Trục Vương

Quyển 3 - Chương 12




Chương 12:

Bởi vì có quân Lạc Dương tiên phong đã gom lương thảo rời vùng Trung Nguyên trước nên đội cảnh vệ Cảnh Sơn do Triệu Phó Nghĩa lãnh đạo chỉ việc chuẩn bị lương thảo hành quân, bớt đi sức mang lương thảo cả ngàn dặm. Tốc độ bọn họ rất nhanh, do vậy họ đến Lưỡng Hồ trước dự tính.

Quân Lạc Dương còn cách bọn họ bốn mươi dặm thì Triệu Phó Nghĩa liền giao nhiệm vụ bố trí doanh trại cho Phong Dã, còn mình thì mang phó tướng và thân vệ đi gặp chủ soái quân Lạc Dương.

Mặc dù Phong Dã còn trẻ nhưng trong quân đội lại rất có uy, song không đơn giản chỉ vì thân phận hắn, mà hắn đã đề ra quy tắc, trị quân nghiêm cẩn, thưởng phạt rõ ràng, sự vụ lớn nhỏ trong quân không chuyện nào hắn không biết, không chuyện nào hắn không hiểu, thậm chí hắn có thể "tiên tri trước" rất nhiều sơ hở, thiếu sót để đưa ra những nhận xét thông minh hơn cho việc quân. Lý do là hắn từng lớn lên trong đại doanh hai trăm ngàn, cũng từng chiến đấu với địch nhân dũng mãnh hung hãn nhất thiên hạ. Kiến thức hắn sâu rộng, có lúc Triệu Phó Nghĩa còn thua kém.

Yến Tư Không vốn đang lo lắng Phong Dã có thể sẽ gây chuyện "khó chịu" nào đó ở trong quân, dẫu sao lúc không có ai thì hắn cuồng dã không theo khuôn phép, muốn nói gì, muốn làm gì, thân thể đều cố gắng thực hiện, chưa từng băn khoăn.

Khiến y vui mừng là, ở trong quân đội Phong Dã cực kỳ nghiêm túc, hắn bắt buộc các tướng sĩ phải tuân thủ quân quy, lấy mình làm gương trước tiên. Mười mấy ngày hành quân, trừ thỉnh thoảng đưa thức ăn vượt quá quy định và trêu đùa y đôi câu thì không có hành động trái luật nào.

Hôm đó Triệu Phó Nghĩa đi gặp chủ soái Lạc Dương, Phong Dã thì giám sát các tướng sĩ hạ trại, Yến Tư Không liền ở bên cạnh ghi chép lại việc quân hôm nay, thẳng đến khi tất cả đã xong xuôi, Phong Dã mới "mời" Yến Tư Không vào trướng hắn dùng bữa tối.

Tiết bá đặt đồ ăn xuống rồi định lên tháo giáp cho Phong Dã, Phong Dã lại khoát tay, tỏ ý muốn lão ra ngoài.

Tiết bá cười tươi roi rói, cung kính lui ra.

Phong Dã giang hai tay , nháy mắt với Yến Tư Không.

Yến Tư Không lắc đầu một cái đành chịu, đi tới cởi áo giáp giúp Phong Dã.

Phong Dã cúi đầu xuống, kề sát bên tai y mập mờ nói: "Hôm xuất chinh, ta nói muốn tự tay cởi kỵ trang ngươi, đáng tiếc lại không có cơ hội."

Yến Tư Không cởi giáp vai hắn xuống, cười đáp: "May mà ngươi biết nặng nhẹ."

"Ta biết nặng nhẹ nhưng không có nghĩa là ta không nghĩ nha." Phong Dã dùng tay mới được cởi giáp nắm eo Yến Tư Không: "Cho nên không thể làm gì khác hơn là bảo ngươi cởi giáp cho ta, trò chuyện lấy an ủi."

"Đây là cách an ủi gì chứ?" Yến Tư Không nhếch môi nói: "Ta thấy ngươi chính là muốn ra vẻ ta đây trước mặt ta."

