chỉ có thể thở hổn hển, Tần Thiệu cọ xát đến khi dễ chịu bắn ra, hắn dễ chịu Đoàn Tình thực ủy khuất, Tần Thiệu lau sạch sẽ giữa hai chân cho mà cậu vẫn còn nháo khó chịu. Tần Thiệu đem cậu ôm vào trong lòng:” Ngủ đi.” Đoàn Tình lúc này đang sinh khí ghê gớm, Tần Thiệu không nói lời là thật (ý em là mỗi lần anh kêu đi ngủ lát sau đều làm loạn), Đoàn Tình cảm giác ủy khuất bắt đầu nói với hắn:”Anh lần sau không cần đối với tôi như vậy.” Tần Thiệu ừ một tiếng, thái độ rất tốt. Đoàn Tình còn nói:”Không được ngủ chung giường!” Tần Thiệu vẫn là ừ. Đoàn Tình cắn răng:”Nhịn không được phải đi toilet giải quyết!” Tần Thiệu vẫn là ừ một tiếng! Đoàn Tình náo loạn, vừa nghe là biết hắn đáp cho có lệ! Mỗi lần cậu nói sẽ không để hắn cùng cậu một giường, nhưng sáng hôm sau tỉnh lại đều thấy hắn nằm bên cạnh! Cậu bắt hắn tự mình giải quyết hắn cũng không chịu, mỗi lần đều đè ra khi dễ!! Cái này nói rất nhiều mà hắn không thèm sửa!!!

Đoàn Tình dùng sức lay cổ:”Anh trừ bỏ ừ ừ còn có thể làm gì! Tất cả đều là gạt tôi!” Tần Thiệu thở dài nắm lấy tay cậu, ngữ khí rất tốt:”Lần sau anh sẽ nhớ kỹ.” Đoàn Tình náo loạn:”Những lời này anh cũng nói rất nhiều lần rồi!” Tần Thiệu nhíu mày:”Rất nhiều lần sao!” Đoàn Tình ánh mắt trừng lớn:”Rất nhiều lần!!” Tần Thiệu tự nhủ:”Chắc là do anh quên.” Đoàn Tình hỏa khí dâng trào, nói không nên lời!

Tần Thiệu ôm cậu thở dài:” Đừng nóng giận a, là anh muốn em, nhịn không được.” Câu này cũng nói nhiều lần rồi, loại sự tình này thành thói quen rồi hay sao!

“Biến đi! Tại sao anh không tự áp mình đi!” Đoàn Tình náo loạn, nói chuyện đều không dùng đầu óc, Tần Thiệu nhìn cậu giảng giảo:”Anh chỉ muốn áp em.” Đoàn Tình vỗ hắn một cái:”Vương bát đản!”

Tần Thiệu nắm lấy ray cậu xoay đến một chút để cận an vị trong lòng rồi chặt chẽ ôm:” Ngoan đi ngủ, đã 12 giờ, anh ngày mai còn phải đi làm a.” Đoàn Tình tránh không ra đến chính mình náo loạn một hồi liền buông tha cho số phận, cậu lúc này mệt mỏi vô cùng, mỗi lần xong việc sau đều nháo như vậy, trách không được Tần Thiệu lưu manh, loại sự tình đã này thói quen, vương bát đản! Đoàn Tình lui trước người hắn âm thầm ảo não, không biết chính mình khi nào dung túng hắn, cũng không biết chính mình khi nào biến thành loại người như vậy, không hề hận hắn, nguyện ý cho hắn tới gần, nguyện ý cùng hắn ngủ. Đây là thời điểm bắt đầu hay sao? Đoàn Tình nghĩ nghĩ một chút liền ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau tỉnh dậy quả nhiên liền không gặp Tần Thiệu, Đoàn Tình mơ hồ một hồi mới nhớ tới Tần Thiệu 6 giờ đã đi làm, không, là bắt đầu đi khuân vác. Đoàn Tình nghĩ nghĩ thở dài, xứng đáng! Ai bảo hắn từ đầu không nghe chính mình, hiện tại lưu lạc đến công trường! Đoàn Tình đứng lên mặc xong quần áo, một bên cài nút một tay kéo kéo che đi dấu hôn, hấn cũng hay thật, đi làm tại công trường gần 4 tháng, cậu cũng không biết, thời điểm mình còn nghỉ hè ở nhà cũng hắn giấu diếm được, ngay cả Hàn Dũ cùng chị Hồng cũng không biết, chỉ biết Tần Thiệu mỗi tháng giao cho chị Hồng 4000 đồng tiền. Sau đó thứ bảy cuối tuần còn có thời gian lôi kéo cậu cùng Tiểu Kiều đi chơi vườn bách thú. Thuận tiện trên đường hướng dẫn về xe một chút cho cậu.

