Tướng Quân Sủng Thê

Chương 92: Quốc yến Trung Thu




Edit: Tồn Tồn

Chớp mắt đã tới tết Trung Thu, lần này quân đội Đại Hạ chiến thắng trở về, có thể nói cả nước hân hoan, cung tiệc trung thu đợt này chắc sẽ không có gì ngoại lệ, năm nay nữ quyến Bùi phủ không chỉ có thêm mình Tô Nhược U, mà còn có thêm hai huynh đệ song sinh nữa, chẳng có nguyên nhân gì đặc biệt, chỉ vì thái giám đến tuyên chỉ thông báo, vị kia trong Vĩnh Thọ Cung muốn gặp hai vị tiểu thiếu gia Bùi phủ.

Tuy rằng việc này trong mắt người ngoài có vẻ như hết sức ân sủng, thế nhưng đối với Bùi phủ mà nói, ai ai cũng lo lắng không thôi, mặc dù hiện nay lục cung vô chủ, phân tranh giảm đi rất nhiều, song đương kim thánh thượng cũng đã hơn mười lăm, trước đây mấy năm thái hậu đã triệu mấy vị đại thân bàn bạc chuyển tuyển tú, lấp đầy lục cung, nhưng tất cả đều bị Phụ Chính Vương gia lấy lý do Thánh giá còn quá nhỏ mà ngăn lại, hai năm qua càng vì chiến sự ngoài biên quan mà trễ nãi, lần này Đại Hạ đắc thắng trở về, chắc hẳn quốc yến Trung Thu năm nay không chỉ là nơi đơn giản để khen thưởng.

Những chuyện khác còn dễ nói, ngày hôm nay cả y phục và trang sức của hai tỷ muội Bùi Nhàn Bùi Ninh đều do một tay Bùi lão phu nhân lựa chọn, hai người một chọn váy đỏ nhũ bạc, một màu xanh nhạt, nhìn thoáng qua cũng không tệ, vừa nhã nhặn vừa sang trọng, nhưng những người thân thiết với các nàng đều biết, hai bộ y phục này vô hình trung đã che mất ưu điểm của hai người Bùi Nhàn và Bùi Ninh, trong buổi tiệc Quần Phương khoe sắc ngày hôm any, chắc chắn sẽ không bị người có lòng để mắt tới.

Sau khi Tô Nhược U nhìn thấy hai tỷ muội đi ra, nàng cũng biết hiện tại Bùi gia thừa ân sủng, tất nhiên không cần đưa nữ nhi vào nơi thâm cung kia, hành động lần này của Bùi lão phu nhân có thể nói là nhọc lòng, vừa làm cho người ta không phát hiện ra bà cố ý, vô duyên vô cớ đắc tội quý nhân, lại vừa không thể quá nổi bậc, tránh cho đến lúc đó không có cách nào cứu vãn.

Chỉ là, Tô Nhược U nhìn về phía Bùi Nhàn, chuyện khác không nói, vị tiểu cô này của nàng, hi vọng đến giờ phút cuối đừng gây ra chuyện ngốc nghếch gì nữa...

Đương nhiên Bùi Nhàn biết rõ ánh mắt Tô Nhược U đang rơi trên người mình, tuy thấy có chút buồn cười nhưng Bùi Nhàn hiểu những lo lắng của đại tẩu cũng xuất phát từ ý tốt, Bùi nhàn quay đầu sang, bốn mắt nhìn nhau, hai người đều hiểu rõ ý đối phương.

Kỳ thật Bùi Nhàn tự nhận mình coi trọng quyền thế, trên đời này có người nào không như vậy đâu? Quyền thế càng cao đại biểu cho chuyện người đó càng ít bị trói buộc, người sống cả đời, ai chẳng muốn nở mày nở mặt, giả sử thân nàng là nam nhi, nàng sẽ thích hợp khảo thủ công danh, tiếp tục giai thoại Bùi phủ, thế nhưng trớ trêu thay nàng lại là phận nữ nhi, mà ca ca của nàng, không học vấn lại chẳng nghề nghiệp, bản thân có ưu thế tốt như vậy nhưng lại không muốn phát triển, cả ngày đánh đánh giết giết, say mê võ công, đây cũng là nguyên nhân trước đây nàng rất chán ghét đại ca nhà mình.

