Trọng Sinh Hậu Cung Sấm Quan Ký

Chương 62: Sủng phi




Rất nhanh đã đến mùa đông, trong Vĩnh hòa cung đã đốt lò sưởi, thái giám phụ trách hoa cỏ ngày ngày trông coi trong nhà kính. Mọi người đều nói nàng chuyên sủng, Dịch Thụy Cảnh lại bày ra bọ dáng ‘ Gia vui’. Dần dần Tử oánh cũng không có cốt khí mà phối hợp làm sủng phi.

hiện tại nàng cũng đã suy nghĩ kỹ, trước kia nàng còn muốn lưu lại tiếng thơm đem Hoàng thượng đẩy ra bên ngoài, thậm chí còn nghĩ muốn đẩy cung nữ bên cạnh lên long sàng, hiện tại nàng chỉ cười trừ, dù hắn theo ấn lệ nghỉ ở chỗ hoàng hậu nàng cũng sẽ ăn dấm chua.

Cứ như vậy liền không có gì đấu đá. Cung tần mới tiến cung đứng ngồi không yên, mấy ngày nay nàng lại đóng cửa không tiếp khách, nên những cung tần muốn ôm đùi nàng đều bị chặn ở cửa, thất vọng ra về. Nhiều người không cam lòng còn ở trước cửa cung dập đầu mấy cái.

Mấy ngày như thế Dịch Thụy cảnh cũng biết nàng đang trốn bọn họ liền khéo léo hiểu lòng người ban xuống ý chỉ, không được làm phiền Ngọc phi. Yên tĩnh được mấy ngày thì nhận được bái thiếp của lão phu nhân.

Nàng tưởng trong nhà xảy ra chuyện lớn gì, vội bẩm hoàng hậu. Từ lần Hứa thị vào cung, nàng sinh non, hoàng hậu bị hoàng thượng phạt sao chép kinh thư một tháng, nay người Thẩm phủ lại muốn vào cung liền đem chuyện này đè xuống. Thấy vài ngày mà hoàng hậu vẫn không trả lời, trong lúc thỉnh an Tử Oánh liền nhấc lên chuyện này, hoàng hậu tỏ vẻ khó xử “ Muội muội, hiện tại chuẩn bị đến lễ mừng năm mới, tỏng cung rất bận, muội xem..” những lời còn lại không nói ra, để nàng tự nghĩ. Nàng cũng không muốn đối cứng với hoàng hậu, tốt xấu gì hoàng hậu cũng có đại hoàng tử, nói không chừng sau này sẽ là thái tử, rồi hoàng đế. hiện tại đến một nữ nhi nàng cũng không có, điều trị thân mình một năm, Từ thái y nói nàng đã có thể mang thai, hoàng thượng thường xuyên ở lại chỗ nàng, Thái hậu lại hay gọi nàng đến Thọ Khang cung ngoài sáng trong tối nói nàng mau hoài con nối dòng, không được thì cũng phải để các cung tần khác có cơ hội.

nói khó nghe chính là nàng đừng chặn mọi người. Sau đó bắt nàng đọc kinh dập đầu.

Vì thế nàng không chỉ được danh sủng phi mà còn được danh thái hậu yêu thích. Cửa Vĩnh hòa cung lại thêm một tốp đến dập đầu.

Chỉ là từ Thọ Khang cung ra nàng như lột một lớp da. Vừa không được dùng điểm tâm, vừa không được uống trà, còn bắt quỳ niệm kinh. Chuyện vòng tay nàng vẫn để ý. Mấy ngày Dịch Thụy Cảnh đen mặt nàng cũng để trong lòng, nhưng nàng coi như không biết chuyện hỏi hắn “ Hoàng thượng, có phải thái hậu hại thiếp bị sanh non.

Hoàng Thượng thấy nàng mỗi lần đến Thọ Khang cung đều mệt mỏi, liền cáo ốm thay nàng. Dần dần trong cung có lời đồn, bát tự của Ngọc phi và thái hậu không hợp. một truyền mười, mười truyền trăm, Thái hậu cố kỵ nên không gọi nàng đi Thọ Khang cung niệm kinh nữa.

Tuy biết người tung tin đồn là không quen nhìn nàng được sủng ái, muốn nàng và thái hậu sinh khoảng cách, nhưng nàng rất cao hứng. Nàng nghĩ nếu có người tung lời đồn, bát tự của nàng và hoàng hậu không hợp, có phải nàng cũng không phải đi thỉnh an?

