Trọng Sinh Hậu Cung Sấm Quan Ký

Chương 63: Sinh con




Trong lòng Liễu quý phi cân nhắc, hiện nay trong tay nàng ta không có nhiều người để sử dụng. Hai người kia cũng không còn dùng được, không gây thêm phiền toái đã rất tốt rồi.

Cung tần mới tiến cung có thể dùng không? Nàng ta nhớ tới Tử Oánh trong lòng lại ghê tởm. Nàng ta hầu hạ hoàng thượng từ hồi còn chưa đăng cơ, đã gặp vô số loại nữ nhân, nữ nhân được sủng ái cũng không thiếu nhưng chưa ai được hoàng thượng đặt ở đầu quả tim như Tử Oánh.

Nàng ta là quý phi thì thế nào? đã bao lâu rồi hoàng thượng chưa đến Trường Lạc cung? Trường lạc, trường lạc, cả đời này của nàng ta không có mấy ngày vui vẻ, không mưu mô thì sao gọi là cuộc sống, chính vì ý nghĩ đó nên nàng ta dùng hết tài năng hoàng thành kế hoạch.

Đại vương gia ngã, nghe nói ngay cả nữ quyến cũng không buông tha, nàng ta chưa từng biết hoàng thượng lại nhẫn tâm như vậy.nếu lúc trước cả nhà nàng ta không phải đại vương gia cứu mà là hoàng thượng cứu thì lúc này nàng ta nhất định rất ấm áp?

Nghĩ đến đây, trong đại điện đốt than bạc nhưng nàng ta lại không có chút ấm áp nào. Bà vú ôm nhị hoàng tử đi uống sữa, nửa khắc vẫn chưa về, nàng ta nằm trên sạp mĩ nhân nặng nề mộng.

Năm đó nàng ta mười năm tuổi, tư sắc vang xa. Mẫu thân luôn dưỡng nàng ta trong khuê phòng, mọi người đều biết Liễu tướng quân có một thiên kim tựa thiên tiên hiểu lễ nghĩa, càng truyền càng lợi hại, cuối cùng nàng ta được mang danh tài nữ đệ nhất kinh thành. Nàng ta biết mình sẽ không gả cho gia đình bình thường, không phải đương kim thánh thượng cũng là con cưng của trời.

Liễu gia trấn thủ tây bắc, bình định phản loạn. mở con đường máu trên chiến trường, nhưng căn cơ lại không vững. đều nói, công cáo quá chủ, tuổi tác thánh thượng dần lớn, vua nào triều thần đấy, hiện tại thế cục triều thần thành hai phe, đứng đúng một bước lên trời, đứng sai vạn kiếp bất phục.

Nhà bọn họ chọn đại hoàng tử, không phải chỉ vì hắn là đại hoàng tử, mà còn vì hắn đã từng cứu gia đình nàng, Liễu gia có ân tất báo. Mười bảy tuổi nàng ta tiến vào phủ nhị hoàng tử, cho tới bây giờ mới bảy năm, nhưng nàng ta lại thấy dài như cả đời. Nàng ta luôn kính cẩn nghe lời, ai cũng phải nói một câu Quý phi rất tốt. nàng ta là nội ứng của hắn, là quân cờ của hắn, nàng ta cam tâm tình nguyện.

Nàng ta giết rất nhiều người, rất nhiều đứa trẻ, nàng ta vẫn chưa thu tay, thậm chí ngày một liều lĩnh hơn, cho dù đại vương gia không còn, nàng ta cũng sẽ báo thù cho đại vương gia.

Nàng ta còn nhớ rõ ngày đầu gặp hắn, hắn mặc y phục tử y, nhẹ nhàng như ngọc.

Cuối cùng nàng ta vẫn bỏ lỡ nam tử đó, thật xin lỗi…

Mở mắt, lau đi giọt lệ, khóe miệng kéo ra tươi cười, nhẹ nhàng gọi “ Ngọc phi” ai nghe thấy cũng rợn tóc gáy.

“ Nương nương, nhị hoàng tử đã ăn no, người có muốn ôm đến xem?” cung nữ Ngàn Song vén rèm bước vào, Ngàn Xuân nhìn không được trừng mắt, thật sự không có mắ, không thấy tâm tình nương nương không tốt sao?

Nhưng Ngàn Song kia có vẻ không sợ, phúc thân nhỏ giọng nói “ vừa rồi có vài cung tần đến thỉnh an, nô tỳ đã chắn về.”