Song chuyện liên quan đến lựa chọn phu quân cho chính mình, Bùi Nhàn vẫn bị ảnh hưởng sâu sắc bởi Bùi phủ, tổ phụ và tổ mẫu hai người quấn quýt nhau cả đời, dù cho trên người mẫu thân nàng có nhiều khuyết điểm nhưng phụ thân vẫn rất yêu bà, bao dung cho bà, ngay cả đại ca và đại tẩu cũng là phu thê tình thâm.

hiện này địa vị của Bùi phủ bày rành rành ra đó, Bùi Nhàn tức nhiên sẽ không để bản thân mình ấm ức đi lấy một phu quân hái hoa ngắt cỏ, vậy thì nàng sẽ càng không dám mơ tưởng đến đương kim thánh thượng có hậu cung chứa hơn ba nghìn mỹ nhân, nàng không muốn ác tâm cả ngày tính tính toán toán, hơn nữa nàng không chấp nhận chuyện phu quân của mình ngủ với nhiều nữ nhân đến thế.

Cũng không phải nàng sợ những tranh đấu trong thâm cung, song tại sao nàng phải gia nhập vào cái vòng lẩn quẩn đó? không nói tới bản thân nàng, từ trước đến nay Bùi phủ đều thuộc dạng hiền thần, những thứ đấu tranh kia bọn họ không muốn tham dự, càng không thích tham dự, bởi thế nên vì chính nàng, vì Bùi gia nàng cũng không muốn tiến cung.

Nếu như biết được ý tứ Bùi Nhàn, Tô Nhược U không cần phải lo lắng nữa, với tài trí của Bùi Nhàn, cộng thêm Bùi lão phu nhân cố ý bày bố, chỉ cần làm viện thận trọng thì sẽ không xảy ra sai sót gì, về phần tiểu nha đầu Bùi Ninh kia, thấy cô bé ngây thơ chơi đùa với huynh đệ song sinh, chưa nói đến chuyện tiểu cô nương chưa cập kê thì khi còn trưởng nữ Bùi Nhà ở đây, hiện tại tiểu cô nương sẽ không trở thành mục tiêu của vị kia được.

Đến khi tất cả mọi người đều chuẩn bị xong thì bắt đầu xuất phát, sau khi tạm biệt phụ tử Bùi gia ở cửa cung, trong nội cung vẫn phái kiệu mềm đến đón các nàng như trước đây.

Đây là lần đầu Tô Nhược U vào cung, nói nàng không hồi hộp thì là gạt người, phía sau bức tường thành nội cung, từng viên ngạch miếng ngói đều toát ra vẻ uy nghiêm trầm lặng, phảng phất giống như một khi đã tiến vào nơi đây thì ngay cả thở mạnh cũng không dám, lúc nào cũng lo sợ phạm vào kiêng kỵ, tính mạng không còn.

Mọi người tới trước Thiên Điện trong Vĩnh Thọ Cung, mọi người vội vàng sửa sang lại y phục, điều chỉnh sắc mặt, quan trọng nhất là cho huynh đệ song sinh nên bú sữa thì bú sữa, nên đi tè thì đi tè, tuy rằng thái hậu điểm mặt chỉ tên muốn gặp hai huynh đệ song sinh, nhưng mọi người trong Bùi phủ đều cố gắng giảm bớt những chuyện xấu có thể xảy ra, đợi mọi người chuẩn bị xong rồi mới tiến vào chính điện thỉnh an thái hậu.

