Trục Vương

Quyển 3 - Chương 11




Chương 11:

Yến Tư Không trăn trở suy tư cả đêm, cuối cùng quyết định đi cầu Nhan Tử Liêm cho y xung quân cùng Triệu Phó Nghĩa.

Bây giờ y mà ở kinh sư, ngoài việc giúp Thái tử học ra sẽ không có đóng góp thực tế nào khác.

Y làm quan mới được hai năm, trong triều chú trọng nhất lý lịch, có tài học cũng cần phải dựa theo lý lịch để phân cao thấp, trừ phi lập công lớn mới được thăng chức nhanh chóng, nhưng cơ hội như vậy may thì gặp chứ không thể cầu. Bình thường một Hàn Lâm muốn trở thành Đại học sĩ sẽ phải làm văn thư trụ cột nhất vài năm, sau đó được điều phái đến vùng nào đó, cuối cùng thì hồi kinh đến lục bộ, nhậm chức Tam công*, rồi thêm một loạt quá trình rèn luyện nữa, nếu như suôn sẻ làm quan cũng phải mất mười đến hai mươi năm.

*Tam công: gồm ba chức là Thái sư, thái phó và thái bảo

Tất nhiên Yến Tư Không không chờ được lâu như vậy. Y muốn tự tay kết liễu Tạ Trung Nhân, tuyệt không để tên hoạn quan chó má đó chết già ở nhà, thế nên, chỉ cần nắm được cơ hội là y nhất định sẽ liều mạng leo lên, vô luận phải nịnh hót Nhan Tử Liêm hay lôi kéo Thái tử Mộc, thậm chí là kết hôn với một vị công chúa trong tương lai, cũng đều vì muốn đến gần trung tâm quyền lợi hơn. Hiện tại y còn quá trẻ, ở trong triều không có đất dụng võ, không bằng đi theo diệt quân phản loạn, có lẽ làm thế mới có cơ hội lập công, hơn nữa, y từng tòng quân, Nhan Tử Liêm sẽ dễ đề bạt y.

Ôm suy nghĩ này, Yến Tư Không đến thăm Nhan phủ để bàn luận kỹ về chuyện này. Lần này, y sẽ không giấu khát vọng của mình dành cho công danh và quyền lực nữa, bởi vì y biết, đây là thời điểm để Nhan Tử Liêm thấy những thứ này trêи người y.

Nhan Tử Liêm không chút do dự đồng ý: "Con biết suy nghĩ như vậy khiến lão sư rất yên tâm. Bây giờ đảng hoạn quan nắm quyền, mất hết kỷ cương, con ở đây sẽ khó tỏ bày nhiệt huyết của bản thân, lâu ngày, lão sư sợ con cũng biến thành mấy tên quan viên ăn không ngồi rồi, không có chí tiến thủ kia, tạm thời rời khỏi kinh sư cũng tốt. Văn thư tòng quân rất khổ cực, nếu chiến thắng trở về, ta và Thái tử chắc chắc sẽ nói tốt xin thưởng trước mặt hoàng đế giúp con, đến lúc đó ta sẽ điều con đến Lục bộ, vạch ra một thế giới lớn cho con."

"Đa tạ lão sư!" Yến Tư Không cúi rạp người.

"Chỉ là, chuyến này cực kỳ hung hiểm, con không sợ sao?"

"Nếu đi mà không về thì là số mệnh đã định, vả lại, xả thân đền nợ nước là bổn phận của bề tôi, học sinh không sợ."

"Được!" Nhan Tử Liêm nhìn Yến Tư Không chăm chú: "Tư Không, ta làm quan đã bốn mươi năm, học sinh vô số, con là người vừa ý ta nhất, ta có kỳ vọng rất lớn vào con, phải sống cho tốt."

Yến Tư Không lui về sau ba bước, quỳ rạp người xuống đất, dập đầu bái lạy Nhan Tử Liêm.

Nhan Tử Liêm đa nghi giảo hoạt, cũng không thiếu vết nhơ như kết đảng, chuyên quyền, vơ vét của cải, song lão vẫn có thể coi là một vị quan tốt vì dân vì nước, một Đại học sĩ chuẩn mực, một ân sư toàn tâm toàn ý đề bạt y, y cảm kϊƈɦ Nhan Tử Liêm.

-----------------------------------------------------

Trước khi đi, Yến Tư Không đến Đông cung từ giã Thái tử Mộc.

Thái tử nghe y nói muốn theo quân xuất chinh thì rất bất mãn, vội la lên: "Không phải tiên sinh dạy ta học sao, tiên sinh đi ta làm thế nào?"