"Chẳng lẽ ở trước mặt ngươi ta không oai phong à?" Cánh tay có lực của Phong Dã thu lại, đẩy Yến Tư Không vào trong ngực mình, khẽ ɭϊếʍ lỗ tai y: "Cái an ủi này quả thực không đủ, ta muốn lột hết y phục ngươi, đè ngươi ở trong màn, sau đó..."

Yến Tư Không thò tay vào kẽ giáp ngực đang lung lay, nhéo eo hắn một cái, cười mắng: "Im miệng."

"Sau đó đè ngươi ra yêu thương cho thật tốt, đến lúc ấy có phải quân trướng sẽ đong đưa như thuyền trêи mặt nước, đưa ta ngươi đến Vu Sơn mây mưa* không nhỉ?"

*Vu Sơn mây mưa: Chỉ một truyền thuyết nước Sở, thần nữ Vu Sơn tạo mây tạo mưa. Người đời sau hiểu lầm nghĩa nên dùng chỉ chuyện giao hoan.

"Phong Dã." Yến Tư Không cởi giáp ngực hắn ra, rồi để quả đấm trêи ngực hắn, dùng sức xoay xoay: "Ta thấy ngươi ngày càng kỳ quái."

Tay Phong Dã rời eo trượt xuống ʍôиɠ y, nhéo một cái trêu chọc: "Ta đã nói xong đâu, nói không làm mà ngươi cũng không cho nữa?" Môi hắn quyến luyến trêи môi y: "...Lúc tình nồng ngươi kêu hay như thế, đến lúc đó các tướng sĩ bên ngoài nhìn thấy, nghe được, sẽ nghĩ thế nào đây? Ừm...Ta muốn nghe cho kỹ, không bằng người kêu hai tiếng bên tai ta đi?"

Yến Tư Không giẫm một cước lên bàn chân hắn.

Phong Dã bị đau, khẽ kêu một tiếng.

Yến Tư Không giễu cợt: "Ngươi nghe thử đi, mình kêu cũng không tệ mà."

Phong Dã bĩu môi, ai oán nói: "Không nhi, ta muốn ngươi."

"Ta ở trước mặt ngươi mà." Yến Tư Không tháo giáp quần hắn xuống, treo bọn chúng ở bên cạnh.

"Ở trước mặt nhưng ta không ăn được." Phong Dã chán nản nói.

Yến Tư Không kéo hắn ngồi xuống bên bàn thấp: "Mau ăn cơm nào."

Phong Dã lại chỉ nhìn chằm chằm Yến Tư Không, ánh mắt vừa ủy khuất vừa khát khao: "Ta thấy ngươi chẳng muốn ta chút nào."

Yến Tư Không nhịn cười, xích lại gần hắn, khẽ vuốt gò má người kia, sau đó nhỏ giọng nói: "Ta cũng muốn ngươi, thời điểm muốn ngươi...Trêи người liền rất nóng."

Hai mắt Phong Dã sáng lên, tức khắc hớn hở ra mặt, lại vờ tức giận: "Ngươi đừng chọc ta nữa, ăn cơm của ngươi đi."

"Ơ, cái người này, rốt cuộc ngươi muốn thế nào." Yến Tư Không cười nhạo: "Thế tử khó hầu hạ thật đấy."

Phong Dã liền chặn môi y, hung tợn cướp đoạt một phen: "Ta đã sớm nói, nếu thầm gọi ta là thế tử, ta sẽ hôn ngươi."

Lồng ngực Yến Tư Không phập phồng kịch liệt, y nhìn chằm chằm mặt Phong Dã, khẽ gọi: "Thế tử."

Phong Dã chỉ cảm thấy não nóng lên, hắn nghiêng người đè Yến Tư Không xuống giường trúc, lại lần nữa ngăn chặn đôi môi y, đầu lưỡi triền miên càn quét khoang miệng y, cái hôn ướt át nóng bỏng lập tức bùng lên một mồi lửa trong thân thể hai người.