Trước đây hai tỷ muội Bùi Nhàn và Bùi Ninh đã tới đây một lần, hơn nữa mặt mũi Hoàng thái hậu còn rất hiền lành nên hai người không quá khẩn trương, có điều lần này, Hoàng thái hậu lại chú trọng hỏi han Tô Nhược U --- tiểu nữ nhân giúp Bùi gia truyền ra tin vui này có thể nói luôn là đề tài câu chuyện trong những lúc trà dư hậu tửu ở kinh thành, ngay cả người suốt ngày ru rú trong thâm cung như bà cũng nghe được không ít.

Tuy nhiên tất cả những thứ này đều không quan trọng, quan trọng là.... Nàng không những có một phu gia yêu thương che chở mình, mà nương gia còn được chính tay đương kim thánh thượng viết ngự tứ ‘Lương thiện chi gia’, hai muội muội lần lượt gả vào Phụ Chính Vương phủ và Vĩnh Định Hầu phủ, chỉ cần những chuyện này thôi đã đủ ồn ào rồi.

‘Vị kia chính là tiểu thê tử của Bùi phó tướng nhà ta sao? Ngẩng đầu lên cho Ai Gia nhìn một cái nào, Ai Gia nghe nói ba tỷ muội Tô gia là sinh ba, dung mạo cực kỳ giống nhau, đều sắc nước hương trời, Thất vương phi thì Ai Gia vẫn thường gặp, hôm này Bùi tiểu phu nhân và thê tử của Dụ Nhi, Ai Gia phải cẩn thận quan sát mới được.’

Tô Nhược U quỳ gối phía dưới, đầu hơi hơi ngẩng lên, song ánh mắt vẫn cụp xuống như cũ, không dám đối mặt với người phía trước.

Quả nhiên, người ngồi phía trên cực kỳ hài lòng, ‘Đúng là giống nhau như đúc.’

nói xong Hoàng thái hậu dời tầm mắt lên người Tô Nhược Tuyết đang đứng sau lưng Chiêu Nghi đại trưởng công chúa, quan sát một hồi, cuối cùng ánh mắt bà rơi trên người Thất vương phi Tô Nhược Nhị, Tô Nhược Nhị đang mặc triều phục của Vương phi xinh đẹp nhìn Hoàng thái hậu, ‘Thái hậu tẩu tẩu, người cảm thấy Tiểu Nhị Nhi xinh đẹp hay là hai vị tỷ tỷ của muội xinh đẹp hơn?’

Tiểu nha đầu hoạt bát này, Ý cười trên mặt Hoàng thái hậu càng sâu, ‘Nhị Nhi nói thế là làm khó ta rồi, ba tỷ muội các ngươi đều có dáng vẻ tiên nhân, mặc dù ngũ quan tương tự nhưng khí chất hoàn toàn khác nhau, quả thực mỗi người mỗi vẻ, làm sao ta có thể so sánh được?’

‘Trước mặt mọi người mà thái hậu tẩu tẩu không nể mặt Nhị Nhi chút nào cả, Nhị Nhi cảm thấy rất mất mặt, muội mặt kệ, thái hậu tẩu tẩu mau nói muội xinh đẹp nhất đi.’

Sắc mặt Hoàng thái hậu càng thêm vui vẻ, nhìn Tô Nhược Nhị vừa làm nũng vừa chơi xấu, bà lại tỏ vẻ đầy dung túng, ‘Được được được, Nhị Nhi xinh đẹp nhất, trong nước Đại Hạ của chính ta không có ai xinh đẹp bằng Nhị Nhi hết!’

Trải qua một hồi Tô Nhược Nhị chọc cười, mọi người không chỉ mở mang tầm mắt đối với Tô Nhược U và Tô Nhược Nhị, càng làm cho mọi người kinh sợ chính là mức độ sủng ái của Hoàng thái hậu đối với Phụ Chính Vương phi.

