Thần Ma Hệ Thống

Chương 1285: Quỷ Ảnh Thành (2)




Tên nam tử tóc vàng kia giơ cái chén tràn ngập tiên huyết xử nữ hướng phía đại mỹ nữ kia cười nhẹ nhàng:

- Xin chào, nhân loại Bạo Phong nữ vương Tư Đồ Băng, thật cao hứng vì có thể gặp được ngươi ở chỗ này.

Tư Đồ Băng toàn thân trên dưới đều tản ra khí tức băng lãnh lạnh lùng nói:

- Ngươi là ai?

- Ta là Duy Ân Đặc Mỗ Tư một trong Thánh tộc thuỷ tổ.

Duy Ân Đặc Mỗ Tư trong lòng ôm một tiểu cô nương tóc vàng, nhẹ nhàng cười nói. Một cổ khí tức tựa như Thái Cổ mãnh thú có thể đem người thôn phệ từ trong thân thể hắn khuếch tán ra, hướng về Tư Đồ Băng cuốn tới.

Tư Đồ Băng sắc mặt đại biến thất thanh nói:

- Cái gì? Ngươi là ngũ giai thuỷ tổ!

Nghênh đón cổ khí tức hãi nhân từ thân thể Duy Ân Đặc Mỗ Tư khuếch tán ra đem Tư Đồ Băng ép tới hầu như không thở nổi, nàng tựa như con ếch bị rắn cuốn chặt lấy, toàn thân băng lãnh, mồ hôi thơm chảy ròng ròng.

Ngũ giai cường giả ở trong thế giới thứ hai này hầu như là tồn tại vô địch. Một người đã có thể phá hủy một chi quân đội. Quái vật kinh khủng như vậy căn bản không phải loại tam giai cường giả nho nhỏ như Tư Đồ Băng có thể chống lại được.

Duy Ân Đặc Mỗ Tư dùng thanh âm tràn ngập mê hoặc khuyên:

- Tư Đồ Băng, ta biết ngươi ở trong đám quân phản loạn nhân loại địa vị rất cao. Chỉ cần ngươi đầu hàng Thánh tộc chúng ta, ta có thể thi triển bí thuật đem ngươi chuyển biến thành người của bộ tộc chúng ta. Đồng thời đột phá bình cảnh, tiến giai tứ giai, nắm giữ sinh mệnh ngàn năm bất diệt, tài phú và quyền thế vô cùng.

Tư Đồ Băng cương liệt không gì sánh được, trực tiếp phun ra một ngụm nước bọt nhổ lên trên mặt của Duy Ân Đặc Mỗ Tư:

- Đừng vọng tưởng! Ta sẽ không gia nhập với đám súc sinh các ngươi, ta là nhân loại, không phải là quái vật như các ngươi, phi!

Trong mắt Duy Ân Đặc Mỗ Tư lệ quang chợt lóe, huyết hồng sắc quang mang bỗng nhiên xuất hiện đem nước bọt cuốn lấy, rồi phá tan nó thành hư vô.

Duy Ân Đặc Mỗ Tư sắc mặt trầm xuống phất phất tay:

- Đồ đê tiện, thực sự là rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt. Động thủ!

Quỷ ăn thịt người kia bắt lấy Tư Đồ Băng, từ trong lòng móc ra một viên xích hồng sắc dược hoàn, không chút nào thương hương tiếc ngọc bóp cái miệng anh đào nhỏ nhắn của Tư Đồ Băng, trực tiếp đem viên dược hoàn kia cưỡng ép nét vào trong miệng nàng.

Viên dược hoàn kia vừa mới rơi vào trong miệng của Tư Đồ Băng, nàng liền cảm giác được một cổ nhiệt lưu kỳ dị lưu động ở trong tứ chi bách hải của mình, hô hấp của nàng thoáng cái trở nên gấp gáp.

Tư Đồ Băng nhìn Duy Ân Đặc Mỗ Tư dữ tợn cười nhạt nhịn không được hỏi:

- Ngươi cho ta ăn cái gì vậy?

Duy Ân Đặc Mỗ Tư tàn nhẫn cười nói:

- Ngươi không phải cho rằng ngươi là nhân loại sao? Ta sẽ khiến ngươi không còn là nhân loại được nữa, làm một con chó mẹ! Ha ha ha ha!

Trong tiếng cười tàn nhẫn của Duy Ân Đặc Mỗ Tư, tiểu cô nương trắng trẻo xinh xắn, tướng mạo đáng yêu kia sắc mặt hơi đổi, thân thể đang sợ hãi đến run rẩy.

Bốn gã quỷ ăn thịt người còn lại là nắm bốn đầu hắc sắc cự khuyển tiến vào trong gian ghế lô này.

Bốn đầu hắc sắc Cự Khuyển kia thoáng cái cao lớn lên, hai mắt đỏ đậm, hưng phấn không gì sánh được rít gào, không biết đã uống thuốc gì.

Tư Đồ Băng nguyên bản lãnh diễm cao quý, gợi cảm mê người lúc này đã trở nên hai mắt sương mù, trong con mắt mỹ lệ tràn ngập dục vọng, cuộn mình trên mặt đất, thở phì phò từng ngụm lớn, dùng nghị lực của bản thân cố gắng chống cự dược vật ăn mòn.