"Nếu ta cứ gọi...Ưm...Thì ngươi sẽ hôn đến lúc nào?" Yến Tư Không ôm cổ Phong Dã, chỉ cảm thấy thân thể khô nóng không thôi.

"Hôn đến khi ngươi quên hết tất cả, trong lòng trong mắt chỉ có ta." Phong Dã vuốt ve thái dương Yến Tư Không, ánh mắt dịa dàng ngao du trêи khuôn mặt tiêu sái tuấn nhã: "Không nhi, có phải trong lòng trong mắt ngươi chỉ có ta không?"

"Tất nhiên chỉ có ngươi rồi." Đầu ngón tay Yến Tư Không khắc họa rìa mặt với đường nét tinh xảo của Phong Dã: "Không ai hơn ngươi cả."

Phong Dã nở nụ cười thỏa mãn, hắn hôn chóp mũi Yến Tư Không, thấp giọng: "Giờ Sửu tối nay, ta chờ ngươi ở nhà kho phía sau."

"Chuyện này..."

"Đây là mệnh lệnh." Phong Dã cắn lỗ tai Yến Tư Không, cười mỉm: "Lệnh của phu quân ngươi."

Con ngươi Yến Tư Không cuồn cuộn sóng trào.

------------------------------------------------------

Sau khi trở về từ nơi đóng quân Lạc Dương, Triệu Phó Nghĩa liền triệu tập các tướng sĩ thương nghị quân tình, còn Yến Tư Không thì ghi chép ở bên cạnh.

Hôm nay Lạc Dương đóng quân cách Quỳ Châu ba mươi dặm, bọn họ có điều động thêm trăm chiếc thuyền từ Hồ Quảng, nhưng vô luận là quân Lạc Dương hay Cảnh Sơn thì đều không giỏi thủy chiến, mà muốn công hạ Quỳ Châu phải chiếm được vùng chiến lược quan trọng là thượng lưu sông Quỳ Châu.

Bây giờ Quỳ Châu có Bảo Vân Dũng và quân đội giữ Quỳ Châu trước kia, binh lực đã vượt sáu chục ngàn, còn nhiều hơn cả tổng quân dẹp phản loạn, càng không nói tới thành Kinh Châu đằng sau có Lương vương nhìn chằm chằm như hổ đói, một khi Quỳ Châu gặp nạn, Lương vương nhất định sẽ tới viện trợ. Hôm nay địch thủ ta công, địch nhiều ta ít, nếu phán đoán theo ngũ sự thất kế* trong binh pháp Tôn Tử thì bọn họ gần như không có phần thắng, đánh một trận như thế tốt nhất là không chiến, nhưng trước có quân phản loạn, sau có thiên mệnh, bọn họ không thể không chiến.

Triệu Phó Nghĩa cho rằng, kế trước mắt nên phá vỡ liên minh giữa Bảo Vân Dũng và Lương vương để cô lập Quỳ Châu, phân ra rồi đánh bại.

Chúng tướng rối rít thảo luận, có bày mưu ly gián, có bày mưu kêu gọi tướng sĩ Quỳ Châu theo giặc đầu hàng, vì trọng thưởng chắc chắn có dũng phu, trọng lợi chắc chắn có phản đồ. Mấy kế này đều rất chính xác, xuất quân đánh giặc đầu tiên phải dùng mưu, dùng mưu không được mới đánh bằng ngoại giao, ngoại giao không xong mới đánh vào binh tốt, khi không còn đường nào khác thì tấn công thành trì*. Chiến vĩnh viễn là cách cuối cùng khi không còn đường lui, không chiến mới là cảnh giới tối cao của chiến.

