Vợ Cũ Thật Quyến Rũ

Chương 403




Chương 403

Ngày hôm sau tỉnh lại Tề Mẫn Mẫn thấy mình đang nằm trong vòng tay của Hoắc trì Viễn.

Đã bao lâu không thân mật như vậy!

Hình như là từ ngày anh biết cô là hung thủ.

Nhớ tới nỗi hận của anh vói mình, sống mũi cô cay cay.

Có lẽ khi anh tỉnh lại, anh sẽ lại biến thành Hoắc trì Viễn lạnh lẽo vô tình.

Cô nhìn gương mặt tuấn tú của anh không biết chán, nhìn cái cằm lún phún râu khêu gợi, khóe miệng lặng lẽ nhếch lên. Trong tim cô lúc này, vừa có ngọt ngào vừa có chua sót.

Cô lặng lẽ vươn ngón tay, nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi của anh.

Tề Mẫn Mẫn thương tâm nhìn hai mắt đang nhắm nghiền của Hoắc trì Viễn, nhìn gương mặt góc cạnh anh tuấn, không thể dời mắt.

Nếu như không có vụ tai nạn năm đó, cô và anh có thể yêu nhau thật hạnh phúc không!

Nhưng nếu như không có vụ tai nạn năm đó, bọn họ chỉ e không thể quen biết nhau.

Hôn nhân của bọn họ là một âm mưu, là một sự sắp đặt, cho nên nhất định tình yêu của bọn họ như hoa trong gương trăng dưới nước, không có một chút sáng lạn mà vụt tắt.

Cô bây giờ, giống như đang đứng trên miệng vực, không biết khi nào thì trượt chân ngã xuống, muôn đời không thể trở lại.

Cô đột nhiên sợ hãi ôm chặt thắt lưng anh, sợ hãi giây tiếp theo anh sẽ đẩy cô xuống vực sâu tuyệt vọng.

Hoắc trì Viễn không mở mắt, theo thói quen tựa lên đỉnh đầu Tề Mẫn Mẫn, cuồng nhiệt hôn.

Anh đột nhiên hôn làm cho Tề Mẫn Mẫn không biết làm sao:”Hoắc trì Viễn…tỉnh lại…tỉnh lại….không phải anh đang mơ đến…..chị Y Nhiên..”

Tình yêu anh dành cho Tưởng Y Nhiên, sự nồng nàn của anh cũng dành cho cô ấy đúng không!

Hạnh phúc không phải là của mình.

Cô chấp nhận số phận.

Ai bảo cô gây ra tội ác!

Hoắc trì Viễn đột nhiên mở to mắt, nhìn Tề Mẫn Mẫn ở trong lòng, tim đập mạnh loạn nhịp đến mười giây.

Tề Mẫn Mẫn xấu hổ gỡ hai bàn tay to của anh, lùi về phía sau, ra sức kéo dài khoảng cách với Hoắc trì Viễn.

Có lẽ anh tưởng cô là Tưởng Y Nhiên, cho nên mới hôn cô trong mơ như vậy, tỉnh lại nhìn thấy cô, chắc đã rất thất vọng? Cho nên mới nửa ngày không nói lời nào.

Hoắc trì Viễn đột nhiên nằm lên người cô, túm chặt hai tay cô kéo lên trên đỉnh đầu, nhiệt tình hôn lại cô.

“Đừng!” Tề Mẫn Mẫn đau lòng kháng cự,”Em không phải là người thay thế!”

Cô biết anh không ý thức được mình đang hôn ai. Cô không muốn anh muốn cô thay thế Tưởng Y Nhiên, tuy rằng phần tình cảm này là cô cướp của Tưởng Y Nhiên, nhưng cô vẫn rất ghen tị.

“Nha đầu, anh biết, người anh hôn là em.” Hoắc trì Viễn thanh âm khàn khàn trả lời.

Đôi môi của cô không giống như đôi môi anh đào nhỏ nhắn của Y Nhiên, tuy không thực hoàn mỹ, có chút phấn nộn, nhưng khi hôn lên cảm giác thoải mái lạ thường, có một sự mê hoặc lạ lẫm, làm cho người ta mê mệt.