Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 240




‘Không ngờ đến đây là đường núi, đường càng ngày càng hẹp cũng càng ngày càng dốc, La Tiểu Lục quýnh đít đến chảy mồ hôi, hết lần này tới lần khác Tả Thiệu Khanh hiện tại ngay cả tay cũng nhấc không nổi.

La Tiểu Lục nghĩ nghĩ, dừng xe ngựa lại, ôm Tả Thiệu Khanh đến trong bụi cỏ ven đường, còn phủ một ít cỏ tranh lên cho y, bản thân tính toán tiếp tục lên xe ngựa chạy.

“Ngươi làm gì?” Tả Thiệu Khanh vô lực hỏi.

“Tam gia, ngài nằm ở chỗ này đừng lên tiếng, ta dẫn bọn họ rời đi.”

“Đồ ngốc, chỉ bằng ngươi một chút công phu cũng không biết, sao dẫn rời đi?” Tả Thiệu Khanh trợn mắt dặn dò: “Đi đuổi ngựa đi, ngươi cùng ta ẩn nấp.”

Trong lòng La Tiểu Lục không phải không sợ hãi, thấy Tả Thiệu Khanh lên tiếng, không hề do dự đi cho ngựa một đao, sau đó chạy về cùng Tả Thiệu Khanh trốn.

Hai người nín thở đợi trong chốc lát, thấy có ngựa đến, lúc bọn họ đi qua quả nhiên không dừng, đợi người đi qua, La Tiểu Lục mang theo khoang ngực hỏi: “Tại sao là bọn họ đuổi tới? Ẩn Nhất phải hay không xảy ra chuyện?”

Tả Thiệu Khanh cũng không biết nói sao, nhưng vẫn là an ủi nói: “Đừng lo lắng, dựa vào bản lĩnh của Ẩn Nhất không dễ gì gặp chuyện không may.”

La Tiểu Lục sờ lên ngực phát đau, hít một hơi thật dài: “Gia, ta cõng ngài xuống núi, chờ bọn họ phát hiện xe ngựa trống thì phiền toái.”

“Đợi một chút, ngươi cõng ta xuống núi khẳng định đi không xa sẽ bị đuổi theo,chúng ta đổi đường khác, đi lên núi.”

La Tiểu Lục gật đầu, cõng Tả Thiệu Khanh chọn một con đường nhỏ bị cỏ dại bao phủ.

La Tiểu Lục chỉ có chút sức lực, cõng một người lên núi không quá lâu thì mệt chảy mồ hôi.

Tả Thiệu Khanh nghe động tĩnh bốn phía, phát hiện đằng sau không có người đuổi theo thì để cho nó nghỉ ngơi một chút, mình cũng thừa cơ thử dùng nội lực còn sót lại bức dư độc ra.

“Khụ khụ…” Tả Thiệu Khanh nhổ ra ngụm máu đen, chỉ cảm thấy hai mắt hoa mắt.

“Tam gia…” La Tiểu Lục kinh hô một tiếng, vừa định hỏi y như thế nào thì nghe thấycó người đang hô: “Ở phía trước.”

Nó vội vàng cõng Tả Thiệu Khanh dậy, lảo đảo chạy lên núi.

La Tiểu Lục hoảng hốt chạy bừa, có lúc thậm chí nơi không có đường cũng chui vào, đằng sau vẫn luôn có thanh âm, có lúc là thanh âm đao kiếm va chạm, có lúc là tiếng người nói chuyện.

Nó một tay đỡ Tả Thiệu Khanh, một tay nắm nhánh cây, thở hồng hộc di chuyển.

Tả Thiệu Khanh không dám trì hoãn, lợi dụng thời gian tiếp tục bức độc, nhổ ra máu đen bờ vai La Tiểu Lục đều nhuộm đen.

La Tiểu Lục cực kì hối hận, vừa rồi không nên chọn con đường này, nói không chừng chọn con đường khác hiện tại đã chạy đến Thương Châu rồi, chỉ đến nơi có người, còn sợ đối phương hay sao?

Đẩy ra nhánh cây ngăn cản phía trước, La Tiểu Lục nhìn thấy tình cảnh trước mắtthiếu chút nữa ngất đi, khẩn trương hỏi: “Gia…không có đường…làm sao bây giờ?”

Tả Thiệu Khanh khôi phục một chút sức lực, bò xuống vịn La Tiểu Lục đi đến bên bờ vực nhìn xuống, dưới đáy là dòng sông rộng lớn, không biết nông sâu, nhưng vách đá không tính rất cao, không biết té xuống sống hay chết.

