Tướng Quân Sủng Thê

Chương 91: Rèn luyện rèn luyện




Đến giữa trưa Bùi Hạo mới trở về Quân trúc uyển, Tô Nhược U vẫn còn đang ngủ say sưa. Dáng vẻ ngủ ngon lành của nàng làm hắn không nỡ đánh thức vì hắn chính là kẻ đầu sỏ làm nàng mệt muốn chết, nhưng nếu bây giờ nàng không tỉnh, thì sợ rằng cả ngày chắc chắn nàng lại mơ mơ màng màng không có tinh thần, hắn đành phải nhẫn tâm mà gọi nàng dậy thôi.

Bùi Hạo đứng phía trước giường ngủ, thấp thoáng qua tấm rèm che thì thấy một bức tranh mỹ nhân say giấc, chiếc yếm lụa màu đỏ và tiết khố nổi bậc trên đệm chăn xanh biếc, mái tóc đen dài xoã tung sau tấm lưng ong, cũng che giấu đi cảnh đẹp làm người miên man suy nghĩ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng, da ngọc sang long lanh, do hít thở mà đồi nuí nhấp nhô, một đôi mien nhũ trắng nõn cao vút, ngay cả cặp chân thon dài cũng chọc long người ngứa ngáy, một bộ dáng thiên kiều bá mị tựa như một bức xuân cung đồ sống động, làm cho người ta mê muội.

Bùi Hạo hít sâu một hơi, tối qua hắn thật sự là hơi quá đáng, nàng không chịu đựng được yêu thương của hắn, nàng quá yếu ớt. Vì phúc lợi sau này của mình nhắn nhất định phải suy nghĩ mới được. Bây giờ là thời gian tốt nhất để rèn luyện cho nương tử nhà mình, nương tử nhà hắn vốn dịu dàng yếu đuối chọc người thương lắm, nhưng ôm ôn hương nhuyễn ngọc trong tay, chỉ nhìn mà không ăn được lại phải nhịn thì thật sự không ổn tí nào. Mà hắn trẻ trung khỏe mạnh như vậy, chỉ sợ nhịn nhiều sẽ hại thân!

Đuổi những ý niệm đen tối trong đầu đi, Bùi Hạo vén rèm ra bước đến ngồi ở trên mép giường, giúp nàng chỉnh lại mái tóc hỗn loạn ra sau tai, rồi nhẹ nhàng gọi: "U nhi nên rời giường rồi."

Mắt thấy mỹ nhân ngủ trên giường, một chút phản ứng cũng không có, Bùi Hạo không khỏi nở nụ cười, tiểu nương tử của hắn cũng chỉ có ở trên giường mới có thể biểu lộ ra dáng vẻ đáng yêu như này. Nhưng bộ dáng khả ái này của nàng cũng chỉ có hắn mới nhìn thấy được, nụ cười bên khoé môi hắn kéo đến cả mang tai rồi kìa.

"U nhi, con heo nhỏ lười biếng, mặt trời cũng đều chiếu đến cái mông nàng rồi sao còn chưa chịu rời giường, nếu để cho Đại Bảo và Nhị Bảo biết không phải sau này chúng sẽ chê cười mẫu thân của chúng hay sao?"

Tô Nhược U mở miệng nói rầm rì, bị người ầm ỹ làm phiền giấc ngủ rõ là bực bội khó chịu, nàng xoay người một cái, để ai kia đối diện với mông của mình. Đầu càng hận không thể chôn ở trong gối, hai cánh tay như ngó sen thì ôm đầu bịt kín lỗ tai để khỏi phải nghe thấy âm thanh gì nữa. Mà Bùi Hạo nhìn thấy cảnh tượng này quả thật là được mở rộng tầm mắt.

Bùi Hạo vừa tức lại vừa cười vui vẻ, vỗ một cái rõ vang lên một bên mông mềm của Tô Nhược U, cũng không cho nàng cơ hội phản kháng, trực tiếp dùng hai bàn tay to lần lượt khống chế nàng, vùi đầu hôn xuống một cái.

