Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 241




Đợi Tả Thiệu Khanh có thể xuống giường đi lại đã là việc của mười ngày sau, dù vậy,đùi phải của y bị gãy cũng không thể chạm đất, chỉ có thể được Lâm Tô đỡ hoặcchống gậy đi vài bước.

Ngồi ở cửa nhà Lâm Tô, Tả Thiệu Khanh vẫn có chút không dám tin cảnh sắc bản thân nhìn thấy.

Dùng một chữ “đẹp” căn bản không đủ hình dùng chỗ này, màu xanh nhạt đầy khắpnúi đồi xen lẫn một ít sắc hoa đầu xuân, khiến cho người vui vẻ thoải mái, nhưngcàng hấp dẫn người là nơi này yên tĩnh và thanh nhàn.

Tả Thiệu Khanh lúc đầu thậm chí hoài nghi bản thân phải hay không lại chết một lần nữa xuyên đến thế giới khác, còn may dần dần hiểu rõ, người thôn này tuy không thường đi ra ngoài, nhưng vẫn biết bọn họ là vương triều Đại Ương.

“Ủa, tại sao lại ngồi ở đây hóng gió?” Lâm Tô khiêng một con lợn rừng không lớn không nhỏ trở về, hắn ta là dùng săn bắn kiếm sống, thỉnh thoảng cũng sẽ ra ngoài bắt cá, sau đó dùng những thứ này đổi lấy một chút vật dụng sinh hoạt của hắn ta.

Tả Thiệu Khanh hướng hắn ta cười cười: “Nằm ở trên giường cũng sắp mốc meo rồi, ra ngoài nhìn phong cảnh, Lâm đại ca, chỗ này của các ngươi thật đẹp.”

Lâm Tô nhìn bốn phía, cảm thấy hoa vẫn là hoa kia, cỏ vẫn là cỏ kia, chẳng hề có cái gì đặc biệt.

“Đẹp sao?” Hắn ta như thế nào không cảm thấy? Lắc đầu, Lâm Tô khiêng con mồi vào viện tử.

Từ nhỏ sống ở chỗ này, hắn ta xác thực không cảm thấy chỗ này có bao nhiêu đẹp, chỉ là tổ tiên sống ở chỗ này, mọi người cũng đều quen tự cung tự cấp.

Tả Thiệu Khanh đi theo vào viện tử, nhìn hắn ta lưu loát mổ xẻ lợn rừng, chuẩn bị cầm lấy thịt heo đi đổi đồ, còn lại thì cất vào trong cái mẹt, đó là nguồn thức ăn mặn mấy ngày tiếp theo của bọn họ.

Lâm Tô vẫn luôn sống một mình, trong sinh hoạt và ngoài sinh hoạt đều làm rất tốt,về sau cô nương nào gả cho hắn ta nhất định thật có phúc.

“Đúng rồi, Lâm đại ca, ngươi có thể đưa ta ra ngoài không? Ta mất tích lâu như vậy,người trong nhà nhất định lo lắng.” Nói thật, Tả Thiệu Khanh rất thích sống trongthôn này, nhưng vừa nghĩ đến người bên ngoài khẳng định đều đang tìm mình, còn có không biết Lục Tranh phải hay không nhận đã được tin tức.

Lỡ như nam nhân kia không tìm thấy mình cho là mình đã chết, còn không biết sẽ làm ra chuyện gì.

Lâm Tô đang bận rộn ngẩng đầu lên, nhìn Tả Thiệu Khanh mấy lần, lòng không nỡ,nhiều năm sống một mình bỗng nhiên nhiều thêm một người bạn, nói không vui là giả, nhưng hắn ta cũng biết, người này không thuộc về chỗ này.

“Người trong thôn muốn đi ra ngoài phải đợi đến ngày mười lăm, tháng trướcchúng tôi cũng là ngày mười lăm đi ra ngoài, ở bên ngoài ở lại mấy ngày, trên đường về nhìn thấy ngươi mắc trên một nhánh cây, thì nhặt trở về.”

Kì thật lúc ấy các binh lính thôn không đồng ý mang người xa lạ về, có lẽ chịu ảnhhưởng của tổ tiên, người trong thôn rất bài ngoại, cảm thấy người ở bên ngoài tâmtư không thuần khiết, sẽ mang đến tai họa cho bọn họ.

Vẫn là Tô Lâm thấy Tả Thiệu Khanh tuổi còn nhỏ lại tướng mạo tuấn tú, vừa nhìn liền không giống kẻ gian ác, mới kiên trì mang người về.

Tả Thiệu Khanh tính toán thời gian, cách mười lăm còn mười ba ngày, thời gian lâu như vậy không biết sẽ xảy ra biến cố dạng gì.

“Bình thường không thể đi ra? Nếu là ngươi bằng lòng, muốn trả thù lao gì cũng được.” Sợ Tô Lâm hiểu lầm, Tả Thiệu Khanh nhấn mạnh nói: “Ta thật sự có khả năng, ngươi nếu có yêu cầu gì có thể nói ra.”