Y nhìn xung quanh một lần, có lẽ là bởi vì bên bờ vực, cây cối đều không rậm rạp, căn bản không giấu được người, y thở dài: “Chẳng lẽ chúng ta bỏ mạng ở chỗ này?”

“Ngài chớ nói lung tung, bọn họ bắt ngài khẳng định cùng Lục gia có quan hệ, tuyệt đối không dám tổn thương tánh mạng của ngài.” Nhưng nó thì khó mà nói, một gã sai vặt không có tác dụng, những người kia nhất định sẽ một đao giải quyết nó.

Tả Thiệu Khanh khóe miệng co quắp, thấp giọng nói: “Cũng bởi vì như vậy, ta mới không thể rơi vào trong tay bọn họ.”

Phía trước truyền đến tiếng vang, Tả Thiệu Khanh và La Tiểu Lục khẩn trương nhìn, cầu nguyện là Ẩn Nhất bọn họ, nhưng khi nhìn thấy bóng người đầu tiên xuất hiện trong tầm mắt, thì biết hy vọng của bọn họ rơi vào khoảng không.

Tả Thiệu Khanh quay đầu lại nhìn xuống dòng sông chảy xiết, mím môi: “Nhảy hay không nhảy?” Nhảy xuống còn có một đường cơ hội sống, so với bị bắt, y tình nguyện nguy hiểm một lần.

La Tiểu Lục vẫn luôn không thấy thân ảnh Ẩn Nhất, ý chí chống đỡ cũng dần dần không kiên cường nữa, nó khẽ cắn môi, dùng sức cầm chặt tay Tả Thiệu Khanh: “Được.”

Không đợi đối phương đến gần, Tả Thiệu Khanh kéo lấy cánh tay La Tiểu Lục thả người nhảy xuống, hai thân ảnh như lá cây rơi chầm chậm tung bay xuống vách núi.

Trước khi rơi vào nước, Tả Thiệu Khanh còn dựa vào tia sức lực cuối cùng ném La Tiểu Lục đi, giảm bớt lực chấn động cho đối phương.

Trên đỉnh núi, ba hắc y nhân nhìn nhau, hỏi dò phải làm sao.

Một người trong đó dùng ngôn ngữ nước khác nói: “Đi nhanh, không có con tin, bị bắt chúng ta chỉ có một con đường chết.”

Một người khác nói: “Chưa hoàn thành nhiệm vụ, chúng ta trở về vẫn là con đường chết.”

“Vậy cũng so ra tốt hơn chết trên tay người Đại Ương.”

Ba người men theo đường đến trở về, trước đó bọn họ chia ra mấy đường lên núitruy tìm Tả Thiệu Khanh, ba người bọn họ vận may tốt sau lưng không có người đuổitheo, lúc này xuống núi lại không may như vậy, vừa vặn đụng phải Ẩn Nhất giải quyết xong một tiểu đội.

Ba người thấy hoàn toàn không có phần thắng, nhanh chân bỏ chạy, Ẩn Nhất sao cóthể tha cho bọn họ, lập tức ngăn chặn người lại.

Ẩn Nhất không dám trì hoãn, nhiệm vụ chính của hắn ta là đi cứu người: “Giữ lạimột người sống, còn lại giải quyết.”

Trong ba người đối phương đã có một người chết, thấy một người trong đó bị thương lập tức dùng tiếng Đại Ương không đạt chuẩn nói: “Chủ tử của các ngươi nảy xuống vách núi, sống chết không rõ.”

“Ngươi nói cái gì?” Ẩn Nhất tiến lên túm lấy cổ áo người nọ đấm một cái: “Nói lại lầnnữa.”

“Là… là thật sự…bọn họ tự mình nhảy xuống …a…”

Ẩn Nhất ném đi thi thể xụi lơ, thất thố xông lên núi, điểm mấu chốt của thị vệ cũng giống vậy, không để lại người sống, giải quyết xong nhanh chóng đuổi theo.

Đợi Ẩn Nhất vừa đến chỗ sườn dốc, chỉ có thể phân rõ một chút máu đen nhiễm lênlá cây, cùng với mấy dấu chân mất trật tự.

Hắn ta đánh gãy cây cối bên cạnh, nắm nấm đấm run rẩy dặn dò: “Nơi này cách Thương Châu gần nhất, đi triệu tập đội ngũ từ dọc hai bên bờ sông tìm, quan phủ,Tào bang đều gọi đến.”

“Cần báo cho Lục gia không?” Một hộ vệ mặt mũi đầy máu hỏi.

Ẩn Nhất cười khổ, có thể không thông báo sao? Tam gia nếu thật sự… bọn họ nhữngngười này tất cả phải dùng cái chết để tạ tội.

