Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!

Chương 594: Phó Cảnh Ngộ nhà tôi đẹp trai nhất!




"Cô còn đối với cháu chưa đủ tốt sao?" Cô Bình lải nhải bài ca muôn thuở, "Trong cái nhà này người cô thương yêu nhất là cháu đấy! Đúng là con sói mắt trắng không có lương tâm."

"Phồn Tinh, em xem " Ngôn Triết bắt đầu tố cáo: "Cảnh Ngộ nhà em cứ đến đây là anh lại ra dìa. Lúc cậu ta không ở đây, cô Bình thương anh nhất."

Mặc dù mới gặp Diệp Phồn Tinh một lần, nhưng dường như anh ta đã coi Diệp Phồn Tinh là bạn bè thân quen.

Diệp Phồn Tinh cười một tiếng, nhìn sang Phó Cảnh Ngộ, nói với Ngôn Triết: "Còn không phải vì anh không đẹp trai sao?"

"..." Ngôn Triết suýt nữa tức hộc máu mồm, " Anh như vậy mà còn không đẹp trai à? Anh cảm thấy anh so với Cảnh Ngộ nhà em còn đẹp trai hơn đấy!"

Thật ra Ngôn Triết cũng rất đẹp trai, gương mặt anh ta cũng chẳng kém gì mấy nam diễn viên trong mấy bộ phim ngôn tình Trung Quốc, lại cộng thêm sự rắn giỏi được tôi luyện trong môi trường quân đội, nói anh ta không đẹp trai, quả thực là nói trắng thay đen, nói dối không chớp mắt, hoặc là người nói câu này óc thẩm mỹ có vấn đề.

Diệp Phồn Tinh bồi thêm một câu, "Ở trong lòng tôi, Phó Cảnh Ngôn nhà tôi đẹp trai nhất."

Ngôn Triết ôm tim nói: "Quá đáng rồi đấy, động một tý là nhét thức ăn chó đầy mồm tôi."

Diệp Phồn Tinh nhìn về phía Phó Cảnh Ngộ, len lén nắm tay anh, ngược lại anh chính là người đẹp trai nhất, không cho ai phản bác.

Phó Cảnh Ngộ ôn nhu nhìn Diệp Phồn Tinh, mặc dù không phải lần đầu Diệp Phồn Tinh khen đẹp trai, nhưng không nghĩ tới, cô lại ở ngay trước mặt người khác khen anh như thế.

Cảm giác lòng của mình đều bị cô làm cho mềm nhũn!

Rốt cuộc anh may mắn thế nào mới gặp được một người vợ đáng yêu như thế này?

Trong nháy mắt, nội tâm vô cùng vui vẻ, ngay cả lúc trước nhận huy chương khen thưởng trong quân đội trước toàn đơn vị cũng không kiêu hãnh được như lúc này.

( Ặc, ác, tôi cũng bị nghẹn thức ăn chó rồi, anh cứu tôi! - cẩu Sữa Said)

Cô Bình nhìn sang Ngôn Triết, hỏi, "Hôm nay mấy đứa muốn qua bên kia à?"

Ngôn Triết nói: "Vâng,hôm nay sinh nhật bố cháu, ông ấy cũng đã lâu không thấy Cảnh Ngộ rồi. Lúc Cảnh Ngộ không ở đây, lúc nào bố cháu cũng nhắc. Trước đó vài ngày bị bệnh một trận, vẫn muốn gặp Cảnh Ngộ, thằng con trai ruột như cháu còn chẳng bằng một góc của Cảnh Ngộ."

Mặc dù như như đang ghen, nhưng lúc Ngôn Triết nói chuyện, ngữ khí lại rất thoải mái, rõ ràng cho thấy đang trêu ghẹo.

Anh ta và Phó Cảnh Ngộ là anh em sinh tử bao năm, căn bản sẽ không so đo những thứ này.

Cô Bình thở dài nói: "Ba cháu quả thật rất yêu thương Cảnh Ngộ."

Đừng thấy Ngôn Triết bây giờ rất chững chạc đứng đắn, lúc còn trẻ anh ta rất hoang đường, làm việc gì cũng không đáng tin cậy, Lão thủ trưởng chỉ hận không thể mỗi ngày đánh anh ta một trận.

Mà Phó Cảnh Ngộ, hoàn toàn chính là con nhà người ta trong mắt của ông, mặt nào cũng ưu tú.

Lão thủ trưởng khi đó chỉ mong Ngôn Triết có thể đáng tin bằng một nửa Phó Cảnh Ngộ.

Ngược lại là sau đó,sau khi Phó Cảnh Ngộ xảy ra chuyện, Ngôn Triết đột nhiên thay đổi, không làm cho Lão thủ trưởng tức giận nữa.

Ngôn Triết nói: " Mặt nào của Cảnh Ngộ chẳng ưu tú. Không có cách nào, ai bảo trên đời đã sinh ra một người hoàn mỹ như cháu, lại còn sinh ra một tên hoàn mỹ hơn như cậu ta?"

"Nói Cảnh Ngộ hoàn mỹ còn tạm được, cháu thì thôi đi! Đừng ba hoa chích chòe nữa. Cháu quên lúc trước, ba cháu chỉ hận không thể đánh gẫy chân cháu à?"

Nói đến trước kia cô Bình còn cảm thấy nhức đầu.

Diệp Phồn Tinh ở bên cạnh nghe, bật cười, không nhìn ra Ngôn Triết còn có lúc như thế.

Ngược lại là Phó Cảnh Ngộ...

Diệp Phồn Tinh nhìn về phía anh, lúc ở Phó gia, người nhà đều yêu quý anh, ở bên ngoài, cũng là người người đều thích anh.

Nhìn ra được, anh thực sự rất ưu tú.

Nhớ tới mình nhặt được món hời lớn vậy, Diệp Phồn Tinh còn cảm thấy ngại.

Mặc dù thành tích của cô rất tốt, nhưng tuyệt đối không phải là thông minh thiên phú, chẳng qua chỉ là cố gắng mà thôi.

Lúc Ở trường học còn có rất nhiều người giỏi giang hơn cô.

Ở trong lớp, cũng hầu như đều bị Cố Vũ Trạch đè ở vị trí thứ hai.

Cho nên cô rất hâm mộ những người xuất sắc như Phó Cảnh Ngộ.

Sữa nhận ra một điều, Sữa Đăng càng nhiều chương thì mọi người lại càng lười like và bỏ phiếu, như thế là buồn lắm đấy

Đừng quên like và bỏ phiếu nếu như mn nhỡ quên nhé