Vợ Cũ Thật Quyến Rũ

Chương 402




Chương 402

“Giọng nói thì khó nghe. Ngậm miệng lại! Nghỉ ngơi cho tốt!” Hoắc trì Viễn ôm Tề Mẫn Mẫn trước ngực, khẽ quát.

“Sẽ lây sang anh đấy.” Tề Mẫn Mẫn muốn rời khỏi vòng tay Hoắc trì Viễn.

Hoắc trì Viễn vốn không chịu buông ta, lại siết chặt hơn, giữ lấy thắt lưng Tề Mẫn Mẫn, thô cứng nói:”Sức đề kháng của anh rất mạnh.”

“Đau đầu quá.” Tề Mẫn Mẫn nép vào ngực Hoắc trì Viễn, khó chịu xoa huyệt thái dương.

“Không chết cháy là may rồi!” Hoắc trì Viễn tức giận nói.

Nghe bác sĩ nói cô sốt đến ba mươi chín độ tám làm anh thiếu chút nữa thì tức điên.

Cô không chịu nghe lời anh, quyết tham gia kỳ thi.

Cô chính là muốn tim anh bị đau chết.

“Chúng ta…nhiều bác sĩ như vậy, em chắc sẽ….không chết được.” Tề Mẫn Mẫn cười haha hai tiếng.

“Không được nói chết!” Giọng nói của Hoắc trì Viễn đột nhiên trở nên sắc bén, anh vùi mặt vào cổ Tề Mẫn Mẫn nói,’’Vĩnh viễn không được.”

Tề Mẫn Mẫn trong lòng ưu thương.

Hoắc trì Viễn là vì thừa nhận mất đi một lần quá đau đớn, cho nên sợ hãi sẽ mất đi cô!

“Hoắc trì Viễn, em sẽ không chết. Em còn chưa trả hết nợ. Thượng đế sẽ không thu nhận em đâu.” Tề Mẫn Mẫn cười an ủi Hoắc trì Viễn.

“Cuộc thi ngày mai phải xin nghỉ! Chỗ nào cũng không được đi! Ở nhà dưỡng bệnh thật tốt cho anh!” Hoắc trì Viễn bá đạo ra lệnh.

Hôm nay, tim anh thiếu chút nữa bị cô dọa cho ngừng đập.

“Có lẽ….Ngày mai là có thể thi được rồi. Mai để em quyết định được không?” Tề Mẫn Mẫn thận trọng nhìn Hoắc trì Viễn.

“Không thương lượng!” Hoắc trì Viễn lãnh khốc nói,”Hôm nay tại anh đã mềm lòng.”

“Được rồi.” Tề Mẫn Mẫn biết không thuyết phục được Hoắc trì Viễn, đành phải thỏa hiện.

Cô cũng biết Hoắc trì Viễn đang quan tâm cô.

“Hoắc trì Viễn, anh đang quan tâm đến em sao?” Cô nói ra lời nói từ trái tim. Nhưng khi nói xong, cô vô cùng hối hận, nhưng lời nói ra cũng không thể thu lại được.

“Ngủ đi!” Hoắc trì Viễn không trả lời trực tiếp câu hỏi của Tề Mẫn Mẫn.

Tề Mẫn Mẫn cắn môi cảm giác mất mát, vùi mặt vào ngực anh, nhắm mắt lại.

Có lẽ vì thật sự mệt mỏi, chỉ trong chốc lát cô đã ngủ say.

Hoắc trì Viễn nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng của cô, hận không thể hòa tan cô vào cơ thể mình.

Anh sợ mất đi cô.

Vô cùng sợ hãi!

Nhưng anh không dám thừa nhận.

Nếu đây là yêu, vậy anh phải đối diện với Y Nhiên thế nào đây!

Anh yêu người đã hại chết cô!

Như vậy rất không công bằng với Y Nhiên!

Anh mâu thuẫn ôm chặt Tề Mẫn Mẫn.