Tô Nhược U bị nghẹn mà tỉnh lại, nàng mở to mắt nhìn khuôn mặt đáng giận kia, chỉ hận không thể cắn hắn một cái để giải hận. Nàng cũng hiểu phải thông cảm cho hắn, hắn đã nghẹn rất lâu rất lâu nhưng cũng không thể quá mức như vậy, làm đến mức dù nàng đã ngất đi cũng không buông tha, giờ hay rồi hắn thì tinh thần sảng khoái mà lại không chịu cho nàng ngủ một giấc. thật sự là quá đáng mà!

Tô Nhược U càng nghĩ càng ấm ức, càng nghĩ càng giận, mà hai bàn tay to vẫn còn đang nắm chặt cổ tay mình, Tô Nhược U không hề nghĩ ngợi, nàng ngẩng đầu há miệng, dùng tốc độ không tưởng mà cắn xuống.

Đợi cho Tô Nhược U cảm thấy một mùi vị ngai ngái ở đầu lưỡi, nhẹ nhàng hé miệng, ánh mắt long lanh đảo xung quanh không nhìn hắn nữa. Mà người bị cắn phía đối diện lại thản nhiên nhìn nàng không nói gì. Con thỏ nhỏ dù bị ép cắn người dốt cuộc cũng không đủ độc ác để ăn thịt, chính mình ngửi mùi máu tươi thôi cũng đã sợ run rồi.

Bùi Hạo nhìn cổ tay phải của mình còn hằn một vòng răng, có chỗ vẫn còn rỉ một chút máu. hắn kề sát đầu mình gần nàng nhẹ giọng nỉ non, ‘tiểu U nhi lại học được cắn người nha.’

Hơi thở của hai người như hòa quyện vào nhau, chính giữa hai người là một khoảng không nhỏ xíu, Tô Nhược U biết mình không tránh thoát được, lập tức tỏ ra hung ác lại ngẩng đầu cắn vào môi Bùi Hạo, dùng răng cắn mạnh một chút, "Ta cắn chàng đấy, ai bảo chàng bắt nạt ta…’

Bùi Hạo bị giật mình ngây người một lúc vì hành vi không tưởng ấy của nàng, lại nhìn vẻ mặt ngạo mạn "Ta cứ như vậy đấy, chàng có thể làm gì được ta nào" kia của nàng, quả thật dễ bị lừa, chỉ là nếu ánh mắt của nàng có thể kiên định và ngoan cố hơn một chút thì đã có kết quả rồi. Ở khoảng cách gần như vậy, Bùi Hạo nhìn liền thấu tâm tư cô gái nhỏ, hắn có cảm giác cả trái tim như tan chảy.

"Nàng cảm thấy ta sẽ trừng phạt nàng thế nào, U nhi?"

Vừa nói, Bùi Hạo lại cúi thấp đầu xuống, mặt kề càng gần sát nàng hơn, trong long Tô Nhược U không nắm chắc hắn muốn làm gì, hôn hay không hôn, nàng cũng không hiểu nổi mình muốn gì, cảm giác trong lòng như thế nào nữa.

Nhưng nàng mở miệng chưa kịp nói chuyện đã bị ai kia đoạt môi, hôn xuống thật nhanh, bàn tay to chế trụ cằm dưới của nàng. Mà nụ hôn này lại không giống với nụ hôn kịch liệt lúc trước, vừa cuồng dã lại có cảm giác như trừng phạt. Tô Nhược U không thở được ‘ưm’ một tiếng, ai biết một âm thanh như mèo kêu này lại là một đốm lửa nhỏ chỉ trong nháy mắt làm cả cánh đồng tràn ngập ánh lửa nóng bỏng.