Lâm Tô không nể mặt, hừ một tiếng: “Không phải ta không muốn giúp, mà là chỉ cóngày mười lăm mỗi tháng nước sông mới đủ sâu đi ra ngoài, mới có thể đi thuyền.”

Tả Thiệu Khanh lộ ra vẻ thất vọng, nhưng vẫn áy náy nói xin lỗi: “Thật có lỗi, là ta nóng vội.”

Trên quan đạo Thuong Châu, mấy tuấn mã chạy như bay mà đi qua, người đi trên đường còn chưa kịp phàn nàn ngay cả mông ngựa cũng không thấy nữa.

Đến bên ngoài nha môn, ngựa khẩn cấp ngừng lại, nam nhân trên lưng ngựa vứt bỏroi ngựa nhảy xuống ngựa, vội vã tiến vào nha môn, sau lưng hắn, con ngựa kia sứccùng lực kiệt, chống đỡ hết nổi ngã xuống đất, miệng sùi bọt mép.

Hai nha dịch ở trước cửa nha môn bị sát khí dày đặc trên người đối phương dọa kinh sợ không dám ngăn cản, hơn nữa nhìn đối phương cả người quân phục, khôngchừng là quan lớn quân đội nào đó, chức nhỏ như bọn hắn một chưởng liền có thểchụp chết một người.

Sau lưng nam nhân lần lượt lại đến mấy khoái mã, một người trong đó thấy ngựa ngã trên mặt đất lại thở dài, căn dặn thủ vệ nha môn xử lý.

Tri phủ Thương Châu những ngày nay vội đến miệng đều mọc mụn nước, tóc bị mất một nắm, vị Tả đại nhân thân phận không tầm thường kia tại khu vực của hắn ta bị người đuổi giết, sống chết không rõ, hắn ta Tri phủ này chỉ sợ cũng đến cuối rồi.

Nhưng người có thể phái đi đều phái đi, tìm nhiều ngày như vậy sống không thấy người chết không thấy xác, thật vất vả hai ngày trước một gia đình ngư dân tìm được gã sai vặt mất tích cùng Tả đại nhân, lại vẫn không thấy bóng dáng vị đại nhân kia.

Lục Tranh một đường xông vào nội thất, túm lấy người hỏi: “Người đâu?”

Người nọ bị dọa sợ đến mắt trắng bệch: “Người… người gì?”

“Đi đem chủ sự của các ngươi đều gọi đến.” Lục Tranh đẩy hắn ta ra, vẻ mặt trầmtrọng ngồi ở lên vị trí chủ vị.

Trong nha môn thoáng cái đến nhiều tướng lãnh như vậy, rất nhanh toàn bộ đều nhận được tin tức, La Tiểu Lục chống đỡ thân thể suy yếu đi ra, vừa thấy Lục Tranh râu ria đầy mặt khóc quỳ xuống: “Gia… Tam gia… Tiểu Lục Tử vô dụng… ô ô…”

Lục Tranh chỉ cảm thấy trên ngực bị lưỡi dao sắc bén đâm vào, đau đến hít thở không thông, hắn thanh âm khàn khàn nói: “Không được khóc. Nói rõ chuyện đã xảy ra.”

Ngày đó Tả Thiệu Khanh ra khỏi thành, Lục Tranh quay trở về bộ binh sắp xếp một vài việc cũng mang người đi Bắc Cương, bọn hắn một đường cưỡi khoái mã, đợi lúc nhận được tin tức người cũng đã tiến vào ranh giới Bắc Cương.

Tin tức truyền đến chỉ có một câu, nhưng chính là câu này khiến cho cả người Lục Tranh đều kinh hoàng, nếu không phải nhận ra đây là bút tích Ẩn Nhất, hắn cũng phải hoài nghi đây là người Bắc Địch cố ý thiết lập hố bẫy.

Dù vậy, hắn cũng không hành động tùy tiện, mà là sắp xếp việc ở Bắc Cương thỏa đáng, lưu lại Tống Hán Lâm đợi người có tài giúp đỡ, mới ngày đi nghìn dặm chạy đến.

Trên đường chạy chết mấy con ngựa, rốt cục ngày hôm nay đã tới Thương Châu, vốn cho rằng nhiều ngày như vậy cũng tìm được người, không nghĩ tới...

Nghe La Tiểu Lục đứt quãng tự thuật, Lục Tranh sắc mặt âm trầm có thể chảy ra nước, quan viên Thương Châu đứng bên cạnh sợ tới mức thở cũng không dám thở ra.

“Đám hắc y nhân kia có bắt sống không?”

La Tiểu Lục cũng không biết những cái này, chỉ có thể cầu cứu nhìn về phía Tri phủ Thương Châu.

“Hạ quan không biết, những việc này đều là Đô úy đại nhân phụ trách.” Đô úy là quân hàm của Ẩn Nhất, xuất thân ẩn vệ số một phủ Trấn quốc công, Ẩn Nhất lập được công lao hiển hách đủ để nhận được vinh hạnh đặc biệt này.

