Vị Đắng Hôn Nhân

Chương 8: Không Muốn Nhìn Thấy Cô






"Ông nội, bọn con tới rồi đây!"
Cố Tinh Nhi chạy lại chỗ ông nội và Cố Hiểu Phàm đang ngồi, vui vẻ ôm chầm lấy cổ ông nội từ đằng sau.

Yên Nhiên đi theo sau, nhìn thấy ông nội thì khẽ lên tiếng chào.

"Hai đứa tới rồi thì mau ngồi xuống đây đi, ta và Hiểu Phàm chờ hai đứa lâu lắm rồi."
Bàn ăn có 4 chiếc ghế, Cố Tinh Nhi nhanh nhảu lấy chiếc ghế ngồi bên cạnh ông nội để chiếc ghế còn lại cho Yên Nhiên.

Không hiểu sao khi ngồi cạnh anh cô lại cảm thấy lạnh người, hơi kéo ghế dịch ra xa anh một chút.

Thức ăn đã được dọn ra đầy bàn, cửa hàng này cũng đã được Cố lão chủ tịch bao trọn, nhìn xung quanh chỉ có bốn người họ cùng vài vệ sĩ đứng bên ngoài.

Trong lúc dùng bữa, ông nội nhìn anh và cô có vẻ xa cách nên đã lên tiếng hỏi cô:
"Yên Nhiên này, Hiểu Phàm nó có đối xử tốt với con không?"
Anh tỏ ra không quan tâm vẫn tiếp tục ăn, còn cô ấp úng không biết nói thế nào, nhìn anh rồi lại nhìn ông nội cô chỉ biết gượng cười:
"Anh ấy đối với con rất tốt, ông xem…con đã tăng lên được một cân rồi!"
"Vậy sao? Nhưng ông thấy con vẫn gầy như trước."
Biết ý, Cố Tinh Nhi liền xen ngang:
"Ông nội, Yên Nhiên là phụ nữ, có thể tăng cân nhưng không thể béo được."
Ông nội khẽ gật đầu, sau một lát lại hỏi tiếp:
"Thế bao giờ hai đứa cho ông được bế chắt đây?"
Câu hỏi này khiến cả anh và cô đều suýt chết nghẹn.

Cô ho liên tục vội vàng lấy cốc nước uống, còn anh chỉ biết mỉm cười đáp lại ông:

"Ông nội yên tâm…chắc chắn sẽ sớm có chắt để ông bế.

Thời gian này cháu muốn vợ cháu được thoải mái…"
Nghe anh nói vậy ông nội được một tràng cười giòn giã, cả nhà họ Cố đều không biết từng lời yêu thương anh nói ra là đang diễn trước mặt họ.

Anh hận cô như vậy, làm tình nhưng bắt cô uống thuốc tránh thai thì sao muốn có con với cô.

Đúng là chuyện gì đến sẽ đến, chuyện cô lo lắng nhất cuối cùng cũng xảy ra.

Cố Tinh Nhi bỗng dưng đứng phắt dậy, bước ra xa, quay một vòng để ba người cùng chiêm ngưỡng bộ váy.

Cô không thể cản được chị ấy, chỉ biết ngồi im lặng…
"Ồ, họa tiết trên chiếc váy này ông chưa từng nhìn thấy, kiểu dáng thật bắt mắt.

Tinh Nhi, cháu mua ở bên Pháp sao?"
"Không phải đâu ông, là do Yên Nhiên tự thiết kế đó, em ấy đúng là khéo tay."
Nghe câu "Yên Nhiên tự thiết kế" anh liền quay sang trừng mắt nhìn cô.

Anh đã từng cấm cô thiết kế, không ngờ cô lại dám không coi lời anh nói ra gì.

"Yên Nhiên, cháu từng học qua lớp đào tạo thiết kế nào chưa?"
"Dạ? Cháu…cháu từng là sinh viên của khoa thiết kế."
"Có thể khéo tay tạo ra họa tiết bắt mắt như thế này quả thật rất tài năng, cháu nghĩ sao nếu trở thành một phần của KJB?"
Sao?
Trở thành một phần của KJB? Ông nội đang muốn để Hạ Yên Nhiên vào KJB làm việc?
Anh đập mạnh chiếc dĩa xuống mặt bàn khiến cô giật mình.

Cái đập tay này như muốn báo cho cô biết "Cô không được đồng ý vậy."
"Ông…ông nội nói thế là sao ạ?"
"KJB là tập đoàn thời trang của Cố Gia huống chi cháu lại là vợ của Hiểu Phàm, có tài thiết kế việc vào KJB sẽ chẳng ai phản đối cả."
"Phải đấy.

Phải đấy Yên Nhiên, em đồng ý đi.

Chị tin em sẽ làm tốt."
Cô mừng lắm nhưng không thể nào đồng ý.

Thấy cô ngập ngừng, ông nội liền quay sang hỏi anh:
"Cháu thấy thế nào? Để Yên Nhiên vào công ty giúp đỡ cháu, ổn chứ?"
Cô biết là anh sẽ không đồng ý đâu, chắc chắn là vậy.

Nhưng đột nhiên anh lại cười, vui vẻ đáp lại ông nội:
"Hay để cô ấy làm thư ký của cháu đi, đi theo cháu cô ấy sẽ giúp cháu trong nhiều việc...Phải không? Yên Nhiên?"
Anh quay sang nhìn cô, cô biết ẩn sau nụ cười và lời đồng ý là kế hoạch của anh.

Cô gượng gạo gật đầu đồng ý.