Chờ Tô Nhược U rửa mặt mũi xong, lại vấn một búi tóc đơn giản, một nửa thì để buông phía sau bờ vai, làm tăng khí chất dịu dàng lại trầm tĩnh của nàng. Bùi Hạo nhìn tiểu nương tử xinh đẹp tận xương qua gương đồng mà lòng càng yêu không thôi, hận không thể lại đè nàng ra mà hung hăng hôn một trận.

Bữa trưa được Thanh Nhạn các nàng bày đồ ngay trong viện, ngày xưa thì không có quy tắc như vậy. Nhưng từ ngày Bùi Hạo chuyển về phòng ở vào tháng trước thì từ trên xuống dưới toàn bộ Quân trúc uyển mọi người đều không nói gì mà nhất trí các chủ tử sẽ ăn ở đây.

Tô Nhược U bị ép dựa lưng vào người kia, nàng kiềm chế không được muốn đứng dậy "Ta tự ngồi ghế được mà..."

Bùi Hạo cũng không có phản ứng gì, trực tiếp cầm đũa lên gắp lên một khối bánh đậu xanh đến bên miệng Tô Nhược U, "Đây là bánh đậu xanh được ma ma ướp lạnh trong thời gian uống một chén trà, nàng nếm thử đi."

Nghe vậy Tô Nhược U biết hắn không đồng ý, nàng cũng không nhắc lại vấn đề này nữa vì dù sao mỗi lần như vậy, đến cuối cùng nàng đều là người bị thiệt. Lại bởi vì nguyên nhân khác mà hiện tại trong người chả có một chút sức lực nào, Tô Nhược U hé miệng cắn nhẹ một miếng, quả nhiên vừa vào miệng là mát lạnh, hơn nữa bánh đậu xanh có mùi vị thơm ngon đặc trưng, ăn vào vô cùng dễ chịu.

Tô Nhược U ăn vui vẻ, Bùi Hạo đút thức ăn cho nương tử cũng đặc biệt cao hứng, chỉ cần nương tử nhà hắn ăn no, thì hắn cũng được ăn no nha….

Ăn xong bữa trưa, bụng căng tròn, Tô Nhược U tựa vào lòng Bùi Hạo oán giận, nhỏ giọng nói "Đều tại chàng chỉ biết đút đút đút, ta vốn đã béo rồi hiện tại thì hay lắm, không phải càng béo thành một con heo đây à?

Bùi Hạo thấy nàng càng nói càng thái quá, mới đầu chỉ làm nũng tức giận, đợi nàng cứ nói tiếp thì ngược có khi tức giận thực cũng nên. Bùi Hạo không biện giải gì hết, hắn chỉ ôm Tô Nhược U ra ngoài, lẳng lặng không nói một câu.

Tô Nhược U hoảng sợ "Chàng muốn làm gì? Bên ngoài đều có người đấy, nếu truyền ra ngoài..."

Nếu truyền ra ngoài nàng không bị chê cười cũng chả còn chút thể diện nào gặp ai!

"Ai dám! Ta đánh chết hắn!"

Vừa nói, Bùi Hạo vừa sải bước đi ra cửa phòng, sợ nhóm nha hoàn ma ma nhìn thấy, đầu Tô Nhược U đang vùi vào lòng Bùi Hạo, chính xác là một con rùa nhỏ, nàng tự thôi miên mình, không ai thấy nàng cả, không ai thấy nàng cả!

Bùi Hạo biết tiểu nương tử nhà mình da mặt mỏng, lập tức quát khẽ một tiếng, "Đều không có chuyện gì làm đúng không? Thu hồi tròng mắt lại cho gia! Nếu muốn sống đều câm miệng hết lại, chỉ cần để lộ một chút tiếng gió, để gia ta phát hiện thì sẽ trừng phạt thật nặng!’

nói xong đôi chân dài mạnh mẽ nhấc chân đi ra khỏi viện, Vương ma ma kéo Thanh Nhạn đang muốn chạy theo chủ tử nhà mình.