Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi!

Chương 403




Chương 403:

 

Không đến nỗi như vậy chứ, cô làm việc gì cũng rất cẩn thận cơ mà.

 

“Anh là người như thế nào vậy?” Có phải là đã nhận nhầm người rồi không, phải chăng là anh ta đã bắt cóc nhầm người?

 

Dương Họa Y nghĩ khả năng này rất cao.

 

Cô vẫn nhớ rằng mình chưa từng đắc tội với ai bao giờ, và cô càng không hề cảm thấy quen thuộc với chủ nhân của giọng nói này nhiều sự ràng buộc nên anh ta không dám ra tay độc ác hơn, chỉ là muốn báo thù để tượng trưng mà thôi. Anh ta muốn khiến cho Nhan Từ Khuynh cảm nhận được sự tồn tại của anh ta và giúp cho bản thân anh ta tìm được chút sức mạnh nào đó.

 

Từ lời lẽ chẳng có một chút khí chất của người đàn ông này, Dương Họa Y đoán rằng mình sẽ không có nguy hiểm đến tính mạng, chắc hản cô là một miếng mồi ngon mà người đàn ông kia dùng để thu hút Nhan Từ Khuynh.

 

Dương Họa Y thoải mái hơn một chút, khẽ dựa vào tủ rượu phía sau nghỉ ngơi.

 

“Cảm thấy mình không có nguy hiểm nên thả lỏng sao? Cô đừng đắc ý quá sớm, nếu Nhan Từ Khuynh không tới, vậy thì tôi cũng không khách sáo với cô đâu. Nếu tôi chơi không vui vẻ thì hai người anh em của tôi cũng “chung vui” cùng, chỉ sợ cái thân gầy yếu mỏng manh này của cô không chịu nổi thôi”

 

Nói rồi, người đàn ông đó cười một cách dâm đãng, lòng bàn tay mập mạp áp lên vuốt cổ cô.

 

Dương Họa Y né tránh sự đụng chạm của người đàn ông kia, nhưng cô lại bị anh ta tóm được.

 

“Sao anh có thể nhìn thấy động tác của tôi?”

 

Rõ ràng chỗ này tối đen như mực, cô cũng không thể nhìn thấy gì cả.

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé cả nhà!

“Đương nhiên tôi có cách của mình” Giọng của người đàn ông kỉa hơi đắc ý, anh ta đeo kính chuyên dùng để nhìn vào ban đêm, có thể nhìn thấy chuyển động của cô trong bóng tối, thậm chí là mỗi một biểu cảm rất nhỏ.

 

Anh ta cũng đang định dùng cách này để dạy cho Nhan Từ Khuynh một bài học.

 

Chỉ cần Nhan Từ Khuynh tìm tới đây, xung quanh đều tối om, Nhan Từ Khuynh không thể nhìn thấy gì hết, nhưng đám anh em của anh ta có thể nhìn thấy, chẳng phải Nhan Từ Khuynh $ẽ phải ngoan ngoấn chịu đánh sao?

 

Đợi anh ta trút giận xong rồi rời đi, Nhan Từ Khuynh thậm chí còn không biết anh ta là ai.

 

Anh ta cảm thấy rất tự mãn, cho rằng cái bẫy của mình đã rất hoàn hảo không có khuyết điểm.

 

Nhưng anh ta không biết, ý tưởng này của anh ta có rất nhiều sơ hở, không hề có tính khả thi.

 

Nếu Nhan Từ Khuynh có thể tìm đến đây thì đương nhiên anh đã biết anh ta là ai.

 

‘Vừa muốn trả thù Nhan Từ Khuynh trong bóng tối, lại vừa không dám đối mặt trực diện với anh, rốt cuộc người đàn ông này là ai?

 

Dương Họa Y chưa bao giờ tham dự vào.

 

chuyện công ty của Nhan Từ Khuynh, cô đã chọn đi chọn lại các đáp án trong đầu, nhưng cuối cùng lại không tìm được một danh sách phù hợp.

 

Tiếng cửa kêu cọt kẹt vang lên, một đàn em ở bên ngoài lớn tiếng tranh công: “Đại ca Cung, em sẽ canh cửa thật cẩn thận, chỉ cần anh ta vừa tới là em sẽ gọi anh ngay.”

 

“Được rồi, tôi biết rồi. Chỉ cần bọn họ tới đây, hai người các cậu lập tức qua chỗ tôi ngay”

 

Người đàn ông kia nghĩ, ba đấu một như vậy chắc chắn Nhan Từ Khuynh sẽ bị hạ gục.

 

Đôi môi mỏng của Dương Họa Y mím chặt, cô luôn cảm thấy chữ “Cung” kia rất quen tai.

 

Lần đầu tiên cô đi dự tiệc chiêu đãi với Nhan Từ Khuynh, hình như là ở nhà họ Diệp…

 

Diệp Trầm, Diệp Sâm Lâm.