Vậy là từ giờ cô đã trở thành nhân viên của KJB, cô từng mơ ước trở thành nhân viên của một tập đoàn thời trang…không ngờ lại là tập đoàn KJB.



Tối hôm đó,
Anh trở về muộn, cô đứng ngoài biệt thự Hanarix để đợi anh.

Trợ lý Trương lái xe vào sân, vội vàng mở cửa sau đỡ lấy anh đứng dậy.

Không ngờ anh lại uống nhiều rượu như vậy, là do chuyện công ty quá mệt mỏi hay là lí do nào khác.

Cô chạy đến cùng đỡ anh, nhưng anh lại hất tay cả hai người họ ra:
"Đừng đụng vào tôi."
Cô đập người vào xe ô tô, trợ lý Trương vội vàng đỡ lấy cô:
"Thiếu phu nhân cô có sao không?"
"Tôi không sao, anh cứ về trước đi trợ lý Trương, anh ấy tôi sẽ lo."
"Vậy…tôi xin phép."
Trợ lý lái xe rời đi.

Cô quay vào nhà thì không thấy anh đâu cả.

Rõ ràng là vừa thấy ở đây nhưng quay đi quay lại anh đã đi mất rồi.

Quản gia Nam bước tới nói với cô là anh đang trong phòng thờ của Cố lão gia và Cố phu nhân, chắc là anh đang nhớ hai người họ.

Cô pha một cốc nước cam mang vào phòng thờ thì vô tình thấy anh đứng trước bàn thờ của ba mẹ mình, than thở:
"Nếu như con đủ tài năng để thuyết phục các cổ đông, nếu như ngày đó ba dạy con cách trở thành một người lãnh đạo tốt thì bây giờ…Cố Hiểu Phàm này cũng không bị người ta xỉa xói, coi thường.

Bọn họ nói con không bằng một phần của ba, nói con ngu dốt…bất tài, vô dụng…"
Thì ra ở công ty anh phải nhận nhiều chỉ trích như vậy.

Mọi sự cố gắng của anh đều trở thành vô nghĩa với các cổ đông, họ coi anh là một đứa trẻ chưa trưởng thành không phù hợp với vị trí lãnh đạo.

Anh mệt mỏi như vậy nhưng cũng cố gắng tiếp tục gây dựng sự nghiệp mà ba anh đang làm dở dang.

"Cố Hiểu Phàm...!Anh nghỉ ngơi rồi uống chút nước cam đi."
Nghe thấy giọng cô, anh vội vã lau đi những giọt nước mắt trên má quay lại, gắt gỏng:
"Ai cho phép cô vào đây?"
Anh lớn tiếng với cô nhưng cô cũng không để ý, cứ vậy bưng cốc nước đến cho anh.

Nhìn thấy cô là anh lại nhớ về vụ tai nạn hai năm trước, nếu ngày đó ba cô không gây tai nạn thì chắc chắn KJB vẫn còn một người lãnh đạo xuất sắc.

Choang!
Cốc nước rơi xuống sàn nhà vỡ tan.

Cô không thể tin được anh lại thẳng tay hất cốc nước đi như vậy.

"Cố Hiểu Phàm, anh…"
"Cút đi, cứ nhìn thấy cô là tôi lại không kiểm soát được.


Cút ra ngoài, tôi không muốn thấy mặt cô."
Cô ngồi xuống lặng lẽ nhặt những mảnh thủy tinh vỡ ấy, anh càng nhìn lại càng tức vì cô không thèm để ý đến lời anh nói.

Bỗng dưng anh nắm chặt lấy cổ tay cô, kéo cô đứng lên, không may làm mảnh vỡ cứa vào tay anh chảy máu.

"Tôi đã bảo cô cút ra ngoài cơ mà."
Nhìn thấy tay anh chảy máu cô liền nói:
"Để tôi băng bó cho anh."
"Cô không đi phải không? Cô không đi thì tôi đi."
Anh cứ để cổ tay chảy máu như vậy mà rời khỏi.

Không ngờ anh lại cứng đầu như thế.

Nhặt xong đống thủy tinh vỡ, cô đứng nhìn di ảnh của ba mẹ anh và vô cùng đau lòng.

Trước khi ra ngoài cô còn cúi đầu trước bàn thờ để tỏ lòng thành kính.

Trở về phòng cô chợt nhìn thấy anh đang nằm trên giường mình.

Chắc do say quá nên anh bị nhầm phòng, cô thở dài lấy hộp y tế băng bó vết thương trên tay cho anh.

Xong xuôi cô lặng lẽ ra ngoài và đóng cửa lại.

Cô xuống phòng khách ngồi một lát và cứ thế ngủ đi lúc nào không hay.

Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, anh phát hiện mình ngủ trong phòng của cô.

Tưởng cô sẽ ngủ trong phòng anh nhưng lúc mở cửa ra, chăn gối vẫn xếp gọn gàng.

Thật kì lạ, không thấy cô đâu anh liền xuống dưới nhà thì vô tình nhìn thấy quản gia Nam đang đánh thức cô dậy bên ghế sofa:
"Thiếu phu nhân, thiếu phu nhân...!Cô lên phòng ngủ đi, ngủ ở đây sẽ không tốt đâu."
Quản gia Nam dù có nói thế nào thì cô vẫn không tỉnh dậy.

Anh nhận ra có gì đó là lạ liền chạy đến đặt tay lên trán cô.

"Nóng quá! Cô ấy bị sốt rồi."
Nhanh chóng anh bế cô lên, nói với quản gia Nam:
"Chuẩn bị xe, tôi phải tới bệnh viện."