Vị Đắng Hôn Nhân

Chương 7: Đồ Tổng Tài Lạnh Lùng Độc Ác!






Cố Tinh Nhi ngồi xuống sofa, liên tục lẩm nhẩm chửi Nhan Điềm:
"Cô ta đúng là mặt dày mà, nhưng Yên Nhiên này tại sao em lại để cô ta ngồi lên đầu như vậy? Phải đứng lên chống trả chứ?"
Cô lặng lẽ bưng cốc nước cam ban nãy đến đặt nhẹ xuống bàn, sau khi nghe Cố Tinh Nhi hỏi vậy, cô chỉ biết mỉm cười đáp lại.

"Em đúng là hiền mà, Cố Hiểu Phàm chẳng lẽ không cấm đoán cô ta, thật là…"
Hàn Văn Triệt vẫn đứng ngẩn người nhìn Cố Tinh Nhi không rời mắt.

Thấy lạ, cô nghiêng đầu hỏi:
"Anh là…bạn của Hiểu Phàm sao?"
Cố Tinh Nhi theo phản xạ cũng quay lại.

Hàn Văn Triệt đột nhiên vuốt tóc, mỉm cười đi đến chỗ hai cô nàng, chủ động ngồi cạnh Cố Tinh Nhi.

"Đúng vậy, tôi là bạn của Cố Hiểu Phàm, bạn thân luôn nhé? Thế còn cô chắc là vợ cậu ta hả? Còn cô gái xinh đẹp này, không biết cô tên gì nhỉ?"
Hàn Văn Triệt nháy mắt với Cố Tinh Nhi, Cố Tinh Nhi nhăn mặt ngạo nghễ, khoanh tay trước ngực, đáp lại thẳng thừng:
"Gọi chị đi."
"Hả?"
Cố Tinh Nhi quay sang, nhếch mày:
"Tôi bảo cậu gọi tôi bằng chị, nghe thấy gì không hả?"
Thấy Hàn Văn Triệt ngơ ngơ ngác ngác không hiểu nên cô đành phải lên tiếng:
"Đây là chị họ của Hiểu Phàm, chị ấy tên là Cố Tinh Nhi."

"Cái…cái gì? Chị…họ?"
Hàn Văn Triệt bỗng dưng đứng phắt dậy, cúi đầu thật thấp lễ phép chào Cố Tinh Nhi:
"Hàn Văn Triệt có mắt như mù, không biết Cố đại tiểu thư đại giá quang lâm, xin thứ tội."
Cả hai cô gái đều phì cười trước lời nói của Hàn Văn Triệt, riêng Cố Tinh Nhi lại tỏ ra không thoải mái.

Tinh Nhi chủ động nắm lấy tay cô kéo lên trên phòng, một phần muốn không gian riêng tư, còn một phần không muốn nhìn thấy bản mặt của Hàn Văn Triệt kia.

"Cố tiểu thư, tôi tên là Hàn Văn Triệt, cô phải nhớ tên của tôi đấy!"
Mặc dù Cố Tinh Nhi đã lên trên lầu nhưng Hàn Văn Triệt vẫn cố hét lớn tên của mình.

Lại một lần nữa trúng tiếng sét ái tình, không ngờ Cố Hiểu Phàm lại có một chị họ đẹp và sang đến như vậy.

Hàn Văn Triệt như vớ phải vàng, vui vẻ tung tăng ra khỏi biệt thự, lái xe thẳng đến tập đoàn KJB.

Cố Tinh Nhi thân thiết và quý mến Hạ Yên Nhiên, Hàn Văn Triệt lại được nhờ gắn kết anh và cô, đây không phải cái cớ hoàn hảo để Hàn Văn Triệt tiếp cận Cố Tinh Nhi hay sao.

Tập đoàn KJB, văn phòng chủ tịch,
Bộp!
"Cố Hiểu Phàm, vợ cậu vừa xinh đẹp tài giỏi và hiền lành như vậy mà cậu không hề có chút cảm tình gì sao? Người phụ nữ có một không hai như thế, cậu không giữ cẩn thận sẽ mất đấy nghe chưa?"
Hàn Văn Triệt xông thẳng vào văn phòng chủ tịch, đập mạnh tay xuống bàn làm việc của anh.

Anh đang đau đầu với đống tài liệu, còn bị tên dở hơi này làm phiền thật là bực mình.

Anh dừng lại, ngẩng mặt nhìn gương mặt tràn đầy chiến thắng của Hàn Văn Triệt làu bàu:
"Hàn Văn Triệt, nay cậu ăn phải khoai ngứa à? Sao lắm mồm vậy?"
"Từng lời tôi nói đều là khuyên cậu thật lòng.

Nếu cậu không ngẫm nghĩ sau này chắc chắn sẽ hối hận."
"Ra ngoài, tôi cần làm việc, không có thời gian để nghe cậu lảm nhảm."
Anh lạnh lùng đuổi Hàn Văn Triệt, nhưng với tính cách của cậu ta sẽ không dễ dàng rời đi như thế.

Đúng theo anh nghĩ, Hàn Văn Triệt vẫn ở lì đây, ngồi xuống sofa uống trà tự nhiên như khách.

"Tôi sẽ ở lì đây cho tới khi nào cậu ngẫm nghĩ về câu nói của tôi."
Anh khẽ lắc đầu thở dài.

Một lát sau, hai người đàn ông mặc đồ bảo vệ mở cửa phòng của anh, họ không nói mà lao đến nhấc Hàn Văn Triệt lôi ra ngoài.

"Ơ này…các người làm gì đấy, mau thả tôi ra."
"Chúng tôi nhận được tin có người đang quấy rầy Cố chủ tịch, phiền anh rời khỏi đây cho."
Hàn Văn Triệt quay sang nhìn anh, anh chỉ biết mỉm cười đáp lại ánh mắt ngạc nhiên ấy.