Trong điện một mảnh yên tĩnh, Ngàn Song biết mình lỗ mãng, quỳ trên đất “ Nương nương, nô tỳ biết sai” nói xong dập đầu bang bang

Ngàn Xuân đang muốn quỳ xuống cầu tình thì quý phi đã phất tay “ đứng lên đi, vừa rồi bản cung thất thần, có những ai tới?”

“ Phương đáp ứng của Xuân hi điện, Bành đáp ứng của Thải Vi cung, còn có ĐỔng quý nhân. Nô tỳ thấy ĐỒng quý phân này là người không tâm cơ.” Ngàn Song thấy được xá tội liền đem một năm một mười nói, nhưng gạt chuyện Nhị hoàng tử sang một bên.

Quý phi vỗ về hộ giáp ở ngón út, lúc đó nàng ta gặp Ngọc phi cũng là người không có tâm cơ, chỉ khi thấy thứ muội của nàng ta, nàng ta mới lộ ra móng vuốt. Nàng ta chưa từng để Tử Oánh vào mắt, cho dù ân sủng một đêm ở thanh lương điện thì thế nào, hoàng thượng rất quạnh quẽ, không có được một nửa đa tình như đại vương gia. Nàng ta chỉ nghĩ hoàng thượng nhất thời ham đồ mới nên mới chủ quan, không ngờ chỉ vì một ý nghĩ chủ quan đã để lại mối họa lớn cho bản thân.

Vì sao hoàng thượng lại chuyên sủng nàng? nếu nói là tư sắc, thì trong cung không thiếu nhất là mĩ nhân. Tính tình? Tính tình hợp ý hoàng thượng? hoàng hậu khô khan, Huệ phi phô trương, nàng ta trầm ổn, Tuyết phi cao lãnh, những tính đó đều không hấp dẫn hoàng thượng? tính tình Ngọc phi lại không khó đoán.

Có thai thì thế nào, nàng ta không tin một năm mà hoàng thượng không đi tìm người khác! Chỉ cần Liễu hành ti nàng còn ở trong cung thì thiên hạ này chính là của Đại vương gia!

Tử Oánh mang thai không thuận lợi, bắt đầu thì không ăn được cái gì, về sau lại cái gì cũng muốn ăn, Dịch Thụy Cảnh vừa mừng vừa lo, để thái y thủ sẵn cả ngày, hạ triều hắn dùng bữa sáng với nàng, thấy nàng ăn nhiều hắn cũng ăn thêm một chén. Ngụy Đức Toàn thấy vạn tuế cao hứng thì nô tài bọn hắn cũng thơm lây.

Hai người đều ăn ý không nói đến thái hậu. Đào nhi đem lễ của thái hậu khóa ở khố phòng, nàng ta và Xảo nhi chờ trong nội thất, Lâm Ngôn chờ bên ngoài, mấy tháng sau, trừ Tử Oánh còn lại Vĩnh hòa điện ai cũng gầy đi một vòng.

Dịch Thụy Cảnh vui mừng, hắn cảm thấy nàng mềm lòng, sợ nàng không khống chế được bọn nô tài, nhưng xem ra kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc. Để Đào nhi và Lâm Ngôn đi nhìn chằm chằm, vĩnh hòa điện lại náo nhiệt, nghe nói có người vì muốn xuất hiện trước mặt hoàng thượng mà trang điểm lộng lẫy canh ở cửa Vĩnh hòa cung.

Dần dần trước cửa Vĩnh hòa cung cũng không ngẫu nhiên gặp cung tần, ai cũng không chịu nổi cảnh bị cung nữ thái giám dùng ánh mắt nhìn kẻ trộm nhìn chằm chằm. Họa phiến đi xem náo nhiệt một hồi về trêu ghẹo nàng, âm thầm nói với nàng “ hiện tại mọi người đều biết không thể đắc tội với Ngọc phi ở Vĩnh Hòa điện. tỷ tỷ, tỷ xem tỷ oai phong dường nào.”

Tử Oánh cười cười, nếu giờ Hàn Phong ở đây thì tốt biết bao, Họa Phiến sợ nàng thương tâm liền dời đề tài, nói một số chuyện thú vị trong cung.