Duy Ân Đặc Mỗ Tư tàn nhẫn cuồng tiếu dữ tợn:

- Để chúng ta nhìn một chút thật tốt, xem trò hề nữ nhân tự xưng là nhân loại này cùng chó đực giao phối. Xem bộ dáng động dục xấu xí của nàng, còn dám nói chính mình là nhân loại sao? Ha ha, Tư Đồ Băng, nếu là bị chiến hữu của ngươi thấy bộ dáng này, còn cả trò hề sắp tới, ngươi nói bọn họ sẽ thế nào?

Duy Ân Đặc Mỗ Tư chính là lão quái vật sinh tồn mấy trăm năm, làm ngũ giai thuỷ tổ, hắn quyền cao chức trọng, loại hưởng thụ nào hắn cũng từng trải qua cả rồi. Lại thêm gen tàn bạo khắc rõ trong có thể tang thi, khiến hắn càng trở thêm tàn nhẫn biến thái.

Tư Đồ Băng bị dược vật dằn vặt, hô hấp trở nên vô cùng gấp gáp, hai mắt say mê, phảng phất như người trúng độc tay chân cùng sử dụng, hướng về bốn con hắc sắc cự khuyển kia bò đến.

Duy Ân Đặc Mỗ Tư phát sinh tiếng cười lớn tàn nhẫn mà đầy hưng phấn, khuôn mặt anh tuấn cũng bắt đầu vặn vẹo:

- Ha ha ha ha!

Trong mắt nữ tử nhân loại trong căn phòng đều hiện lên một tia không đành lòng, hơi quay đầu sang một bên, không muốn nhìn thảm kịch biến thái kia sắp sửa phát sinh.

Ngay khi Tư Đồ Băng vừa mới bò đến bên cạnh bốn con hắc sắc Cự Khuyển, ầm một tiếng nổ lớn, đại môn của căn phòng trực tiếp bị nổ nát bấy, đao ảnh trùng trùng đột nhiên hiển hiện, hướng về bốn gã quỷ ăn thịt người cùng bốn con hắc sắc Cự Khuyển chém tới.

Trong chớp mắt đó, bốn gã quỷ ăn thịt người cùng bốn con hắc sắc Cự Khuyển đã hóa thành vô số khối thịt, bắn văng ra đất.

Nhạc Trọng cầm trong tay tứ giai hỏa diễm đao bước đi vào trong gian phòng này.

Tư Đồ Băng vồ hụt, mặt cười đỏ lên, hai mắt say mê, thoáng cái ôm lấy Nhạc Trọng, tựa như xà mỹ nữ gắt gao cuốn lấy Nhạc Trọng, phát sinh tiếng cầu xin khiến tim kẻ khác phải đập nhanh:

- Cho ta!! Cho ta!! Ta muốn ngươi, nhanh a! Cho ta!

Nhạc Trọng trong mấy ngày này vẫn luôn chiến đấu ở tiền tuyến, đánh chết vô số người khủng long tinh nhuệ, căn bản không có chạm qua nữ nhân, nhìn Tư Đồ Băng tản ra khí tức diễm lệ kia, trong lòng cũng không nhịn được khẽ động. Bất quá hắn chung quy vẫn là kiêu hùng thân kinh bách chiến, tiện tay ở trên gáy của Tư Đồ Băng nhẹ nhàng vỗ một cái, khiến nàng trực tiếp ngất xỉu đi.

Cánh cửa tao động thoáng cái khiến cho lực chú ý của mọi người trong gian phòng, nhìn thi khối đầy đất, trong mắt đám nữ nhân đều toát ra vẻ sợ hãi nhè nhẹ, nhưng không ai dám thất thố hét lên.

Thi thể, thi khối vỡ vụn, mấy thứ này ở trong thế giới thứ hai tàn khốc này coi như là nữ nhân xinh đẹp cũng đều bình thường thấy qua.

Phải biết rằng, đám quỷ ăn thịt người, Hấp Huyết Quỷ tàn nhẫn kia, một ngày chơi đến hứng khởi, thậm chí sẽ tự mình chém xuống đầu của nư nhân vừa rồi cùng mình chơi đùa, hút từng ngụm lớn tiên huyết của đối phương.

- Nhạc Trọng! Ngươi là Nhạc Trọng, quá tốt, ta tìm ngươi đã lâu. Đem ấn ký Thần Ma hệ thống trên người ngươi giao ra đây đi!

Khi Duy Ân Đặc Mỗ Tư nhìn thấy Nhạc Trọng, trước mắt sáng ngời, hưng phấn cười lên, đem tiểu cô nương phát dục vô cùng tốt ở trong lòng kia xem như rác rưởi ném lên mặt đất. Đột nhiên bạo khởi, trong nháy mắt biến mất tại chỗ, lấy tốc độ quỷ dị mà mắt thường nhân loại cũng khó thấy được xuất hiện ở trước người Nhạc Trọng, hung hăng một trảo trực tiếp đâm tới đầu Nhạc Trọng.

- Ngu xuẩn! Chỉ bằng vào kẻ rác rưởi như ngươi cũng muốn giết ta! Thực sự là không biết tự lượng sức mình!