“Hắn đâu?”

“Đi ra ngoài tìm người.” La Tiểu Lục khóc trả lời, từ lúc nó được tìm về, cũng chỉ mới gặp mặt Ẩn Nhất một lần, nhìn nam nhân cực kì mệt mỏi, nó thậm chí cũng không dám mở miệng cầu xin cái gì.

Mọi người thấy Lục Tranh thẳng tắp ngồi đó, quanh thân tản ra hơi lạnh, người gan nhỏ đều chảy ra mồ hôi lạnh.

Phó tướng theo sau Lục Tranh dặn dò hạ nhân mấy câu, sau đó tiến lên nói: “Gia, vẫn tìm không thấy... Tả đại nhân khẳng định còn sống, có lẽ chỉ là bị thương.”

Lục Tranh vừa nghe lời này, chẳng những không an tâm, ngược lại càng thêm sốt ruột, khu vực phụ cận Thương Châu gần như đều tìm một lần, sống không thấy người chết không thấy xác, nếu quả thật có ai cứu Tả Thiệu Khanh, lúc biết treo giải thưởng lớn cũng nên đưa người tới.

Rất nhanh thì có hạ nhân bưng đồ ăn lên, đoàn người ngày chạy đêm chạy, mỗi ngày chỉ ngủ hai canh giờ, ngay cả lương khô cũng là ở trên lưng ngựa giải quyết, Lục công gia ăn ít đáng thương.

“Gia, thuộc hạ biết ngài sốt ruột, nhưng cũng phải nuôi đủ tinh thần mới có thể có sức tìm người.” Phó tướng sợ Lục Tranh tiếp tục ngược đãi chính mình, nhanhchóng lấy ra lý do hợp lý nhất.

Hai mắt Lục Tranh đầy tơ máu, vừa nhìn, thiếu chút nữa dọa chết người, hắn đứng dậy ngồi đến bên cạnh bàn bày đầy đồ ăn, gió cuốn mây tan ăn bữa cơm, sau đó đểcho người thu xếp gian phòng, nhanh chóng tắm rửa, ngồi đến trên giường tĩnh tọanghỉ ngơi.

Đợi Ẩn Nhất nhận được tin tức vội vàng trở về, Lục Tranh đã thu công, tuy ngườithoạt nhìn còn có chút mệt mỏi, nhưng ít ra không giống ban nãy nhếch nhác như vậy.

Ẩn Nhất quỳ trên mặt đất: “Thuộc hạ tội chết. Không thể bảo vệ được Tam gia.”

Lục Tranh không có tinh lực truy cứu những cái này: “Đứng lên, đem việc ngươi biết đều nói rõ ràng.” Nhiều ngày như vậy, hắn tin tưởng Ẩn Nhất không thể nào chỉ là đang tìm người.

“Thuộc hạ không thể bắt sống thích khách, nhưng từ tin tức tra được, hắc y nhânhành thích không phải người Đại Ương, cũng không phải người Bắc Địch, mà làngười nước Hỏa La.”

“Ba.” Lục Tranh bóp nát nắm tay ghế: “Nước Hỏa La? Động cơ?”

“Thuộc hạ vừa biết là nước Hỏa La thì sai người truyền tin tức cho thám tử bên kia,chỉ là nước Hỏa La ở hải ngoại, tin gửi đến gửi về ít nhất phải một tháng.”

Lục Tranh nhíu mày trầm tư, chỗ kia tốn nhiều nhân lực như vậy đối phó với Tả Thiệu Khanh, đơn giản là cùng Tả Thiệu Khanh hoặc là cùng mình có oán hận, nếu là nhằm vào Tả Thiệu Khanh, có thể là bởi vì lúc trước Tả Thiệu Khanh dâng tấu quản lý chặt chẽ ra vào bến cảng, lúc ấy tra ra không ít mật thám các nước hải ngoại, những người này cơ bản đều chết không toàn thây.

Nếu bởi vậy khiến đối phương hận Tả Thiệu Khanh cũng dễ hiểu, nhưng nếu phái ra nhiều sát thủ hành thích có chút hơi quá, này căn bản chính là việc tốn sức không nhận được kết quả, giết Tả Thiệu Khanh thì sao, ngoại trừ chết đi một đám mật thám đối phương còn phải đền vào một đám sát thủ tinh nhuệ.

Nếu không phải nguyên nhân này, Lục Tranh chỉ có thể ở trên người mình tìm nguyên nhân: “Đối phương lúc ấy là hành thích hay là bắt người.”

Ẩn Nhất vừa nghĩ đến mấy câu được phiên dịch ra, khẳng định trả lời: “Đối phươngcó nói là muốn bắt sống.”

“Được. Thật sự rất được.” Lục Tranh mặt lạnh, đứng lên căn dặn: “Sai người thông báo cho tất cả thương nhân biển, tạm dừng giao dịch với nước Hỏa La, nếu dám vi phạm, đừng trách bản công không khách khí.”