“Đi cứ điểm Thương Châu, gửi tình báo khẩn cấp, chỉ nói Tam gia không rõ tăm tích,còn lại không cần nói nhiều.”

“Vâng.”

Cảnh đêm dần tối, bầu trời bỗng nhiên đổ xuống một trận mưa to, mưa đầu xuân đặc biệt lạnh như băng, khiến người lạnh từ đầu đến chân, Ẩn Nhất lại không dámnghỉ ngơi, đang mang người ở trên Lạc Sam Cơ tìm kiếm, không thể buông tha bất kì chỗ nào. Vừa nghĩ tới Tam gia và La Tiểu Lục ngâm ở trong lòng sông lạnh như băng, Ẩn Nhất liền vô cùng sợ hãi, bó đuốc đốt rồi tắt, tắt rồi đốt, trên Lạc Sam Cơ yên tĩnh giống như quỷ hỏa lượn lờ.

Vì gia tăng nhân thủ, Ẩn Nhất sai người phát ra phần thưởng lớn, chỉ cần là dân chúng tham gia tìm cứu cũng có thể có được tiền, tìm được người có thể nhận được tiền thưởng lớn hơn, gần như điều động một nửa thành đô Thương Châu.

Không ít người nghe nói tìm chính là phu nhân Trấn quốc công, dù cho không trả tiền cũng vui vẻ giúp đỡ, Lục công gia ở biên cương bảo vệ quốc gia nhiều năm như vậy, phu nhân hắn gặp nạn, tất cả mọi người không có lý do không giúp.

Đội thuyền dày đặc qua lại không ngớt trên Lạc Sam Cơ, suốt cả đêm, còn thật sự vớt được không ít thi thể, còn có người vớt được một hộp ngân lượng, cũng không biết là của ai rơi vào trong sông.

Ngày vừa hơi sáng lên, mọi người xếp gọn thi thể mò lên trên bờ, đợi người phủ Trấn quốc công nhận người, nói thật, ai cũng không hy vọng chỗ này thật sự có phu nhân Trấn quốc công.

Ẩn Nhất mang người vội vàng đi tới, vừa đến gần chính là một mùi hôi ngút trời,cũng làm khó cho những bách tính này có thể vẫn ở chỗ này trông coi.

Chờ hắn ta kiểm ta xong, lặng lẽ thở ra một hơi, cũng may, cũng không có Tả Thiệu Khanh và La Tiểu Lục, nhưng tâm treo ngược vẫn chưa thả xuống, tìm một đêmcũng không tìm được, chỉ có hai loại khả năng, một là bọn họ được người cứu, mộtloại là thi thể của bọn họ chìm sâu vào trong nước không thể nổi lên mặt nước.

“Đưa những người này đến quan phủ.” Ẩn Nhất mệt mỏi phất tay, tiếp tục tìm kiếm.

Người khác có thể ngừng, bọn họ lại không được, càng kéo dài hy vọng còn sống chỉ sẽ càng nhỏ.

Tả Thiệu Khanh cảm thấy bản thân làm một giấc mơ dài đằng đẵng, trong mộng y trở lại năm y mười ba tuổi, không chỉ đậu tam nguyên, còn nở mày nở mặt gả cho nam nhân được người kính ngưỡng nhất Đại Ương, thu dưỡng một đứa nhỏ đáng yêu, thậm chí đem những người từng bắt nạt y đều dẫm nát dưới chân, ngay cả Tiết Thị cũng vào tù, thời gian tốt đẹp khiến cho người không muốn tỉnh lại.

Nhưng là nằm mơ nào có không tỉnh? Cảnh thay đổi, y phát hiện bản thân tỉnh dậy đứng ở hậu viện Giang gia, viện tử chật chội kia là nơi y sống bảy năm, lúc này một thiếu niên xinh đẹp tuyệt trần đang nói chuyện với y.

Tả Thiệu Khanh từ ánh mắt khiêu khích của đối phương có thể đoán được hắn ta đang nói gì, chuyện như vậy bảy năm qua xảy ra rất nhiều lần, Giang Triệt thích mỹ thiếu niên trẻ trung tuấn mỹ, mà mình đã hai mươi, bọn họ xem ra đã già rồi, nhưng vẫn chưa bị đuổi đi, điều này hiển nhiên khiến cho bọn họ xuất hiện liên tưởng không hay.

Tả Thiệu Khanh nhìn miệng của hắn ta mở rồi lại khép, lại nghe không được bất kì thanh âm gì, cho đến khi đối phương giơ tay lên, ánh mắt của y cứng lại, trước tiên ném một cái tát qua, lạnh lùng tức giận nói: “Cút.”

