Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi!

Chương 404




Chương 404:

 

Cô chỉ gặp mặt hai người này một lần đã vội vàng rời đi, hoàn toàn không có bất cứ ấn tượng gì, cũng không xảy ra mâu thuần.

 

Chẳng lẽ, thực sự là Diệp Sâm Nhan dở trò sao?

 

Nhưng tại sao anh ta lại phải làm vậy?

 

Dương Họa Y cắn môi, không dám nói quá nhiều, tránh để mấy người này sinh nghỉ mà chó cùng rứt giậu.

 

Người đàn ông kia đứng trước mặt Dương Họa Y, chỉ cách cô khoảng chừng một gang bàn tay, anh ta nhìn kỹ khuôn mặt của Dương Họa Y, trong hơi thở dường như có thể người thấy mùi thơm thoang thoảng trên cơ thể cô.

 

“Chẳng trách Nhan Từ Khuynh lại không thể buông bỏ được cô, cô thật sự là một người phụ nữ rất xinh đẹp.”

 

Anh ta vươn tay ra chạm vào má Dương Họa Y.

 

Dương Họa Y bất ngờ ngồi dậy: “Đừng chạm vào tôi”

 

“Tôi còn không chạm vào cô được sao?”

 

Người đàn ông kia cười một cách nham hiểm: “Vậy tôi nhất định phải chạm vào cô, không chỉ muốn chạm vào má cô mà còn muốn chạm vào.

 

cơ thể cô nữa”

 

“Chạm vào tôi? Lúc Nhan Từ Khuynh đến thì anh định giải thích thế nào đây?”

 

“Nhan Từ Khuynh sẽ không biết tôi là ai đâu” Nói rồi, anh ta cúi người hôn lên mặt cô: “Cô bị một người lạ làm nhục, cô có dám nóira không? Tôi biết là cô không dám đâu, Nhan Từ Khuynh cũng không biết…”

 

“Đúng vậy, đại ca Diệp.” Vừa nghĩ đến những bàn tay mập mạp nó chạm vào cơ thể mình, còn muốn làm chuyện đồi bại đó với mình là Dương Họa Y chỉ có thể liều chết một phen: “Anh là người nhà họ Diệp đúng không, là Diệp Sâm Lâm, hay là Diệp Trầm?”

 

Tay người đàn ông kía đột nhiên khựng lại, khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc, anh ta nhìn cô chäm chằm, hồi lâu cũng không nói nên lời.

 

Dương Họa Y biết, cô đã đoán đúng rồi.

 

Cô lại vội vàng nói: “Người họ Diệp ở thành phố này cũng không nhiều. Chỉ cần anh chạm vào.

 

tôi thì tôi có thể cảm giác được anh cao bao nhiêu, nặng cỡ nào, mùi hương trên người của anh ra sao. Nhỡ đâu một khi bất cẩn lưu lại một chút vết tích thì trong đám người họ Diệp sẽ có thể loại trừ đi rất nhiều rồi”

 

Lời nói này của cô, một mặt là nói rõ rằng.

 

mình không chắc rốt cuộc anh ta là ai, mặt khác lại thấp thoáng mang theo chút ý nghĩa uy hiếp.

 

Người đàn ông quả nhiên là nhát gan, không dám làm điều xăng bậy nữa, anh ta cách xa cô một khoảng.

 

Nhưng anh ta nghĩ kỹ lại thì cảm thấy không cam tâm.

 

Rõ ràng anh ta mới là người đi bắt cóc cô, dựa vào đâu lại phải bị người.phụ nữ này dắt mũi như thế chứ?

 

Người đàn ông không nhịn được gào lên một tiếng với người ở bên ngoài cửa: “Thuốc lần trước còn không?”

 

“Vẫn còn ạ, đại ca muốn ra ngoài chơi thì lần sau cũng đưa tụi em theo đi.”

 

“Chơi con khi, lấy một ít mang qua đây cho tao”

 

“Vâng, anh đợi một lát.”