"Điện hạ còn mấy vị lão sư khác nữa mà."

"Bọn họ không giảng hay bằng ngươi." Thái tử Mộc nhíu mày thật chặt: "Ta thích nghe tiên sinh giảng bài nhất."

Yến Tư Không ôn tồn nói: "Nếu diệt phản loạn suôn sẻ, có lẽ ta đi mấy tháng là về."

"Đánh giặc há có suôn sẻ? Lỡ như, lỡ như ngươi gặp nguy hiểm thì sao? Ngươi là thư sinh, còn không cả có kỹ năng phòng thân."

"Điện hạ đừng lo, có tướng sĩ Đại Thịnh ta ở phía trước, nhất định bảo vệ được ta."

"Ngươi..." Thái tử Mộc quay mặt đi, không nói gì thêm nữa.

"Điện hạ..."

Thái tử Mộc phớt lờ y, Yến Tư Không gọi hai tiếng mới cười khổ nói: "Thần nào bằng lòng rời khỏi điện hạ chứ, thần còn hận không thể hầu hạ điện hạ suốt đời nữa kìa, nhưng thiên mệnh lại không thể trái, nếu có thể bình định cho giang sơn ta, hiến chút sức lực cho an nguy bách tính, thần nguyện chịu gian nan."

Thái tử Mộc chậm rãi xoay mặt lại: "Ngươi thật sự nguyện ý phụ tá ta cả đời sao?"

Yến Tư Không gật đầu không chút do dự.

"Nếu có ngày ta làm hoàng đế, ta sẽ cho ngươi làm Đại học sĩ của ta."

Yến Tư Không bình tĩnh lui về sau vài bước, quỳ trêи đất: "Thần không dám nhận, thần chỉ muốn cúc cung tận tụy, trung quân báo quốc."

"Ta đang nghiêm túc." Thái tử Mộc nói: "Tiên sinh hiểu ta, tiên sinh hiểu nỗi khổ của ta, cũng hiểu khó khăn của ta, càng hiểu hoài bão của ta hơn, tiên sinh chắc chắn là người hiểu ta nhất thiên hạ này, câu nào tiên sinh chỉ điểm ta cũng đều cho ta được lợi không nhỏ. Nếu có ngươi ở bên cạnh, ta nhất định sẽ phục hưng thịnh thất, lần nữa chấn động hùng uy Hoa Hạ ta."

"Thần, tin tưởng không hoài nghi."

Thái tử Mộc nâng Yến Tư Không dậy, bình tĩnh ngắm nhìn con ngươi y: "Tiên sinh nhất định phải viết thư cho ta."

"Tất nhiên, dù ở nơi đất khách nhưng thần sẽ luôn đốc thúc điện hạ chăm chỉ học hành."

Thái tử Mộc nắm chặt cánh tay Yến Tư Không, khẩn khoản không thôi nói: "Tiên sinh nhất định phải sống sót trở về, ta chờ ngươi."

-----------------------------------------

Phàm là tạo phản thì dù sao cũng nên lấy một cái lý do, tên Lương vương đặt cũng không có gì mới mẻ---Thanh Quân Trắc*. Hắn lấy lý hoàng đế bị gian thần đầu độc, rồi cứ vậy ra vẻ không có nhưng thực chất lại đang làm phản, sợ rằng ngay cả chính hắn cũng không ngờ, chuyện kinh thiên như mưu phản lại bắt đầu cực tùy tiện, hơn nữa trời cao lập tức tặng hắn một món quà lớn---quân khởi nghĩa của Bảo Vân Dũng.

*Thanh Quân Trắc: Thanh trừ kẻ gian, nịnh thần bên vua.

Tình hình nguy cấp như vậy, mười ngàn binh mã điều từ cảnh vệ Cảnh Sơn sớm sẽ xuất chinh.

Yến Tư Không cởi triều phục ra, thay quân trang, trước khi đi còn dặn dò A Lực đâu vào đấy, còn mình thì mang châu báu, một mình đến doanh trại.

Trưởng sứ là quan chức phụ trách ghi lại quân tình quan trọng trong quân, bình thường sẽ là trợ tá của chủ soái, nhưng trưởng sứ lại không thể đích thân ghi lại mọi chuyện xảy ra hàng ngày ở quân doanh, mấy chuyện nhỏ nhặt như chủ soái và bộ tướng từng bàn bạc thế nào, địch nhân có chiều hướng gì vân vân đều do văn thư ghi lại, Yến Tư Không chính là một trong hai văn thư đó.