Hoàng hậu bác bỏ ý kiền muốn lão phu nhân vào cung nàng liền cho người tằng này nọ rồi hỏi thăm lão phu nhân có chuyện gì. Từ khi nàng tiến cung lão phu nhân chỉ truyền tin chứ không vào thăm nàng. Lần này lại muốn thăm nàng, làm nàng lo lắng một phen.

không nghĩ tới Dịch Thụy cảnh biết tin liền chuẩn cho Lão phu nhân tiến cung, còn thưởng điểm tâm này nọ. Đấy như một cái tát thật mạnh vào mặt hoàng hậu. Đầu tiên lão phu nhân cảm động rớt nước mắt với hoàng thượng, mới ngồi xuống nói chuyện.

“ thấy nương nương tốt, thần phụ liền yên tâm” lão phu nhân vừa nói vừa lau nước mắt, nàng nhớ đến chuyện còn ở Thẩm phủ cũng rơi lệ, khi còn ở Thẩm phủ, lão phu nhân đối với nàng không sai, tuy không quá thân thiết nhưng khi nàng tiến cung cũng rất lo lắng cho bản thân nàng.

Nàng sai Đào nhi chuẩn bị nước cho Lão phu nhân rửa mặt, cho đám người lâm Ngôn lui xuống chỉ giữ lại Đào nhi và Xảo nhi hầu hạ, thấy đều là người xuất ra từ Thẩm phủ nên Lão phu nhân cũng thả lỏng không ít, nàng tinh tế hỏi han sức khỏe của lão phu nhân, sai Xảo nhi đến khố phòng lấy nhân sâm cho Lão phu nhân, Lão phu nhân hành lễ tạ ơn, Đào nhi vội nâng bà dậy.

rõ ràng lão phu nhân có chuyện mới đăng tam bảo, đến khi gần hết giờ mới quỳ xuống mở miệng. Lúc đó mặt nàng có chút khó coi, để Xảo nhi nâng bà dậy “ Tổ mẫu, nơi này không có người ngoài, tổ mẫu không cần động tý liền quỳ xuống, như thế trong lòng cháu gái rất khó chịu.”

Lão phu nhân thấy nàng mất hứng thì lo lắng vội đứng lên nói “ Quy củ trong cung tổ mẫu không thể thêm phiền toái cho con. Hoàng thượng thánh minh đã đem phụ thân con thăng là quốc công gia, tổ mẫu cũng nên thỏa mãn. Nhưng một nhà nhị thúc con hằng năm đều ở ngoài, tổ mẫu muốn gặp một chút cũng khó..”

Tử Oánh đã nghe ra, không ngờ lão phu nhân cầu ân điển cho một nhà nhị thúc. Nàng cũng biết Lão phu nhân sủng ái một nhà nhị thúc, nên trước nay luôn để phụ thân là hộ bộ thượng thư giúp đỡ nhị thúc một tay, hiện tại phụ thân thành quốc công gia nhưng trong tay lại không có thực quyền.

Lúc đó Dịch Thụy Cảnh tỷ mỉ phân tích cho nàng, phụ thân nàng đã lớn tuổi. Hộ bộ lại là củ khoai lang phỏng tay, rất dễ bị bắt nhược điểm, không bằng để ông an hưởng tuổi già. Lúc đó trong lòng nàng ngọt ngào, không nghĩ hoàng thượng lại suy nghĩ chu đáo như vậy, thực lực của nhà mẹ đẻ nàng cũng tăng lên.

Nhưng lão phu nhân lại trông cậy con lớn sẽ giúp đỡ con thứ một phen, nên hiện tại mới đáng chủ ý đến chỗ nàng. không biết đây là ý của nhị thúc hay lão phu nhân. Lão phu nhân thấy nàng không nói chuyện thì bất an. Nhất thời trong cung yên tĩnh, khi nàng không nói chuyện khí thế thật lớn. Lão phu nhân muốn đứng dậy thỉnh tội, nhưng nhớ lúc nãy Tử Oánh không cho liền nhịn xuống. bà ta biết mình đường đột nhưng là không có cách nào.

“ Tổ mẫu, cháu đã biết, chỉ là hậu cung không được tham gia chính sự, hiện tại lại rối ren nên cháu gái không nắm chắc.” Tử oánh mở miệng, lão phu nhân vì chuyện này mà tiến cung nàng cũng không thể không tính toán mặc dù nàng cũng không có cảm tình gì với nhà nhị thúc.

“ Để nương nương lo lắng, được hay không cũng không sao. Thần phụ sẽ ngày ngày trước mặt bồ tát sao kinh, cầu cho nương nương được bình an, sớm sinh con nối dòng.” Lão phu nhân vội bắt lấy cái thang này. Hai người lại nói chút chuyện nhà mới lưu luyến tạm biệt.