Tiến Họa Phiến, tử Oánh ăn một chút điểm tâm, hiện tại bụng đã lớn, nàng không muốn đi lại nhưng thái y nói đi lại nhiều mới tốt, bằng không lúc sinh sẽ khó khăn. Chua ngọt nàng đều thích ăn, Từ thái y âm thầm nói với nàng, thai này của nàng có thể là nữ nhi.

Chỉ cần có thể bình an sinh hạ, nàng không để ý là nhi tử hay nữ nhi.

Mai Ngôn thường tìm nàng thêu thùa, nàng thật cao hứng, nhưng Đào nhi và Xảo nhi không vừa ý. Tuy Xảo nhi không nói trước mặt Mai Ngôn nhưng cũng không cho vẻ mặt dễ chịu. sau khi Tử Oánh biết liền phạt Xảo nhi một trận.

Dù thế nào Mai Ngôn cũng là đáp ứng được hoàng thượng sắc phong, là chủ tử.

Càng gần ngày sinh nàng càng lo lắng. Nghe Đào nhi nói Đồng quý nhân ngày ngày đều đi ngự thư phòng đưa trà và nước ô mai, hoàng thượng lại không nói gì. Nàng nghe đến tâm phiền ý loạn, Đào nhi không nói chuyện này với nàng nữa. chờ khi Dịch Thụy Cảnh đến nàng liền trưng ra bộ mặt lạnh. Dùng cơm xong cũng không nói lời nào, DỊch Thụy Cảnh nhìn mà buồn cười, lại sợ nàng tự làm tổn thương mình, liền hỏi nàng như thế nào.

Kết quả, Tử Oánh mắt hồng thành mắt thỏ, DỊch thụy cảnh vội ôm nàng vào ngực, thống khoái kể lể một phen. Tử Oánh liền ngượng ngùng. Biết bản thân vô lý liền chôn đầu trong ngực hắn không chịu ra.

Lúc này lại biến thành tâm hắn ngứa ngáy khó chịu, ôm nàng “ Là gia sai có được hay không, khi không lại ăn dấm chua? Nàng là hũ dấm lớn.” thực ra Đào nhi đã sớm bị Ngụy Đức Toàn dẫn đi hỏi chuyện, Dịch Thụy Cảnh có thể đoán được không kỳ quái, hiện tại chuyện có thể làm nàng lo lắng cũng chỉ có Đồng quý nhân mang trà cho hắn.

“ Trầm chưa từng dùng trà của nàng ta, có Oánh Oánh, các nàng đều thất sắc.” hắn dùng giọng điệu dỗ tiểu hài tử dỗ nàng, mặc kệ nàng có tin hay không , nhưng đó chính là suy nghĩ của hắn.

“Hoàng thượng, có phải nô tỳ béo lên hay không?” Tử Oánh ngẩng đầu hỏi hắn, rốt cục hắn nhịn không được cười rộ lên, thấy Tử Oánh đen mặt mới dừng lại. hôn lên trán nàng “ không có, trong mắt trẫm vừa vặn đẹp, hơn nữa trong bụng nàng còn có bảo bối của trẫm.”

Vì thế đêm nay là lần hài hòa đầu tiên của hai người từ khi nàng mang thai, hai người đều mồ hôi đầm đìa. Hôm sau Đào nhi nói Đồng quý nhân bị hoàng thượng bắt học quy củ, tối qua Đào nhi bị Ngụy công công tra hỏi cả đêm, không hầu hạ được Tử Oánh, bất quá điều này cũng chứng minh hoàng thượng cực quan tâm nương nương.

Nàng đúng ngày sinh nở, ở cữ cũng hông phải chịu khổ, phòng sinh và ma ma đỡ đẻ đã sớm chuẩn bị, nàng vào phòng sinh nửa ngày đã bình an sinh hạ đứa nhỏ, quả nhiên là nữu nhi.

Dịch Thụy Cảnh mừng rỡ sai người thưởng cho trên dưới Vĩnh Hòa cung, ban thưởng cho công chúa danh hào Chiêu cùng ( Julie thấy cái danh hào này… quá hà). Đại công chúa cũng được ban danh hào là chiêu dương. Tuy là công chúa, nhưng người trong cung không dám xem nhẹ.

Ai có được phúc phận vừa ra đời đã được ban danh hào? Sau khi quý phi nghe tin thở phào nhẹ nhõm. Là nữ nhi thì tốt, dù được sủng ái thì thế nào!