Văn thư nhìn thì tưởng địa vị không cao nhưng bất kỳ tướng lĩnh nào cũng phải nhún nhường ba phần, bút của người đọc sách chính là giáo trong tay, hễ viết vài từ trong lòng thôi cũng có thể ảnh hưởng đến thưởng phạt lên chức của các tướng sĩ.

Mười ngàn binh mã dồn dập lên đường, hành quân hơn mười dặm, đạp lên cỏ xanh mới nhú đầu và tuyết mỏng đầu xuân, viễn chinh đến Lưỡng Hồ.

Đi được nửa ngày, Phong Dã liền phóng ngựa rời khỏi đầu hàng xuống dưới kiểm tra, tìm được Yến Tư Không rồi liền cưỡi song song y.

Thấy dáng vẻ oai hùng phấn chấn của Phong Dã mà Yến Tư Không tựa như thấy được cái sảng kɧօáϊ khi mãnh thú được thả về núi rừng.

"Mỗi ngày chúng ta hành quân bao nhiêu dặm?"

"Thường thì là ba mươi dặm nhưng Triệu tướng quân yêu cầu năm mươi dặm để sớm giao quân với Lạc Dương."

Yến Tư Không gật đầu: "Nên như vậy."

Phong Dã quan sát trêи dưới Yến Tư Không một phen rồi cười nói: "Lần đầu tiên ta thấy ngươi mặc kỵ trang* đấy, thật đẹp mắt."

*Kỵ trang: Trang phục cưỡi ngựa.

Yến Tư Không cũng cúi đầu nhìn mình:

"Ta chưa từng nghĩ vẫn còn cơ hội mặc trang phục này."

Chợt Phong Dã nghiêng người qua, dùng khẩu hình mập mờ nói: "Để tự tay ta cởi xuống nhỉ."

Yến Tư Không liếc hắn một cái: "Đồ không đứng đắn."

Phong Dã cười ha ha, nhưng lại nghiêm mặt nói: "Không nhi, sợ không?"

Yến Tư Không cười đáp: "Nếu có người nói mình không sợ chết thì chắc chắn là mạnh miệng."

"Nếu ngươi sợ thì cứ nấp vào lòng ta, ta tuyệt không chê cười ngươi đâu." Ánh mắt Phong Dã kiên định: "Là ta mang ngươi xuất chinh, bởi vì ta không muốn xa ngươi, và cũng hy vọng ngươi có thể mượn cơ hội này để thăng chức, cho nên dù có liều cả tính mạng này, ta cũng sẽ bảo vệ ngươi chu toàn, yên tâm đi."

Yến Tư Không bất giác nở nụ cười ôn nhu: "Ta biết mà." Rồi y lại chợt nhớ tới cái gì: "Chuyện ta biết công phu, ngươi đừng nói với ai."

"Tại sao?"

"Ta chỉ biết sơ sơ, không dám phô trương ở trong quân. Tóm lại, giữ bí mật giúp ta."

"Được rồi." Phong Dã chần chừ: "Ta cảm thấy ngươi có rất nhiều bí mật."

Yến Tư Không ung dung nói: "Ai không có bí mật chứ."

Phong Dã nhìn Yến Tư Không hồi lâu, có lời muốn nói nhưng rốt cuộc vẫn không nói ra.

Lúc hạ trại buổi chiều, Yến Tư Không loanh quanh trong quân doanh, muốn xem bọn họ dựng doanh thế nào. Y đã đọc đủ loại binh thư, rất rõ chuyện hành quân đánh giặc, diễn binh sa trường, lúc mười mấy tuổi y còn tham gia quân khởi nghĩa, đáng tiếc lại là một đám giặc cỏ sơn phỉ khó làm nên chuyện lớn nên tham gia chưa được bao lâu y đã bỏ chạy, đây là lần đầu tiên y đến doanh trại hành quân chính thống. Phong Dã nói đúng, sớm muộn gì y cũng phải mở rộng tầm mắt.

Chuyến này y không chỉ mở mang kiến thức về quân doanh, mà những thứ đã học trêи binh thư cũng phơi bày ra trước mắt.

Đứng trước trướng trung quân, nhìn sĩ tốt đi lại bận rộn, mà trong lòng y bùng lên hào khí. Vô luận là triều đình hay chiến trường thì Yến Tư Không y nhất định phải trở thành người cầm lái.

Y sẽ khiến cuộc chiến dẹp phản loạn này trở thành trung tâm y bắn mũi tên xuyên mây chắc chắn đầu tiên.