Tiến lão phu nhân, cung nhân thấy nàng không nói chuyện, không khí trầm thấp. cung nhân lục tục đi thắp đèn nàng mới hồi phục tinh thần, thấy trời đã muộn, hơn phân nửa hoàng thượng sẽ không tới liền sai Xảo nhi mời Mai Ngôn đến dùng bữa với nàng. Rất nhanh Mai Ngôn đã đến, nhìn còn gầy hơn trước, Tử Oánh nhíu mày “ Ngày mai để thái y xem một chút, để như vậy cũng không tốt.”

“ tỷ tỷ, chẳng qua là khẩu vị của muội không tốt, không cần truyền thái y. Biết hôm nay lão phu nhân tiến cung muốn đến chào hỏi nhưng lại sợ quấy rầy tỷ, tỷ đừng trách.”

“ Tất nhiên là không trách muội, mau nếm thử món này xem, ăn rất ngon.”

Dùng thiện xong, hai người ngồi tâm sự, thấy Tử Oánh mệt mỏi Mai Ngôn liền cáo từ. Dịch Thụy Cảnh phê xong sổ con, thấy trời tối đên, đến Vĩnh Hòa cung thì bốn phía tĩnh lặng, vào trong quả thực thấy nàng đang ngủ.

Dịch Thụy Cảnh nghĩ Tử Oánh gặp lão phu nhân nên mệt mỏi, liền tự thay quần áo rửa mặt nằm cùng nàng. Tử oánh vẫn nhắm mắt, dụi dụi tìm vị trí thoái mái trong lòng hắn thỏa mãn ngủ. Dịch Thụy Cảnh dở khóc dở cười, nàng chọc lửa lại mặc kệ, hôn trán nàng, với nàng hắn thật hết cách.

Hôm sau tỉnh lại Tử oánh thấy Dịch Thụy Cảnh đang bên cạnh, thấy nàng tỉnh lại thì sờ mặt nàng “ Trẫm đánh thức nàng? Ngủ thêm một lát đi.”

Nàng cảm động, trừ những lúc giận dỗi hắn chưa bao giờ bắt nàng hầu hạ hắn rời giường, kể từ khi nàng sinh non, ba ngày hắn lại để thái y bắt mạch một lần, bình thường khi ngủ lại sáng cũng lén lút rời đi.

hắn đối với nàng thật tốt!

Hôm nay Tử Oánh cũng không ngủ được, mặc xiêm y đơn giản, bồi hắn ăn bữa sáng. Vừa nghĩ mở miệng với hắn như thế nào, lão phu nhân chưa cầu nàng chuyện gì, nên chuyện này nàng muốn tận lực làm, Dịch thụy Cảnh thấy nàng không tập trung, ăn một nửa liền không động đũa, hắn đặt đũa xuống “ không hợp khẩu vị? Ngụy Đức Toàn, để ngự thư phòng mang lên bàn đồ ăn khác.”

Tử Oánh quẫn “ Hoàng thượng, chỉ là nô tỳ không có khẩu vị” Dịch thụy Cảnh để nô tài lui xuống “ nói đi, chuyện gì” Thấy nàng như vậy hắn liền biết hôm qua lão phu nhân tiến cung là chuyện cầu.

Sắp xếp lại từ ngữ, Tử Oánh nói “ Nhị thúc của nô tỳ đang nhậm chức ở xa, hiện tại lão phu nhân lại lớn tuổi, muốn hắn hồi kinh, hưởng tuổi già đùa cháu.”

Dịch Thụy cảnh suy nghĩ một chút nói “ trẫm hiểu ý nàng” không nói đồng ý cũng không nói không đồng ý. Tiến hắn, Tử Oánh quay đầu liền ‘ oa’ một tiếng, nôn hết đồ vừa ăn ra.

Đào nhi bưng nước, Lâm Ngôn đi tìm Từ thái y, Tử Oánh suy yếu nằm trên sạp, Từ thái y bắt mạch “ chúc mừng nương nương đã có thai hai tháng.”

Tử oánh nghe thấy thế trong mắt vui mừng, tuy sắc mặt tái nhợt nhưng tinh thần rất tốt. TRong Vĩnh hòa cung tràn ngập tiếng cười nói, Dịch Thụy Cảnh hạ triều nhận được tin này trực tiếp đến Vĩnh Hòa cung, còn không quên thưởng cho cung nữ thái giám của Thanh Lương điện.

Rất nhanh Quý phi nhận được tin tức, nặng nề nhắm mắt, bầu trời muốn thay đổi…