Nhắc mới nói, trước đây Hoàng thái hậu còn có một nữ nhi, chỉ là trong hậu cung này, làm gì có chỗ nào sạch sẽ, năm đó Hạ Cảnh Đế ước chừng mới được hai tuổi, Thường Đức công chúa còn chưa tới năm tuổi, trong lúc đối bụng Thường Đức công chúa vô tình ăn phải chén cháo được chuẩn bị cho Hạ Cảnh Đế, đêm đó công chúa phát độc mà chết, chuyện này luôn canh cánh trong lòng Hoàng thái hậu, có điều thấy tình cảnh hiện tại, tuy nói quan hệ giữa hai người là chị em dâu, nhưng cách đối đãi của Hoàng thái hậu dành cho Thất vương phi lại giống yêu thương nữ nhi hơn.

Nháy mắt, trong đại điện mọi người đều có cân nhắc riêng phần mình, thái độ sau đó đối với Tô Nhược U và Tô Nhược Nhị có thêm ba phần khách sáo. Dù sao trong lòng các nàng không phục thì có thể làm cái gì? Ai bảo ba tỷ muội nhà người ta, người sau gả cao hơn người trước, dù có ghen ăn tức ở thế nào thì cũng phải cố gắng kiềm chế, chuyện các nàng nên làm bây giờ là tập trung vào đại hội tuyển tú sắp tới thì tốt hơn.

Tuy nhiên, trong mắt những người này các nàng chỉ là tài nhân nho nhỏ, là một mỹ nhân, trong hậu cung này ngoại trừ hậu vị thì còn có tứ quý phi, đây mới chính là mục đích tranh giành chính của ngày hôm nay.

Quả nhiên, cuối cùng Hoàng thái hậu hỏi tới hai huynh đệ song sinh, nãy giờ chúng nó luôn được nhũ mẫu bế trên tay, dáng vẻ cặp song sinh béo ục ịch rất thu hút sự chú ý của mọi người trong điện, hiện tại đôi huynh đệ song sinh đã được ba tháng, bởi vì sổ sữa cộng thêm bình thường được chăm sóc cẩn thân, hơn nữa hai bé thừa hưởng dung mạo xinh đẹp của cả phụ thân và mẫu thân, mặc dù vẫn chưa hoàn toàn nảy nở, nhưng diện mạo trắng trẻo đáng yêu, hai mắt mở to cứ xoay tròn chớp chớp tò mò nhìn người, thật sự khiến lòng người mềm nhũn.

Nhũ nương bế đôi song sinh đến trước mặt Hoàng thái hậu, Tô Nhược Nhị ngồi gần nhất cũng sáp lại, ‘Thái hậu tẩu tẩu, bé có đôi mắt tròn xoe giống muội là Đại Bảo, còn bé có đôi mắt giống Đại tỷ là Nhị Bảo đấy.’

Dứt lời, nàng còn không quên dặn dò hai huynh đệ song sinh, ‘ Đại Bảo, Nhị Bảo, ta là tiểu di, các con có nhớ ta không?’

Hai huynh đệ song sinh đã biết nhận biết sự vật, lúc này hai bé cười rộ lên với tiểu di trông giống mẫu thân nhà mình như đúc, lộ ra cái miệng trống không chẳng có cái răng nào, hai bàn tay nhỏ bé quơ quơ muốn ôm một cái, thấy thế Hoàng thái hậu cũng yêu thương không chịu nổi, trong chốn thâm cung này, bà đã ở hơn nửa đời người, tính tình đã sớm không còn phấn chấn, song bây giờ nhìn thấy các tiểu nhân nhi này, trong lòng bà bỗng cao hứng không biết nói sao cho hết.

Vừa đúng lúc còn mấy ngày nữa là đến tiệc một trăm ngày của hai huynh đệ song sinh, lúc này Hoàng thái hậu thưởng không ít đồ để hai huynh đệ song sinh chơi đùa, trong đó có đao kiếm gỗ, có giấy bút, đều là những vật hết sức tinh tế, ý nghĩa trong đó không cần nói cũng biết.