Ở trong mộng, y là phu nhân phủ Trấn quốc công cao cao tại thượng, là trạng nguyên lang trẻ tuổi nhất Đại Ương, là Tri phủ đại nhân trẻ tuổi nhất trong lịch sử, uy nghiêm đã sớm rót vào trong xương cốt, chỗ nào tha thứ cho nam sủng đối với y làm càn?

Một cái tát này của y dường như đánh đối phương choáng váng, nhìn hắn ta thét chói tai chạy đi, Tả Thiệu Khanh mờ mịt đứng ở chỗ cũ, cảnh vật bốn phía vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, nhưng y lại biết, bản thân không thuộc về chỗ này, y không muốn sống ở chỗ này, giống như sủng vật bị người vây nhốt.

Đi vào trong căn phòng quen thuộc, mỗi một cảnh vật đều khơi gợi hồi ức khôngtốt, y gõ đầu, mờ mịt tự hỏi: “Không phải sống lại sao? Tại sao ở chỗ này?… Tại sao phải ở chỗ này?…”

“Lục Tranh… Lục Tranh…” Y vùi đầu sốt ruột gọi, không thể kiềm chế được một lầnlại một lần gọi, cho đến khi bên tai truyền đến thanh âm lạ lẫm: “Này… ngươi tỉnhchưa? … Mau tỉnh…”

Tả Thiệu Khanh bất ngờ mở mắt, sững sờ nhìn chằm chằm vào nóc phòng treo mạng nhện trước mắt, chỗ này không thuộc về hậu viện Giang gia cũng không thuộc về phủ Trấn quốc công, thậm chí không phải bất kì địa phương nào y từng ở, nơi này là chỗ nào?

“Này, ngươi tỉnh rồi? Thân thể phải hay không rất đau? … Uy…” Bên tai có người lớntiếng nói, Tả Thiệu Khanh chậm rãi quay đầu, đầu óc còn chưa tỉnh táo lắm có chút không thể xoay chuyển.

Y túm lấy tay người nọ hỏi: “Đây là nơi nào? Mau nói cho ta biết.”

“Đừng kích động, nơi này là nhà tôi.” Lâm Tô rút cánh tay bị nắm đau ra, thầm nghĩ: Thiếu niên này thoạt nhìn văn nhược yếu ớt, không nghĩ tới sức lực còn không nhỏ,hơn nữa nhìn thế nào cũng bộ dáng khùng khùng? Sớm biết như vậy thì không cứu.

“Gương, nhanh lấy gương cho ta.” Tả Thiệu Khanh bụm mặt, y muốn xác định mìnhhiện tại rốt cuộc là Tả Thiệu Khanh hai mươi tuổi hay là Tả Thiệu Khanh mười lămtuổi.

Lâm Tô càng thêm xác định người này có vấn đề, có người nào vừa tỉnh dậy không quan tâm thân thể ngược lại quan tâm khuôn mặt chứ? Nhưng mà phải nói, y lớn lên xác thực rất đẹp, cô nương đẹp nhất trong thôn cũng không bằng, đáng tiếc là nam nhân.

Đợi Tả Thiệu Khanh nhìn thấy bóng người mơ hồ trong gương, mới phát hiện tấm gương như vậy căn bản nhìn không ra tuổi tác, y ho khan hai tiếng, thay đổi biện pháp hỏi: “Hiện tại là năm nào?”

Lâm Tô sờ lên đầu, kì quái hỏi: “Năm nào là sao?”

Tả Thiệu Khanh thẳng tắp nhìn hắn ta, đáy mắt mang theo chờ mong nồng đậm: “Hiện tại nhưng là năm thứ ba Thiên Phượng?”

Lâm Tô lắc đầu: “Ta không hiểu những cái này... chẳng qua hôm nay là ngày 22 tháng giêng.”

Ánh mắt Tả Thiệu Khanh vừa hụt hẫng lại phát sáng, đầu óc cũng chầm chậm vậnchuyển, y nhớ, chính mình bị người đuổi giết, cuối cùng ngảy xuống vách núi, y lúc đó gặp chuyện không may là hai mươi tháng giêng, hôm nay là hai mươi hai, nóicách khác… “Là ngươi cứu ta?”

Lâm Tô gật đầu, vẻ mặt “ nhanh cảm ơn ta đi”.

Tả Thiệu Khanh vừa rồi vô cùng kích động, lúc này mới ý thức được cả người đều đang đau, nhất là chân phải, đau nhức như kim châm xát muối, y vừa di chuyển chân phải, bỗng nhiên hai mắt tối thui, cả người trực tiếp ngã xuống.