*Nguyên văn: thượng binh phạt mưu, kỳ hạ phạt giao, kỳ hạ phạt binh, tối hạ công thành <<Trích Binh pháp Tôn Tử>>

Triệu Phó Nghĩa không hổ là danh tướng đương thời, dưới quyền hiếm thấy hạng người vô dụng. Yến Tư Không ở bên cạnh, mặc dù chỉ là một văn thư tòng quân nho nhỏ nhưng nghiêm túc không khác gì đang hạ bút ghi chỉ dưới ghế rồng trêи triều. Bởi vì thỉnh thoảng y lại nhớ tới lần nghị sự quân tình lúc thủ thành Quảng Ninh năm đó, cha y thấy chết không sờn, dùng mạng cố thủ, bên Hàn Triệu Hưng thì tên nào tên nấy cũng ôm lòng dạ xấu xa, mọi người chìm trong không khí bất an. Tồn vong quốc gia, số mạng dân chúng, một chớp giao binh phù chính là giao toàn quyền vào tay tướng lĩnh, gặp người trung dũng thì đại hạnh*, trái lại thì đại ai.

*Đại hạnh: May mắn lớn.

Triệu Phó Nghĩa quyết định phái Lương Quảng đi sứ, vào thành chiêu hàng Bảo Vân Dũng trước, dĩ nhiên, chiêu hòa là giả, bọn họ đã bị dạy dỗ một lần rồi, ấy là ngân khố của hoàng đế trôi theo dòng nước, Dương Việt cũng vì thế mà mất đầu, không ai còn dám nói chiêu hòa nữa. Phái Lương Quảng đi, một là ly gián Lương vương và Bảo Vân Dũng, hai là mượn cơ hội để đút lót tướng sĩ Quỳ Châu trước đây. Thủ vệ Quỳ Châu bị ám sát, tất nhiên không ít kẻ không bằng lòng đi theo nên trái lại không thể không phản, thêm tiền tài cám dỗ là có thể công phá Quỳ Châu từ bên trong, ban đầu Bảo Vân Dũng không phải cũng dùng cách này để chiếm đóng Quỳ Châu ư?

Sau khi kết thúc cuộc hội đàm, các tướng sĩ liền trở lại với chức vụ của mình, ai phải trực đêm thì trực đêm, ai được nghỉ thì cứ nghỉ, Yến Tư Không không quên lời hứa với Phong Dã nên ung dung đi đến nhà kho --- y muốn lén lút đi cũng không được vì bên trong doanh trại, cứ năm mươi bước lại có một trạm gác, trăm bước lại một đài lửa, ngày đêm đều có người tuần tra, chủ yếu là để ngăn chặn quân địch thừa dịp ban đêm đánh lén.

Tuần đêm thấy Yến Tư Không, y liền lấy lý do không chút sơ hở nào --- Thế tử bảo y đến nhà kho.

Nhà kho phía sau là nơi cất trữ đồ quân dụng, còn cách khoảng xa mà Yến Tư Không đã thấy Phong Dã đang đứng ngoài kho chờ y.

Tim Yến Tư Không không khỏi đập rộn lên, y đi lên phía trước, chắp tay nói: "Thế tử."

Phong Dã tựa cười mà không phải cười: "Ta có vài chỗ thắc mắc về danh sách quan kiểm kho trình lên mấy ngày trước, ngươi theo ta vào, kiểm tra thực hư lại."

"...Vâng."

Vừa tiến vào kho lớn, Phong Dã đã kéo Yến Tư Không qua, mạnh mẽ hôn lên môi y: "Không nhi...Ta muốn ngươi..."

"Phong Dã..." Ngón tay thon dài của Yến Tư Không mơn trớn gáy Phong Dã, đầu lưỡi linh hoạt hơi vươn ra, chủ động quấn quýt với đầu lưỡi người nọ, vội vàng hút ʍút̼.

Hai người vừa hôn, vừa lùi về phía đồ dùng sau lưng, cuối cùng Phong Dã liền đè y lên chồng quân dụng, kéo y phục y.

"Nhẹ chút, nhẹ chút cho ta..."