Sau khi dùng xong bữa trưa, mọi người được cung nữ và thái giám dẫn đến sương phòng riêng nghỉ ngơi một chút, sau giờ ngọ còn phải tham gia xem hí khúc, có điều lần này tuồng võ được chọn không ít. Mà sau khi Bùi lão phu nhân xin phép thái hậu, để hai huynh đệ song sinh dùng bữa trưa xong thì sẽ được nhũ nương đưa về Bùi phủ.

Quốc yến Trung Thu vào buổi tối mới là trọng điểm, chỉ là so với tiệc năm ngoái, tiệc năm nay trải qua tương đối bình an nhẹ nhàng hơn, Tô Nhược U quan sát đại điện đang ăn uống linh đình, múa hát mừng cảnh thái bình, nàng cảm thấy trong lòng mình cũng không quá kích động, không còn vẻ cẩn thận từng li từng tí khi mới vào cung nữa, hiện tại xem như nàng thả lỏng không ít, ngoại trừ có Bùi phủ chở che thì còn có sự bảo vệ âm thầm của tiểu muội dành cho nàng và Nhị muội muội, loại cảm giác này đối với Tô Nhược U mà nói, có chút lạ lẫm, song đến khi chấp nhận thì mọi chuyện còn đơn giản hơn trong tưởng tượng.

Có lẽ trước đây nàng đã dồn ép bản thân mình quá chặt, thì ra người nhà của nàng hoàn toàn không cần nàng bảo vệ, mọi người đếu muốn bảo vệ nàng như thế...

Ánh mắt Bùi Hạo nhìn xuyên qua lớp vải mỏng của bức bình phong tìm kiếm tiểu nương tử nhà mình, tuy rằng Tô Nhược U và Tô Nhược Nhị đang ngồi chung một chỗ, nhưng chỉ cần vừa liếc sơ qua, hắn đã nhận ra đâu là nàng.

Đương nhiên hắn biết đây là lần đầu tiên nàng tiến cung, không phải hắn không lo lắng sẽ xảy ra sai lầm gì, không nói tới tính tình nàng trước nay không thích gây chuyện, mà dù cho có gây chuyện thì thế nào? hắn chủ yếu chỉ sợ nàng cẩn thận quá mức, ngược lại sẽ khiến bản thân mình chịu ấm ức.

Trong nhà hắn ít nữ nhân, lời nói lợi ích gì gì đó đơn giản hơn rất nhiều, nhưng hắn cũng biết, có biết bao nhiêu người trong hậu viện đều giết người không thấy máu, trong hoàng cung này còn kinh khủng hơn, trước khi tiên hoàng băng hà chỉ có một nguyện vọng bằng bất cứ giá nào cũng phải bảo vệ nhi tử duy nhất là Hạ Cảnh Đế, nguyên nhân trong đó không cần nói cũng biết.

Bùi Hạo nhớ tới chuyện lúc trước hắn đã bàn bạc với đương kim thánh thượng và Phụ Chính vương gia, nếu như không phải hai huynh đệ song sinh còn quá nhỏ, mà hắn thì chắc chắn không thể rời xa chúng nó, thì hiện tại đoán chừng bọn họ đang trên đường đi, có điều hiện giờ tối đa cũng chỉ qua hết năm, dù sao mùa Đông phương Bắc đặc biệt lạnh, nàng và đôi song sinh đến đó sẽ chịu khổ, hắn cũng không đành lòng.

Chỉ cần qua hết năm nay, nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn hắn sẽ đưa mẫu tử nàng đi, về phần mọi người trong Bùi phủ, hiện nay sức khỏe phụ thân hắn vẫn còn rất tốt, hắn chẳng lo lắng chút nào cả, về phần Bùi lão gia và Bùi lão phu nhân, nếu bọn họ muốn, chờ sắp xếp ổn thỏa hắn sẽ phái người đi đón, dù sao chẳng phải lúc nào ông cụ cũng lẩm bẩm du ngoạn non sông nước biếc gì đó sao, hắn có thể thỏa mãn ước nguyện của ông cụ nha!