Tóm lại lúc đó bọn họ đều không biết Tần Thiệu làm cái gì, mỗi lần Hàn Dũ định đưa tiền trợ cấp thêm, người kia luôn mạnh miệng tm:”Không cần. Tôi kiếm đủ tiền, tiền lương cũng rất cao.” Biến thành Hàn Dũ nghe xong xấu hổ, đành phải vụng trộm đưa cho Tiểu Hồng. Cho nên bọn họ cả nhà đều không biết Tần Thiệu đi khuân vác, nếu không phải ngày hôm qua cậu đi công trường thăm dò có lẽ cả đời đmnày cũng không biết Tần Thiệu ngồi công trường đâu!!

Đoàn Tình trong lòng càng nghĩ càng giận, cũng không biết mình sinh khí cái gì, cuối cùng đem Tần Thiệu mắng một trận, xứng đáng, là tại hắn mạnh miệng! Hắn tự đại, quá coi trọng mặt mũi.

Đoàn Tình tẩy một hồi dấu hôn cũng phai bớt, chửi cũng chửi xong, Tiểu Hồng gọi cậu:”Ấu Đường rời giường ăn điểm tâm.” Tiểu Kiều nhìn thấy cậu đi ra cũng ô ô nói chuyện, ý tứ là cha hư, dạy trễ hơn cả Tiểu Kiều. Cha đích thực là đồ lười nhất nhà! Đoàn Tình ngồi xổm xuống ngón tay ngoắc ngoắc, Tiểu Kiều bay nhanh đến bên cạnh, Đoàn Tình niết cằm hôn con một cái, Tiểu Kiều lập tức cao hứng, đem món đồ chơi trong tay ném đi, đến ôm cha một cái, ai biết được Đoàn Tình nói:”Tiểu Kiều, từ hôm nay trở đi con không nên uống sữa bột nữa a!”

Tiểu Kiều trợn tròn mắt, con không uống sữa vậy con uống cái gì! Con mới chín tháng mà huhu! có nhân đạo hay không a! Đây là ngược đãi con nít! Đoàn Tình nghe không hiểu con trai nói gì cũng không quản con có hiểu được hay không chỉ là thẳng thắn giải thích:”Sữa bột của con rất đắt, một hộp đã 260. Giờ con có thể ăn, một tháng ăn dặm còn muốn uống bốn hộp, như thế là nhiều lắm. Dù sao con hiện tại cũng có thể ăn canh trứng gà, cho nên ngưng sữa bột đi.” Ân, Đoàn Tình nghĩ nghĩ, trứng gà giống sữa bột! Tần Thiệu chính là người mở đầu làm canh trứng!

Tiểu Kiều nước mắt lưng tròng. Đoàn Tình ôm con đứng lên:”Cha về sau cũng không lái xe, sẽ ngồi xe công cộng. Ân, học bổng của cha, có 5000 đồng, ân, đợi đến khi cha lấy tiền sẽ cho con uống lại sữa bột được không?” Tiểu Kiều lắc đầu, cánh tay bụ bẫm ôm cổ cha: Cha, cho con uống thêm một tháng đi…… Chỉ uống một tháng nữa thôi…… Chờ khi con lớn con sẽ không uống…… Ô ô…… Tiểu Hồng đang loay hoay trong phòng bếp nghe xong lời cậu nói cười ghê gớm:”Tiểu Kiều đến đây, không nghe cha con. Cha con hồ nháo, chính cha con uống sữa bột đến 3 tuổi, cai như thế nào cũng không được, bác sĩ nói hắn theo không kịp dinh dưỡng, cho nên thay sữa bột bằng sữa tươi uống đến bây giờ!” Đoàn Tình bưng sữa tay run lên, buông xuống:”Em từ hôm nay trở đi cũng không uống!”

Hàn Dũ cười:”Rốt cuộc là làm sao, sáng sớm liền lải nhải lẩm bẩm như thế.” Đoàn Tình lắc đầu:”Không có việc gì.” Tần Thiệu trăm phương nghìn kế gạt mọi người, cho nên cậu cũng muốn giữa mặt mũi cho hắn.

Hàn Dũ nhìn thoáng qua:”Thiếu tiền?” Đoàn Tình lắc đầu:”Không có.” Hàn Dũ cười cười không nói cái gì, phòng khám đã khai trương, mỗi ngày cũng kiếm được chút tiền, đem hết tiền đưa cho Tiểu Hồng, thiếu cái gì cũng sẽ không thiếu tiền ăn uống.

Tiểu Kiều mặc kệ mọi người, bay nhanh đến đem sữa trứng ăn, sau đó ôm lấy Hàn Dũ rồi bú bình, gắt gao ôm lấy cái bình mới xem như yên tâm. Đoàn Tình nhìn bộ dạng con mình không tiền ở trong lòng thổ tào: Quả nhiên là đồ ăn vặt! Tiểu Kiều không để ý tới vặn vẹo đầu đưa lưng về phía cậu. Đoàn Tình cắn răng có chút đau.