Vô Địch Hắc Quyền

Chương 622: Nếu không thì sao?



Hoàng Du thấy Tô Toàn Sinh phản ứng kịch liệt, cười hà hà nói: "Thầy giáo Tô, người biết nắm thời cơ là tuấn kiệt! Ban tổ chức cuộc thi võ thuật viện thể dục thể thao toàn quốc lần này, là do viện thể dục thể thao Phúc Kiến chúng ta vận dụng mọi mối quan hệ mới giành được. Nếu nói ở một góc độc nào đó, thì chúng ta chính là quy tắc!"

Diệp Thiên Vân thấy những hành động của người này, làm cho hắn cảm thấy thất vọng. Hèn chi võ thuật Trung Hoa đang ngày càng mai một, bị người đời quên lãng, Hoàng Du dường như là một con sói đội lốt người! Sự tồn tại của hắn ta, chỉ làm trở ngại bước chân phát triển của võ thuật.

Tô Toàn Sinh tức giận đến nỗi run cả tay, đứng phắt dậy chỉ vào Hoàng Du nói: "Được! Ý của ngươi là viện thể dục thể thao Phúc Kiến có thể dựa vào thân phận người tổ chức mà phá hoại qui tắc của trận đấu sao?"

"Ta không nói như vậy!" Hoàng Du thấy Tô Toàn Sinh khó nhằn như đá, bèn nghiêm mặt nói: "Đây chỉ là những điều các ngươi tự nghĩ với nhau thôi, còn về trận đấu từ trước đến giờ đều rất công bằng, ngươi nói như vậy giống như ta gian lận vậy!"

Tô Toàn Sinh không nói được lời nào với người như thế này, tức tối lên tiếng: "Sự thất bại trong nền giáo dục! Chúng ta đi thôi!"

Hoàng Du thấy hai bên đã không nói chuyện được với nhau nữa, cũng giở mặt nói: "Thất bại thì đã sao? Sự việc đã đến nước này rồi, viện thể dục thể thao Cẩm Thành sẽ không lấy được bất kỳ danh hiệu nào hết!"

Diệp Thiên Vân thấy đối phương nói không nể mặt ai, đứng dậy nói: "Ngươi dám nói lại một lần nữa không?"

Hoàng Du cười khẩy, cố ý nói chọc ghẹo: "Giờ ta có thể dám chắc nói với ngươi, thi đấu võ thuật toàn quốc lần này, viện thể dục thể thao Cẩm Thành sẽ không dành được bất cứ danh hiệu nào hết!"

"Để ý đến loại người này làm gì? Tiểu Diệp, chúng ta đi!" Tô Toàn Sinh sợ Diệp Thiên Vân không kìm chế được, có hành động quá khích, vì vậy ngay lập tức nói: "Cùng lắm thì viện thể dục thể thao Cấm Thành rút khỏi cuộc đấu!"

"Vậy thì là điều tốt nhất đấy!" Hoàng Du lộ ra một nụ cười đắc ý, nói: "Nếu vậy thì ta tiết kiệm được ối tiền chi phí!"

"Ngươi rất dũng cảm!" Diệp Thiên Vân thấy bộ mặt dương dương tự đắc của hắn, không nhanh không chậm lấy chiếc điện thoại trong túi ra, lạnh lùng nói: "Giờ đây kĩ thuật rất phát triển, muốn phân biệt giọng nói của một người không hề khó! Thầy giáo Hoàng, ta chỉ nói, ngươi quá bỉ ổi, nhưng lại không đủ cẩn thận, lần sau nhất định phải cẩn thận hơn!"

Hoàng Du tái mặt. Hắn không ngờ Diệp Thiên Vân trước giờ không nói câu nào lại giở trò này, vội vàng bước lên muốn cướp chiếc điện thoại lại!

Thân thủ của Diệp Thiên Vân rất cao, những thứ đã ở trong tay hắn, cơ bản không có khả năng bị cướp đi. Cơ thể hơi xoay, lưng phát ra chút lực!

Hoàng Du chỉ chú ý đến chiếc điện thoại trong tay Diệp Thiên Vân, không chú ý đến thân thủ của đối phương. Hai bên vừa tiếp xúc với nhau, ngay lập tức bị bật ra xa, "rầm" một tiếng, chiếc bàn làm việc không chịu nổi sức lực của hắn, vỡ ra làm mấy mảnh!

Diệp Thiên Vân để điện thoại vào trong túi. Nhìn Hoàng Du đang nằm rên hừ hừ trên mặt đất nói: "Ta nghĩ đoạn đối thoại vừa rồi đủ để làm bằng chứng rồi, các ngươi có thể không đối xử công bằng với viện thể dục thể thao Cẩm Thành, nhưng hãy nghĩ đến hậu quả!"

Tô Toàn Sinh từ sau khi đến phòng làm việc này, đều không để mắt đến Diệp Thiên Vân, nhưng giờ mới biết hắn thật là sáng suốt biết bao! Nhìn điệu bộ thảm thương của Hoàng Du, bèn đắc ý nói: "Thầy giáo Hoàng Du, chúng ta cứ chờ xem!"

Ra ngoài cửa viện thể dục thể thao Phúc Kiến, sự tức giận của Tô Toàn Sinh đã biến mất, hắn vui mừng nói: "Tiểu Diệp, đúng là tốt quá! Sao tôi không nghĩ ra cách thu âm lại cơ chứ, đối phó với hắn chỉ có thể dùng cách này thôi!"

Diệp Thiên Vân nhìn gương mặt vui vẻ của Tô Toàn Sinh, bèn nhắc nhở rất thiện ý: "Viện trưởng, chúng ta hôm nay giở mặt rồi, liệu có phiền phức gì đến không?"

"Phiền phức?" Tô Toàn Sinh nghĩ ý tứ trong lời nói của Diệp Thiên Vân, ngay lập tức bình tĩnh lại. Suy nghĩ một hồi lâu mới gật đầu nói: "Không sai! Hoàng Du chỉ biết đi theo tà đạo, nếu hắn cố ý đấu với chúng ta, thì đúng là chúng ta bất lợi!"

"Chẳng lẽ muốn chúng ta rời khỏi đây lúc này sao?" Sắc thái của Tô Toàn Sinh lộ ra sự không cam tâm, trường đã ôm hi vọng rất lớn, nếu về như thế này làm sao có thể ăn nói với trường được.

Diệp Thiên Vân không sợ thủ đoạn của Hoàng Du, chậm rãi nói: "Tôi thấy cũng không nghiêm trọng đến vậy! Chúng ta rời khỏi Phúc Kiến, có lẽ Hoàng Du lại giở trờ gì nữa. Nếu hắn cứng đầu không nhận tội, thì chúng ta cũng chẳng có cách nào! Trường đã ôm nhiều hi vọng đến vậy, nhất định phải có yêu cầu về thành tích thi đấu! Giờ mà về, chỉ sợ sự nỗ lực của trường sẽ đổ xuống sông xuống biển!"

Tô Toàn Sinh như lần đầu tiên quen Diệp Thiên Vân vậy, thở dài nói: "Tiểu Diệp, anh rất thận trọng bình tình, suy nghĩ chu toàn hơn tôi! Cái gọi là quan tâm, có lẽ tôi không để ý đến nó lắm!"

Diệp Thiên Vân nghĩ một lúc rồi nói: "Chúng ta nhất định phải ở lại đây, đến khi trận đấu kết thúc. Hơn nữa nhất định phải để học sinh tham gia thi đấu!" hắn lấy chiếc điện thoại ra nói: "Giờ đây Hoàng Du rất kị chúng ta, chỉ muốn chúng ta rời khỏi đây!"

"Không sai!" Tô Toàn Sinh gật đầu đồng ý, chậm chạp nói: "Vậy thì chúng ta phải làm hai sự chuẩn bị, một là phải đề phòng Hoàng Du đến ăn cắp chứng cứ, hai là phải để trận đấu được tiếp diễn!"

Tô Toàn Sinh vốn là người làm hành chính, Diệp Thiên Vân chỉ cần nhắc nhở một chút liền có cách ngay, cười nói: "Giờ đây tình hình có lợi cho ta, chỉ cần có thể bảo quản tốt đoạn ghi âm này, trận đấu lần này có lẽ không thành vấn đề!"

Về đến quán rượu, Tô Toàn Sinh nhanh chóng gọi Vương Dung đến phòng, kể rõ ràng mọi chuyện từ đầu đến cuối!

Vương Dung nghe xong mặt trắng bệch ra, nắm chặt nắm đấm phẫn nộ nói: "Đội ngũ giáo viên của chúng ta lại có loại người này, đúng là làm người ta đau lòng!"

Tô Toàn Sinh không tức giận mà thở dài một tiếng nói: "Lần này may mà có thầy giáo Diệp, nếu không thì tình hình của chúng ta càng xấu đi! Giờ đây chúng ta đã có chứng cứ, nên nắm quyền chủ động!"

Vương Dung gật đầu, do dự một lúc, đột nhiên chủ động đứng lên nói: "Chủ nhiệp Diệp, lần này may mà có ngươi, mới có thể làm cho viện thể dục thể thao Cẩm Thành vượt qua được cửa ải khó khăn này! Trước kia ta thường làm khó ngươi, giờ đây ta xin lỗi ngươi, là ta chưa thực sự trưởng thành!"

Diệp Thiên Vân lặng người, đây là lần đầu tiên Vương Dung thành khẩn thế này, hắn không để ý đến chuyện này, vì thế cười nói: "Mọi người cười là chuyện quá khứ sẽ xong thôi!"

Tô Toàn Sinh thấy tập thể nhỏ cuối cùng đã hòa thuận với nhau, nên lộ ra một nụ cười, chậm rãi nói: "Tốt lắm, mọi người có thể đồng tâm nhất trí, bất cứ cửa ải nào cũng qua được hết! Giờ ta bố trí nhiệm vụ, hai người các ngươi phụ trách sự an toàn của học sinh, ngoài ra cố gắng đừng để họ đi ra ngoài, giữ vững thái độ cảnh giác cao độ! Hoàng Du nếu làm trò gì, thì chỉ có thể trong hôm nay, vì ngày mai có hai trận đấu với viện thể dục thể thao Phúc Kiến!"

Sau khi mệnh lệnh được đưa ra, Diệp Thiên Vân và Vương Dung đều bận rộn hẳn lên. Với trường, sự an toàn của học sinh còn quan trọng hơn cả thành tích! Nếu Hoàng Du thật sự làm bị thương học sinh, thì danh tiếng của viện thể dục thể thao Cẩm Thành sẽ bị hủy trong chớp mắt! Không chỉ không thể thành lập khoa tiến sĩ, mà đến cả chiêu sinh đại học cũng thành vấn đề!

Đến 5h tối Vương Dung và Diệp Thiên Vân mới hoàn thành xong nhiệm vụ. Mấy người học sinh đều rất nghe lời, phục tùng theo sự sắp xếp của hai người.

Tô Toàn Sinh thở phào một hơi, ở thành phố xa lạ này, nhất định phải cẩn thận từng bước một. Mấy người học sinh đã tập trung lại với nhau, phòng cũng đã đổi thành phòng liền với nhau, như vậy sự liên hệ với nhau cũng dễ dàng hơn.

"Đinh, đinh, đinh!" Chuông cửa vang lên. Tim vừa hạ xuống giờ lại thót lên.

"Ai thế?" Vương Dung nhìn qua mắt mèo trên cửa, nhìn thấy bộ quần áo của phục vụ mới thở phào nhẹ nhõm. Giờ đây đã trở thành chim sợ cành cong. Có người gọi cửa là hắn bắt đầu lo lắng.

"Đưa cơm!" Tiếng người phục vụ ngoài cửa vang lên.

Tô Toàn Sinh đã sắp xếp học sinh vào căn phòng trong cùng, cười nói: "Có phải chúng ta cẩn thận quá không, Hoàng Du dù là bỉ ổi nhưng cũng không thể không để ý đến sự tồn tại của pháp luật!"

Cửa đã mở, ngưoi phục vụ đẩy xe cơm vào, mỉm cười nói: "Cơm vừa các ông gọi!" Đọc Truyện Online mới nhất ở TruyenFull.vn

Mấy ngày trước đều ăn ở ngoài, vì sự an toàn, Tô Toàn Sinh đã hủy bỏ việc ra ngoài ăn, mà đặt cơm trong quán rượu, thế này ít nhất có thể bảo vệ sự an toàn cho học sinh!

Vuong Dung dùng sức đóng cửa lại, nhưng lại phát hiện không biết từ lúc nào bị chặn lại rồi!

Chỉ một chớp mắt, ở ngoài đi vào mấy người đàn ông, làm cho Tô Toàn Sinh mặt thất thần, đứng bật dậy như một mũi tên, hét lên: "Các ngươi là ai?"

"Là tôi đây, thầy giáo Tô, chúng ta vừa gặp nhau mà!" âm thanh vừa dứt, những người đàn ông tự động chia thành hai hàng, rồi từ cửa đi vào hai người, một trong số đó là Hoàng Du!"

Vương Dung bị dồn lùi lại mấy bước, tim đập thình thịch! Mặc dù mấy người trước mặt không nói chuyện, nhưng không khí này làm người ta rợn gai ốc! Nàng nhanh chóng mắng người phục vụ: "Quán rượu của các người làm ăn kiểu gì thế? Sao dám nhân lúc đưa cơm để người ta vào đây?"

"Xin lỗi, tiểu thư!" Nữ phục vụ vừa bước lùi về sau, vừa thấp đầu giải thích: "Đây là do ông chủ sắp xếp, không liên quan đến tôi!"

Mặt Tô Toàn Sinh biến sắc! Hoàng Du đến không có ý đồ gì tốt đẹp, càng đáng sợ hơn nữa là mấy người đàn ông trước mặt hắn, rõ ràng có võ, nên vội thấp giọng nói: "Hoàng Du, rốt cuộc ngươi muốn gì? Là thầy giáo mà to gan lớn mật thế này, không sợ bị pháp luật truy cứu sao?"

"To gan lớn mật?" Mặt Hoàng Dung có mấy vết bầm rõ ràng, bước đi cũng cà thọt, hắn cười nham hiểm nói: "Là các ngươi ép ta phải làm như vậy! Tô Toàn Sinh, mọi việc đều có giới hạn của nó thôi! Ngươi chạm vào giới hạn của ta rồi, vì thế nhất định phải hối hận vì việc này!"

"Hoàng Du, là họ ư?" Một người đứng đầu trên mặt có vết sẹo, ôm vai hắn nói: "Việc đơn giản thế này, cũng cần phải võ quán Thái Cực lộ mặt ư?"

Thái độ của Hoàng Du ngay lập tức trở nên khó xử, khẩn cầu nói: "Sư huynh, chúng đã lấy ghi âm của ta! Nếu bị chúng công bố ra ngoài, thì tiền đồ và cuộc sống của ta đều bị hủy hoại trong chớp mắt! Nhưng có một con đường, nhất định ta sẽ không cầu xin ngươi!"

Người đàn ông có vết sẹo im lặng một hồi, sau đó chán nản nói: "Ta chỉ có thể giúp người lần này, còn đâu ngươi tự giải quyết!" Vừa nói hai con mắt rất có thần nhìn sang Tô Toàn Sinh, thấp giọng nói: "Hai vị nếu đã lấy băng ghi âm của hắn thì xin mời đưa ra đây! Thế này mọi người không bị phá vỡ hòa khí, ta đảm bảo sự an toàn thân thể cho các ngươi!"

Mặc dù Tô Toàn Sinh công phu không cao, nhưng hắn biết rằng người đứng trước mặt nhất định không phải loại thường, hắn cố ý cao giọng nói: "Các người làm thế này là công khai vào phòng cướp của, chẳng lẽ không còn vương pháp nữa rồi sao?"

"Ông không cần phải ôm hi vọng làm gì, không có ai dám đến đây giúp đâu!" Người đàn ông nhìn thấu dụng ý của Tô Toàn Sinh, lạnh lùng nói: "Ở Phúc Kiến, chúng ta chính là vương pháp! Mau đưa đoạn băng ghi âm ra đây, nếu không…"

Tô Toàn Sinh biết đã gặp phải phiền phức lớn rồi, đối phương không sợ gì hết như vậy, có thể rằng thế lực không nhỏ, lòng hắn như lửa đốt, lo lắng mà không có cách gì.

Đúng lúc này, cách cửa phòng trong bị đẩy ra. Diệp Thiên Vân chậm chạp bước ra, lạnh lùng nhìn người đàn ông, rồi nhẹ nhàng hỏi: "Nếu không thì sao?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.