Hàn Văn Triệt bị lôi đi trong vô vọng nhưng vẫn không quên hét lớn:
"Bạn bè kiểu gì thế? Cố Hiểu Phàm, rồi cậu sẽ phải hối hận thôi, đồ tổng tài lạnh lùng độc ác…"
Yên tĩnh trở lại, bỗng dưng điện thoại của anh sáng lên, báo có tin nhắn gửi đến.

Anh mở điện thoại lên thì đọc được tin nhắn có nội dung:
"Trưa nay ông nội muốn ăn cơm cùng con, xong việc nhớ tới nhà hàng GG."
Không chỉ có anh nhận được tin nhắn của ông nội mà cả Cố Tinh Nhi và Hạ Yên Nhiên đều nhận được tin nhắn ấy.

Cố Tinh Nhi ngồi trong phòng của cô đọc tin nhắn, còn cô thì ở dưới nhà làm việc.

Đọc xong tin nhắn Cố Tinh Nhi vốn dĩ định lấy đồ trong vali để chuẩn bị nhưng vô tình nhìn thấy trong góc tủ có treo một bộ váy khá lạ mắt.

Cố Tinh Nhi nhìn xung quanh không thấy có ai cả liền lôi bộ váy đó ra.

"Wow, đẹp thật đấy!"
Bộ váy này là thiết kế riêng của Yên Nhiên và cô phải thiết kế nó trong bí mật nhưng Cố Tinh Nhi lại không biết nên đã lấy nó…
Cô ở dưới nhà nhận được tin nhắn nhưng chưa kịp đọc nội dung thì có người gọi đến.

Là số của Phó Thuần, cô chợt nhớ ra mình đã quên chưa nói lại với anh ấy chuyện vào Phó Thị.

"Alo, học trưởng Phó, tôi Yên Nhiên đây."
"Chuyện anh đề cập em vẫn chưa nghĩ xong sao?"
Cô ấp úng từ chối lời đề nghị:
"Xin lỗi anh nhưng tôi…không thể vào Phó Thị, cảm ơn lời đề nghị của anh rất nhiều, nhưng tôi nghĩ mình không có đủ tài năng."
"Đừng quyết định vội vàng như vậy.

Nếu em thật sự muốn thì hãy nói với anh đừng vì ai đó làm ảnh hưởng đến quyết định của mình."
Lời Phó Thuần nói như khiến cô chột dạ.

Đúng là vì cô sợ anh nên mới không dám đồng ý vào Phó Thị.

Nói chuyện điện thoại xong cô cũng quên mất tin nhắn vừa rồi và ra ngoài ngay sau đó.

Hôm nay là ngày cô tới thăm ba mình trong tù.

Ba cô Hạ Lương, vì có liên quan trực tiếp đến vụ tai nạn 2 năm trước xảy ra với ba mẹ anh nên đã bị anh tống vào tù và chịu án 5 năm.

Trong lúc đợi, cô vô cùng hồi hộp, vì đây là ngày đầu tiên cô tới thăm ba mình sau khi đám cưới.

Ba cô bước ra từ trong nhà giam, chỉ mới qua vài ngày cô đã cảm thấy ông già hơn rất nhiều.

Trong nhà tù không cô đơn, buồn chán thì cũng bị người khác kiếm cớ gây chuyện.


"Yên Nhiên đấy à? Dạo này con khỏe chứ? Gia đình họ Cố đối xử tốt với con chứ?"
Nhìn ông vẫn nở nụ cười rạng rỡ cô vừa mừng vừa thấy nhói trong lòng.

Sắc mặt cô không được tốt, ba cô liền lo lắng:
"Sao thế? Họ không tốt với con sao?"
Cô lắc đầu:
"Không đâu ba, người nhà họ Cố rất tốt với con."
"Vậy thì ba yên tâm rồi."
Nếu như không có tai nạn 2 năm trước cô và ba mình đã không phải xa nhau, ba cô sẽ không vào tù và cô sẽ không cần phải kết hôn với Cố Hiểu Phàm.

Nhưng tất cả đã xảy ra và không thể trở lại được nữa,…
Sau khi thăm ba, cô đi dạo trên đường thì bất ngờ xe của Cố Tinh Nhi dừng lại bên cạnh cô.

Cửa kính xe hạ xuống, Cố Tinh Nhi quay sang nói với cô:
"Thì ra em ở đây, ông nội nói muốn ăn trưa cùng chị, em và Hiểu Phàm.

Mau lên xe đi, chúng ta cùng tới đó."
"Ông nội?"
"Mau lên, hai người họ đang chờ chúng ta đấy."
Cô mở cửa ngồi ghế sau và hoàn toàn không để ý chiếc váy trên người của Cố Tinh Nhi.

Tới nhà hàng GG, sau khi Cố Tinh Nhi bước xuống xe cô mới nhận ra chiếc váy và hoảng hốt:
"Chị, chị lấy chiếc váy này…ở đâu vậy?"
"Ở trong phòng của em đấy, cho chị mượn một chút nhé."
Cô sợ anh sẽ phát hiện, bởi anh từng nhìn thấy thiết kế này của cô trước khi xé chúng.

"Chị có thể thay bộ khác được không? Chiếc váy này em thiết kế còn có lỗi sợ sẽ…"
"Không sao đâu, chị thấy nó vừa và đẹp mà.

Thôi, chúng ta vào trong đi."
Cố Tinh Nhi cứ thế mặc chiếc váy vào trong nhà hàng.

Cô nhìn thấy ông nội cùng anh đang ngồi bên trong bỗng dưng thấp thỏm, lo âu đến kì lạ