"Xuỵt..." Phong Dã khẽ cười nói: "Chuyện này quả thực kϊƈɦ thích như vụng trộm ý."

"Chuyện này có tốt hơn vụng trộm chỗ nào đâu, chúng ta đang ở trong quân doanh đấy." Hô hấp Yến Tư Không trở nên dồn dập.

"Ta cũng là lần đầu phóng túng như vậy, nếu như để phụ thân biết được..." Phong Dã trở người Yến Tư Không lại, để y đưa lưng về phía mình: "Ông ấy nhất định sẽ thưởng trượng ta." Giọng thế mà lại tràn đầy vui vẻ.

"Ta thấy ngươi đáng đánh lắm." Yến Tư Không thấy Phong Dã kéo eo y, thăm dò vào vạt áo y, cũng kéo tiết khố y xuống, tiết khố mất đi sự ràng buộc liền tuột thẳng xuống bên chân.

"Vì ngươi, bị chém cũng đáng." Phong Dã cắn đầu vai trắng nõn lộ nửa ra ngoài từ chiếc áo lỏng lẻo.

"Hộc..." Yến Tư Không cảm nhận được tay Phong Dã đang thăm dò vào trong.

Hai người đều đang tuổi tinh lực tràn đầy, hôm nào cũng gặp lại không thể chạm vào đối phương, quả thực rất bứt rứt. Phong Dã dần thôi việc vuốt ve triền miên, hắn vén vạt áo y lên, giữ eo y lại, đâm vào từ phía sau.

Yến Tư Không hít một hơi khí lạnh, cảm thấy một trận tê dại leo từ dưới xương sống truyền lên, xông thẳng đến tận óc, cuối cùng là lan ra tứ chi bách hài, khiến cả người y mềm nhũn ra.

Phong Dã đã gấp đến độ không chờ được nữa, liền dùng phương thức nguyên thủy nhất để rót cái nhớ nhung và ɖu͙ƈ vọng nhiều ngày vào trong.

Trêи người hai người vẫn còn mặc y phục, chỉ có ở dưới là không, bọn họ không dám gây ra động tĩnh quá lớn, vì vậy liền cố gắng ẩn nhẫn động tác và thanh âm, khiến tiếng kêu rêи và âm thanh va chạm phát ra cực kỳ đè nén, ấy vậy lại càng dẫn dắt người ta tưởng tượng xa xôi.

Chỉ khi không khí hồi hộp sợ bị phát hiện bao phủ xung quanh mới khiến tất cả thêm kϊƈɦ thích, cái mâu thuẫn sâu sắc giữa sự khắc chế và thỏa thích đã làm tăng cái kɧօáϊ cảm mãnh liệt khi va chạm bên trong hai thân thể, bọn họ tựa như cảm nhận nhau rõ ràng hơn, cảm giác được có người tương thông với hồn xác mình là điên cuồng và tuyệt vời cỡ nào...

*Ngũ sự thất kế:

-Ngũ sự

Bao gồm:

"Đạo" chỉ mục đích cuộc chiến có hợp với chính nghĩa không.

"Thiên" chỉ thiên thời

"Địa" chỉ Địa lợi

"Tướng" theo BPTT đó là người làm tướng phải có "Ngũ đức": Trí, Tín, Nhân, Dũng, Nghiêm.

"Pháp" chỉ hệ thống luật pháp, quy chế, kỉ luật.

-Thất kế

Là 7 tiêu chuẩn mà BPTT cho rằng căn cứ vào đó có thể dự đoán sự thắng lợi trong chiến tranh.

Một là người lãnh đạo chiến tranh có Đạo (sự sáng suốt) không?

Hai là tướng cầm quân có tài năng không?

Ba là cuộc chiến có hợp với Thiên thời địa lợi không?

Bốn là kỉ cương của quân đội có chặt chẽ không?

Năm là binh lực có đủ mạnh không?

Sáu là binh sĩ có được tập luyện tốt không?

Bảy là việc thưởng phạt có nghiêm minh không?

Chương 13: